Truyen3h.Co

Mẫu Phi - 母妃 - BJYX Edit

Chương 87

Nhi21289

Vương Tỏa mệt rã rời, nửa sống nửa chết nằm bò trên bàn. Trụ trì Đạt Huệ bưng một chén trà nóng, nhấp một ngụm, thỏa mãn thở ra làn hơi trắng.

Vương Nhất Bác hồi tưởng lại lời Tiêu Chiến nói:
"Ngươi bảo, ngươi thấy một mảnh đen kịt, có vô số hắc vụ cùng quỷ ảnh, còn có một người giống ngươi như đúc, y nói, y chính là ngươi?"

"Ừ." Tiêu Chiến cũng ủ rũ nằm sấp trên bàn, "Y còn nói..."

"Nói gì?" Vương Nhất Bác vội hỏi.

Y nói: Chúng ta, e rằng lại phải khiến Nhất Bảo đau lòng rồi. Tiêu Chiến trầm ngâm, khẽ lắc đầu, không nói cho Vương Nhất Bác biết.

"Là ngươi không nhớ sao?" Vương Nhất Bác hỏi.

Tiêu Chiến gật nhẹ, mặt vùi vào khuỷu tay.

Vương Nhất Bác quay sang hỏi trụ trì:
"Trụ trì, nơi Tiêu Chiến nói tới, người có biết là đâu không?"

Trụ trì lại nhấp ngụm trà, hỏi Tiêu Chiến:
"Thỏ thí chủ —— quỷ ảnh có —— nói chuyện với ngươi không ——"

Tiêu Chiến xoay mặt, trả lời Đạt Huệ:
"Có, bọn chúng nói rất nhiều, nhưng ta chẳng hiểu mấy. Toàn những gì như là hòa thượng, như là ta giết chúng, khiến chúng không thể đầu thai."

Vương Nhất Bác giật mình:
"Là bọn chúng!"

Tiêu Chiến ủ rũ hỏi:
"Nhất Bảo, ngươi... biết bọn chúng à?"

Vương Nhất Bác chỉ thở dài một câu:
"Nhân quả kiếp trước."

Rồi không muốn nói thêm nữa.

Trụ trì trầm ngâm hồi lâu, suy đoán:
"Chỗ Thỏ thí chủ —— nói —— e là —— trong địa phủ ——"

"Địa phủ? Ý ngươi là, khi xưa hắn đưa ta đi đầu thai, có một hồn phách lưu lại địa phủ? Vậy liệu có chuyện gì không? Hồn phách có bị tổn hại không? Chúng ta phải mau tìm về."

Vương Nhất Bác bật dậy, sốt ruột đi tới lui:
"Hay là lập tức đi ngay bây giờ."

Trụ trì ôn tồn an ủi:
"Thí chủ —— đừng vội —— nếu thật ở —— nơi đó —— chậm một hai ngày —— cũng không sao ——"

"Ngươi thì không sao, ta có sao! Địa phủ là nơi thế nào! Hồn phách của y ở đó một khắc cũng e sinh biến!"

"Ta... ta... ta..."

"Ngươi cái gì mà ngươi!"

"Ta biết ——"

Vương Tỏa mơ mơ màng màng, mí mắt díu lại, xua tay yếu ớt:
"Nhưng mà sư phụ, địa phủ đi bằng cách nào? Chúng ta đều là người sống mà."

Lời ấy khiến Vương Nhất Bác sực tỉnh, im lặng một lát rồi nhìn trụ trì:
"Xin lỗi, vừa rồi thất lễ. Vậy chúng ta phải đi thế nào?"

Chẳng lẽ tất cả phải tự vẫn?

Trụ trì chắp tay:
"A-di —— đà Phật —— đợi đến —— ngày âm khí nặng —— từ lối vào âm ty —— cải trang —— trà trộn vào ——"

"Ngày âm khí nặng là khi nào?" Vương Nhất Bác hỏi.

"Gần đây —— chính là —— rằm tháng sau —— Thượng Nguyên tiết."

Vương Nhất Bác bất lực:
"Vậy cũng đành chờ, thế trong thời gian này phải làm gì?"

Trụ trì đứng dậy chuẩn bị rời đi:
"Đợi lão nạp —— về bàn với —— sư đệ trong chùa —— rồi sẽ —— tính kế ——"

Trụ trì đi rồi, Vương Tỏa cũng chẳng trụ nổi, mí mắt đánh nhau, được người dìu về phòng nghỉ ngơi.

Vương Nhất Bác lại bế Tiêu Chiến lên giường. Hắn đắp kín chăn cho y, ân cần hỏi:
"Trên người còn chỗ nào khó chịu không?"

Tiêu Chiến lắc đầu, chui vào lòng hắn, duỗi đôi tai thỏ cọ lên mặt Vương Nhất Bác:
"Nhất Bảo."

"Ừm?"

Tiêu Chiến im lặng một hồi rồi khẽ hỏi:
"Trước kia ta... là người thế nào?"

"Sao đột nhiên hỏi thế? Có phải ngươi nhớ ra gì không?" Vương Nhất Bác ôm chặt lấy y.

Tiêu Chiến chỉ khẽ lắc đầu, không đáp.

Vương Nhất Bác biết y đã mệt, khẽ vỗ lưng, ký ức từng mảng tràn về.

"Trước kia ngươi ấy à... vừa nuông chiều ta, lại vừa khó đoán, cứ như hũ nút, việc gì cũng giấu trong lòng, chẳng nỡ nói với ta một câu. Gặp chuyện gì cũng dịu dàng, không nổi giận, với ai cũng tốt, khiến ta ngày ngày lo sợ, đoán tới đoán lui, cảm thấy ngươi căn bản chẳng thật tâm thương ta. Nhưng ngươi vẫn cam nguyện mấy chục năm như một, quẩn quanh trong màn trướng cung đình vì ta, vẫn sẵn sàng liều chết xông vào hoàng tuyền, không tiếc thân mình vì ta. Thật khiến ta vừa yêu vừa hận..."

Tiêu Chiến lặng nghe Vương Nhất Bác kể từng lời về tiền trần, bất giác thất thần.

Trên đỉnh đầu, Vương Nhất Bác lại khẽ than:
"Ngươi nói xem, đồ ngốc này, giá như ban đầu chịu để ta tự mình đi đầu thai chuyển kiếp, đợi ta tu luyện thành hình rồi đến tìm ngươi, thì ngươi cũng không phải chịu từng ấy khổ rồi..."

Trong đầu Tiêu Chiến rối như tơ vò, vô số hình ảnh mơ hồ quen thuộc lại xa lạ, dường như là chuyện hôm qua, lại như đã trải qua bể dâu.

Y bị những ảo ảnh phiêu dật quấy nhiễu đến đau đầu, ậm ừ:
"Ta... như thể nhớ mà chẳng rõ."

Vương Nhất Bác trấn an:
"Rồi sẽ nhớ thôi, đợi tìm được hồn phách kia, ngươi sẽ nhớ hết."

Tiêu Chiến khẽ gọi:
"Nhất Bảo..."

"Ừ?"

"Ngươi thích ta trước kia hơn, hay thích ta bây giờ hơn?"

Vương Nhất Bác bị câu hỏi ngốc nghếch này chọc cười, hôn khóe môi y:
"Ngốc thỏ, ta thích chính là ngươi. Dù là ngươi của trước kia, hay là ngươi của bây giờ, ta thích... là ngươi."

Tiêu Chiến nhìn nụ cười nhạt mà dịu dàng kia, chẳng nói thêm, chỉ ôm chặt hắn, vùi đầu vào lồng ngực, khép mắt, không lên tiếng nữa.

Gần đến giao thừa, Vương Nhất Bác lại đưa Tiêu Chiến về trú tại Tiểu Thương Vu Tự. Một là chờ trụ trì bàn tính việc tìm lại hồn phách, hai là sợ Tiêu Chiến có gì bất ổn, còn kịp tìm Đạt Huệ trợ giúp.

Rời An Định vương phủ, Tiêu Chiến chỉ mang theo một tờ gia quy, cẩn thận xé xuống từ vách tường, mang đến thiền phòng trong chùa, rồi lại dán lên.

Vương Nhất Bác tựa tường bóc quýt, nhìn Tiêu Chiến dán xong, khoanh tay ngắm, liền đi tới trêu:
"Ôi chao, thỏ con nhà ta ngày ngày chỉ lo lập quy củ quản ta."

Tiêu Chiến liếc hắn:
"Ta không được quản ngươi à?"

"Được được, ngươi muốn quản thế nào cũng không quá." Vương Nhất Bác ngoan ngoãn nhận lỗi, bóc một múi quýt đưa vào miệng Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến vừa ăn vừa suy nghĩ, lát sau mài mực, cầm bút chạy tới bên tường, thêm vài nét vào tờ gia quy.

Vẫn là vẽ hình, nhưng nét bút đã không còn non nớt, vụng về như trước, mà tinh tế, lưu loát hơn nhiều.

Vương Nhất Bác ghé lại nhìn, nghi hoặc:
"Đây là gì? Một mặt cười, một mặt khóc?"

Tiêu Chiến vẽ dấu gạch vào mặt khóc, dấu tick vào mặt cười:
"Sau này trước mặt ta, ngươi chỉ được vui, không được buồn."

Vương Nhất Bác giả bộ không phục:
"Ồ, bá đạo nhỉ? Nếu ngươi bắt nạt ta, ta cũng không được buồn à?"

Tiêu Chiến cũng không vừa:
"Ta bắt nạt ngươi khi nào, toàn là ngươi bắt nạt ta."

Vương Nhất Bác làm bộ ấm ức:
"Ô, ta ngày ngày nâng niu ngươi trong tay, hết lòng hết sức chăm sóc, thương ngươi còn chưa đủ, sao lại nói ta bắt nạt, đừng oan cho ta."

Tiêu Chiến cãi:
"Ngươi thương ta là thương ta, nhưng chẳng cản được việc ngươi bắt nạt ta, đã bắt nạt thì chẳng nhẹ chút nào."

Vương Nhất Bác nhướng mày, ghé sát tai y, trêu chọc:
"Vậy ngươi nói xem, ta bắt nạt ngươi thế nào?"

Tiêu Chiến cắn môi, vừa ở cuối tờ gia quy vẽ thêm một con thỏ nhỏ, vừa nói:
"Ta không biết... ta nói không nổi."

Vẽ xong chưa kịp quay người, Vương Nhất Bác đã vác y lên vai:
"Ngươi nói không nổi, vậy để ta làm."

Tiêu Chiến túm bút, níu áo hắn giãy giụa:
"Nhất Bảo, đây là ban ngày!"

"Ban ngày thì sao?"

Tiêu Chiến quýnh quáng:
"Ban ngày không được, ban ngày mọi người còn thức, nhỡ có ai đến tìm..."

Vương Nhất Bác vẫn ôm y đi về phía giường:
"Tết đến nơi rồi, ai nấy bận bịu chuẩn bị, ai rảnh đi tìm chúng ta? Với lại cửa đã cài chốt, có đến cũng không vào được."

Hắn giật cây bút trên tay Tiêu Chiến, quẳng đi, đặt y xuống giường, chẳng nói chẳng rằng đè lên:
"Đến đây nào! Than củi đang đỏ lửa, ngươi chẳng lạnh đâu, cởi ra."

Tiêu Chiến giãy nảy:
"Không cởi, ta sợ lạnh."

Vương Nhất Bác nào chịu nghe, ba bảy hai mốt lột phăng áo bông, xé sạch bên trong:
"Lạnh thì động nhiều chút."

Hắn cúi xuống ngậm lấy môi Tiêu Chiến, mút đến y thở không nổi, mạnh mẽ tách hai chân y, chen vào, cọ sát tới lui, đợi cọ đến trơn mới lao vào.

Tiêu Chiến thở gấp.

Vương Nhất Bác nhấc chân y vắt lên vai, khàn giọng than:
"Chính là mê cái dáng phóng đãng này của ngươi, ướt đến tiết kiệm cho ta bao công sức."

Tiêu Chiến đấm ngực hắn:
"Ngươi lại nói lời hạ lưu!"

Vương Nhất Bác ngậm lấy da thịt trước ngực y, bật cười khẽ:
"Không thích sao?"

"Thích..." Tiêu Chiến đáp khe khẽ.

Vương Nhất Bác hài lòng, mạnh mẽ công kích thêm một trận, kéo tay y, giật y ngồi thẳng lên, lòng bàn tay giữ lấy thắt lưng, xoa nắn không ngừng.

Tiêu Chiến rúc vào ngực hắn trốn tránh:
"Nhột..."

Vương Nhất Bác từ phía dưới thúc mạnh:
"Xem ra ta vẫn chưa đủ sức, để ngươi còn tâm trí nghĩ đến chuyện nhột với chẳng nhột."

Tiêu Chiến bị thúc đến run rẩy, khuỷu tay suýt trượt khỏi vai hắn. Vương Nhất Bác đỡ lấy y, giữ chặt cổ tay, cúi xuống hôn vào bên trong, đầu lưỡi vòng tròn liếm mơn trớn.

Tiêu Chiến kéo tay, không gỡ ra được.

Vương Nhất Bác theo dọc cánh tay hôn lên đến cổ, rồi chụp lấy môi y, lưỡi len lỏi, quấy đảo khắp nơi.

Tiêu Chiến ôm chặt cổ hắn, yết hầu bật ra tiếng rên khàn khàn.

Đợi khi Vương Nhất Bác buông ra, Tiêu Chiến ngửa người, thở dốc hổn hển, trên đầu chậm rãi nhú ra đôi tai thỏ, theo nhịp thúc của hắn mà run rẩy không thôi.

Đến khi Tiêu Chiến bị dồn ép ngồi không vững, Vương Nhất Bác mới đặt y nằm xuống, xoay người, nâng eo y lên, ép sát lồng ngực, ngậm lấy đôi tai thỏ lông mượt, đầu lưỡi liếm dọc sụn tai mềm mại.

Tiêu Chiến nhột đến mức tai run bần bật, nhưng chóp tai đã bị hắn ngậm, dù có run cũng chẳng rơi ra được.

Tiêu Chiến lắc đầu né tránh:
"Nhột..."

Vương Nhất Bác buông tai y, trượt xuống hôn dọc bả vai đến xương bướm sau lưng, để lại một chuỗi dấu nước ướt át. Tiêu Chiến úp mặt trên giường, nhắm nghiền mắt, thân mình run lên từng đợt, bị hắn giày vò đến đỏ bừng.

Vương Nhất Bác ở phía sau ra sức xâm chiếm, bàn tay lần khắp tấm lưng bóng mượt, khiến y vừa nhột vừa tê dại.

Đợi khi Vương Nhất Bác cuối cùng trút hết dục hỏa, rút ra ngoài, Tiêu Chiến đã chìm vào mông lung, cắn ngón tay mình, chỉ còn biết thở gấp từng hồi.

Hắn vẫn chưa thỏa, lại lật y trở lại, đối mặt, ngậm lấy đầu lưỡi hé ra của y, cuồng nhiệt quấn quýt, lần nữa kéo chân y ra, thừa độ ẩm còn sót, lại xông thẳng vào.

Đôi tai thỏ trên đầu Tiêu Chiến không nhịn được vểnh lên một chốc, rồi mềm oặt rũ xuống, lắc lư trên gối.

Vương Nhất Bác xoa đỉnh đầu và gốc tai y, dịu giọng hỏi:
"Thoải mái không?"

Tiêu Chiến run rẩy đáp:
"Thoải mái..."

"Còn có thứ càng thoải mái hơn đấy..." Vương Nhất Bác cười tà.

Tiêu Chiến biết hắn chẳng nói đùa, vội vòng chân ôm lấy eo cầu xin tha.

Vương Nhất Bác vẫn không buông, miệng nói chưa đủ, tay ấn mạnh vào đùi, lại tách rộng ra, tiếp tục xông pha.

Lửa than trong lò "tách" một tiếng nổ giòn.

Giường rung càng dữ dội.

Qua hai mươi tám tháng Chạp, chùa càng bận rộn. Chỉ còn hai ngày là giao thừa, cơm tất niên cho bao tăng nhân phải chuẩn bị, còn phải lo sẵn nồi niêu gạo thóc cho bữa chay ngày Tết.

Ngay cả trụ trì cũng xuống bếp phụ lựa rau, băm nhân, nhào bột, cán vỏ.

Vương Nhất Bác giúp đại sư Đạt Chiếu cùng mấy tiểu hòa thượng rửa chùi cửa nẻo, xà ngang. Tiêu Chiến thì trong bếp phụ nhặt rau.

Y ngồi trên ghế thấp bên Nguyên Ngộ, nhặt được một lúc, không nhịn được đấm lưng, chỗ thắt lưng đau nhừ, khó chịu vô cùng.

Nguyên Ngộ hỏi:
"Thỏ thí chủ, có chỗ nào không khỏe à?"

Tiêu Chiến hơi đỏ mặt:
"Ghế thấp quá, ta ngồi đây lâu, người hơi nhức mỏi."

Nguyên Ngộ hiểu ngay, lấy phần rau trong tay y:
"Vậy ngươi qua giúp trụ trì nhào bột đi, nhào bột không phải ngồi ghế thấp mãi."

Tiêu Chiến bèn rửa tay sạch, đi đến chỗ Đạt Huệ.

Đạt Huệ nhào bột chậm rãi, như đánh thái cực với khối bột. Tiêu Chiến không biết nhào, chỉ đành giúp thêm bột, châm nước.

Đạt Huệ vừa nhào vừa mỉm cười hỏi:
"Thí chủ —— mấy hôm nay —— có chỗ nào —— khó chịu chăng? Có từng —— cảm ứng đến —— hồn phách kia không ——"

Tiêu Chiến cắn nhẹ môi dưới, đáp:
"Đôi khi ta mơ thấy nơi đêm đó, tối tăm mịt mùng, còn có người giống ta như đúc. Mỗi lần mơ thấy y, tim ta lại nhói đau."

Đạt Huệ gật đầu:
"Ắt là do vương gia —— linh lực thâm hậu —— giúp ngươi —— cảm thông với —— hồn phách kia ——"

Tiêu Chiến lại thêm bột, do dự hỏi:
"Trụ trì, cái đó... thật sự là hồn phách của ta sao?"

"Vì sao —— lại hỏi vậy ——"

Tiêu Chiến buồn bã nói:
"Ta từng mơ thấy y nhiều lần, nhưng lần nào cũng cảm thấy, tuy y giống ta y hệt, lại khác ta ở khắp nơi. Ánh mắt trong đôi mắt ấy, ta không có. Lời y nói, ta cũng chẳng hiểu."

Y khẽ khuấy bột trong chậu, giọng đượm nỗi lạc lõng:
"Nhất Bảo luôn kể cho ta nghe nhiều chuyện trước kia, ta thấy quen thuộc, nhưng cũng thấy thật xa. Ta biết hắn nói là ta của ngày trước, nhưng đôi khi lại cảm giác đó chẳng phải ta. Ta không phải người ôn nhu nhã nhặn, thông kinh hiểu lễ, càng không biết nhiều Phật pháp, cũng chẳng có bản lĩnh nhiều phen cứu hắn thoát hiểm. Ta luôn thấy, ta không phải ta... Ta cũng chẳng rõ, hắn để tâm hơn vào ta bây giờ, hay người từng là ta."

Đạt Huệ kiên nhẫn nghe hết, rồi mỉm cười, bứt một nhúm bột nặn thành viên tròn, đưa cho Tiêu Chiến xem:
"Thỏ thí chủ —— lão nạp —— nặn một cục bột."

Tiêu Chiến ngơ ngác.

Trụ trì bóp nắn mấy cái, viên bột thành hình người:
"Lão nạp —— đổi nó —— thành thế này ——"
Lại nhón vài hạt mè từ bát nhỏ, dán lên ngực hình người ấy, cho Tiêu Chiến xem:
"Cục bột —— biến thành —— thế này."

Tiêu Chiến vẫn chưa hiểu ý trụ trì.

Trụ trì hỏi:
"Xin hỏi —— đây có phải —— vẫn là bột —— ta vừa nặn không ——"

"Phải, ngài đã nặn thành hình người."

"Trên đó —— còn gì nữa ——"

"Có vài hạt mè."

Trụ trì mỉm cười, gật đầu, bứt một miếng nhỏ có hai hạt mè, đặt sang bên, rồi lại đưa hình người lên hỏi:
"Giờ —— nó còn là —— bột ta nặn —— không ——"

"Là... nhưng ít đi một chút."

"Vậy —— có phải —— vẫn là bột của ta —— không ——"

"Phải..."

Trụ trì gật đầu, vo lại thành một cục, nặn thành con thỏ, giơ lên:
"Giờ —— vẫn là bột —— ta nặn —— chăng ——"

Tiêu Chiến đáp:
"Vẫn là bột của ngài, chỉ là thiếu một ít, lại đổi dáng."

Trụ trì một tay nâng thỏ, một tay cầm miếng dính mè:
"Bột còn —— mè còn —— vẫn là —— đồ ta —— lấy ra ——"

"Đúng, chỉ khác hình dạng thôi."

Trụ trì mỉm cười, gắn miếng bột có mè vào thỏ:
"Giờ thì sao?"

Tiêu Chiến nghĩ một lát:
"Bột và mè vẫn như cũ, chỉ là từ người thành thỏ."

Trụ trì hỏi:
"Thế xin hỏi —— cục bột này —— ngoài hình dạng —— khác gì —— so với ban đầu ——"

"... Không khác."

Đạt Huệ lại bóp con thỏ thành hình người, hỏi:
"Giờ —— có khác gì ——"

"Như lúc trước."

"Không, vẫn khác." Trụ trì nói,
"Vị trí —— của hạt mè —— không còn như trước ——"

Tiêu Chiến im lặng.

Đạt Huệ lại hỏi:
"Nhưng —— nó có phải —— vẫn là mè —— và bột —— ta lấy ra ——"

Tiêu Chiến ngẫm rồi đáp:
"Phải. Vẫn là những thứ ấy, chỉ là bị chia tách, hợp lại, đổi hình."

Trụ trì chỉ vào ngực Tiêu Chiến:
"Phàm sở hữu tướng —— giai thị hư vọng —— nhược kiến chư tướng phi tướng —— tức kiến Như Lai ——"

Tiêu Chiến sững người, rơi vào trầm tư.

Đạt Huệ chắp tay:
"A di —— đà Phật —— muôn sự đổi dời —— ắt có điều không đổi —— mà cái không đổi ấy —— mới là chân ngã ——"

Ngài thả miếng bột dính mè vào chậu, vo nát:
"Chúng sinh trong đời —— biến thiên không ngừng —— nhưng vạn tượng quy nhất —— bờ này —— bờ kia —— vạn năm đổi thay —— vạn năm vẫn thế —— nếu thí chủ —— còn vướng chấp niệm —— hãy tự hỏi —— tấm lòng ngươi dành cho hắn —— đã từng đổi thay chưa ——"

Tiêu Chiến khẽ thì thầm:
"Chưa từng."

Đạt Huệ mỉm cười, tiếp tục nhào bột trong tay:
"Ra ngoài —— tìm hắn —— gọi hắn một tiếng —— ngươi sẽ biết —— hắn cũng chưa từng đổi ——"

Tiêu Chiến không còn việc gì làm vì mọi thứ đã bị Đạt Huệ và Nguyên Ngộ giành hết, đành ngơ ngác bước ra tìm Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác đang đứng trên thang gỗ, giúp lau bảng đề phía trên tháp Phật.

Tiêu Chiến đứng dưới, nhìn hắn bận rộn đến đỏ cả mặt, suy nghĩ một hồi, cất tiếng gọi:
"Nhất Bảo!"

Vương Nhất Bác ngoái đầu, mỉm cười:
"Sao vậy?"

Tiêu Chiến dang rộng hai tay:
"Lại đây."

Vương Nhất Bác không biết y định làm gì, nhưng vẫn nhảy xuống, bước đến ôm lấy y:
"Sao thế?"

Tiêu Chiến hỏi:
"Nhất Bảo, bất kể sau này ta trở thành dáng vẻ thế nào, tính tình ra sao, chỉ cần ta như hôm nay, gọi ngươi đến ôm ta, ngươi có nguyện ý không?"

Vương Nhất Bác siết chặt vòng tay, mỉm cười đáp:
"Ngươi hỏi gì ngốc vậy, sao ta lại không nguyện? Bất kể ngươi hình dạng thế nào, tính khí thế nào, chỉ cần là ngươi, chỉ cần ngươi muốn, ta nhất định sẽ ôm lấy ngươi."

Dù là ngươi của ngàn năm trước, kẻ yêu pháp vô biên khiến ai ai cũng muốn trừ khử; hay ngươi của kiếp trước, người luôn né tránh, dè chừng; hoặc ngươi bây giờ, hồn nhiên vô tư, trong sáng như thuở ban sơ.

Chỉ cần là ngươi, chỉ cần ngươi muốn, ta nhất định sẽ ở đây.

***

PS : Tiêu Tiêu đã trở nên thông minh hơn, biết suy nghĩ rồi, có nhận ra không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co