May be
Công việc em làm khá ổn, mọi thứ dường như dần dần đang đi vào quỹ đạo của nó. Em điều hành hệ thống marketing một cách tuyệt vời. Mức lương cũng dần được tăng lên.
Vài tháng sau, concert của các anh đã tới. Em và Jaemin dồn hết sức lực để đặt mua vé concert. Cuối cùng cũng chớp cơ hội để được đặt chân tới, ngày em được cầm chiếc vé concert trên tay, em đã khóc vì những nỗ lực của chính mình. Điều em sợ hãi đấy chính là không kịp để gặp họ, lỡ mai này em dư dả hơn thì họ đã giải nghệ, buông bỏ ánh hào quang để về lại sau cánh gà. Lại làm một người bình thường với cuộc sống thường nhật thì em sẽ tính sao ? Em sẽ hận chính mình mất.
Không khí tại nơi này nhộn nhịp quá, có nhiều người ngoại quốc cũng tới. Đôi chân em lạc lõng giữa đoàn người đông đúc, Jaemin không thể đi cùng em vì phải trực đơn vị.
Ánh đèn từ Bomb phả lên mặt mỗi người, ánh tím ánh vàng ánh xanh. Từ dưới khán đài em nhìn lên thấy rõ từng đường nét khuôn mặt họ. Jimin của em kia rồi, tiên tử, thật là đẹp quá. Em cứ ngỡ mình tới được đây, được ngắm nhìn anh bằng da bằng thịt thật chứ không chỉ còn là một tấm hình thì sẽ kéo gần khoảng cách giữa em và anh. Nhưng em nào hay, khi đứng dưới đây nhìn lên nó lại càng xa cách, dù anh ngay đây nhưng em không thể nào chạm lấy.
Em hét to giữa đám đông, em hét em yêu anh nhiều lắm. Đôi cánh tay đã tê cứng khi dơ cao liên tục, cuối cùng anh cũng bắt lấy chiếc điện thoại. Khuôn mặt đẹp như món đồ hoạ đó đã được điện thoại em ghi lại. Bàn tay em lần đầu được anh nắm, ánh mắt đó nhìn em ôn nhu tự tại đảo loạn tràn viền mắt. Trong đầu hiện hữu một loạt câu hỏi. Liệu rằng anh có nhận ra em không, có nhớ ra cô gái ngày đó vì anh mà lặn lội từ Seoul tới Busan trong chiều muộn. Liệu rằng em cố gắng đến thế, anh có hiểu có biết được tấm lòng này không.
Lúc nắm tay em phớt qua Jimin có tặng em chiếc nhẫn. Em nâng niu giữ nó như kỷ vật. Kết thúc concert em bật khóc nức nở bên vệ đường. Mắt em khôn nguôi không ngưng nhìn chiếc nhẫn. Em khóc, em khóc đến nhoè đi.
" Thật đau lòng, phận làm fan mà lại có tình cảm nam nữ với idol mình. Jung Ami mày thật kém cỏi quá "
Đang lạc vào những suy nghĩ nhuốm màu buồn bã. Lúc này đám đông đã tản ra hết, chiếc xe Audi đen di chuyển trong khu vực tổ chức concert. Em thấy Taehyung ló mặt ra, những bạn fan vô tình thấy được hét toáng lên chạy theo duy chỉ có em ngơ ngác đứng nhìn. Là ánh mắt đó, ánh mắt đang nhìn em.
Trên xe, Taehyung quay qua nói với Jimin.
" Cô gái đó, ngồi dưới gốc cây ấy. Cậu có thấy không "
" Không, mình không thấy. Sao thế "
Taehyung cũng lắc đầu, một cản giác thật lạ. Tựa như có luồng điện chạy dọc sống lưng rồi nhen nhóm khắp cơ thể. Taehyung muốn gặp em lần nữa. Cô gái mang mái tóc dài sóng thướt tha màu hung nâu, làn da trắng bóc với đôi mắt đỏ hoe anh vừa thấy, yêu một người từ cái nhìn đầu tiên liệu có đúng như trong truyền thuyết ?
Sau đó em cũng trở về nhà, căn nhà im ắng u ám thiếu tình người.
" Tao bảo mày là sắp xếp thời gian làm bài cho Bin cơ mà "
" Bài của nó nó tự làm chứ. Con giảng rồi "
" Mày giảng như tát vào mặt nó thì sao nó hiểu. Nó dùng máy tính kệ nó, mày không có quyền cấm. Mày chỉ là chị nó thôi mà cấm nó đủ thứ. Mày khó tính vừa vừa phai phải thôi "
" Chị nó thì sau này cũng thay mẹ chăm sóc cho nó "
" Tao chưa chết, thằng bin đi vào học ngay. Tao có một đứa con học dốt là đủ rồi "
Em bực bội hất đổ bộ ấm chén, sức chịu đựng của em cũng có giới hạn.
"Mẹ biết tại sao con cực đoan với Bin đến thế không ? Vì con muốn nó phải chịu cảnh giống con, phải chịu những thứ mà con đã từng trải qua. Mẹ nói xem, con là đứa không có tuổi thơ. Bị miệt thị bởi chính mẹ ruột của mình hahaa "
Em cười nhạt bi thương.
" Tao nuôi mày tới tuổi này để mày cãi tao à. Mày giống y như thằng bố mày "
Em rút thẻ ATM đặt lên bàn.
" 10 tỷ "
Nói rồi em dọn đồ ra khỏi nhà, xách vali đi trên phố vắng. Em không hề ghét Bin, em thương nó vô kể nhưng không hiểu sao em lại khó khăn với nó thế. Tối mịt, màn đêm tĩnh mịch nghe thấy cả tiếng côn trùng kêu vang. Nhưng trong túi, em không còn nghìn nào. Số tiền góp 5-6 năm trời thì đã đưa mẹ hết.
" Jaemin, cho em vay tiền "
" Em đang ở đâu "
" Ngoài cổng đơn vị anh "
Cậu vội vàng chạy ra, em vẫn đứng đó ngang tàn. Em không muốn cậu lo lắng thêm. Bình tĩnh, không khóc kể lại toàn bộ. Cậu cay đắng hộ em, ôm em chặt như cách an ủi mọi lần cậu vẫn hay làm.
" Cứ dùng, anh học quân đội mà nên không tiêu gì tới tiền. Em cầm lấy, tìm khách sạn nào tốt mà ở rồi gửi anh địa chỉ "
Em bắt đầu đi kiếm khách sạn. Một khách sạn đối diện trụ sở HYBE, em nhìn nó qua tấm kính trong. Em lại một lần tham lam, ao ước được tới đó làm việc dù có là công việc gì. Đặt tấm lưng nặng nhọc xuống giường. Em cũng ao ước được mẹ yêu thương.
" Mình tham lam quá rồi nhỉ "
Em cười dại trong căn phòng sáng nhoà. Em quyết định mai xin làm phiên dịch viên cho Bangtan, em giỏi mà em biết tiếng anh, tiếng nhật, tiếng tây ban nha.
" Ngủ thôi, ngày mai sẽ lại là một ngày tươi xanh "
Tại quân trại quân đội, Jaemin trầm ngâm nghĩ lại dáng vẻ ban nãy của em. Em vẫn nở nụ cười dù có bao nỗi buồn đè nặng lên đôi vai gầy. Em cười cậu mới lo, thà em cứ oà lên như đứa trẻ cũng được
" Sao lúc nào em cũng hồn nhiên vui tươi trong khi bản thân em không như vậy "
Tại ký túc của BTS, Taehyung đang lướt weverse trong khi em đang say giấc. Một bài post của em được Taehyung để ý.
" Khi concert khép lại, dưới gốc cây lớn bên vệ đường xoả bóng. Tôi đã khóc đến ngất đi vì vui sướng xen chút buồn bã. Nhưng lúc ấy ánh mắt của Taehyung đã khiến tôi nguôi ngoai và khiến tôi tự nhủ rằng anh ấy đang an ủi mình đó nên hãy nín đi và trở về nhà nghỉ ngơi nhé cậu đã vất vả rồi "
Lúc này Taehyung chắc chắn rằng đó là cô gái mình ấn tượng. Lúc đó dưới gốc cây lớn chỉ có mình em ngồi xụp. Liều mình lên ins tìm tên như tên weverse của em. Lướt một hồi.
" Jung Ami, em ở ngoài đẹp hơn nhiều đó "
Tay dài ấn follow và chụp màn hình những tấm ảnh của em.
" Nếu anh là một người bình thường ... "
" Đây là ảnh chụp cùng Jimin ở quán cafe của bố cậu ấy mà ... "
Lại liều một phen, rep story
- Oaaa, không biết trong đám đông ta đã chạm mặt nhau chưa. Concert hôm nay thật sự náo nhiệt quá nhỉ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co