Truyen3h.Co

Mễ Bà

Đứa nhỏ trúng tà

MoonnyLD

Bốn tiếng sau, Mễ bà qua đời. Về sau người đưa linh cữu mỗi ngày đều có, ngày đó hạ táng dân vùng này cơ hồ mọi người đều tới, tôi chợt nghĩ đến một câu nói, muốn biết một người có phải người tốt hay không, cứ xem ngày người đó chết có bao nhiêu người đưa tiễn sẽ biết.

Mễ bà đi, cô đơn đến lại cô đơn rời đi. Tôi cất sách bà cho vội vàng tham gia xong tang lễ Mễ bà, sau khi kết thúc tôi lại trở về tòa soạn. Công việc vừa chấm dứt, tôi liền bắt đầu đọc di vật Mễ bà cho tôi.

Thà nói là sách không bằng nói là quyển sổ, văn rất lộn xộn cũ xưa, phiếm màu nâu vàng, tôi cẩn thận lẩm nhẩm, bên trong dùng bút lông viết, đọc thẳng đứng, thời gian ấy có thể viết nhiều chữ như Mễ bà phỏng chừng xem như cực hiếm.

Đọc có chút vất vả, tôi sao chép nó ra, nhưng càng chép về sau, tôi lại càng cảm thấy kinh dị.

Trong này cũng không kể gì về y thuật của Mễ bà, không bằng nói là vu thuật thì đúng hơn. Nhưng nhìn qua hẳn là bà từ một cụ hàng xóm lén học được, nghe nói học cái này phải dựa vào thiên phú và duyên phận. Song lại ghi chép bà từ khi còn trẻ đã bắt đầu làm người trừ quỷ và đằng sau chuyện con cái mình chết non. Kỳ thật bà cũng không giống như trong phim miêu tả có thể hô mưa gọi gió, nhưng quả thật có thể làm được những chuyện chúng ta không làm được. Bà viết hay xen lẫn tiếng địa phương khó hiểu, tôi đã thỉnh giáo rất nhiều người, miễn cưỡng có thể đem ý đại khái dịch ra những gì mà bà đã ghi chép lại cuộc đời làm bà đồng của mình là như sau:

"Thím đến, dắt theo một bé trai bảy tám tuổi bên nách, ánh mắt nó cứ dại ra, cơ hồ như tượng gỗ, thời tiết lạnh dữ dội, trong lỗ mũi đứa bé chảy ra một đường nước mũi xanh, nhưng nó hoàn toàn không cảm thấy gì, cuối cùng vẫn là thím Sáu giúp nó lau.

Tôi ngờ ngợ cảm giác được, đứa nhỏ này đã trúng tà. Quả nhiên thím Sáu nói cho tôi biết, bé trai này là con của chị gái thím, cha mẹ đứa nhỏ ra ngoài kiếm sống, tạm thời gửi nó ở nhà thím nuôi, lúc mới đầu đứa nhỏ rất hoạt bát hiếu động, vẫn luôn tràn đầy sức sống, nhưng tuần trước đột nhiên trở nên như vậy. Không còn cách nào khác, cho nên mới tìm tôi. Tôi có chút do dự, tôi vốn không muốn quản, nghe ông cha nói, nếu là vợ của người ta rồi, phụ nữ muốn sinh con không nên làm việc này, nếu không con cái sẽ gặp họa trời, nhưng dù sao cũng là truyền thuyết, tôi nhìn đứa bé này, cuối cùng vẫn đồng ý.

Tôi giống như bình thường mời những người khác ra ngoài, mang đứa bé tới phòng tôi. Phòng chữa bệnh tôi rất hẹp, nhiều nhất chắc chỉ được bốn đến năm người, bên trong còn không có đèn điện, quanh năm cửa sổ đóng chặt. Bên trong có một bàn thời, thờ phục Quan Âm và một vài cây nến được đốt quanh năm. Tôi thắp hương cho Quan âm, sau đó lấy ra ống mễ chứa đầy túi gạo đã được thắp hương, sau đó lay động trước mặt đứa trẻ.

Tôi cầm tay trái đứa trẻ, khoảng giữa ngón trỏ và ngón cái tay trái có đường xanh đen rất rõ ràng, dày cỡ con giun, hơn nữa phồng lên dữ dội. Quả nhiên là bị dọa. Hồn phách của trẻ con yếu, bị hoảng sợ hoặc kinh hãi đều dễ mất hồn, nếu thời gian chưa lâu vẫn có thể triệu hồi. Như vậy chỉ cần giúp nó đuổi con quỷ đi, dùng châm điều trị huyết mạch rất dễ dàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co