Chương 8
Chúng tôi trở lại Hyundai HillState. Buổi sáng lúc đi vội vàng, tôi chưa kịp đánh giá tòa nhà này kĩ càng, nhìn từ trên xe, hình dạng của nó tuân theo quy tắc bốn phía ảm đạm, tòa nhà tràn ngập phong cách dân tộc nổi bật giữa những tòa nhà khác. Nó giống một con chim công đang xòe đuôi, lại giống một đóa hoa sen đang nở rộ, những hình ảnh bay bổng như vậy, thật sự xuất ra từ bàn tay Yuri?
Bên trong tòa nhà rực rỡ xa hoa, đèn treo thủy tinh, tranh tường, suối phun, bốn phía cây cọ vờn quanh. Người ra vào quần áo chỉnh tề, vài vị thiếu phụ mặc đồ theo mốt, trong tay ôm con chó nhỏ mặc đồ hoa, thắt nơ con bướm, ngồi trên sôpha trong góc đại sảnh nói chuyện phiếm. Trang sức chói mắt, son môi chói mắt, đẹp đẽ quý giá chói mắt.
Tôi lại nhìn thấy người bảo vệ buổi sáng, anh ta vẫn dùng ánh mắt đầy ẩn ý đánh giá tôi. Yuri nói tòa nhà kết cấu phức tạp, Yuri phải nắm tay tôi để tôi không lạc đường. Người bảo vệ thấy Yuri, bước nhanh tới, vẻ mặt cung kính gần như nịnh nọt : "Cô Kwon."
Yuri dừng bước, chờ anh ta nói chuyện.
"Trợ lý của cô, anh Kang tới tìm cô."
"À, tôi tắt điện thoại." Yuri cầm điện thoại, nói với tôi : "Thật xin lỗi, tôi cần gọi điện thoại, có thể không?"
Khách sáo như vậy? tôi vội vàng nói : "cứ tự nhiên."
Sợ quấy rầy Yuri nói chuyện, tôi tính tránh đi. Yuri giữ chặt tôi lại.
– là tôi, Yuri.
– tôi còn hai bản vẽ cuối nữa. Dealine (Dịch : hạn chót) không phải ngày 15 tháng sau sao?
– lấy trước? Cái gì là lấy trước? Deadline chính là deadline, không thể lấy trước. Trừ phi họ trả tiền nhiều hơn.
– trả thêm bao nhiêu? Tôi không biết, anh tìm người phòng dự toán đi tính đi. Thôi, để mai nói cho tôi biết.
– buổi tối có cuộc họp? Nói khi nào? À...đúng rồi, họp thường kỳ, tôi quên.
Yuri nhìn đồng hồ.
– mọi người đều tới rồi?
– mời họ về đi. Tôi không được thoải mái lắm, tới không được.
Yuri gác máy. Đang tính bỏ điện thoại vào túi, điện thoại lại vang lên.
Yuri nhìn nhìn tên người gọi, nghe máy.
– Chị.
– rất tốt.
– không có việc gì.
– sắp xếp không được, đợi hai tháng nữa đi. Tháng 2 chị ở đâu?
– có thể em sẽ về Zurich, hành trình thư ký sẽ thông báo cho chị.
– nhận được rồi, cảm ơn.
– em đang ngủ, còn chưa rời giường, tối hôm qua thức đêm.
– tạm biệt.
Thời gian trò chuyện, 30 giây. Yuri gác máy, nhìn tôi xin lỗi.
"Ngày nào cũng bận như vậy sao?" tôi hỏi.
"Không phải ngày nào cũng bận." Yuri nói, "Bây giờ chúng ta có thể đi bơi."
Chúng tôi cùng đi lên lầu, thay đồ bơi. Chúng tôi mỗi người khoác một chiếc áo choàng tắm, đi thang máy tới lầu 3.
Có hai tầng có bể bơi. Ở tầng 3 chỉ có một bể, không có một bóng người. Tôi dựa vào lan can nhìn xuống, bể bơi tầng 2 còn lớn hơn, có thêm một nhạc viên cho trẻ em, nhưng cũng chỉ có không tới 10 người chơi đùa ở trong nước.
"Lãng phí tài nguyên nha." Tôi nói "Chỗ này ít người bơi như vậy."
"Em tin người biết bơi sẽ không chết đuối?" thấy tôi đi chân trần tùy tiện đứng cạnh bể bơi, Yuri đột nhiên hỏi.
"Sẽ không."
"Em biết không, tôi có quen một người, cũng nói anh ta biết bơi, sau đó anh ta nhảy xuống trước mặt tôi, một giây sau liền hô to cứu mạng." Yuri đánh giá tôi "Tôi phải nhảy xuống vớt anh ta lên."
"Nếu cô nhảy xuống kêu cứu mạng, tôi cũng sẽ cứu cô." Tôi hất mặt lên, khiêu khích.
"Như vậy, ý của em là, tôi có thể hoàn toàn yên tâm hoạt động trong nước, không cần lúc nào cũng ở cạnh em?"
"Cô thả lỏng 120 phần trăm luôn đi."
"Bạn Jung Quán quân 400m bơi tự do." Yuri cởi áo choàng tắm ra "Chúng ta thi thử xem, thế nào?"
"Tốt." tôi nhận hai cây nạng của Yuri, gác ở cạnh bể.
Yuri nói "nhảy thôi."
Chúng tôi đồng thời nhảy xuống.
Tôi ra sức bơi về phía trước, cho dù lướt nhanh, lại vẫn cảm giác được Yuri ở cạnh tôi. Yuri luôn luôn bơi cạnh tôi, tôi bơi thế nào cũng không vượt qua được. Đến 30m cuối cùng, không thấy Yuri đâu. Đợi tới khi bơi tới điểm cuối, vừa nhấc đầu, lại phát hiện Yuri ngồi cạnh bể bơi, nhìn tôi cười.
"Hôm nay ăn hơi nhiều, cơ thể nặng hơn, bơi không nhanh. Tối nay ăn cơm cô chưa ăn gì hết, đều là tôi ăn hộ." tôi nói xạo.
"Không phục đúng không?" Yuri kéo tôi lên.
"Không phục."
"400m lần nữa?"
"Lần nữa."
Chúng tôi lại cùng nhảy xuống nước. Lần này, Yuri rất nhanh bỏ tôi lại phía sau, một đường dẫn đầu cho tới đích. Tới khi tôi tiến lên, liền đập đầu vào người Yuri.
"Á!" tôi hét lên một tiếng.
"Cũng không phải thi đấu chính thức, không cần bơi mạnh bạo như vậy." Yuri muốn kéo tôi lên khỏi mặt nước "Tôi mà không đỡ thì em sẽ đập đầu vào tường."
Tôi dụ dỗ Yuri : "Không được, một lần nữa."
"Đừng tiếp tục, một lần nữa cũng là em thua." Yuri nói "Tiểu thư, đối mặt sự thật đi."
"No way." (Dịch : Không đời nào.)
"Nếu không em bơi trước 10m, tôi đuổi theo em?"
"Tính nhục nhã tôi à?"
"Không dám."
Chúng tôi đồng thời xuất phát, Yuri lại tiếp tục một đường dẫn đầu. Vẫn nhanh hơn tôi vài giây.
Cuối cùng, Yuri kéo tôi lên, yên lặng nhìn tôi ngồi cạnh bể thở : "Muốn uống nước không?"
Tôi lắc đầu.
"Bên kia có ghế nằm, nếu mệt, có thể qua đó nằm nghỉ." Yuri chỉ vào một loạt ghế phơi nắng phía đối diện.
"Kỳ quái, sao hôm nay không có ai đi bơi?" tôi nhìn nhìn bốn phía.
"Những người khác đều ở dưới." không cần phải nói, Yuri thiết kế tòa nhà này, đương nhiên có đặc quyền về mặt nào đó.
"Thật tốt quá." Tôi nói.
"Cái gì thật tốt quá?"
"Tôi phải nhân cơ hội này xử cô. Ai bảo cô ở trước mặt Hiệu trưởng nói bậy bạ?" tôi nhảy dựng lên, xô Yuri vào trong nước, ở trong nước nhéo lưng Yuri.
"Á, á," Yuri bị nhéo đau "Không phải tôi tranh thủ học bổng cho em sao?"
"Cô còn nói, Cô còn nói!" tôi không nhịn được nhéo cổ Yuri.
Yuri bắt được tay tôi, khóa chặt hai tay tôi lại. Tôi ở trong nước đá chân Yuri : "Bỏ ra!"
Yuri ngược lại càng khóa chặt hơn, không cho tôi động đậy, lại bỗng nhiên bắt đầu hôn tôi. Bắt đầu từ trán, từng tấc từng tấc tiến xuống, cố ý tránh đi miệng, hôn từ vành tai cho tới ngực, hôn tới mức mặt tôi đỏ rực, rồi trở về, nhìn tôi chăm chú.
"Did I scare you?" (Dịch : Tôi có làm em sợ không?).
"No."
"Can I kiss you?" (Dịch : Tôi có thể hôn em không?)
"Yes."
Bờ môi của Yuri lạnh lẽo, hơi thở ấm áp thơm tho, tôi mê hoặc nhìn Yuri. Yuri buông tay ra, ôm lấy mặt tôi, dùng sức hôn, giống như muốn hôn tới linh hồn tôi luôn vậy.
Thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cứ xảy ra như vậy. Nụ hôn đầu tiên và lần đầu tiên của tôi không ngờ lại xảy ra cùng ngày, cùng lúc! Do kích tình gây nên, tự nhiên xảy ra. Tôi tự nguyện, tuyệt đối không hối hận.
"Rất đau sao?" Yuri tuy rằng lớn tuổi hơn tôi, nhưng ánh mắt Yuri trông lại mờ mịt y như tôi. Trông Yuri không có vẻ thành thục lắm, thậm chí, có chút ngượng ngùng. Toàn bộ quá trình Yuri đều thật cẩn thận, sợ làm đau tôi. Sau đó, Yuri gắt gao ôm tôi, tuyệt đối không để ý việc tôi để tay ở vết thương dưới người Yuri, cẩn thận sờ miệng vết thương, vuốt ve phần da thịt bị thương.
Tôi đoán ngoại trừ y tá trong bênh viện ra, Yuri chưa từng bị ai tiếp xúc như vậy. Nước trong bể ấm áp, Yuri lại run rẩy như phát lạnh. Mà trong đầu tôi lại tưởng tượng cảnh sau tai nạn xe cộ Yuri bị xé thành từng mảnh, được nhân viên y tế nhấc lên, đưa vào phòng mổ, trên người cắm đầy ống thở.
Đó nhất định là một tai nạn xe cộ đáng sợ, để lại vết thương đáng sợ ở dưới người Yuri, cơ hồ mất đi một nửa con người.
Bể bơi không người, lúc nói chuyện luôn có tiếng vang.
Chúng tôi leo ra khỏi bể bơi, đều tự phủ thêm áo choàng tắm. Eo tôi bỗng nhiên hơi đau, liền khom người xuống, ngồi cạnh bể.
Yuri áy náy nhìn tôi, sau một hồi lâu, nhẹ nhàng hỏi : "Vẫn còn rất đau sao?"
"Tạm được." tôi thản nhiên cười, không tự chủ được lại say mê khuôn mặt Yuri.
"Thật xin lỗi." Yuri nói : "Lần sau nhất định sẽ cẩn thận hơn."
Tôi hít sâu : "Lần sau?"
"Cần Yul đỡ em không?" Yuri đã đứng lên, thấy tôi vẫn khom lưng, sợ tôi đi không được, giơ tay ra kéo tôi.
"Không cần." tôi nhặt nạng lên đưa cho Yuri.
Sau đó tôi đứng lên, tay như có như không khoác lên vai Yuri.
"Bỏ tay ra, sắc nữ."
"Người ta giúp đỡ Yul thôi mà."
Chúng tôi cùng đi vào thang máy, thang máy đóng cửa, Yuri rên rỉ một tiếng : "Bỏ tay ra."
"Sợ cái gì, đây là thang máy cá nhân." Tôi nói, sau đó, tôi cúi mặt xuống, hôn vết thương dưới người Yuri. Yuri nắm tóc tôi lại, muốn kéo tôi lên, lại không dám dùng sức, sợ làm tôi đau.
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Chúng tôi vào nhà, đứng nhìn nhau ở thềm cửa, Yuri lại dịu dàng hôn tôi lần nữa.
"Còn đau không?" từ đầu đến cuối, hình như Yuri chỉ quan tâm vấn đề này.
"Không đau." Tôi thích tay Yuri ở trên người tôi, thích ở thật gần mặt Yuri, đắm chìm trong hơi thở của Yuri. Thích kích động Yuri, nhìn bộ dạng bị tình dục tra tấn của Yuri.
"Yul phải đi tắm." Yuri nói.
"Em chờ Yul."
"Em không tắm à?"
"Ừ...không thích tắm lắm." vào mùa đông, chỉ tắm ba ngày một lần. Nhà tắm trong trường rất đông.
Yuri kéo tai tôi, kéo tới phòng tắm : "Không được. Tắm, phải tắm."
Tắm rửa xong đi ra, tôi phát hiện Yuri đã thay đồ xong, đồ tây, rực rỡ hẳn lên, đồng hồ cũng đeo xong rồi.
Tôi vẫn mặc đồ học sinh, áo len, váy ngắn, đeo balô, dưới góc balô treo một chùm chìa khóa dài, kêu leng keng leng keng.
Yuri đánh giá tôi : "Sao Yul thấy em càng nhìn càng nhỏ."
"Em không nhỏ. Hơn nữa còn tính như trưởng thành sớm."
"Em bao nhiêu?"
"Mười bảy."
"Dụ dỗ trẻ vị thành niên, Yul mắc tội rồi."
"Vì sự trưởng thành khỏe mạnh của mầm non đất nước, em lúc nào cũng phải rèn luyện."
Nói xong những câu này, Yuri liền nhào về phía tôi, ra tay mạnh mẽ. Chân giả của Yuri vẫn buộc lên tận trên lưng, tôi cởi dây buộc trên lưng hộ Yuri : "Có cần buộc chặt như vậy không? Nhìn thôi cũng thấy Yul thở không nổi rồi."
Cơ thể Yuri tỏa ra mùi hương hỗn hợp của lô hội và hạnh nhân.
Yuri tìm khóa kéo của váy tôi, cơ hồ là xé rách nó.
"Chậm một chút, váy sắp bị Yul xé rách rồi." tôi cười nói.
"Xé rách Yul đền em," Yuri tiếp tục đi tới. Chúng tôi gắt gao ôm nhau trên sôpha, mãi cho tới cao trào.
Cuối cùng, Yuri cúi đầu thở dốc, gợn sóng trong mắt mờ dần : "Hôm nay là kỳ an toàn của em à?"
"Cái gì là kỳ an toàn?"
"Kì kinh nguyệt lần trước của em hồi nào?"
"Vừa mới hết. Bộ đồ này mấy triệu một bộ? Bị em làm thành một đống bầy nhầy rồi." tôi đứng dậy thu dọn.
Yuri thở dài nhẹ nhõm một hơi : "Lỡ may em có việc gì, bố em sẽ làm thịt Yul không tha."
"Đừng sợ."
"What?"
"Đừng sợ." tôi lại lập lại một lần.
"Em nói, đây là lần đầu tiên của em?"
"Đúng vậy."
"Vậy em...không sợ?"
"Còn phải xem là với ai nữa? Với Yul em không sợ." đơn giản dõng dạc. Sau đó, hỏi lại : "Cái này không phải là lần đầu tiên của Yul? Trông Yul có vẻ lớn tuổi hơn em."
"..." cự tuyệt trả lời.
"Không thể tưởng tượng được em dũng cảm như vậy." giọng nói của Yuri có chút xấu hổ.
"Đừng nghĩ nhiều như vậy được không? Mau mặc quần áo vào, em đói bụng rồi, đi ăn mỳ đi!"
"Để Yul tắm cái đã."
"Lại tắm nữa? Thật là thần kinh." Tôi nhìn Yuri, hết chỗ nói rồi. Người này sợ bẩn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co