Truyen3h.Co

Meanie | Crush

21.

yooo_chan

- 197, 198, 199,...

- 200! Ôi trời ơi Mingyu em làm được rồi!

Wonwoo ném hẳn cả quyển sổ ra bãi cỏ mà chạy ra ôm Mingyu.

Trong điền kinh, sức bền thực sự rất quan trọng, năm nào anh cũng bắt thành viên trong câu lạc bộ chạy hai mươi vòng quanh sân và chống đẩy 200 cái trong vòng ba phút nhưng chưa có ai hoàn thành được. Nhưng sau ngần nấy năm, anh cuối cùng cũng đã tìm được nhân tài, Kim Mingyu mới gia nhập câu lạc bộ chưa lâu mà đã làm được nên thành tích này, quả là không uổng phí công sức anh bỏ ra huấn luyện mà.

- Anh...

Mingyu mồ hôi nhễ nhại nhưng chẳng thể đi vào phòng thay đồ vì bị ai đó ôm đến chặt cứng

Bị ai đó ôm....

Không, là được ai đó ôm mới đúng.

Là được Wonwoo ôm...

Wonwoo nghe thấy Mingyu lên tiếng mới giật mình buông tay ra khỏi người cậu rồi né ra xa với khoảng cách vô cùng an toàn.

Vì quá vui nên anh đã quên bẵng đi mất chuyện ai kia thích mình.

- À e- em đi tắm rồi thay đồ đi, mai tập tiếp, thế này là đủ rồi, ờm... thôi chào em.

Wonwoo toan chạy đi nhưng Mingyu nhanh hơn một bước, cậu nắm chặt cổ tay Wonwoo để kéo anh lại.

- Anh, ngày mai tập xong... anh đi ăn với em được không?

Wonwoo nuốt nước bọt nhìn cậu thanh niên trước mặt. Trước kia cậu bé này nhìn từ trên xuống dưới trừ cái cao ráo ra thì thân hình lại không mấy săn chắc. Nhưng sau mấy tháng luyện tập, hình như Mingyu lại cao hơn nữa, nhờ chạy bộ và tập theo chế độ riêng nên giờ trông trưởng thành và khoẻ khoắn hơn hẳn.

Đột nhiên Wonwoo thấy xấu hổ với cái thân hình nhỏ bé này. Làm sao mà có thể thấp hơn hậu bối cả một cái đầu cơ chứ?

- Mingyu.

- Dạ?

- Em có hứa là sẽ yêu môn điền kinh này không?

- Nếu anh thích thì em cũng thích. Em... em làm tất cả vì anh.

- Vậy được rồi.

- Thế thì ngày mai anh có đi với em không? Chỉ có anh với em thôi.

-Ừ được rồi... - Wonwoo ngượng ngùng gật đầu, rồi lại đẩy Mingyu về phía toà nhà thể chất - Giờ đi vào thay quần áo đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co