Pan di Zenzero
Tháng Chín ở Milan không rực rỡ đến chói mắt như mùa hè Rome, cũng chẳng buốt giá như những ngày cuối thu ở Florence. Nó dịu dàng một cách lười biếng, như thể thành phố này biết rõ mình đẹp nên chẳng cần gắng gồng khoe khoang. Ánh nắng cuối ngày trôi dài trên mái ngói đỏ au đã phai màu theo năm tháng, lọt qua những ô cửa sổ cao vút của các tòa nhà cổ, rồi nằm im trên vai áo người đi đường như một cái vuốt ve không lời của thời gian.
Những chậu phong lữ đỏ vẫn còn sót lại từ mùa hè, bám víu nơi bậu cửa sổ tầng hai, rung rinh trong gió sớm. Tiếng giày cao gót gõ nhịp trên đá cuội, tiếng violin ai đó kéo vội bên góc quảng trường, và mùi espresso nồng đậm từ hàng trăm cánh cửa hé mở tất cả hòa vào nhau thành một bản nhạc không tên, báo hiệu rằng kỳ nghỉ đã thực sự kết thúc.
Kim Mingyu đặt chân đến thành phố đúng vào một sáng thứ Ba sương giăng. Màn sương mỏng đọng thành vô số hạt nước li ti trên kính cửa sổ tàu điện, không khí lành lạnh mông quạnh khiến cậu phải kéo trọn khóa chiếc áo khoác dày lên sát cằm. Cậu lóng ngóng kéo chiếc vali màu xanh lá đi qua từng con phố lát đá ong nhuốm màu nắng vàng óng, đôi giày thể thao trắng tinh thỉnh thoảng lại vấp nhẹ vào vài gờ gạch lồi chỉ vì chủ nhân của nó còn mải ngước cổ ngắm nghía những phù điêu chạm khắc trên trần cao. Mọi thứ hiện ra siêu thực và lộng lẫy đến mức Mingyu chớp mắt liên tục, sợ rằng chỉ cần lơ đễnh một giây là giấc mơ này sẽ tan biến.
Căn studio cậu thuê nằm nép mình bên bờ kênh Navigli, chễm chệ ở tầng năm của một tòa nhà không có thang máy, bù lại cửa sổ kính lớn mở thẳng ra mặt nước lấp lánh phản chiếu mây trời. Đêm đầu tiên, thay vì dọn dẹp, Mingyu nằm xoài ra sàn gỗ còn thơm mùi vecni, tay lăm lăm chiếc điện thoại gọi về cho gia đình qua nửa vòng trái đất, giọng nói réo rắt không giấu nổi sự phấn khích:
"Mẹ ơi, chỗ con ở gần quán pizza gỗ siêu ngon! Có cái quảng trường đẹp như trong phim nữa. À, chiều nay con sẽ đến trường xem lớp học thử đầu tiên. Nghe nói thầy giáo là đầu bếp từng đoạt sao Michelin đó..."
Bà Kim ở đầu dây bên kia chỉ kịp "à ừ" vài câu thì đã bị cô em gái giành máy, réo rắt đòi xem ảnh "anh hai sống kiểu châu Âu sang chảnh". Mingyu cười tít mắt, chụp nguyên một loạt ảnh căn phòng trống trơn, cái giường chưa kịp trải ga, và cả... cái tủ lạnh rỗng tuếch chỉ có một hộp sữa tươi với lọ mứt dâu mua vội ở sân bay.
Với mái tóc nâu bồng bềnh hơi rối và nụ cười rạng rỡ lúc nào cũng chực tỏa nắng, Mingyu hệt như một chú chó Golden Retriever tràn đầy năng lượng lần đầu được chủ thả vào công viên lớn, mọi thứ với cậu đều lạ lẫm, hào hứng và ngập tràn vẻ lạc quan ngây ngô. Cậu xun xoe bắt chuyện với bà lão bán hoa tóc bạc phơ ở đầu ngõ bằng vài câu tiếng Ý bồi lơ lớ, rồi lại tung tăng chạy sang tiệm cà phê đối diện giơ máy xin chụp nhờ đĩa tiramisu chỉ vì "nó nhìn giống hệt tấm hình minh họa trong cuốn sách dạy nấu ăn hồi bé của con".
Tất cả những trải nghiệm ở Milan đều mới tinh, nhưng sâu thẫm bên trong lại phảng phất một nét thân thuộc mơ hồ. Có lẽ xuất phát từ sắc nắng vàng ươm buông xuống mái hiên, hay từ mùi gia vị ấm áp lan tỏa từ căn bếp đất khách. Cuộc sống nơi đây cứ thế nhịp nhàng lăn bánh, khởi đầu cho chuỗi ngày xa nhà nhộn nhịp, đong đầy háo hức và chưa hề có kẽ hở cho nỗi buồn của cậu tân sinh viên học viện ẩm thực SHG Milano.
Băng qua vùng lòng đường rộn rã của Milan, sang đến phía Porta Romana, không gian bỗng thu mình lại trong một quãng nghỉ im lìm. Ở đó, Jeon Wonwoo chọn cho mình một nhịp thở hoàn toàn khác.
Wonwoo đang là sinh viên năm hai ngành Kinh tế ở Bocconi, cái lò đào tạo danh giá nhưng cũng khắc nghiệt đến điên người. Khác hẳn mấy đứa sinh viên quốc tế mới sang còn loay hoay lúng túng giữa bến xe xô đẩy, Wonwoo lướt qua Milan bằng sự điềm nhiên gọn gàng. Cậu có cái vẻ đẹp làm người ta phải dè chừng: tóc đen cắt ôm gáy, dáng cao mảnh gầy ẩn sau chiếc áo sơ mi đơn sắc, đôi mắt sâu hút và phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Nếu Mingyu tràn trề năng lượng như một chú Golden rộn ràng dưới nắng, thì Wonwoo lại giống hệt một con mèo đen thong dong trên ban công gạch nung, kiêu kỳ, bí ẩn, chẳng cần gây chú ý nhưng ai đi qua cũng phải ngước nhìn. Nhưng cái vẻ ngoài tưởng chừng khó gần đó thực chất chỉ là lớp vỏ che đi một trái tim vốn rất dễ rung rinh trước những điều bé nhỏ và dịu dàng.
Ngoài giờ lên lớp, cậu gắn bó với Il Caffè dei Sogni, một quán nhỏ nằm nép mình trong con hẻm lát đá không tên. Nơi ấy đượm nhuần mùi gỗ xẻ cũ, thoang thoảng hương quế nồng và ngập tràn giai điệu jazz da diết từ chiếc loa đĩa than đặt ở góc phòng. Những ngày vắng khách, Wonwoo thường đứng sau quầy bar, đôi tay dài gầy thuần thục xoay tay cầm máy pha cà phê, hoặc thong thả lật từng trang sách triết học bằng tiếng Anh dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Chỉ là... đôi khi, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu và tiếng còi xe ngoài đại lộ ngớt dần, cậu lại bật những bản nhạc quen thuộc còn ngón tay gõ một dòng tin nhắn gửi cho Jihoon đang ở Florence:
"Cậu nghĩ có người sống cả đời mà không thực sự yêu thứ gì không?"
Buổi chiều họ gặp nhau là một buổi chiều rất bình thường như bao buổi chiều khác của Milan trời xanh trong vắt, nắng vàng nghiêng nghiêng, gió mang theo mùi lá khô và bột mì từ tiệm bánh gần đó.
Mingyu vừa kết thúc buổi học thực hành làm bánh ngọt đầu tiên. Áo sơ mi trắng dính đầy bột mỳ, tóc rối bù, bụng đói meo. Cậu lang thang không đích đến, chỉ muốn đi để ngắm, để cảm nhận thành phố này đang sống ra sao. Rồi thốt nhiên, một làn hương ấm sực xộc vào mũi vị bánh gừng ngọt dịu, nồng nhẹ vị đinh hương, gợi nhớ đến từng cái ôm của bà nội ngày nhỏ mỗi lần cậu vấp ngã.
Nắm lấy sợi dây hương thơm ấy như một kẻ bị mê hoặc, Mingyu băng qua ba dãy phố chật hẹp, rẽ vào con hẻm sâu hút rồi dừng chân trước cánh cửa gỗ đã bạc màu thời gian. Tấm biển nhỏ khắc dòng chữ Il Caffè dei Sogni khẽ đung đưa trong gió. Tiếng chuông đồng vang lên một tiếng leng keng trong trẻo khi cậu đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong như bước ra từ một giấc mơ cũ: ánh đèn vàng cam ấm áp, tiếng saxophone trầm ấm, mùi cà phê rang hòa quyện cùng hương quế và gừng mới nướng. Và phía sau quầy bar, một người con trai cao ráo đang cúi đầu lau ly, mái tóc đen lòa xòa che mất một bên mắt, vai áo sơ mi xanh nhạt căng vừa vặn.
Mingyu không suy nghĩ, buột miệng bằng tiếng Hàn, giọng pha chút xúc động:
"Mùi bánh gừng này... giống hệt của bà mình ngày xưa nè."
Người đứng sau quầy dừng tay một nhịp. Không quay lại. Nhưng rồi cất tiếng, cũng bằng tiếng Hàn:
"Công thức đặc biệt của quán đấy. Hôm nay mới làm."
Mingyu sững người, mắt mở to kinh ngạc rồi bật cười giòn tan xua tan đi mọi khoảng cách, rạng rỡ như ánh mặt trời, chứa đựng sự nhẹ nhõm của một kẻ tha hương vừa tìm thấy tiếng nói quê nhà.
"Anh cũng là người Hàn Quốc ạ?"
Lúc này, người đứng sau quầy mới thong thả ngẩng đầu. Một gương mặt thanh tú với đôi mắt phượng dài khẽ nở một nụ cười. Giọng cậu êm đềm, điềm tĩnh xoa dịu đi tâm trạng đang có phần xáo động của người đối diện:
"Jeon Wonwoo. Tôi là sinh viên năm 2 ở Bocconi. Còn cậu?"
"Kim Mingyu! SHG Milano. Em mới qua được vài ngày."
Mingyu xơ xài phủi vội vết bột trên tay rồi hồ hởi chìa ra. Wonwoo nhìn bàn tay to lớn ấy, khẽ mỉm cười rồi vươn tay đáp lại. Bàn tay Wonwoo mát lạnh, ngón tay thon dài, phảng phất hương xà phòng thơm cùng mùi gừng ấm.
Sự ngượng ngùng nhanh chóng tan biến. Mingyu hào hứng gọi một tách espresso, một phần tiramisu và không quên dặn thêm chiếc bánh gừng tươi vừa ra lò. Cậu ngồi tựa vào quầy bar, liến thoắng kể đủ thứ chuyện trên đời: từ chiếc lò nướng dở hơi ở trường, món mì Pasta làm cháy đen thui tối qua, cho đến bài học nhận biết từng loại muối biển. Wonwoo vẫn chỉ lặng lẽ chuẩn bị đồ uống, thỉnh thoảng nhìn sang theo vị khách ấy.
Chẳng ai nói đến điều gì quan trọng. Nhưng bằng cách nào đó, không khí giữa họ lại đầy... dịu dàng.
Khi Mingyu cắn miếng bánh gừng đầu tiên, khoang miệng lập tức ngập tràn vị ngọt ấm. Cậu ngẩn người mất vài giây, ánh mắt đơ ra rồi thì thầm bằng tất cả sự xúc động:
"Đúng là vị này rồi... Y chang bánh của bà em luôn. Chỉ là... thiếu mất một chút xíu vị quế thôi."
Cậu nuốt ậm ừ rồi tiếp tục, giọng đầy cảm thán:
"Ngon đến mức em chỉ muốn bốc máy gọi ngay về nhà để khoe là em vừa tìm thấy cả tuổi thơ ở giữa Milan này vậy."
Wonwoo khẽ bật cười thành tiếng. Nụ cười khiến đôi mắt cậu cong lại thành hai vệt trăng khuyết, rạng rỡ và sống động đến lạ thường. Có lẽ cậu cười vì câu chuyện dông dài, hoặc vì cái cách Mingyu thưởng thức món ăn đầy trân trọng như một đứa trẻ được nhận quà.
Bên ngoài ô cửa kính, vệt nắng muộn đã tan hẳn vào bóng tối. Đèn đường Porta Romana lần lượt thắp lên những đốm sáng vàng cam ấm áp. Bên trong không gian nhỏ bé ngập tràn tiếng nhạc jazz, giữa hương cà phê và vị bánh gừng vương trên đầu ngón tay, hai ánh mắt vô tình va vào nhau rồi vội vã lảng đi. Nhưng ở một khoảng không vô hình nào đó, một sợi dây duyên phận mỏng manh đã lặng lẽ được buộc chặt.
Sau này khi nhớ lại, Mingyu vẫn thường bảo: "Đó là ngày đầu tiên em cảm thấy như Milan thật sự ôm em vào lòng."
Trường của Wonwoo nè. Wonwoo thông minh trong Debate night sẽ học ở đây nhá.
Của Mingyu nha. Hình ảnh Mingyu nấu ăn và niềm đam mê ăn uống của ảnh trong mình rất sâu đậm nên là giờ ảnh đi làm đầu bếp luôn.
Sau này đầu bếp Kim sẽ làm một đám cưới to thật to cho mèo nhỏ nhó 😆
----------------------------------------------------------------------------------------------
Chắc hẳn mọi người sẽ tò mò sao mình không chọn điểm đến là Rome dù mình nói mình nhớ những ngày SEVENTEEN ở đó. Mình chọn Milan - không phải vì nó rực rỡ hay ồn ào, mà vì nơi đây là bước chân đầu tiên của những điều chưa biết. Milan, với nhịp sống hối hả nhưng ánh sáng vẫn dịu dàng, là khởi đầu của một hành trình mới, nơi Wonwoo và Mingyu tìm thấy nhau giữa bộn bề cuộc sống. Rome vẫn là ký ức nhẹ nhàng trong tim, nhưng Milan là nơi tình yêu bắt đầu thì thầm trong những khoảnh khắc giản đơn. Mình muốn bắt đầu một hành trình mới ở một nơi chưa đặt chân đến. Các thông tin đều là mình tự tìm hiểu nếu có sai sót thì mọi người chia sẻ để mình sửa sai nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co