Truyen3h.Co

Menu.exe

Yến mạch

charlotte_annatori


Yến mạch: Xin chào. Tớ là yến mạch.

Như cậu thấy đó, tớ đang được dán nhãn giảm giá 90%.

Tớ đã nằm trên kệ suốt 24 tháng mà không ai mua...Vì vậy sếp bắt tớ làm video này, với hi vọng sẽ có ai đó mang tớ về nhà.

Như cậu biết, yến mạch là một thực phẩm tốt cho sức kh-

???: Cậu nói nghe như một lời xin lỗi vì sự tồn tại của mình vậy.

Yến mạch: Ừ. Có lẽ thế.

Nếu tớ là người, thì chắc tớ cũng giống vậy.

Một gói yến mạch nhạt nhẽo, bị bỏ quên ở cuối kệ, dù đã sale 90% nhưng cũng không ai thèm lấy.

???:
Vậy điều cậu đang muốn nói là gì?
Rằng cậu vô giá trị à?

Yến mạch: Không.

Điều tớ đang nói không phải là
"tớ vô giá trị".

Mà là
"tớ chỉ được yêu khi tớ có khả năng thoả mãn ham muốn và nhu cầu khách hàng; hay còn gọi là "có ích "ấy
Và cái này gây đau đớn hơn rất nhiều.

???: Tệ nhỉ?

Vì ít nhất "vô giá trị" còn có thể phản bác.

Còn "chỉ được yêu khi có ích" thì giống một quy tắc được cả xã hội ngoài kia chấp nhận.

Yến mạch:
Người ta không mua tớ không phải vì tớ dở.
Mà vì siêu thị này bán quá nhiều bánh kẹo đủ màu, đủ vị.

Hơn nữa, chúng còn luôn nằm ngay trong tầm mắt. Và chỉ mất một cái giá rất rẻ để tiếp cận.

???:
Nhưng chúng ta đều hiểu rõ hậu quả đi kèm cho sức khoẻ nó đắt đỏ như thế nào mà.

Nói cách khác, không phải do cậu nhạt.

Mà vì cậu không gây nghiện đủ nhanh.

Yến mạch: Ừa
Trong một xã hội chuộng cái đẹp, sự phô diễn thân thể, khơi gợi ham muốn, những sản phẩm tạo ra dopamine nhanh, thì tớ như một thứ đi lạc khỏi thời đại.

Người ta lướt qua tớ không phải vì tớ vô dụng.
Chỉ là... họ không thấy tớ có gì làm cho họ "ham muốn".

???: Nhưng yến mạch không thiếu giá trị dinh dưỡng. Ai cũng biết điều đó mà?

Yến mạch:

Tớ biết. Nhưng ở thời đại này, giá trị sẽ vô nghĩa nếu tớ không tạo ra kích thích.

Và không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để chọn thứ tốt cho mình trong thời gian dài hạn.

???:
Vậy chuyện gì đã xảy ra?

Yến mạch:
Có lẽ...

Người tiêu dùng bắt đầu nhầm lẫn giữa "được khao khát" và "được yêu".

Giữa "có lợi nhuận ngắn hạn ngay lập tức" và "có giá trị gia tăng lâu dài".

Vậy nên, những thứ giống như tớ thì bị bỏ lại, không phải vì tớ tệ hay vô dụng, mà vì không hợp với cơn đói hiện tại của con người.

???:
Nghe như cậu đang nói về chính mình,
chứ không phải yến mạch.

Yến mạch:
Chắc vậy (?)

Hoặc là tớ đang nói về những sản phẩm giống tớ, những thực phẩm lành mạnh đã từng bị bỏ lại, đứng im rất lâu trên một cái kệ nào đó.

Và tự hỏi: "Mình có cần phải trở thành "bánh kẹo" mới xứng đáng được chọn lựa và săn đón hay không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co