Truyen3h.Co

mh ; methods of execution

h2so4 |r18|

tngwunie

thị trấn ven vịnh biển washington ở vùng tây bắc thái bình dương vào những tháng mùa đông luôn chìm trong một bầu không khí u uất đến nghẹt thở. những cơn mưa phùn dai dẳng không dứt bám chặt lấy những rặng thông già đen sẫm, biến cả vùng thung lũng thành một bức tranh đơn sắc xám xịt của sự cô độc. 

sương mù từ biển tràn vào đất liền dày đặc, lạnh buốt, dính bết như một lớp màng nhầy che phủ lên những ngôi nhà gỗ kiểu gothic hiện đại dọc theo các vách đá. cư dân ở đây sống một cuộc đời lặng lẽ, khép kín sau những ô cửa kính dày, luôn tự hào về sự bình yên, an toàn của một cộng đồng tri thức thượng lưu. 

đối với họ, những điều lệch lạc hay tội ác kinh hoàng chỉ là thứ hư cấu trên màn ảnh rộng, hoàn toàn không có cửa để bén mảng vào thế giới văn minh, sạch sẽ mà họ dày công vun đắp. xã hội ngoài kia luôn vận hành bằng thứ định kiến lười biếng và đạo đức giả, nơi người ta chỉ cần nhìn vào một bộ âu phục là phẳng phiu hay một cử chỉ thanh lịch để định đoạt nhân cách của một con người, tự nguyện biến mình thành những con cừu non ngơ ngác trước những kẻ săn mồi sành sỏi nhất.

chính sự mù quáng ấy đã tạo nên một bức bạt che đậy hoàn hảo cho những gì đang thực sự diễn ra đằng sau những cánh cửa đóng kín. trong một thế giới mà sự tử tế được đo lường bằng những cái gật đầu lịch sự xã giao và những buổi tiệc trà chiều thượng lưu, không một ai có đủ sức mạnh tâm lý để hoài nghi những thứ thuộc về quy chuẩn. 

người ta thích nhìn ngắm những bề mặt được đánh bóng, những ngôi nhà có hàng rào sơn trắng và những mối quan hệ có vẻ ngoài trang nhã đầy tính nghệ thuật. sự đạo đức giả của tầng lớp trung lưu bén rễ sâu đến mức họ sẽ tự động sàng lọc và gạt bỏ mọi dấu hiệu bất thường, xem đó là sự lập dị của những tâm hồn giàu có hơn là một mối hiểm họa mầm mống. 

hệ thống pháp luật và trật tự trị an tại vùng vịnh này cũng lười biếng không kém; họ bận rộn với việc ghi vé phạt đỗ xe sai quy định hoặc giải quyết những vụ tranh chấp ranh giới đất đai nhỏ nhặt, hoàn toàn bất lực và mù lòa trước những cấu trúc tội phạm được vận hành bởi những bộ óc có chỉ số thông minh vượt bậc.

đó chính là cú lừa ngoạn mục và châm biếm nhất mà một cặp đôi vợ chồng sát nhân quái thú có thể tặng cho cái xã hội thượng lưu tự phụ này. khi hai nhân cách hoàn toàn suy đồi, tha hóa và vặn vẹo đến tận cùng của sự biến dị tìm thấy nhau, họ không tạo ra một mối tình lãng mạn thông thường, mà là sự khai sinh của một thực thể bạo lực bọc trong nhung lụa. 

họ chán ghét những cuộc giao hoan thể xác thông thường, coi việc cọ xát da thịt đầy mồ hôi và vi khuẩn là một sự bừa bãi hạ đẳng của bầy thú hoang. thứ duy nhất có thể khơi gợi lên bản năng hưng phấn sâu kín, kích thích dòng máu lạnh ngắt trong cơ thể họ chính là quyền lực tối thượng khi được bẻ gãy một sinh mạng, được lắng nghe tiếng xương cốt gãy giòn tan và nhìn ngắm sự tàn phá trần trụi của thịt da dưới những công cụ cơ khí lạnh lùng. 

họ sùng bái nhau qua những tội ác được lên kế hoạch tỉ mỉ, biến tình yêu thành một chuỗi những cuộc săn đêm tàn bạo, một vũ điệu vô trùng được tính toán chi li đến từng milimet để không bao giờ để lại một dấu vết nào cho thế giới loài người phát hiện.

trong mắt của tất cả mọi người tại cái vịnh biển giàu có này, martin edwards chính là hiện thân của một quý ông tri thức hoàn hảo, một người đàn ông hai mươi lăm tuổi mang vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng như một bức tượng tạc bằng đá cẩm thạch trắng. 

gã cao lớn, cơ thể chằng chéo vết sẹo thô, sở hữu một bờ vai rộng vững chãi ẩn sau những chiếc áo len cổ lọ dệt bằng sợi cashmere đắt tiền phối cùng áo măng tô dạ cắt may riêng biệt từ london. làn da gã hơi tái nhợt do thói quen trốn tránh ánh nắng mặt trời, làm nổi bật lên sống mũi cao thẳng như dao cạo và xương quai hàm góc cạnh, nam tính đầy áp bức. 

thế nhưng, điểm mê hoặc và rùng rợn nhất trên gương mặt gã lại chính là đôi mắt màu xám tro, sâu thẳm và tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. đôi mắt ấy lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào người khác một cách thản nhiên, chuẩn mực, không một chút gợn sóng cảm xúc, giống như một bác sĩ pháp y đang quan sát một cái xác trên bàn giải phẫu. 

bàn tay của martin dài, gầy guộc với những khớp xương thanh tú, các móng tay được cắt tỉa sạch sẽ đến mức cực đoan, lúc nào cũng phảng phất mùi cồn y tế vô trùng trộn lẫn với hương nước hoa gỗ đàn hương xa xỉ. 

gã luôn giữ một nụ cười điềm đạm, thanh lịch trên môi khi trò chuyện với các đối tác hay gật đầu chào bà lão hàng xóm, một sự thân thiện giả tạo được thiết lập chính xác như một lập trình.

sánh bước bên gã quý ông hoàn mỹ ấy là kim juhoon, một chàng trai mười tám tuổi sở hữu một thứ nhan sắc quái dị, thanh tú và mang đầy tính sát thương. juhoon có một làn da trắng muốt không một tì vết, mịn màng và lạnh ngắt như ngọc trai, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen tuyền mềm mại rủ xuống trước trán. cơ thể ngọc ngà, múp rụp, mơn mởn và hồng hào luôn ẩn hiện trong mấy lớp vải mỏng tang.

đôi mắt của em to tròn, luôn ngập nước ướt át, tuy vậy ánh nhìn bên trong lại trống rỗng, lạnh lẽo, khinh bạc và chứa đựng một sự tàn nhẫn đến điên loạn bẩm sinh. bờ môi mỏng hồng tươi căng mọng của juhoon lúc nào cũng hơi hếch lên, tạo nên một nụ cười nửa miệng bất cần, đầy hoang dại. 

em thường khoác lên mình những bộ quần áo thời thượng, from dáng rộng rãi, mỗi bước đi đều toát ra vẻ uyển chuyển, nhẹ nhàng thanh thản giống như một con mèo hoang đang rình mồi. 

sự kết hợp giữa nét trưởng thành, nghiêm nghị của martin và sự tươi trẻ, nổi loạn của juhoon tạo nên một bức tranh tình nhân vừa lệch pha, tuy thế lại vừa hài hòa một cách kỳ lạ. khi đứng giữa đám đông, juhoon thích rúc đầu vào hõm cổ martin, đan những ngón tay mềm mại của mình vào bàn tay gầy guộc của gã, đóng vai một đứa trẻ được cưng chiều, khiến người xung quanh phải trầm trồ về một tình yêu thuần khiết, vượt qua mọi ranh giới.

ngay bên dưới căn hộ biệt lập của họ, ẩn sau hệ thống bảo mật sinh trắc học tối tân giấu kín, một lối đi ngầm dẫn thẳng xuống căn hầm bê tông cốt thép dày một mét, cách âm hoàn hảo tuyệt đối với thế giới bên trên. 

cấu trúc bên dưới được thiết kế giống như một phòng phẫu thuật tối tân kết hợp với một rạp hát biến thái, nơi bóng tối và mùi tử khí trị vì. không khí dưới hầm lúc nào cũng đặc quánh mùi cồn y tế lạnh lẽo pha lẫn cái vị rỉ sét nồng nặc của sắt và máu khô lâu ngày. 

mọi thứ ở đây đều được sắp đặt tăm tắp, sạch sẽ đến mức ám ảnh cưỡng chế: những khay đựng dao mổ inox sáng loáng, những ống xi-lanh lớn được phân loại theo kích cỡ, những chiếc kẹp y tế xếp thẳng hàng, hoàn toàn không có lấy một hạt bụi nhỏ. 

căn hầm này chính là sàn diễn riêng tư, nơi mọi mặt nạ cừu non bị lột bỏ hoàn toàn, nhường chỗ cho những bản năng tàn bạo, khát máu nhất sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ xấu số nào vô tình bước vào lãnh địa của hai con quái vật mang gương mặt thiên thần.

đêm nay, khi trận mưa bão ngoài vịnh biển quật những luồng gió điên cuồng nhất vào vách đá, bên dưới căn hầm ngầm, hệ thống đèn led màu trắng y tế tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa, rọi thẳng vào một cơ thể đang bị xích chặt trên chiếc ghế sắt trung tâm. 

gã đàn ông trên chiếc ghế sắt – một kẻ săn trộm địa phương có tiếng là thô lỗ và bẩn thỉu, kẻ đã vô tình buông lời cợt nhả xúc phạm đến juhoon ở bến tàu vài ngày trước – giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy không hơn không kém. 

gã bị lột trần, nhễ nhại nước tiểu của chính hắn. những chuỗi xích sắt lạnh ngắt siết chặt lấy cổ tay, cổ chân và cố định phần đầu gã tựa sát vào thành ghế. điều tàn nhẫn nhất chính là chiếc banh miệng bằng inox chuyên dụng trong nha khoa, nó giữ cho khoang miệng gã luôn mở rộng đến mức tối đa, căng rách cả khóe môi làm máu tươi rỉ ra thành dòng, hòa lẫn với nước bọt nhầy nhụa chảy dọc xuống cằm. 

đôi mắt gã lồi ra, trợn trừng kinh hoàng nhìn hai chiếc bình thủy tinh lớn đặt trên giá đỡ ngay trước mặt. hai chiếc bình nối với hai ống dẫn silicon y tế, chạy thẳng vào sâu trong thực quản của gã.

phía sau tấm kính hai chiều, bầu không khí bên trong phòng điều khiển đã không còn cái vẻ thanh lịch giả tạo ban đầu. nó đã bị băm nát bởi thứ dục vọng nguyên thủy, thú tính và suy đồi đến tận cùng đạo đức. 

kim juhoon không còn đóng vai đứa trẻ ngoan ngoãn nữa; em ngồi dạng chân trên đùi martin edwards, hai tay bấu chặt vào bờ vai rộng của gã, bờ mông căng tròn không ngừng nhún nhảy nghiền nát lên hạ bộ gã đàn ông lớn tuổi. 

đôi mắt ướt át của juhoon dại đi vì phê thuốc do chơi heroin và sự phấn khích tột độ khi chứng kiến kẻ trộm đang quằn quại trong vũng nước tiểu và máu ở khoang kính bên kia. em rướn người về phía trước, dùng ngón tay đỏ choét nhấn vào nút kích hoạt hệ thống loa đàm thoại hai chiều nối thẳng vào khoang hầm bên kia:

– nghe cho rõ đây, hỡi con lợn bẩn thỉu.

giọng juhoon vang lên ngân nga, ngọt ngào, dâm đãng và đầy châm biếm:

–  trước mặt mày là hai chiếc bình chứa chất lỏng. bình bên trái là nước cất tinh khiết, vô hại. bình bên phải là axit sunfuric, tên hóa học là h2so4. đậm đặc nồng độ 98% mà chồng tao đã tự tay chưng cất. chúng tao cho mày một đặc ân được tự chọn số phận. nháy mắt trái nếu chọn bình bên trái, nháy mắt phải nếu chọn bình bên phải. chọn đúng, mày sống. chọn sai, mày tự hiểu. 

em vắt vẻo và đung đưa chân, làm cho lỗ lồn đang ngâm cặc thít lại chặt cứng hơn:

– nhìn con chó đó kìa anh, nó sắp vỡ mật vì sợ rồi kìa. địt con mẹ cái loại súc vật bẩn thỉu này mà hôm trước dám nhìn chằm chằm vào mông em ở bến tàu đấy. anh xem cái mặt lồn của nó kìa, tởm lợm đéo chịu được.

martin gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng, bàn tay gầy guộc thô bạo bóp mạnh vào gáy juhoon, ấn nghiền bờ môi mọng của em vào một nụ hôn ngập mùi nước bọt và cồn y tế. 

gã vừa thô bạo luồn tay vào trong lớp áo của juhoon, ngắt nhéo, xoa nắn đầu vú dựng đứng vì sướng, vừa dán mắt vào màn hình hiển thị nhịp tim đang tăng vọt lên mức báo động của nạn nhân. 

sự vô nhân tính của martin đạt đến đỉnh điểm khi gã không còn nhìn con người như một sinh vật, mà chỉ là một khối thịt thối cần được thanh lọc bằng sự đau đớn. gã dứt khỏi nụ hôn, liếm vệt nước bọt bên khóe môi juhoon rồi bật mic đàm thoại, buông ra những lời nhục mạ bằng chất giọng trầm khàn biến thái:

– bú mạnh vào đi thằng chó. nuốt hết đống axit đó vào cái dạ dày của mày đi. hôm trước mày thèm khát vợ tao lắm đúng không? hôm nay tao cho mày bú dịch của tao và em ấy bấy lâu nay tích tụ, nuốt cho sạch vào!

nạn nhân tội nghiệp nghe thấy hai từ "axit", toàn thân gã co giật lên như bị điện giật, xích sắt va vào ghế vang lên những tiếng loảng xoảng chát chúa. hắn muốn khóc, muốn van xin, gào thét nài nỉ cầu xin sự sống từ hai kẻ điên loạn đang địt nhau bằng ánh mắt sau tấm kính, nhưng chiếc banh miệng chết tiệt khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng nghẹn ngào, ọc ọc khốn khổ vang vọng khắp căn phòng bê tông. 

nước mắt, nước mũi và máu trộn lẫn nhòe nhoẹt trên khuôn mặt sưng húp. gã dồn toàn bộ sức lực nhấp nháy liên tục con mắt bên phải. gã chọn chiếc bình bên phải. 

juhoon chứng kiến cái nhấp nháy mắt ấy, đôi mắt em cong lên thành một vệt trăng khuyết tuyệt đẹp. em thong thả dùng mu bàn tay gạt nhẹ chiếc cần điều khiển màu xanh trên bục máy.

ngay lập tức, van thủy lực mở ra. thứ chất lỏng axit sunfuric nguyên chất đặc quánh như dầu luộc, trong suốt chứa đựng mùi chết chóc bắt đầu ồ ạt chảy xuống ống dẫn, trút thẳng vào thực quản của nạn nhân. chỉ mất đúng một giây để địa ngục trần gian phơi bày.

cơn đau đớn từ đợt sóng axit đầu tiên dội xuống thực quản không giống bất kỳ hình phạt nào tồn tại trên trần thế. kẻ trộm khốn khổ quằn quại trên chiếc ghế sắt, toàn bộ hệ thống cơ bắp căng cứng đến mức các thớ thịt ở bắp tay và đùi gã co rút, giật liên hồi rồi rách toác dưới da, chuyển sang một màu tím bầm thối rữa. 

cơ thể gã không còn thuộc quyền kiểm soát của bộ não; nó chỉ là một khối sinh học đang bị một loại dung dịch quỷ dữ tước đoạt sự sống từng mili-giây. đôi mắt gã đàn ông lồi hẳn ra ngoài hốc mắt, mạch máu trong lòng trắng nổ tung nhuộm hai nhãn cầu thành hai hòn máu đỏ lòm, trợn trừng nhìn trân trân vào khoảng không. 

nước mắt, nước mũi và thứ dịch nhầy màu vàng đục trào ra từ các tuyến lệ bị hơi axit thiêu cháy, chảy dọc xuống hai bên thái dương, bốc khói xèo xèo khi chạm vào làn da mặt đang rộp lên từng mảng lớn như bánh đa nướng.

tiếng xèo xèo ghê rợn của phản ứng hóa học cực mạnh vang lên bên trong lồng ngực gã đàn ông. là một chất háo nước tàn bạo, axit lập tức than hóa toàn bộ lớp niêm mạc họng và thực quản thành một màu đen kịt. 

khói trắng khét lẹt, nồng nặc mùi protein bị thiêu rụi bốc lên nghi ngút từ khoang miệng rộng ngoác. tiếng thét của gã không thể thoát ra thành một âm thanh con người. do dây thanh quản và cuống họng đã bị dòng hóa chất nồng độ 98% nung chảy thành một thứ bùn đen nhầy nhụa, những gì còn lại chỉ là tiếng ọc... ọc... ọc... rùng rợn, nghẹn ứ nơi cổ họng, đi kèm với tiếng bong bóng khí sùng sục trào lên qua chiếc banh miệng inox. 

lồng ngực gã phập phồng điên cuồng, xương sườn nhô lên thụt xuống gãy giòn tan do các cơ liên sườn co thắt quá mạnh. gã đàn ông dùng chút sức tàn cuối cùng, móng tay bấu chặt vào thành ghế sắt, cào cấu đến mức móng tay lật ngược, thịt đầu ngón tay nát bét bám đầy gỉ sắt, để lại những vệt máu tươi kéo dài đầy tuyệt vọng.

kinh tởm hơn cả, do phản ứng sinh nhiệt cực đại và giải phóng lượng khí khổng lồ bên trong môi trường kín của cơ thể, dạ dày gã bắt đầu co thắt dồn dập rồi trương phềnh lên một cách quái đản. 

trước sự quan sát say mê của cặp đôi sát nhân, vùng bụng của nạn nhân phồng to lên từng giây, căng bóng và mọng nước như một quả bóng sắp nổ tung dưới áp lực kinh hoàng của dịch vị và hóa chất đang sôi sùng sục. 

thứ chất lỏng đặc quánh, háo nước ấy sau khi đục thủng dạ dày đã tràn ra ổ bụng, bắt đầu quá trình lột da và nấu chín nội tạng từ bên trong. các mạch máu dưới da bụng nổi rõ lên thành những đường gân đen ngòm, chằng chịt như mạng nhện rồi nổ tung, rỉ ra thứ dịch mủ vàng ố quánh đặc bốc mùi sực nức qua khe thông gió. 

lớp da bụng bị kéo giãn đến mức tối đa, trở nên mỏng dính và trong suốt đến mức có thể nhìn thấy rõ mồn một hình thù nát bét của các đoạn ruột đang xoắn chặt lấy nhau, phập phồng co bóp và reo hò nhảy múa trong một thứ dịch lỏng màu đen sẫm. những bọng nước to bằng nắm tay kích thước không đều mọc chi chít trên bề mặt da bụng, thi thoảng lại nổ bép một tiếng, rỉ ra dòng mủ quánh đặc, hôi thối sực nức.

juhoon nhìn cái bụng đang phình to sắp nổ ấy, em sướng đến mức toàn thân run rẩy, hai chân kẹp chặt lấy hông martin, miệng không ngừng phát ra những tiếng chửi thề tục tĩu: 

– chém đi anh! chém đôi con mẹ nó ra đi! em muốn thấy ruột của thằng đĩ này bắn lên kính! giết chết cụ nó đi chồng yêu.

martin edwards nhe nanh cười, gương mặt góc cẩm thạch vặn vẹo thành một hình thù quái dị của một con ác thú hoàn toàn mất hết tính người. gã không thèm dùng tay nữa, gã nắm lấy bàn chân trần của juhoon, ép lòng bàn chân mịn màng của em đạp mạnh xuống chiếc nút bấm màu đỏ thẫm trên bàn máy.

két... kéttt... rầm!

hệ thống trục tời cơ khí trên trần hầm gầm rít lên những tiếng chát chúa, dây cáp thép căng ra hết cỡ rồi thả tự do cho lưỡi máy chém thủy lực khổng lồ nặng nửa tấn mang hình bán nguyệt sắc lẹm lao xuống. lưỡi dao lao xuống với tốc độ ánh sáng, xé toác không khí bổ thẳng vào chính giữa cái bụng đang trương phồng, mỏng dính của gã đàn ông.

phập! bẹp..bẹp...

thanh âm khô khốc của kim loại băm vào xương sườn và cắm phập vào thành ghế sắt vang lên giòn tan, rợn người. một tiếng nổ bùm ghê rợn của áp lực khí và đống axit dồn nén bên trong khiến màn phanh thây biến thành một vụ nổ sinh học tàn khốc theo đúng nghĩa đen. 

máu đen, dịch vị dạ dày màu xanh xám trộn lẫn với axit chưa tiêu hóa hết phụt mạnh xối xả dưới áp suất cao, bắn thành vòi cao chạm trần nhà, tạt thẳng một mảng lớn lên tấm kính hai chiều, bốc khói nghi ngút và ăn mòn lớp dung môi bảo vệ kính thành những vệt mờ đục.

nội tạng bị áp lực đẩy văng ra ngoài, những đoạn ruột già ruột non đứt lìa, nhầy nhụa dịch phân và axit bám chặt lấy bề mặt kính rồi từ từ trượt xuống, để lại những vệt dịch vàng ố, thối rữa. lá gan đã bị axit ăn mòn chuyển sang màu xám xịt cùng hai lá phổi nát bét như xơ mướp văng tung tóe ra sàn, nẩy lên vài cái rồi nằm im lìm trong vũng bùn máu nhớt nháp. 

mớ thịt nát và nửa thân trên của nạn nhân đổ gục xuống sàn hầm một tiếng bạch nặng nề, hai mắt vẫn trợn ngược trừng trừng qua tấm kính, trong khi đống ruột gan phèo phổi đổ òa ra ngoài từ vết cắt ngọt lịm ở thắt lưng, co giật thêm vài cái rồi bất động hoàn toàn trong vũng bùn máu tởm lợm sặc nức mùi hóa chất cháy khét.

phía sau tấm kính đẫm máu đang chảy thành dòng ròng rọc, hai con quái vật vẫn đang quấn lấy nhau trên chiếc ghế da. hai cơ thể vô tính đang run rẩy giật mạnh một cái rồi đổ ập vào nhau.

 juhoon bắn tinh ngay trên đùi martin, em thở dốc, gục đầu vào ngực anh chồng lớn tuổi mà rên rỉ đầy mãn nguyện. martin edwards thong thả rút một chiếc khăn giấy vô trùng từ túi áo, nhẹ nhàng, nâng niu lau đi một vệt mồ hôi trên trán và vệt dịch nhỏ vô tình bắn lên gò má trắng hồng mềm mại của juhoon qua khe hở của cửa thông gió, vừa cười một cách bệnh hoạn:

– chó hoang thì phải chết như một con chó hoang. vợ yêu thấy sao, em thấy chồng em giỏi không, hử?

em liếm môi, đôi mắt ngập ngụa sự tha hóa và nhục dục nhìn đống thịt nát bét bên kia, thỏa mãn rúc sâu đầu vào hõm cổ martin, hít hà mùi hương cồn y tế thanh khiết xen lẫn mùi đàn hương trên da thịt gã, tận hưởng sự bình yên giả tạo sau một đêm làm tình đẫm máu của hai con quái vật mang gương mặt thiên thần núp bóng người lương thiện.

                                              ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ♡ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co