Phần 16
Buổi tối ờ miền thôn quê bình yên và thanh thản đến kì lạ. Không gian yên tĩnh và trầm mặc với những cơn gió mát lạnh thổi từ mặt sông lên xua tan đi cái nóng còn sót lại của buổi trưa hè. Ngoài đồng những con đom đóm bay lập loè những chớp sáng lúc xanh lúc vàng làm cho màn đêm đen đặc bỗng trở nên lấp lánh như những ánh sao đêm trên bầu trời cao vút. Càng về khuya , tiếng ếch nhái côn trùng càng kêu rả rích nghe buồn não nuột.
Mới đây thôi mà bà Tuyết Trinh đã về thăm nhà được 3 hôm. Chỉ đêm nay nữa thôi là sáng mai này bà phải về lại sài gòn , có lẽ cũng lâu lắm bà mới có dịp về thăm ông bà bảy vì công ăn việc làm trên đó rất bận rộn. Tuy vậy khi về thấy cha mẹ vẫn còn khoẻ mạnh và tráng kiện thì bà cũng thấy yên tâm. Tối đó bà vô nằm ngủ chung với út dung và thủ thỉ với cô em gái :
_ Út nè , chị thấy em cũng lớn rồi , hay coi đám nào được thì ưng đi , con gái có thì em ạ !
Út dung đang nằm gác tay lên trán , lòng lâng lâng một niềm hạnh phúc ngọt ngào cuả cô gái trẻ vừa nếm mật ngọt yêu , cô nhớ rõ từng chút một nhữg gì mà cô và thằng dũng đã trãi qua trong buổi chiều lên phố huyện hôm ấy. Một buổi đầy đam mê và thích thú.
Còn đang miên man nghĩ về những màn cụp lạc ngất ngây ấy , bỗng út dung giật mình khi bà Trinh quay sang nắm cẳng tay lay mạnh :
_ Út .. út ... em có nghe chị hỏi không đấy !?
Tới lúc này thì cô út mới giật mình hỏi một câu rõ ngớ ngẫn :
_ Chị hỏi gì em thế ạ ?!
Bà Trinh nghe cô em gái nó thế thì thôi không tra hỏi nữa mà quay qua bên kia nằm gác tay lên trán và trong bụng suy nghĩ lung lắm. Cái con dung này đã to đầu lớn xác thế kia mà cứ như còn bé lắm ấy. Mỗi lần hỏi chuyện chồng con là cứ nói tránh nói né và chuyển đề tài 1 cách nhanh chóng. Chẳng lẽ nó muốn sống mãi như thế để thành gái già ưh ? Không được , bà thầm nghĩ , kiểu này phải về nói ông Đức ba thằng Dũng coi trong công ty ổng có chàng trai nào chưa vợ thì làm mối cho con út , chứ cứ cái kiểu lông bông mãi thê này không ổn tí nào.
Nghĩ tới đó bà tạm thấy yên tâm về dự tính của mình và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Sáng hôm ấy bà Tuyết Trinh thức dậy khá sớm. Sau khi làm vệ sinh cá nhân bà vô phòng thay đổi trang phục để chuẩn bị về sài gòn cho sớm , kẻo càng về trưa thì càng nắng. Mà phụ nữ thì ai cũng ngại đi ngoài đường lúc nắng nôi , bụi bặm , và bà Trinh cũng không ngoài tuýp phụ nữ thích làm đẹp ấy.
Vẫn một phong cách ăn mặc lịch sự va kin đáo những vẫn toát lên vẻ hấp dẫn gợi cảm của người phụ nữ năng động chốn sài thành. Chiếc quần tây màu trắng ôm sát đôi chân dài trường túc. Đôi giày cao gót màu đen như nổi bật hẳn lên giữa 2 ống quần màu trắng tinh ấy. Chiếc áo sơ mi màu đỏ bọc đô với chiếc áo khoát màu đen bên ngoài trông khá ấn tượng. Chiếc áo vest ngoài không cài khuy làm cho đôi gò bồng đảo của bà vun lên cao trong chiếc coose ôm sát. Búi tóc cuốn gọn lên thành 1 lọn và cột túm lại cho dễ đội mũ bảo hiểm. Một chút nước hoa sau gáy va trên cánh tay cũng đủ khiến người đối diện ngất ngây.
Sau khi chuẩn bị xong đâu đấy hẳn hoi , bà tới gọi cửa kêu thằng dũng dậy trong lúc cậu chàng còn đang ngáy ngủ :
_ Dậy đi Dũng ơi , chuẩn bị về sài gòn sớm nè con !
Lúc này cu cậu nhà ta mới lo mặt ra , vờ đưa tay lên he miệng ngáp và hỏi , giọng càu nhàu :
_ Làm gì mà mẹ hối sớm thế , cho con ngủ tí nữa đi !?!
Thật ra cậu chàng cũng đã thức từ lâu nhưng chưa muốn ra ngoài cũng bởi thật lòng cậu không thích về sài gòn chút nào trong đi ở đây với cậu có thật nhiều cái hấp dẫn , trong đó có ... út Dung !
Bà Trinh vừa bước đến cái giưòng thằng dũng nằm , khom người giật phăng cái góc mùng và hất tung nó lên cùng câu lệnh :
_ Thôi dậy đi ông tướng , trưa trờ trưa trật rồi đấy. Cứ mà nướng mãi thôi.
Thằng dũng đang nằm trong mùng không muớn dậy nhưng mẹ nó đã cuốn mùng lên thì cũng nó cũng không thể tiếp tục làm bô làm tịch nữa. Cơ mà lúc bà Trinh khom người xuống để vén mùng cho nó , nó nhanh mắt liếc nhìn vào chiếc cổ áo hơi trễ xuống và một phần da thịt trắng nõn nơi bầ ngực bà Trinh lộ ra trong cái nửa kín nửa hở và mùi nước hoa thoảng cũng khiến nó đủ ngất ngây. Cậu chàng vội tót xuống và chạy nhanh vào nhà tắm để mẹ nó không kịp nhìn thấy khúc thịt trong quần nó đang nở tương lên.
Con đường từ miền tây về sài gòn men theo quốc lộ 1A với cơ man nào là xe cộ và khói bụi. Những chiếc xe tải xuôi ngược trên đường cứ đang xem như mắc cửi. Thằng Dũng cầm tay lái chiếc nouvo LX chở mẹ nó như lọt thỏm giữa những chiếc xe to lớnm và kềnh càng ấy. Thỉnh thoảng nó bóp thắng gấp khi đụng phải ổ gà hay phải né những chiếc xe trước mặt. Lúc đầu bà Trinh ngồi hơi cách xa thằng dũng 1 tí và khoanh tay trước ngực , một lúc sau có vẻ mỏi nên bà chống 2 tay lên đầu gối của mình , mắt nhìn lơ đãng ngắm cảnh vật xug quanh cứ chạy vù vù về phía sau khi xe tiến lên phía trước.
Đang mãi mê ngắm cảnh phố phường thì bỗng '' ki.. i .. í ..t '' tiếng phanh thắng gấp cùng cái ghì mạnh của con xe như con ngực bất kham bị ghìm cương đột ngột , cả người ba Trinh đỏ ập vào tấm lưng khoẻ khoắn của thằng Dũng với cặp ngực to tròn của bà ấn mạnh vào lưng nó. Bà Trinh hơi thèn thẹn vì sự va chạm bất ngờ kia trong khi thằng dũng mừng thầm trong bụng. Nó không ngờ chỉ vì thắng gấp né 1 cục đá bên đường mà trên lưng nó lại dính tới .. 2 cục. Mà sao cái cảm giác được phụ nữ áp ngực vào lưng thật thích thế nhỉ ? Chỉ tượng tượng thôi mà đã cứng cả cu rồi !
Bà Trinh vừa sửa lại thế ngồi vừa vờ gắt con nhưng mục đích chỉ nhằm để chữa thẹn :
_ Cái thằng , làm gi mà chạy nhanh thế ? Lỡ té thì sao ?
Thằng dũng cười nịnh :
_ chẳng phải mẹ muốn về sài gòn càng sớm càng tốt sao ? Con chạy vậy là chậm lắm rồi. Giờ con tăng ga đây , mẹ giữ cho chặt kẻo ngã đấy !
Nó nói xong liền siết mạnh tay ga khiến con xe lao lên phía trước với tất cả sức mạnh mà không đợi mẹ nó đồng tình hay phản đối. Gió thổi vù vù bạt vào người làm rát cả da thịt. Bà Trinh la oai oái khi thằng dũng vừa siết ga vừa lạng lách tránh những chiếc xe trên đường. Lúc đầu bà ngồi hơi xa và khoảng cách giữa cái mu của bà với cái mông thằng dũng là cả gang tay , nhưng càng lúc thì khoảng cách ấy càng rút nhắn khi thằng dũng cứ bóp thắng liên tục. Và chỉ dăm phút sau cả người bà Trinh như dính chặt vào người thằng dũng với cái mu cọ sát vào mông nó và trên lưng , 2 qua núi hùng vĩ áp hẳn lên khi bà trinh ôm nó chặt cứng vì sợ ngã. Chiếc xe nhanh chóng 2 mẹ con mẹ con trở về lại ngôi nhà thân yêu với sự ngại ngùng của bà Trinh lẫn sự thích thú của cậu chàng mới lớn.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nha ba tầng khá đẹp được cất theo phong cách mới. Bà Trinh bước xuống lấy chìa khoá mở cánh cổng sắt màu đen và đẩy 1 cánh ra cho thằng dũng dắt xe vào , rồi bà mới khoá cổng. Thằng dũng chạy xe vào nhà trong rồi vất bừa ở đấy. Nó nhanh chân chạy lại chỗ bà Trinh đang khệ nệ với cái túi xách quần áo và mấy thứ quà quê lỉnh kỉnh mà bà bảy gởi cho. Nó xách mấy thứ ấy 1 cách nhẹ nhàng trong khi bà Trinh đánh vật nãy giờ vẫn không nhấc lên nỏi. Bà thầm nghĩ : nó đã trở thành thanh niên rồi còn gì !?
Ngôi nhà mà hai vợ chồng bà ở mới cất cách đây chừng một năm nên trông còn rất mới với mùi vôi vữa thơm nồng. Tầng trệt chỉ dùng để mấy chiếc xe và chiếc bàn ăn , phía trong là cái bếp với những thứ lỉnh kỉnh dùng cho việc nấu nướng. Một cái toillet dùng cho việc sinh hoạt cá nhân khi đang làm bếp. Ở giữa nhà bếp và phòng khách là 1 chiếc cầu thang bằng đá hoa cương dẫn lên các tầng lầu. Mỗi tầng gồm 2 phòng và 1 cái sân thượng khá thoáng đãng _ nơi ông đức bà thằng dũng treo những giò phong lan nở màu xanh tím thật thích mắt. Phòng 2 vợ chồng ở tầng 01 và bên cạnh là phòng làm việc của ông đức. Còn phòng thằng dũng với con mai trên tầng 02.
Sau khi vào phòng , bà Trinh quay sang bấm chốt cửa cái '' click '' rồi để nguyên quần áo nằm vật ra chiếc giường nệm trắng tinh của 2 vợ chồng , vừa thở hổn hển vì mệt vừa suy nghĩ miên man. Chẳng hiểu sao dạo này ông đức chồng bà cứ hay đi ông tác quá ! Khi thì đi hà nội , đi huế , lúc về cần thơ , rồi cả đi thái , đi trung ! Chẳng lẽ ở cơ quan không ai thay thế ông ấy được sao !? Mỗi lần đi là cả tuần , có khi hằng nưã tháng mới về. Chỉ có một mình bà là phải ôm cảnh phòng không gối chiếc mỗi khi đêm về. Tuy tiếng là gái có chồng giỏi con ngoan nhưng có ai hiểu cho người phụ nữ luôn cảm thấy cô đơn trong ngôi nhà của chính mình. Bà là người nhạy cảm và lãng mạn nên ưa thích sự tinh tế củanhững tâm hồn đồng điệu. Mỗi buổi tối cũng muốn được chồng ôm ấp , vỗ về và dìu bà những cơn mê hoan lạc. Vậy mà cái lạc thú ấy đã lâu rồi bà chưa được nếm vì ông cứ đi biền biệt. Mà khổ nỗi mỗi ngày cứ phải ăn những thứ đầy bỗ dưỡng khiến cái hạ thể cứ thấy rậm rựt mỗi khi đêm về.
Rồi bà nghĩ tới thằng dũng , cái thằng mới đây còn là 1 đứa trẻ mà chỉ về quê có hơn 1 tháng đã thay đổi hẳn. Cái nét khoẻ khoắn và mạnh mẽ của nó khiến bà thấy hài lòng , ít ra là bà cũng chăm con tốt đấy chứ !? Nhưng rồi nghĩ tới lúc vô tình áp đôi gò bồng lên lưng thằng nhỏ , bà thấy mặt mũi nóng rang lên và đỏ bừng vì thẹn thùa. Không biết thằng nhỏ nghĩ gì khi cặp ngực no vun này áp vô lưng nó nhỉ ? Bà vừa nghĩ thầm vừa tự hỏi mình nhưng câu hỏi ấy vẫn còn đang bỏ ngõ. Và khi nhớ lại cảnh bà ôm eo nó cứng ngắt cho khỏi ngã , cái mùi mô hôi rất đàn ông của nó xộ vào mũi khiến bà cứ thấy đê mê. Cái thằng ...
Đang thả hồn vào những suy nghĩ mông lung , chợt bà nghe tiếng gõ cửa cùng tiếng thằng dũng hỏi vọng vào :
_ Mẹ ơi .. mẹ có trong đó không ?!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co