EX (2)
"Younghoonie,.... Hoonie à,.... đừng đi mà... KIM YOUNGHOON!!!!!" Jaehyun lớn tiếng rồi giật mình mở mắt. "Ôi, hóa ra tất cả chỉ là mơ." Jaehyun thở dài.
"Cơ mà khoan, mình đang ở đâu vậy nè? Đây đâu phải là nhà mình chứ." Jaehyun hoang mang nghĩ rồi ngồi dậy, nhìn xung quanh rồi anh mới dám bước ra khỏi giường. Tò mò mở cửa ra ngoài, Jaehyun tiến tới nơi có nhiều tiếng động nhất. Tới bếp, anh nhìn thấy ở đó đang có một bóng lưng của người con trai nào đó đang bận rộn. Nó làm anh nhớ tới mỗi lần anh ốm, Younghoon cũng sẽ y như vậy, luôn bận rộn, chăm sóc anh không rời một phút nào cả. Thật tệ khi anh đã không trân trọng từng phút giây quý giá đó.
"Anh tỉnh rồi à? Trong người thấy sao rồi?" Mải mê nghĩ mà anh không biết người kia đã đứng trước mặt mình.
"Tôi... tôi ổn rồi. Cảm ơn vì đã đưa tôi về đây tối qua. Làm phiền cậu quá." Jaehyun chỉ biết gãi đầu.
"À anh nhầm rồi, tôi không đưa anh về đây, cũng không có chăm sóc anh." Cậu trai kia nghe vậy liền lắc đầu.
"Vậy...." Đang định hỏi kĩ hơn thì Jaehyun nghe thấy tiếng nhập mật mã ở cửa.
"Tôi nghĩ họ về rồi đó. Đi ra đỡ đồ cho họ nào." Người con trai ấy kéo tay Jaehyun tiến về cửa ra vào.
"Chanhee à, tới đỡ cho Changmin đi, nhanh lên không nó không chịu được đâu!" Cái giọng này, không thể nào.
"Em tới đây." Người con trai tên Chanhee đáp lại. "Em nói hai người mua ít đồ thôi mà sao lại không nghe em chứ."
Chanhee để lại Jaehyun đứng đó rồi tiến tới chỗ hai con người đang xách lỉnh kỉnh đồ.
"Hai người mới chuyển về sống chung, chí ít thì cũng nên đầy đủ một chút chứ." Cái giọng này, cùng bóng lưng ấy, có lẽ cả đời anh sẽ không thể quên và bên cạnh người đó lại là người đàn ông hôm nọ.
"Younghoonie..." Giọng của Jaehyun run run, anh không dám chắc. Anh sợ, sợ đó không phải là Younghoon của anh, mà nếu đúng thì anh sợ cậu sẽ giả vờ không quen biết anh.
"Jaehyun...." Younghoon hơi cứng người khi nghe thấy giọng nói đó. Nhưng không thể tránh mặt nhau mãi được. Chuyện gì tới rồi nó cũng phải tới thôi. "Anh dạo này sao rồi?" Younghoon gãi đầu.
"Khoan đã? Jaehyun? Người yêu cũ của em?" Người tên Changmin có vẻ khá bất ngờ khi nghe thấy tên của Jaehyun.
....
"Vậy là Jaehyun và Younghoon đã chia tay 2 tuần rồi?" Chanhee ngồi cạnh Changmin nhắc lại điều mình mới nghe được.
"Đúng vậy." Younghoon khẳng định, cậu đang né tránh ánh mắt của Jaehyun hướng tới mình từ khi họ ngồi lại để nói chuyện về vấn đề này.
"Ủa vậy sao..." Changmin đang định thắc mắc.
"Changmin à, em nghĩ em có để quên đồ ở bên nhà cũ, đưa em qua lấy đi." Đột nhiên Chanhee đứng dậy và kéo tay Changmin ra ngoài. "Hai người nhớ trông nhà cho em đấy. Đi đâu thì chìa khóa anh có rồi đấy Younghoon. Em đi nhé." Giọng của Chanhee vang lại nơi Younghoon và Jaehyun ngồi.
"..."
"Vậy ra Changmin không phải người yêu mới của em?" Jaehyun không thể chịu sự im lặng này thêm chút nào nữa. Anh phải cứu vãn mọi thứ khi còn có thể.
"Changmin?... Người yêu mới của em? Anh đang nói cái gì vậy." Younghoon tỏ ra khó hiểu nhìn về phía Jaehyun.
"Không phải Changmin tỏ tình với em ngày hôm qua sao?"
"Tỏ tình? Anh đang nói cái quái gì vậy Lee Jaehyun?" Younghoon bắt đầu cảm thấy khó chịu về cách nói chuyện khó hiểu của Jaehyun.
"Tấm ảnh hôm qua em đăng lên SNS và anh thấy Changmin cùng em ngồi nói chuyện ở trong quán cafe." Jaehyun đỏ mặt khi phải nói ra việc mình stalk Changmin.
Younghoon đơ người một lúc rồi bật cười. "Anh ghen đó hả? Trời 2 năm qua, Lee Jaehyun không một lần ghen giờ lại ghen chỉ vì một bức ảnh."
"Anh..." Jaehyun đỏ mặt không nói lên lời.
"Trời ơi Lee Jaehyun à, Changmin là bạn tốt của em. Hôm qua Changmin tỏ tình với Chanhee. Sau đó tụi em về đây và ăn uống, rồi biết sao không. Jacob đã gọi cho em đó. Jacob nói anh ngủ ở quán của người ta. Nên em lại phải tới đón anh về đây." Younghoon giải thích.
"Vậy sao không về nhà của em... mà lại tới đây phiền tới Changmin và Chanhee..."
"Anh có vẻ không nhớ chuyện em đã nói lúc trước nhỉ." Younghoon khoanh tay trước ngực. "Em đã kết thúc hợp đồng thuê nhà từ hai tuần trước rồi, hiện tại em ở chung với Changmin đến lúc em tìm được nhà."
"À..... Nhưng mà sao khi anh gọi em lại tắt máy, sao em không nghe máy của anh." Jaehyun thắc mắc.
"Em đang bàn chuyện mua đồ với Changmin, sao em nghe được chứ. Với lại, hôm qua em có hẹn với Changmin lâu rồi, em không thể vì anh gọi mà làm lỡ chuyện của hai người kia chứ." Younghoon nói rồi đứng dậy.
"Em đi đâu đó!" Jaehyun thấy Younghoon đứng dậy liền đứng dậy theo, anh còn chưa kịp nói gì mà.
"Đi làm đồ ăn sáng? Anh chưa ăn, phải không?"
"Anh..."
Không đợi Jaehyun trả lời, Younghoon đã xoay lưng bước vào bếp.
Jaehyun đứng lặng nhìn bóng lưng kia. Younghoon vẫn vậy, cậu luôn ấm áp và tốt bụng như thế. Còn anh thì sao...
Jaehyun tiến tới và ôm lấy tấm Younghoon từ sau lưng.
"Chuyện gì vậy này? Anh không muốn ăn hả?"Younghoon ngạc nhiên.
"Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh không nên chỉ nghĩ đến mình, mà không quan tâm tới cảm nhận của em. Anh xin lỗi,... em đừng bỏ anh đi được không? Về với anh đi." Jaehyun vùi mặt vào hõm cổ của Younghoon nỉ non từng câu.
"Đây có phải là Lee Jaehyun mà em biết trong hai năm qua không vậy?" Younghoon rất ngạc nhiên.
Jaehyun nghe vậy liền xoay Younghoon để hai người có thể đổi mặt. "Nhìn anh này, Younghoonie. Anh không thể chịu được việc em không còn gọi anh là Jaejae nữa. Anh rất muốn nghe em mắng khi anh uống quá 3 cốc ở chỗ Jacob. Anh còn rất buồn khi thấy em ngồi cười nói với Changmin đó. Cho nên làm ơn, hãy đánh mắng anh đi, anh xứng đáng mà. Anh chỉ cần em đừng rời xa anh nữa thôi. Kim Younghoon, Lee Jaehyun này sẽ làm mọi thứ để chúng ta quay lại." Nói rồi anh nắm tay của Younghoon, siết nhẹ.
*Chụt*
Sự việc xảy ra nhanh quá, anh vẫn chưa kịp load nổi. Đã có chuyện gì vậy.... Younghoon hôn anh ư?
"Younghoon...."
"Đấy là do anh nói nhé, anh còn không thay đổi thì em sẽ bỏ đi đấy Jaejae ạ." Younghoon mỉm cười.
"Hoonie, anh rất yêu em." Nói rồi Jaehyun cúi xuống, tìm tới đôi môi mà trong hai tuần qua, ngày nào anh cũng nhớ nhung. Younghoon cũng rất phối hợp khi vòng tay qua đầu Jaehyun, kéo hai người họ vào sát nhau hơn.
Hai trái tim lại cùng chung một nhịp đập, sợi chỉ đỏ đã đứt cũng như được thắt lại.
......
"Oa, lãng mạn thật đó." Chanhee cảm thán khi thấy hai con người kia hôn nhau trong bếp mình thông qua chiếc điện thoại nhỏ trên tay
"Hôm qua chưa lãng mạn đủ với em hay sao Choi Chanhee? Lại còn lôi anh ra đây để cho họ ở trong nhà mình rồi hóng hớt qua camera nữa chứ!" Changmin cắm thìa vào cốc kem trên bàn, tỏ thái độ. "Anh còn muốn đánh cho tên Lee Jaehyun kia một trận đó."
"Ăn kem đi Ji Changmin!!! Anh nghĩ anh đánh lại được anh Jaehyun à, người ta có tập gym đó!"
Changmin thẹn quá đành phải im lặng ăn kem.
....
"Mọi người ơi, lại đây ăn thôi nào." Giọng Younghoon nói vang ra.
"Tới đây!!!!" Jaehyun và Changmin cùng nhau đáp.
"Woa, nhiều món quá vậy. Cảm ơn anh Younghoon và Chanhee nhé. Em ăn đây." Juyeon cảm thán.
"Thằng tham ăn." Jaehyun ngồi vào bàn thì Juyeon đã bắt đầu ăn rồi.
"Jaejae với Changmin có mệt lắm không vậy?" Younghoon ngồi xuống.
"Có chút đồ thôi mà, với lại từ nhà anh qua đây cũng gần." Changmin cười nói. "Vậy là giờ anh và Chanhee có thể làm mấy chuyện bí mật rồi nhỉ, Nyu?"
"Ăn đi Ji Changmin!!!"
"Còn em sẽ được ăn đồ ăn của anh Younghoon nấu hàng ngày." Juyeon đang bận ăn cũng ngẩng đầu tham gia vào.
Mọi người mải nói chuyện nên đâu có ai để ý rằng phía dưới bàn ăn, tay của Jaehyun đang đặt trên đùi của Younghoon đâu.
---End---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co