Truyen3h.Co

Minga|Jiyoon/ Tokyo

Chap 8

mkjtgtkangtaehyun

Song: Trầm Thâm
Link: https://youtu.be/vgz_3yQNmZU

Yoongi đi nhà sách và tình cờ gặp được Jimin. Cậu hơi ngại ngùng vì bầu không khí giữa cả hai không biết từ khi nào trở nên rất khó thở. Rõ là rất mong được nhìn thấy nhau nhưng khi chạm mặt thì cả người đông cứng, gượng gạo biết bao...

"Trùng hợp thật."

"Đúng vậy."

May mà Jimin đến đây trước, bằng không tình huống rơi vào khó xử hơn.

"Anh mua sách gì vậy?"

"Tôi định mua mấy cuốn tả ngày tháng êm đềm thôi."

Yoongi đã ngưng viết truyện nên quyết định chuyển sang đọc sách. Anh muốn biết thêm nhiều hướng nhìn để thổi làn gió mới vào tác phẩm comeback, khiến nó tuyệt vời nhất có thể.

"Tôi đề cử của Bạch Lạc Mai."

"Tôi cũng nghe nói nhiều về nó, tôi sẽ mua thử."

Thế là Yoongi đi tìm sách mình cần mua, còn Jimin thì cho chân sang khu bán mấy thể loại về nghệ thuật. Cậu đang bị hứng thú với mấy kiểu sách kiểu này.

Lại thêm một sự trùng hợp khi cả hai xếp hàng cạnh nhau để thanh toán. Jimin không khỏi trách ông trời trêu ngươi vì cạnh Yoongi của bây giờ, lòng cậu càng đau đớn và thấy rõ mình thất bại đến nhường nào.

Thâm tâm Yoongi đầy do dự bởi muốn nói với Jimin mình đã chia tay Jungkook nhưng rồi tự hỏi: Liệu cậu có muốn nghe không và nói như thế thì được cái gì?

Anh lấy đâu ra tự tin cậu yêu mình cần mình chứ?

Yêu mà không nói, thương nhưng không thốt lên thì làm sao người còn lại biết mà tỏ bày tâm ý?

Yoongi muốn cuộc sống của mình cứ đơn giản đến độ để mọi thiết lập theo nếp thường tình diễn ra. Anh theo đó không bao giờ làm người bày tỏ tâm tình trước. Liệu đây có phải là cổ hủ? Nhưng anh không muốn phá vỡ những quy tắc tự nhiên đáng có xưa nay tồn đọng, anh quá lười và ngại xử lý những thứ xáo trộn ập đến.

Ra khỏi tiệm sách, Jimin lấy hết can đảm để gọi Yoongi lại và nói:

"Tôi có thể mời anh một buổi cafe không?"

Yoongi thở ra một hơi cùng thu xếp tâm tình rồi quay lại cười đáp:

"Được chứ, sao lại không?"

Cả hai ngồi trong quán cafe nhưng không biết phải nói gì. Jimin thấy mình ngớ ngẩn làm sao...

"Em đã quen khi sống ở đây chưa? Đột nhiên thay đổi môi trường khó chịu lắm không?

Yoongi lại là người mở miệng trước.

"Tôi rất giỏi trong việc đổi môi trường đó. Bình thường tôi cũng đi du lịch nhiều nơi lắm."

Có điều Jimin vẫn chưa tìm thấy chút dễ thở gì đó tại Seoul này. Đặc biệt khi phải đối mặt với việc vụt mất Yoongi. Cậu đã hỏi rất nhiều lần rằng: Liệu quyết định về đây định cư, phải chăng là sai lầm thật sự không? Bản thân có khiến hạnh phúc của anh bị ảnh hưởng không?

                                         

             
                       

"Thế thì tốt."

Cả hai lại rơi vào im lặng, như bị chỉnh mất tiếng, không ai nói thêm gì. Cái loại không khí này thật chán ghét và muốn chửi thề.

Cứ như thế một lúc, Yoongi hỏi:

"Tôi không biết có nên hỏi em hay không nhưng mà... Jimin à, em và JM lẫn @lachimolala là một đúng không?"

Nếu Jimin là một nhân vật bình thường thì cậu quen được Taehyung và vào được hai buổi tiệc mang tính chất kín vì toàn nghệ sĩ không sao? Cộng thêm việc viết tắt chữ Rap Monster chúng ta có được JM.

Jimin ngưng động sau khi nghe câu hỏi và cúi thấp mặt trốn tránh. Không có cái gì gọi là bí mật mang theo xuống mồ và nếu Yoongi biết, cậu cũng không bị ảnh hưởng gì nên đã thừa nhận rằng:

"Đúng, đều là tôi."

Yoongi đã chuẩn bị xong tâm trạng từ lâu để nghe câu trả lời từ Jimin. Vậy mà vẫn không thể tránh khỏi cơn sốc khi đối diện trực tiếp với kết quả. Anh thở ra một hơi vì cảm thấy nực cười cho bản thân bị xoay vòng vòng bấy lâu nay.

"Xin lỗi anh Yoongi, tôi không muốn giấu anh, rất nhiều lần tôi đã định nói nhưng..."

"Thừa thãi."

Yoongi không đợi Jimin nói hết câu mà chen vào.

"Rất thừa thãi."

Anh giận vì thấy cảm xúc mình bị trêu đùa.

"Tôi có thể hiểu vì sao cậu giấu mình là JM với tôi nhưng việc lập acc khống để nhắn cho tôi...nó...."

Yoongi cố dằn xuống những cảm xúc bị đẩy lên trong mình nhưng xem ra khó thành.

"Tôi không cố tình làm vậy đâu, tôi..."

"Đừng ngụy biện nữa."

Yoongi sắp đập bàn đến nơi.

"Cậu làm vậy với mục đích gì hả?"

Jimin không biết giải thích sao mới đặng.

"Đáng kinh tởm."

Yoongi không khỏi thấy buồn nôn và sợ hãi khi Jimin biết rõ anh làm gì nhưng dùng thân phận khác để nhắn hỏi thăm, vờ như không biết gì cả.

"Xin lỗi, tôi có lỗi với anh nhiều lắm."

Anh đứng lên, trước khi đi, anh đã nói:

"Đừng gặp tôi nữa."

Một lời nói ra, cả hai đau lòng.

Yoongi nghĩ liệu mình có hối hận ở tương lai không? Nhưng anh không thể ngưng bực dọc.

Jimin không giữ anh lại, vì cậu vẫn chưa biết chuyện anh chia tay với Jungkook. Hơn nữa nhìn xem có giống anh rất chán ghét cậu không? Do đó muốn đuổi theo vẫn không có đầy đủ dũng khí để níu đôi tay ấy lại.

Yoongi nghĩ, có nhiều cái không thể nói thành câu nhưng nhắn tin thì lại khác, đó là cách @lachimolala xuất hiện. Jimin không muốn để anh nhìn thấy sự khó khăn của mình mới tạo một thân phận mới cho dễ nói chuyện, xét theo phương diện nào đó vẫn có thể cảm thông, có thể cho qua. Chỉ tại bắt chấp nhận liền chẳng khác nào làm khó anh rồi.

           

             
                       

Cảm xúc Yoongi dành cho Jimin không như cảm xúc bình thường anh dành cho người khác. Anh không biết phải diễn tả nó thế nào cho đúng mức độ, vậy mà chúng bị cậu đùa giỡn thay vì coi trọng, thật sự rất giận, rất bực bội.

Khi Yoongi còn đang mất hồn sau vụ việc hồi trưa thì Taehyung đã gọi đến.

"Alo, có chuyện gì sao?"

"Yoongi à ngại quá nhưng mà anh khuyên Jimin hộ tôi được không?"

"Khuyên cái gì?"

Yoongi không hiểu lắm.

"Jimin nói mình đang ở cầu Yeongdong, tôi sợ cậu ấy sẽ làm chuyện dại dột."

"Liên quan gì đến tôi?"

Yoongi bắt đầu lo sợ nhưng vẫn cứng miệng.

"Yoongi, làm ơn đi anh, tôi biết ai có thể khuyên cậu ấy tốt hơn anh thì đã liên lạc rồi."

Giờ đây Hoseok có đến thì vẫn không khuyên nhủ được Jimin. Cậu cứ nói mình ổn và bảo không cần ai xuất hiện cạnh bên nhưng Taehyung không thể làm ngơ được. Lỡ như đó là những lời trấn an mình cuối cùng được nghe thì sao?

"Yoongi, làm ơn đi Yoongi. Anh à."

Taehyung rất nóng lòng vì quá lo lắng. Nhảy xuống một cái không mất bao nhiêu thời gian cả, cậu có nói địa điểm mình đang ở thì cũng đâu giải quyết được gì nếu phía bên đây đến không kịp?

"Được rồi, tôi sẽ đến đó, có gì sẽ liên hệ cho em."

Yoongi nhanh lấy áo khoác mặc vào rồi lái xe đến cầu Yeongdong.

Đến nơi, anh mang theo cảm xúc hỗn độn khó tả xuống xe.

"Jimin."

Yoongi chậm rãi đi lên cầu và giữ khoảng cách vừa đủ với Jimin. Cậu nghe tiếng của anh thì ngạc nhiên quay lại.

"Jimin à."

"Không phải anh nói đừng gặp lại nhau sao?"

Cậu tin chắc đây không phải là trùng hợp vì Yoongi sao ngang nhiên lại chạy đến tận cầu Yeongdong Gangnam?

"Jimin."

Yoongi không biết mình phải nói gì. Cộng thêm câu nói như châm biếm của cậu khiến bản thân càng câm nín. Tính ra, chính anh là người kêu đừng gặp nhau, giờ lại tự mang thân đến trước, thật nực cười.

"Tôi......"

Yoongi cắn môi. Anh không chắc Jimin sẽ tự tử nên không thể vận động não cho ra câu từ hoàn chỉnh cũng như khuyên can. Nhưng anh sợ mình ăn năn khi bỏ qua một cơ hội cứu người, nguyên nhân có mặt ở đây chỉ đơn giản như vậy.

"Yoongi, tôi xin lỗi vì tất cả."

"Tôi không trách cậu."

Yoongi không trách Jimin nữa, Yoongi chỉ cần cậu bình an đi xuống cây cầu này thôi. Mọi thứ anh sẽ bỏ qua, cả hai không cùng nhau khởi đầu hay làm lại thì vẫn là bạn tốt.

"Ai đã gọi cho anh?"

"Taehyung."

Jimin gật gù.

"Cậu ấy thật là....."

"Đừng trách em ấy, em ấy lo lắng cho cậu thôi."

Yoongi hiểu Taehyung đã phải rối trí như thế nào mới chọn gọi cho anh cầu cứu.

           

             
                       

"Anh đã nói đúng, Yoongi."

Jimin đặt hai tay lên lan can cầu rồi nói tiếp:

"JM không lộ mặt, không phải vì làm màu hay muốn giữ yên bình cho cuộc sống, mà vì trốn tránh, vì sợ hãi."

Anh lặng câm.

"Tôi từng là thực tập sinh cho một công ty kpop vào năm chưa 15 tuổi."

Yoongi khẽ nhướng mày.

"Nhưng tôi đã không được cho debut."

Jimin cười khổ.

"Vì gương mặt tôi không đẹp, tôi không có nét mà các idol cần có."

Anh lắc lắc đầu.

"Là họ không có mắt nhìn."

Jimin trong mắt Yoongi là một người mang nét đẹp rất tuyệt vời, hòa quyện giữa chín chắn cùng tuổi trẻ, điềm đạm nhưng sexy, chưa kể đến giọng nói câu ca đều cực kỳ tốt. Cậu mang và hội tụ các thứ cuốn hút mà người khác có cầu cũng không cầu được, khiến ai nhìn vào liền không thể thoát ra.

"Anh nói cho tôi vui thôi."

"Không có. Sao cậu lại nghĩ như vậy chứ? Tôi nói dối cậu làm gì?"

"Vì đó là sự thật."

Jimin luôn nghĩ mình xấu vì bản thân không được debut trước nguyên nhân ấy. Tư tưởng kia đã ăn sâu vào cậu nhiều năm, khiến cậu không thể dứt ra và còn tự tin với bản thân mình nữa.

"Không có, Jimin. Không như cậu nghĩ đâu. Sao cậu có thể lấy suy nghĩ của người khác rồi áp đặt lên cuộc sống của mình?"

"Tôi đã nói rồi, do đó là sự thật."

Yoongi không biết phải nói với Jimin làm sao vì cậu đã bị lời nhận xét cay nghiệt của người khác làm tổn thương quá lâu. Cậu sống trong tự ti, mặc cảm suốt một quãng thời gian cực kỳ dài, chắc gì còn kịp để thoát ra.

"May mắn là tôi không vì điều ấy mà từ bỏ ước mơ của mình. Tôi đã chọn ra con đường khác để tiếp tục đam mê."

Chí ít, Jimin đã có thể sáng tác, đã có thể hát và chúng đều được đón nhận nồng nhiệt. Còn việc JM không bao giờ lộ mặt vì gương mặt của JM là của Jimin, người không được debut vì chưa đủ đẹp vẫn không cản trở được thứ cậu đeo đuổi suốt tuổi trẻ.

"Tại sao người ta lại trọng một bình hoa di động hơn người tài cáng nhỉ?"

Jimin ngẩng mặt nhìn sao trời sau khi hỏi, dù cậu từ lâu đã biết được câu trả lời.

Gương mặt đẹp thì dễ thu hút fan, nhiều fan thì càng hái ra nhiều tiền, còn tự sáng tác tự làm nhạc được hay không chẳng quan trọng bởi phía công ty có thể lo liệu chu toàn.

"Jimin, chúng ta tìm nơi nào nói chuyện đi, cứ đứng ở đây hoài lỡ như người của đội SOS hiểu nhầm thì sao?"

Đại đa số trên các cây cầu ở Seoul, nói đúng hơn là gần như trên những cây cầu ở toàn Hàn quốc đều có gắn camera để quan sát, xem có ai muốn tự tử hay không mà kịp thời ứng cứu. Ngoài ra còn có trạm điện thoại để liên lạc cho phía 119.

           

             
                       

Họ đều trang bị kỹ càng mọi thứ để cứu vớt những người muốn bỏ lại tất cả, muốn rời khỏi thế gian đau thương, không còn chút dịu dàng. Đôi khi Jimin lại thấy buồn cười vì nhà nước trang bị mọi phương tiện khẩn cấp để cứu người và xem đó là chuyện tốt, nhưng họ có nghĩ rằng điều đó tàn nhẫn với người đang từ bỏ sự sống biết bao không? Bắt họ sống tiếp, còn hơn cả đâm họ ngàn nhát dao.

"Tôi vốn định đứng trên cầu Mapo, nhưng sợ chưa được 5 phút người bên cứu hộ sẽ đến mới chọn Yeongdong."

"Về thôi, được không?"

"Sẽ thế nào nếu tôi nhảy xuống?"

"Ăn nói hàm hồ."

Yoongi cao giọng.

"Tôi không biết mình sống vì cái gì nữa, những năm qua tôi chưa từng hạnh phúc."

Jimin đâu phải chưa từng từ bỏ thế giới này, nhưng cậu không thành công nên đành ráng gượng đến hôm nay, tự đi tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ, cóp nhặt lại thành thứ sưởi ấm con tim đầy vết thương. Chỉ là sau buổi cafe ban sớm với anh, cậu đã sụp đổ hoàn toàn. Như đã nói, giới hạn của cậu là anh, cậu đã bị đánh gục dễ dàng như vậy.

Ngọn nến trong tim đã tắt rồi, còn gì mà trông.

"Cậu còn cha mẹ, cậu còn người thân."

"Tôi không có....."

Yoongi chết lặng.

"Xin lỗi."

"Không sao, tôi sớm đã chai sạn với mấy chuyện này."

"Về nhà thôi Jimin."

Yoongi không giữ khoảng cách an toàn nữa, mà tiến đến cạnh cậu hơn.

"Nếu tôi nói không thì sao?"

"Phải về, cậu không thể đứng mãi ở đây."

"Anh lấy tư cách gì khuyên tôi?"

"Park Jimin."

Nói xong, Jimin cất bước đi sang phía bờ bên kia. Yoongi cho chân chạy lên níu vai cậu lại.

"Về thôi."

Cậu gạt đi tay của anh và tiếp tục đi.

"Đủ rồi mà."

Yoongi đi ngược để có thể đối diện với Jimin.

"Dừng lại, về nhà, tôi đưa cậu về."

Cậu vẫn giữ yên lặng và cất bước, thoáng đã vượt mặt Yoongi, bắt anh chạy theo dùng tay chắn lại.

"Được rồi mà. Đủ rồi Jimin à."

Yoongi có linh cảm mạnh mẽ nếu hôm nay không khuyên được Jimin trở về thì trong thời gian sắp tới, bản thân sẽ nhận được tin xấu về cậu. Anh không muốn bản thân hối hận cả đời, anh không muốn mất cậu trước bất kỳ hướng đi nào.

"Về đi Yoongi, đừng tốn thời gian với người như tôi nữa, không đáng đâu."

Nghe Jimin nói xong, Yoongi đứng yên tại chỗ. Mất một lúc mới quay đầu nhìn bóng lưng đang dần khuất xa mình mà nước mắt tự rơi.

"Em thật hèn nhát, em hèn lắm."

Yoongi đã chia tay với Jungkook vì biết mình đã yêu Jimin sau tất cả, để rồi anh đổi lại được cái gì? Đổi lại được một Park Jimin hết muốn sống và chưa từng nói tiếng yêu anh sao? Ai mới thất bại? Ai mới sai trái?

"Tôi ghét em."

Jimin như dừng lại vài giây rồi lại tiếp tục bước đi. Nhưng chưa được bao lâu đã nghe thanh âm nước bắn lên, cậu quay lưng lại thì Yoongi đã không còn ở trên cầu rồi.

Jimin hoảng hốt, chạy cấp tốc đến chân cầu để nhảy xuống tìm anh. Dưới khoảng cách va đập với mực nước thấp thì xác suất cậu giữ được tỉnh táo lặn sâu sẽ cao hơn so với việc nhảy từ trên cao xuống.

"Yoongi a, Yoongi. Anh à....."

Jimin ngoi lên lấy hơi rồi lại tiếp tục lặn xuống.

Cậu không hiểu anh thì có cái gì để tự tử, nhưng trước mắt tìm được anh mới là chuyện quan trọng nhất.

Đội cứu hộ cũng đến và giúp Jimin một tay.

________

Happy Birthday Jiminsi, chúc abe có  một sinh nhật thật là vui vẻ🥳

13/10/1995 13/10/2024

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co