Truyen3h.Co

minga| người làm

➢ ix

4eva_iam6

☛𝗮𝘂𝘁𝗵𝗼𝗿:donnghiii

𝘃𝗲𝗿 𝗯𝘆:me

𝗱𝗮 𝗯𝗲𝘁𝗮 𝗹𝗮𝗻 𝟭

『♡』•『♡』•『♡』•『♡』

Vào một buổi tối nọ, do trời nay mưa nhiều nên bên ngoài hơi lạnh. Bây giờ đã không còn mưa nữa nên Trí Mân rủ Doãn Khởi ra ban công ngồi uống trà ngắm sao. Doãn Khởi cũng vui vẻ đồng ý nên hiện giờ cả hai đang ngồi bên ngoài ban công hóng gió.

"Anh à, trời lạnh thật đấy cho em mượn tay của anh nhé?"

"Muốn nắm tay người ta thì nói đại...còn bày đặt mượn nữa chứ..nè" anh nói rồi xòe tay mình ra đưa về phía Trí Mân.

Trí Mân thấy thế liền nhanh chóng nắm lấy tay anh. Tay Doãn Khởi ấm lắm, cậu không tự chủ được mà xoa xoa nâng niu cái tay nhỏ của Doãn Khởi.

Doãn Khởi mãi mê ngắm sao mà không nhận thức được rằng con người kia đang ngày càng ngồi sát rạt mình hơn.

Trí Mân không nhanh không chậm mà dùng tay mình áp lên hai má của Doãn Khởi rồi xoay mặt anh lại đối diện với mình.

"Em làm gì vậy?" anh bị hành động của cậu làm cho có chút bất ngờ liền lên tiếng.

Cậu không trả lời câu hỏi của anh, thứ cậu đang để ý là cái môi mềm mềm của của Doãn Khởi kia kìa. Nhắm trúng mục tiêu cậu một phát tấn công luôn.

Trước hành động kì lạ của Trí Mân, Doãn Khởi liền không biết làm gì mà nhắm tịt mắt lại.

Trí Mân nhắm vào môi Doãn Khởi mà hôn lên đó một cái nhẹ nhàng, từ từ và chậm rãi.

Dứt khỏi nụ hôn, Doãn Khởi ngơ ngác nhìn Trí Mân.

"Môi anh Kỳ đúng là ngọt thật đấy" cậu nói dùng ánh mắt gian xảo nhìn anh.

"Cái tên đáng ghét...tôi đi ngủ đây" bị cậu làm cho đỏ hết cả mặt, anh liền nhanh chóng tìm cớ trở về phòng.

Anh đã bỏ về phòng trước, còn cậu vẫn ngồi ngoài này ngơ ngẫn chạm lên môi mình vốn đã vương vấn vị ngọt của Doãn Khởi lúc nảy. Tự nhiên cậu cảm nhận được như mình đang bước vào rừng hoa vậy, hạnh phúc dâng trào. Nghĩ đến Doãn Khởi bây giờ anh đã về phòng rồi. Cậu liền đứng dậy đóng cửa ban công lại rồi nhảy chân sáo vào trong.

.

Sáng hôm sau vẫn như thường ngày Trí Mân đã dậy tắm rửa rồi lại vào bếp tìm Doãn Khởi. Nhưng hôm nay thật kì lạ. Doãn Khởi không có trong bếp, cậu lấy làm lạ rồi nhìn sang phòng anh. Suy nghĩ một chút rồi đi đến đẩy cửa vào trong.

Mở cửa rồi bước vào trong, Trí Mân thấy Doãn Khởi vẫn còn đang ngủ liền đi lại.

"anh Kỳ hôm nay lạ thật..ngủ nướng luôn?" nói có ý trêu đùa một chút để Doãn Khởi nghe thấy.

"Ưm..." anh nghiêng người sang sau khi nghe thấy tiếng cậu.

Thấy vẻ mặt anh có chút xanh xao cậu liền hốt hoảng rồi đi đến sờ trán anh.

"Hình như anh bị sốt rồi"

"L-làm gì có chứ để anh dạy nấu cơm-" nói xong toang định ngồi dậy liền bị Trí Mân đẩy xuống nằm lại.

"Thôi hôm nay em sẽ nấu, anh nghĩ ngơi đi, để em lấy khăn ấm đắp cho anh" cậu nói xong liền rời đi.

Nghe cậu nói thế anh cũng ngoan ngoãn mà nằm đó nghỉ ngơi.

.

Cậu từ trưa giờ luôn túc trực trong phòng anh, thấy anh uống thuốc xong rồi ngủ, cậu cũng không nở để anh một mình liền nằm xuống kế Doãn Khởi rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Bây giờ là xế chiều, lúc này anh đã thấy trong người ổn hơn rất nhiều liền mở mắt ra. Cảm nhận như có ai đó đang ôm mình liền quay sang thì ra là Trí Mân.

Cậu từ sáng giờ chăm sóc và ở bên anh không rời nữa bước nên bây giờ đã ngủ từ khi nào rồi.

Dùng cái tay mình nhẹ nhàng vuốt má Trí Mân. Nhớ lại hôm qua chính cậu đã hôn anh, hôm nay vì chăm sóc cho anh mà ngủ quên. Doãn Khởi nghĩ nếu hôn cậu một cái cũng không phải ý tưởng tồi. Nói là làm Doãn Khởi nhẹ nhàng hôn lên má Trí Mân một cái.

Nụ hôn mặc dù rất nhẹ nhưng đã vô tình làm cho Trí Mân tỉnh giấc mất rồi.

"Ái chà chà, hôm qua bị người ta hôn thì ngại mà hôm nay lợi dụng người ta ngủ hôn lén là sao vậy anh Kỳ?" Trí Mân nói rồi quay sang ôm Doãn Khởi rồi gác chân lên người anh luôn.

"Hứ...bỏ cái chân xuống coi nặng chết đi được" anh nói rồi vỗ vỗ cái chân Trí Mân đang gác lên người mình. Cậu thấy thế cũng thôi không gác nữa sợ nặng anh.

Quay sang chống tay lên đầu nhìn Doãn Khởi rồi tém mớ tóc trên đầu anh sang một bên.

"Anh cảm thấy đỡ hơn chưa?"

"Anh đỡ hơn nhiều rồi..."

"Thế thì tốt quá" cậu nói xong cúi xuống hôn lên môi anh một cái.

"N-nè như thế lỡ lay bệnh thì sao?" anh hốt hoảng khi thấy Trí Mân hôn mình.

"Không sao hết..được hôn anh em bị lây bệnh cũng chịu nữa" nói xong đè anh xuống hôn mấy cái nữa.

Bị hắn hôn tận mấy chục cái muốn hoa cả mắt.

"EM VỀ PHÒNG ĐI!!!"

Trí Mân bị anh đuổi liền nhanh chóng đứng dậy chạy về phòng. Nhưng vừa ra đến cửa thì dừng lại.

"ỦA SAO EM CÒN ĐỨNG ĐÓ?" Doãn Khởi thấy cậu đứng đó liền nói.

"Doãn Khởi à..em yêu anh!" nói rồi lại nhào vào lại ôm Doãn Khởi lần nữa.

Doãn Khởi nghe Trí Mân nói thế cũng không đuổi về nữa.

"Trí Mân anh cũng yêu em...yêu em nhất trên đời"

Và thế là trong căn phòng nhỏ có hai con người cứ quấn quýt lấy nhau suốt buổi chiều hôm ấy.

.

__END__
__________
🖐️✌️✌️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co