Truyen3h.Co

Mingi| ổn

╰┈➤ Chap 12

4eva_iam6

Tác giả: nguoiyeucualeehyein

Beta: 4eva_iam6

Chuyển by me: 4eva_iam6

đã beta lần 1✓

━❍─────━❍─────━❍──━❍─

Dạo này Yoongi bận rộn lắm, cậu phải đi học rất nhiều lớp người mẫu. Và cuối cùng cậu cũng được ra mắt với tư cách là người mẫu trực thuộc Pledis Entertainment và được chụp shoot ảnh đầu tiên trên tạp chí Elle. Cuốn tạp chí vừa được đưa đến tay cậu, cậu nhảy cẫng lên vì vui sướng rồi hét ầm ĩ loạn công ty. Yoongi còn spam tin nhắn cho gia đình nhiều đến nỗi mọi người phải block cậu, Yoongi chạy xuống studio của Karina để khoe, cứ gặp ai quen là cậu lại khoe như một đứa con nít vậy.

Đang đi ở hành lang thì bỗng va phải Jimin, cậu cũng vui sướng lôi ra khoe rồi bắn một tràng như một cái động cơ motor. Bỗng nhận ra cái gì sai sai, cậu tém lại rồi cúi đầu xin lỗi, đang định đi thì bị hắn kéo lại.

"Đang kể mà? Sao lại bỏ đi?" Jimin

"X-xin lỗi.... Tôi nhầm người" Yoongi

"Đùa tôi à??? Muốn ăn đấm không??? Lâu không ăn đòn nên là nhớ đòn đúng không??" Jimin

Hắn giả vờ làm căng lên rồi kéo cậu vào studio của hắn. Hắn đẩy cậu xuống sofa, giả vờ sắn tay áo lên

"Này??! Định đùa với thằng này đấy à!?? Gan đấy" Jimin

Hắn không nghĩ Yoongi lại bị kích động như vậy, cậu ôm đầu, người thì co rúm lại, miệng kêu lên vài câu "đừng mà!đừng mà!" Jimin thấy mình hơi quá nên không trêu cậu nũa, hắn ngồi xuống hỏi han cậu có sao không thì cậu lại né tránh, hoảng sợ.

"Tớ là Jimin mà? Yoongi à? Cậu bị sao thế" Jimin

"J-Jimin, xin lỗi cậu...đừng đánh tớ nữa mà" Yoongi

Yoongi khóc lóc, van xin hắn. Hắn ôm cậu thì cậu càng khóc to hơn, mãi một lúc sau mới ổn định lại được tâm lí, hắn dường như cũng hiểu ra mọi chuyện. Cậu vẫn ám ảnh hồi cấp ba, tất cả là tại hắn, vì hắn mà cậu bị ám ảnh tâm lí đến tận bây giờ...

Jimin đứng ở dưới sảnh, đợi Yoongi tan làm, hắn chỉ muốn đưa cho cậu một ít kẹo dẻo mà hắn đã tự làm thôi, Jimin biết cậu không muốn gặp hắn, nên hắn chỉ đưa nhanh rồi đi về thôi.

Yoongi vừa xuống đến sảnh thì hắn vội chạy ra đưa cho cậu rồi chạy đi.

"Jimin à!" Yoongi

"H-hả... Cậu gọi tớ á?" Jimin

"Cảm ơn nhé!" Yoongi

Yoongi cười với hắn, hắn nghĩ mình đã nhìn thấy thiên thần, nụ cười ấy làm hắn bối rối, xao xuyến. Đến khi chuẩn bị đi ngủ trong đầu hắn cũng toàn hình ảnh của cậu. Bỗng nhiên có số lạ gọi đến cho hắn, hắn đắn đo không biết có nên nghe không, nhưng vẫn quyết định nghe thử.

"Ai vậy ạ?" Jimin

"Jimin à! Tớ...y...yêu...ca....cậu...." Yoongi

"Cậu đi nhậu à? Đang ở đâu đấy? Tớ qua đón" Jimin

"Đón tớ đi chồng yêu" Yoongi

"H-hả???? Cậu nói gì cơ!??₫!??" Jimin

"Đón tớ đi chồng yêuuuu" Yoongi

"Chồng yêu của cậu đến liền đây chờ một chút!!!" Jimin

Hắn nghe từ "chồng yêu" xong thì khí thế hừng hực, không hiểu thế lực nào mà hắn cũng có thể mò được đến quán nhậu Yoongi ngồi. Yoongi vừa thấy Jimin thì vội cầm áo khoác chạy ra chỗ hắn, cậu dang hay tay ra tỏ ý muốn hắn ôm, hắn lại tưởng là cậu muốn nắm nay nên hắn nắm tay cậu ra xe.

Yoongi không được ôm nên giận lắm, ngồi trên xe chả nói câu gì, chả thèm quay ra nhìn hắn. Hắn đưa Yoongi về nhà, bấm chuông thì anh Taehyung ra mở cửa. Vừa nhìn thấy Jimin sắc mặt anh lại thay đổi

"Gì đây? Đã bảo tránh xa em trai tôi ra rồi mà? Sao lì quá vậy?" Taehyung

"Cậu ấy say xong gọi em đến đón mà" Jimin

"Ờ thế cảm ơn cậu! Đi về đi" Taehyung

"Muốn ở với Jimin cơ...không muốn ở với thằng cha đầu blonde kia đâu!! Jimin cứu tớ" Yoongi

"Ya!!! Tao là anh trai mày nha mày!!!!" Taehyung

"Huhu Jimin ơi thằng ông nội đó quát tớ kìaㅠㅠ đánh nó đi chồng yêu" Yoongi

"Hết nói nổi!!!! Thôi được rồi! Cậu đưa nó lên phòng đi! Ngủ với nó luôn cũng được! Cậu mà đi về chắc nó hét nổ nhà lên mất! Nhưng cấm cậu được làm bậy đấy!!!" Taehyung

Hắn gật đầu lia lịa, anh chỉ cho hắn phòng cậu ở đâu rồi hắn nhanh chóng đưa cậu lên. Jimin ngủ ở sofa, sợ sáng mai tỉnh dậy Yoongi sẽ hốt hoảng mà đá hắn xuống giường. Nhưng trước khi đi ngủ thì phải ngắm Yoongi 1 tí đã, lớn chừng này rồi mà vẫn thích gấu bông và hắn không ngờ đến, Yoongi vẫn giữ con gấu bông mà hắn tặng, còn ôm nó đi ngủ nữa. Hắn đi ra sofa thì vấp phải cái hộp, hắn định cầm lên cất đi nhưng vì tính tò mò khó bỏ nên hắn quyết định mở ra. Bên trong toàn là ảnh của hắn với cậu, còn có cả một quyển sổ trông khá cũ, theo hắn đoán thì chắc đó là nhật ký, vì nhật kí là đồ riêng tư nên hắn sẽ không mở ra xem, hắn vui lắm, vì Yoongi không đốt hết đi như lời nói.

Sáng hôm sau Yoongi ngủ dậy, đầu óc vẫn còn đang mơ màng choáng váng vì tối hôm qua uống nhiều quá. Bỗng nhiên Jimin đi ra từ nhà vệ sinh khiến cho Yoongi ngại đỏ cả mặt, cậu vội trùm chăn lên đầu vì không muốn hắn thấy gương mặt xấu xí của mình lúc mới ngủ dậy.

"Cậu ngủ dậy rồi à?" Jimin

"K-không! Tôi vẫn đang ngủ" Yoongi

"Vậy ngủ tiếp đi, tớ về nhé" Jimin

"Sao cậu lại ở đây???" Yoongi

"Hôm qua cậu đã gọi cho tớ đến đón cậu về rồi tớ đưa cậu về nhà mà cậu không chịu buông tớ ra nên tớ mới ở đây đó" Jimin

"A-à.... Cảm ơn nhé." Yoongi

"Tạm biệt...à mà ảnh tạp chí của cậu đẹp đó..." Jimin

"Này..... à thôi....cậu về đi" Yoongi

Yoongi xuống mở cửa cho hắn, chẳng hiểu sao cậu lại có cảm giác luyến tiếc, muốn hắn ở lại. Yoongi ra vườn ngắm cảnh, chẳng hiểu sao nữa, giờ đầu cậu toàn hình bóng hắn, muốn được hắn ôm rồi hôn, Yoongi thở dài.

"Mới sáng ra mà đã thở dài rồi là sao? Hôm qua thằng nhóc đó không làm gì bậy bạ với em chứ?" Taehyung

"Nghĩ ai cũng dê như ông hả?" Yoongi

"Tao dê bao giờ???" Taehyung

"Lại bảo không đi? Ai đời mới đi chơi buổi đầu xong thịt người ta luôn??? Ai?? Là ai hả???" Yoongi

"Ít ra anh đây tử tế nhé! Nhưng sao hôm qua mày gọi nó đưa về vậy? Tưởng không thích nữa cơ mà?" Taehyung

"Chả biết nữa... chắc lúc đó say quá" Yoongi

Yoongi chưa bao giờ thấy nhớ hắn như này, đã 8 tháng 20 ngày rồi kể từ khi hắn rời xa cậu, trong suốt khoảng thời gian đó cậu toàn vùi đầu vào công việc sổ sách nên ít thời gian nghĩ về hắn hơn. Yoongi thử kẹo mà hắn tặng rồi, ngon lắm, nhưng không vơi được nỗi nhớ hắn....

Tối hôm nay anh Taehyung đi chơi nên cậu sẽ đi ra ngoài ăn, có người yêu sướng thật, suốt ngày quấn quýt bên người yêu, chả bù cho cậu... Yoongi ăn xong rồi chẳng biết đi đâu nữa, chán thật, cậu quyết định đi mua bia uống. Vừa đi trên đường vừa uống bia và ngắm những cặp đôi đi với nhau, Yoongi thấy mình lạc lõng thật, đã lâu rồi chẳng được ai ôm, Yoongi nghĩ lần này mình cũng nên thả mình ra rồi, không gồng mình lên nữa, không phải cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, chẳng biết lần này quay lại thì hắn có làm cậu đau thêm lần nào nữa không.

Yoongi đến chung cư hắn đang ở, hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm để bấm chuông. Vừa mở cửa ra, hắn vui lắm, Jimin nghĩ cậu đã hết giận hắn rồi, Yoongi thấy hắn cười với mình thì cũng cười lại, hắn bảo cậu vào nhà, đang định bước vào trong nhà thì cậu thấy có người ngồi trong nhà, là một cô gái, lần này lại là ai đây.... Theo bản năng cậu lùi lại ra cửa.

"O-ờm tớ có việc bận! Tạm biệt, xin lỗi vì làm phiền nhé!" Yoongi chạy đi

Hắn thì đang đứng gãi đầu khó hiểu. Yoongi đứng trong thang máy, cứ như mất hồn, cậu cứ nghĩ vẫn có người chờ đợi cậu, nhưng không... do cậu tự ngu ngốc tưởng tượng ra thôi. Trên đời này làm gì có ai giở hơi chờ đợi như cậu đâu, hắn thông minh mà, biết làm mình hạnh phúc chứ, đâu như cậu.

Yoongi thất thần ngồi ở ghế, trời thì bắt đầu chuyển thu rồi nên những cơn gió se lạnh cũng đã xuất hiện. Giờ này cũng vắng rồi, Yoongi lấy bao thuốc ra, lấy một điếu ra rồi lấy bật lửa, nhưng tìm mãi chẳng thấy thì bỗng chiếc bật lửa xuất hiện trước mặt cậu, cậu ngẩng lên nhìn, đó là Jimin, Yoongi định chộp lấy thì hắn cất vào túi áo. Hắn ngồi xuống cạnh cậu thì cậu đứng dậy, nhìn hắn rồi bỏ đi.

"Có người muốn gặp cậu!" Jimin

"...." Yoongi khựng lại

"Sooyoung rất muốn gặp cậu đấy! Cậu không định chào nó một câu à?" Jimin

"Sooyoung?" Yoongi

Sooyoung chạy ra ôm trầm lấy cậu, bé giờ đã lớn hơn rồi, là cô bé học sinh tiểu học rồi, không còn là em bé 3 tuổi ngày nào còn nhõng nhẽo trên tay cậu nữa. Gặp lại em cậu vui lắm, Sooyoung đặc biệt lắm, như cậu của nó vậy, em biết khi nào Yoongi buồn kể cả khi cậu không bày ra vẻ mặt buồn rầu.

"Em nhớ anh lắm luôn ấy!!! Sao anh đi lâu vậy??? Còn không làm bữa tiệc chia tay nữa!!!!" Sooyoung

"Anh xin lỗi nhé, do một số chuyện cá nhân thôi" Yoongi

"Sooyoung à! Muộn rồi về thôi con! Không làm phiền anh nữa"

"Về nhanh cái con này! Dám cướp crush của cậu hả!??? Tin đá đít cho vài cái không??" Jimin

Sooyoung chào cậu, rồi còn đưa cho cậu một cái kẹo nữa, thật đáng yêu quá đi thôi. Sau khi Sooyoung lên xe thì cậu cũng định đi về nhưng bị hắn kéo lại. Cậu quay lại nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra khỏi tay mình, cậu tiến tới rồi ôm hắn, ấm lắm, sưởi ấm cả thân thể cậu đang run lên từng đợt vì cái gió mùa thu. Ôm mãi rồi mới chịu buông ra, mắt cậu đang long lanh nước mắt như một chú cún con vậy, mồm thì mếu mếu. Hắn thấy đáng yêu quá nên bật cười.

"Sao lại cười tớ???" Yoongi

"Trông cậu như cún con vậy, đáng yêu lắm!" Jimin

"Ý cậu chửi tớ là chó chứ gì?" Yoongi

"Không phải!!!!!!" Jimin

"Nhưng sao cậu bảo là có việc bận cơ mà? Bận mà ngồi dưới này hút thuốc à?" Jimin

"T-tớ xuống đây thì hết bận rồi" Yoongi

"Đừng nói dối! Tớ biết cậu nghĩ gì rồi! Cậu lại nghị người ngồi trong nhà là bạn gái tớ nên không vào đấy nhé? Đó là chị gái tớ mà! Chị ấy mới cắt tóc ngắn" Jimin

"S-sao cậu biết?? Mà thôi tớ đi về đây! Đi ngủ đi" Yoongi

"Nhưng sao lại đến đây? Phải có lí do mới đến chứ? Tưởng cậu ghét tớ cơ mà?" Jimin

"G-ghét thì không phải.... Đừng nói thế....không ghét Jimin đâu.... Tớ chỉ muốn đến hỏi cậu một điều thôi, trả lời thật lòng nhé, đừng lừa tớ.... Cậu còn thích tớ là thật đúng không...?" Yoongi

"Thật!! 100% nói dối tớ mặc quần hello kitty nhảy trước mặt fan cho cậu xem" Jimin

Yoongi nghe xong thì nhẹ lòng hẳn, hoá ra là hắn vẫn đợi, vẫn có người dành tình cảm cho cậu, lúc nãy cậu còn cứ ngỡ mình sẽ trở thành người cô đơn nhất thế giới rồi. Cậu hạnh phúc lắm, chẳng hiểu sao nước mắt cứ thế mà trào ra, nhận ra mình đang khóc, cậu vội vã chạy đi.

━❍─────━❍─────━❍──━❍─

End chap 12

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co