Chương 32
Từ sáng sớm cả nhà của Nhật Anh đã sang nhà ông hội đồng. Khách đến viếng hôm nay cũng chỉ có vài người, chủ yếu đều là họ hàng của bà hai. Ông hội đồng hôm nay cũng chỉ xuất hiện để cúng vài nén nhan rồi lại trở về phòng, khi ông đi lướt qua chỗ Nhật Anh còn để lại cho cô một ánh mắt như cực kỳ khó hiểu. Ông hội đồng vừa đi khuất bóng, bà năm đứng cách Nhật Anh không xa liền phóng ánh mắt mị hoặc sang phía cô. Nhật Anh đứng bên này biết rất rõ ràng rằng bà năm đang nhìn cô, nhưng tất cả sự chú ý của cô bây giờ đều dồn vào người đàn ông bên cạnh bà ấy. Cô giả vờ vô tình nhìn người đàn ông trẻ tuổi đó, chủ yếu cũng chỉ để xác nhận hắn chính là người đi cùng bà năm tối qua.
"Người đàn ông tối hôm qua kìa."
Nhật Anh vẫn nhìn thẳng về phía mấy người đang cúng kiến trước mặt mà khẽ nghiên người ra sau nói nhỏ với Uyển Đình.
Uyển Đình nghe xong liền lén liếc nhìn sang hướng bà năm, chính xác là người đó. Tuy tối qua có chút sợ hãi nhưng Uyển Đình vẫn kịp nhìn thấy mặt hai người họ.
"Nghe nói là họ hàng của bà ta." Uyển Đình ở phía sau cũng nhỏ giọng đáp lời.
Nhật Anh có chút bất ngờ, cô muốn hỏi tại sao Uyển Đình biết nhưng ngẫm nghĩ một hồi lại thôi, bởi từ khi sang đây Uyển Đình liền dính lấy Nhật Lệ. Cô nghĩ chuyện này chắc cũng do Nhật Lệ nói nên Uyển Đình mới biết.
Đợi khi mọi người cúng kiến xong cũng đã giữa trưa, khách đến viếng đều lần lượt ra về. Nhật Lệ buồn bã muốn quay trở về phòng, Uyển Đình cùng Thảo Trang liền đi theo an ủi. Bà ba cũng lặng lẽ rời đi để thăm bà cả và bà tư. Bà ba rất muốn đi thăm ông hội đồng nhưng gia nhân lại bảo ông chả muốn gặp ai. Mọi người đều đã đi hết, Nhật Anh cũng chỉ có thể ngồi chờ ngoài phòng khách.
Nhật Anh mệt mỏi dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ một chút, đêm qua khó ngủ khiến tinh thần cô không được tỉnh táo. Tiếng bước chân nhè nhẹ lọt vào tai nhưng nghe có vẻ ở xa nên cô cũng lười nhìn xem. Mãi đến khi trước ngực áo có cảm giác nhột nhột cô mới giật mình mở mắt. Tim Nhật Anh như muốn ngừng đập khi gương mặt bà năm đang kề sát mặt cô. Tay trái bà năm chống xuống ghế tay còn lại dùng ngón trỏ vẽ vẽ lên ngực cô. Nhật Anh theo phản xạ lui về sau nhưng lưng đã đụng vào ghế không thể lui được nữa. Cô vội vã nhít người sang trái để né tránh ai ngờ bà năm đã nhanh tay chặn luôn đường thoát của cô. Nhật Anh bây giờ bị bà năm ép sát vào ghế, bà ta mang theo ánh mắt mị hoặc khom người kề sát tai cô mà nói nhỏ.
"Có những chuyện nên làm và có những chuyện không nên làm. Coi chừng lại tự chuốc hoạ vào thân."
Mọi chuyện đều diễn ra rất nhanh làm Nhật Anh không kịp trở tay nhưng câu nói vừa rồi lại khiến cô như bừng tỉnh. Có thể bà năm thật sự đã nhìn thấy cô ở căn nhà hoang vào tối hôm qua. Từng luồn hơi phả vào tai khiến Nhật Anh cực kỳ khó chịu, cô đưa tay muốn đẩy mạnh bà năm ra, nhưng với cái tư thế đứng của bà ấy thì chỉ cần cô đưa tay đẩy liền đụng trúng ngực của bà ta. Nhật Anh bây giờ đang trong thân phận con trai, nếu cô thật sự đụng phải nói không chừng ngày mai người ta sẽ đồn ầm lên rằng cậu ba Nhật Anh sàm sỡ mẹ kế. Cô để yên cũng không được mà muốn đẩy cũng không xong. Ngay lúc Nhật Anh muốn đánh liều đẩy một cái đột nhiên Thảo Trang từ nhà trong đi ra, Nhật Anh vừa thấy nàng liền vội vàng gọi lớn.
"Vợ ơi"
Nhật Anh mang theo ánh mắt cầu cứu nhìn Thảo Trang. Cô thà chịu nhục cầu cứu vợ còn hơn là bị Thảo Trang đốt cháy rụi như cái áo kia.
Cánh tay bà năm đang chống trên ghế bị một bàn tay trắng nõn mạnh bạo kéo ra. Vẻ mặt của Thảo Trang cũng không còn hiền dịu như mọi ngày.
"Giữa thanh thiên bạch nhật mà má làm như vậy coi không có được." Giọng nói Thảo Trang bây giờ cũng đã đanh lại.
"Tui chỉ là muốn hiểu rõ con chồng một chút thôi." Bà năm mang một bộ dạng thấy chết không sờn mà trả lời nàng.
"Hiểu rõ con chồng? Vậy má muốn tìm hiểu gì trên người của chồng tui. Dù là mẹ kế con chồng thì cũng không cần phải thân thiết như vậy. Má nên nhớ thân phận của má. Má là bà năm chứ không phải là mợ ba. Đừng có hở một chút là ve vãn chồng của người khác. Nếu mà để người ngoài biết được, người ta lại nghĩ má là hạng đàn bà lẳng lơ đó đa."
Mỗi một câu nói ra Thảo Trang lại càng siết chặt tay bà năm hơn, siết chặt tới nổi Nhật Anh cũng có thể nhìn thấy tay nàng dần trở nên trắng bệch. Bà năm nhíu mày vì đau đớn nhưng nét mặt lại không hề biểu thị chút tức giận mà còn có cảm giác thú vị. Bà ta nở một nụ cười đầy ẩn ý nhìn Thảo Trang, giật tay ra khỏi tay của nàng rồi đi thẳng vào trong.
Thảo Trang liếc nhìn Nhật Anh đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nàng tin tưởng cô sẽ không làm chuyện có lỗi với nàng. Khi nảy vừa ra tới nàng cũng trông thấy cái vẻ mặt khó chịu của người kia. Dù là tin tưởng nhưng trong lòng Thảo Trang vẫn có chút giận dỗi.
"Về nhà thôi. Em khó chịu."
"Để tui vô trong gọi má với Uyển Đình rồi mình về." Nhật Anh vừa nghe Thảo Trang gọi về liền đứng bật dậy đi vào trong.
Không lâu sau cả nhà Nhật Anh liền kéo nhau ra về. Thảo Trang vẫn giận Nhật Anh nên chẳng ngó ngàng tới cô, báo hại ai đó phải quấn quýt theo nàng mà năn nỉ.
Từ trong khe cửa sổ, một ánh mắt cứ chằm chằm nhìn theo gia đình Nhật Anh, nụ cười gian ác được treo lên trên khoé miệng, giọng cười nhỏ nhỏ vang lên hoà lẫn vào căn phòng tối tăm.
--------------------
"Tui không ngờ cô lại thích cái tên xấu xí đó."
Chất giọng trầm thấp vang lên trong căn phòng tối, người đàn ông mang theo ly rượu đỏ sẫm trên tay đi tới trước mặt bà năm.
"Tui đâu có thấy xấu chỗ nào." Bà năm ngồi trên ghế, một bộ dạng biến nhát chống cầm nhìn người đàn ông kia.
"Vết sẹo dài như vậy chẳng lẽ cô không thấy."
"Thấy chứ, nhưng chẳng phải vẫn rất thanh tú đó sao. Vết sẹo đó cũng không thể che đi gương mặt nho nhã kia. Cậu ta không phải như những tên đàn ông phàm phu hôi hám khác, vết sẹo đó cũng chỉ khiến cậu ta thêm phong trần hơn thôi. Một người đàn ông vừa thanh cao vừa cuốn hút, người như vậy rất khó tìm." Bà năm nói xong còn bài ra bộ mặt đầy mê muội.
"Dâm loàn" Người đàn ông bóp chặt ly rượu, hắn lạnh nhạt buông lời mắng nhiếc.
"Đàn ông các người có thể ba vợ bốn nàng hầu vậy tại sao tui lại không thể chứ." Bà năm liếc mắt nhìn người kia một cái rồi đứng dậy rời đi.
Tên đàn ông nóc cạn ly rượu rồi dằn mạnh lên bàn. Hắn nhanh tay kéo bà năm lại trước khi bà kịp ra khỏi phòng. Bà năm còn chưa kịp phản ứng hắn đã lao vào bà như một con dã thú. Từng cái hôn mạnh bạo in lên cổ đến đau rát, bà năm tức giận đẩy mạnh hắn ra. Bàn tay ngọc ngà giáng xuống gương mặt mê loạn kia một cái tát thật mạnh. Bà đanh giọng cảnh cáo.
"Nếu cậu dám đụng tới tui một lần nữa tui sẽ lôi cậu cùng chết và cái gia sản này cậu cũng đừng hòng có được."
Bà năm rời khỏi căn phòng tối tăm, người đàn ông trong này vẫn tức giận nhìn theo người con gái vừa tròn đôi mươi.
-------------
Từ lúc Thảo Trang trở về từ nhà ông hội đồng, nàng không thèm để ý tới Nhật Anh mà đi thằng vào phòng. Nhật Anh thấy vậy cũng chỉ biết ngoan ngoãn lẽo đẽo theo vào trong.
"Mình ơi em đừng giận tui nữa mà." Nhật Anh theo gót Thảo Trang tới bên giường rồi ngồi xuống cạnh nàng.
"Sao mình không đẩy bà ta ra?" Thảo Trang liếc nhìn Nhật Anh một cái rồi giận dỗi hỏi.
"Không phải tui không muốn đẩy đâu, tại tui sợ đụng vô người bà ta thôi."
"Mình cũng là con gái mà, đụng một chút có sao. Còn hơn để bà ta cứ đứng gần gũi mình."
"Đụng trúng ngực đó." Nhật Anh lí nhí trả lời.
"Em sẽ chặt tay mình." Thảo Trang vừa nghe đụng trúng ngực liền đột nhiên nóng giận.
"Đó...vậy mà kêu đẩy."
Nhật Anh nhăn mặt trưng ra một bộ dạng đầy uất ức. Cô biết thế nào nàng cũng sẽ tức giận mà. Cũng may là cô chưa có làm liều nếu không bây giờ chắc cũng không còn tay mà dùng.
"Hứ, em mà không ra kịp là bà ta hôn mình luôn rồi."
Nói rồi Thảo Trang lại tựa vào vai Nhật Anh nàng nhỏ giọng thủ thỉ với cô.
"Em thương mình. Em khó chịu lắm khi thấy người phụ nữ khác gần gũi với mình. Em sợ sẽ phải san sẻ chồng mình với người khác."
"Tìm đâu ra một người đủ yêu thương để chấp nhận con người không hoàn hảo của tui như em chứ. Cả đời này của tui chỉ cần có em là đủ rồi. Sau này tui sẽ không để những chuyện như thế này xảy ra nữa."
Nhật Anh ôm lấy Thảo Trang vỗ về, nàng cũng ngoan ngoãn tựa vào lòng cô. Có lẽ vì quá thương cô mà lúc nào trong lòng nàng cũng sợ hãi. Chính bản thân Nhật Anh cũng sợ mất đi nàng. Ở cái thời này mấy ai có thể chấp nhận yêu một người như cô.
Nhật Anh đi đến phòng sách lúc trời đã tối hẳn, cô dành cả buổi chiều để dỗ Thảo Trang. Đứng trước cửa phòng sách Nhật Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ trong túi áo gile, ba chữ "Đỗ Văn Hoàng" hiện ra làm khoé môi cô khẽ cong lên. Đẩy cửa bước vào trong phòng, Uyển Đình đã ngồi trên ghế chờ sẵn.
"Tui tưởng cậu bị vợ mình xử đẹp rồi chứ." Uyển Đình vừa thấy Nhật Anh vào liền buông lời trêu ghẹo.
"Cô còn ở đó mà đùa. Tui có manh mối mới nè." Nhật Anh ngưng một chút rồi lại nói.
"Giờ thì tui nhớ ra tên đàn ông đó là ai rồi. Hắn là con trai của quan Đỗ. Đỗ Văn Hoàng. Trong lần tui lên tỉnh để xin phép buôn muối tui đã gặp qua hắn một lần. Cha hắn là Đỗ Văn Quý cũng là quan lớn trên huyện như quan Lý. Quan hệ giữa tui và ông ta không thân thiết cho lắm, chỉ gặp qua vài lần thôi."
Uyển Đình ngồi trầm ngâm cố gắng lục lọi trong trí nhớ cái tên Đỗ Văn Quý.
"Hồi tui còn ở Sài Thành có nghe anh tui nói qua, ông ta đã được bổ nhiệm thành quan ở tỉnh. Việc điều tra ông ta và tên Đỗ Văn Hoàng đó e là sẽ khó khăn hơn." Nói xong Uyển Đình lại thở dài. Chuyện này càng ngày càng phức tạp hơn.
"Vậy còn tên gia nhân kia thì sao?"
"Nghe nói trốn lên tận Mỹ Tho rồi. Tui đang cho người lùng bắt, không lâu nữa chắc sẽ tóm được hắn thôi."
Cả không gian lại rơi vào im lặng, chuyện điều tra này ngày càng có nhiều đầu dây mối nhợ. Cả Nhật Anh và Uyển Đình cũng không chắc được tên Đỗ Văn Quý đó có phải là người chống lưng cho bà năm và tên Đỗ Văn Hoàng kia không nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co