Chương 48
Sau hơn ba bốn ngày cứ liên tục tới lui ở bệnh viện, cuối cùng trong người Thảo Trang cùng Nhật Lệ cũng đã có hai sinh mệnh bé bổng. Chờ khi sức khỏe đã ổn định, Nhật Anh cùng Uyển Đình liền đưa vợ mình dạo chơi khắp Sài Thành, từ quán ăn ven đường, cho tới nhà hát hay quán bar Pháp xa hoa, kể cả thương cảng tấp nập cùng những chỗ đẹp đẽ nhất Sài Thành.
Đi đây đi đó hết cả tháng bốn người mới chịu trở về lại Vĩnh Long. Đường trở về nhà đông đúc hẳn, bởi vì đã gần tết nên người người bắt đầu nô nức chuẩn bị đón năm mới. Dù là nhà giàu có hay nghèo khó đều chú trọng việc chuẩn bị nhà cửa đón tết.
Bốn người vừa về nhà, Uyển Đình cùng Nhật Lệ liền thông báo chuyện có thai cho người lớn, hai người cũng giải thích rõ về nguyên do vì sao hai người con gái lại có thai, riêng Nhật Anh cùng Thảo Trang lại giấu nhẹm đi. Nhật Anh sợ bà cả với bà tư biết cô cùng Thảo Trang cũng dùng cái phương pháp kia mà có thai, sợ họ nghi ngờ về thân phận của cô nên đành chờ hơn tháng sau hẳn để họ biết nàng có thai.
Nhật Anh vừa về nhà liền bắt đầu kiểm kê lại kho lúa, từ khi ông hội đồng mất thì gia sản cùng việc buôn bán đều về tay Nhật Anh quản lý, cô hôm nay muốn chia chút ít lúa gạo cho tá điền nhà mình cùng những người nghèo trong làng được cái tết ấm no.
"Nhân, con với vài người nữa đem chia mấy bồ lúa này cho bà con nghèo trong làng, cho cả mấy người làm trong hiệu buôn với xưởng nữa. Đem thêm mấy khúc vải cho tụi thằng Cò với bé Nụ để tụi nó mai đồ mới. Nhớ nói với thằng Cần đem vải về cho mấy đứa gia nhân trong nhà mai đồ."
"Dạ"
Trọng Nhân nghe xong liền gọi người ra phụ giúp chia lúa gạo. Nhật Anh dạo qua vài kho nữa kiểm tra xong lại tranh thủ chạy về nhà. Hôm nay cô muốn đi chợ tết với Thảo Trang. Xe vừa đậu vào sân đã gặp Uyển Đình cùng Nhật Lệ ở trong sân quăng lá tán loạn.
"Đình đứng lại cho em." Nhật Lệ vừa đuổi theo Uyển Đình vòng vòng mấy cây mai vừa gọi lớn, trên tay còn cầm theo một nắm lá mai mà chọi lấy chọi để.
Uyển Đình chạy phía trước vui vẻ cười cợt, nắm lá cầm trên tay cũng chẳng dám chọi ngược lại.
Nhật Anh đứng giữa sân trố mắt nhìn hai người kia, có phải không đây, bầu bì mà chạy như không có vậy.
"Nè Nhật Lệ, cẩn thận một chút, em đang mang thai đó." Nhật Anh thấy hai người cứ mãi đùa giỡn đành lên tiếng nhắc nhở.
"Em quên mất." Nhật Lệ nghe nhắc liền thôi không chạy nữa, một tay chống hông mà đứng thở.
Nhật Anh đỡ trán bất lực, có thai mà cũng có thể quên được cơ đấy.
"Rồi Uyển Đình làm gì em mà em đuổi theo dữ vậy?"
"Gia nhân hôm nay bận dọn dẹp nhà cửa hết rồi, má cả bảo tụi em ra đây lặt lá mai. Vậy mà Uyển Đình cứ lặt lá nào lại lén để lên đầu em lá đó, báo hại gia nhân đi ngang thấy cười em."
Uyển Đình đứng ở xa xa trộm cười, Nhật Anh chỉ biết bất lực lắc đầu. Sau hơn bốn năm Uyển Đình đi ngoại bang, vốn dĩ Nhật Lệ đã điềm đạm hơn, thế nhưng Uyển Đình trở về là đâu lại vào đấy, tính nết của Nhật Lệ lại trở về như trước.
"Có giỡn thì giỡn cái gì nhẹ nhàng thôi, em đang có thai đó."
Nhật Anh dặn dò xong liền đi vào nhà, bóng cô vừa khuất ở cửa thì bên ngoài sân lại vang lên tiếng cười giỡn. Nhật Anh vừa đi vừa tặc lưỡi, tiếc thay mấy cây mai, bây giờ lặt lá cũng trễ lắm rồi mà hai người kia còn mãi giỡn, hẳn là tới tết cũng không có một bông.
Nhật Anh đi vào nhà, cái không khí tết đã bắt đầu ngập tràn nơi đây. Gia nhân tới lui dọn dẹp, tủ thờ, những bức hoành phi hay mấy bộ ghế gỗ rồng phụng đều được lau chùi kỹ lưỡng.
Nhật Anh vén màng đi vào nhà trong, vừa hay đụng phải bé Mẫn từ trong chạy ra, con bé chỉ mới cao ngang vai Nhật Anh, vì cú đụng mạnh mà té xuống đất.
"Trời đất, đi đâu mà gấp vậy Mẫn." Nhật Anh khom người đỡ nó dậy, con bé trông có vẻ gấp gáp lắm, mặt mày cũng tái mét.
"Cậu, cậu về rồi, cậu vào xem mợ đi, con chạy đi gọi đốc tờ cái." Bé Mẫn vừa ngẩn đầu thấy Nhật Anh liền vội vã nói một mạch.
"Mợ bị làm sao mà kêu đốc tờ?"
"Dạ tự nhiên mợ nói buồn nôn rồi lại chóng mặt, xong con chưa kịp nói gì cái mợ xỉu luôn."
Lời bé Mẫn vừa dứt thì Nhật Anh cũng đã đi xa, cô gấp gáp chạy về phòng, trong lòng tràn đầy lo sợ. Vừa đẩy cửa vào phòng Nhật Anh liền nhìn thấy bà cả, bà ba cùng bà tư đều đang ngồi ở bàn trà trong phòng.
"Má cả, má, má tư, sao mọi người lại ở đây?" Nhật Anh có chút bất ngờ, cứ tưởng phòng chỉ có mỗi Thảo Trang.
"Mọi người đang ở nhà sau chuẩn bị mấy thứ lặt vặt đón tết, tự nhiên vợ bây nó bị xỉu làm mấy bà già này sợ hết hồn." Bà cả vừa phe phẩy cây quạt vừa trả lời, nét mặt hiện hữu sự lo lắng. Tuy nói bà muốn ép Nhật Anh cưới thêm vợ nhưng bà cũng không có ghét bỏ Thảo Trang, ngược lại bà còn rất thương nữa.
Nhật Anh ngồi bên mép giường nhìn Thảo Trang bị ngất vẫn chưa tỉnh, cô nắm lấy bàn tay nàng, sắc mặt Thảo Trang hơi xanh xao, chắc chắn là vì cái thai nên nàng mới yếu ớt thế này.
"Bình thường tuy Thảo Trang không mập lắm nhưng cũng không tới mức yếu ớt thế này, không biết sao tự nhiên hôm nay bị xỉu." Bà ba lo lắng nhìn về phía giường.
"Đợi lát đốc tờ tới khám là biết ngay ấy mà." Bà tư lên tiếng khuyên nhủ xong trên mặt cũng chẳng giấu được nổi lo.
Chờ đợi một hồi lâu ông Hải cũng tới, kỹ càng khám một hồi mặt ông lại hiện rõ sự ngỡ ngàng, ông Hải run run khám lại lần nữa mới nuốt xuống sự sợ hãi trong lòng mà nói.
"Thảo Trang có thai rồi."
Cây quạt trên tay bà cả ngưng hẳn, bà run run hỏi lại một lần nữa.
"Ông nói sao?"
"Tui nói Thảo Trang đã có thai rồi."
Bà cả với bà tư nghe xong đều vui mừng, lật đật chạy ra ngoài, một người thì gấp gáp đi lạy tạ tổ tiên, một người thì đi sai gia nhân nấu đồ ăn tẩm bổ cho Thảo Trang. Trong phòng bây giờ chỉ còn có bà ba, ông Hải, Nhật Anh và cả Thảo Trang ở trên giường vẫn chưa tỉnh.
"Sao Thảo Trang lại có thai được?" Ông Hải thấy trong phòng không còn ai khác liền hỏi nhỏ Nhật Anh.
"Có phải con cũng làm giống như Uyển Đình với Nhật Lệ?"
Nhật Anh còn chưa kịp trả lời ông Hải thì bà ba đã lên tiếng hỏi thêm, cô nghe vậy cũng chỉ đành gật đầu. Nhật Anh kể lại hết mọi thứ cho bà ba cùng ông Hải nghe, hai người cũng không nói gì thêm, họ chỉ dặn dò để Nhật Anh chăm sóc Thảo Trang cẩn thận hơn rồi đi ra ngoài. Nhật Anh đưa bà ba cùng ông Hải ra cửa xong mới vừa quay đầu liền thấy Thảo Trang đã tỉnh dậy.
"Mình ơi!"
"Em còn mệt không? Có khó chịu chỗ nào nữa không?" Nhật Anh vội vàng đến bên giường đỡ Thảo Trang dậy, sắc mặt Thảo Trang có chút hồng hào trở lại nhưng rõ ràng trong ánh mắt vẫn chứa đầy sự mệt mỏi.
"Em không sao rồi, chỉ là hơi buồn nôn xíu thôi."
"Nghe em xỉu làm tui sợ muốn chết. Em mà có bề gì chắc tui chết mất." Nhật Anh nắm chặt tay nàng, cô thật sự sợ lắm, cô từng nghe nói phụ nữ mang thai rất yếu, nếu không cẩn thận là có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
"Em chỉ bị ốm nghén thôi hà, mình đừng lo."
"Không lo sao được, có thai mệt lắm, còn bị đủ thứ nữa."
"Em không sao mà." Thảo Trang cười dịu dàng, nàng đưa tay vuốt ve gương mặt lo lắng của Nhật Anh, cả người tuy thấy mệt mỏi nhưng trong lòng hạnh phúc vô cùng.
"Chị ba, chị bị bệnh hả?" Nhật Lệ từ bên ngoài đi vào, Uyển Đình cũng đi theo sau.
"Đâu có, chỉ là bị ốm nghén thôi."
"Ủa, hai người đều có thai mà sao có mỗi chị ốm nghén vậy ta?" Uyển Đình tò mò hỏi, rõ ràng đều có thai cùng lúc nhưng Thảo Trang bây giờ trong yếu ớt hơn Nhật Lệ nhiều.
"Bộ muốn em bị vậy lắm hả?" Nhật Lệ đưa tay nhéo vào eo Uyển Đình, cô nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Ây da, ây da, không có mà, Đình không có ý đó." Uyển Đình nhăn nhó nắm lại cái tay đang nhéo eo mình, dường như từ lúc có thai tới giờ Nhật Lệ rất hay nhéo cô.
"Rồi hai đứa vô đây thăm chị ba hay cãi nhau đây?" Nhật Anh nhíu mày nhìn hai người kia, xa nhau thì khóc lóc mà gần rồi thì cứ chí chóe với nhau suốt.
"Chị ba, lát tụi em theo má tư đi chợ, chị có thèm ăn gì không để tụi em đi mua cho." Nhật Lệ buông tha cho Uyển Đình quay sang hỏi Thảo Trang.
"Có thể giúp chị mua ít đồ chua không? Cà na ngào đường cũng được."
"Vậy để tụi em ra chuẩn bị đồ đi chợ rồi mua cho chị." Nói xong Nhật Lệ liền dắt tay Uyển Đình chạy đi mất.
"Em thèm đồ chua hả? Sao bữa giờ không nói để tui mua về cho."Nhật Anh đợi hai người kia đi mất mới quay sang hỏi Thảo Trang.
"Tự nhiên hồi sáng nay em mới cảm thấy thèm thôi hà."
"Vậy bây giờ em ở đây nghỉ nha, đừng có đi lung tung đó, tui ra ngoài lấy đồ ăn vô đây cho em."
Nhật Anh nói xong rồi vội chạy ra ngoài, ít lâu sau cô lại mang theo một tô gà hầm để xuống bàn. Cô chu đáo đi đến bên giường đưa tay đỡ Thảo Trang đi tới bàn, xong còn tự tay xé thịt đút cho nàng ăn.
"Mình cứ làm như em bệnh nặng lắm không bằng. Em có thể tự ăn được mà."
"Không được, việc của em bây giờ là chú ý dưỡng thai, tất cả những chuyện còn lại cứ để tui lo."
Thật vậy, từ ngày hôm đó trở đi Nhật Anh chẳng để nàng động tay vào bất cứ thứ gì, kể cả chuyện nhỏ nhặt nhất cũng không. Kẻ hầu người hạ trong nhà lúc nào cũng chú ý tới nàng cùng Nhật Lệ, vài ba người còn thầm thì ngưỡng mộ, cậu ba nhà này cưng vợ có tiếng, nay mợ có bầu lại càng được cưng như trứng mỏng.
Qua đầu năm mới thì Thảo Trang cùng Nhật Lệ cũng đã mang thai được hai tháng, tình trạng ốm nghén ngày càng nặng hơn, việc ăn uống cũng trở nên khó khăn khiến Nhật Anh rất lo lắng. Lại kỳ lạ thay, Nhật Lệ trong hai tháng trước còn tung tăng vui vẻ nay tự nhiên lại bắt đầu cảm thấy khó chịu như Thảo Trang, điều này khiến cho Uyển Đình lao đao hết mấy ngày nay.
"Má ba, con khó chịu quá, má có cách nào để con hết ốm nghén không?" Nhật Lệ ngồi ở bàn dài nhà trước nhăn nhó hỏi bà ba, bởi trong bà cả, bà ba với bà tư thì chỉ có mỗi bà ba là từng sinh con.
"Má ba bây hồi trước có bầu anh ba bây cũng ốm nghén thấy mồ lấy đâu ra cách chỉ cho bây đây." Bà cả đang thổi ly trà nóng nghe xong liền ngẩn đầu trả lời, nhớ lại hồi bà ba có bầu bà cũng thấy bà ba mệt mỏi lắm.
"Má cũng không biết làm sao. Hai đứa ráng chịu một chút, đợi thai qua ba tháng hơn là nó hết ấy mà." Bà ba ngồi ở đối diện Nhật Lệ cũng chỉ biết lắc đầu khuyên bảo.
"Nhật Anh với Uyển Đình đâu rồi con?" Bà tư đột nhiên lên tiếng hỏi Thảo Trang, bà nhìn dáo dát vẫn không thấy hai người kia đâu.
"Dạ chồng con với Uyển Đình đi ra ngoài coi đất để chuẩn bị xây nhà máy xay lúa rồi má."
"Vậy má bày cho hai đứa cách này để khỏi ốm nghén."
"Cách gì vậy má?" Nhật Lệ nghe bà tư có cách liền vui mừng hỏi.
"Cách này má cũng mới biết gần đây thôi. Má nghe người ta truyền miệng nhau là con gái có thai muốn không bị ốm nghén thì đợi khi chồng mình ngủ say rồi bước qua bước lại người chồng mình năm lần, nhưng nhớ không được để chồng mình biết đó. Cũng chẳng biết có linh nghiệm thật hay không nhưng mà hai đứa cũng làm thử đi cho Nhật Anh với Uyển Đình ốm nghén thay."
Mọi người nghe xong đều gật gù đồng ý, mặt mày Nhật Lệ khi nảy còn nhăn nhó bây giờ lại vui vẻ không thôi.
Buổi tối khi Nhật Anh trở lại phòng, bé Mẫn đứng ở cửa thấy cô về rồi mới dám rời đi, từ cái ngày Thảo Trang ngất xỉu Nhật Anh đã dặn nó nếu cô không có nhà thì nó phải theo sát nàng không rời. Nhật Anh đẩy cửa vào phòng, Thảo Trang lúc này đang ngồi bên bàn trà ôm lấy chén cà na mà ăn.
"Mình ơi! tối rồi sao em còn ăn mấy thứ này. Ăn giờ này xót ruột lắm."
"Tại tự nhiên em thèm quá, không ăn lát sẽ khó ngủ lắm." Thảo Trang chẳng ngẩn đầu nhìn Nhật Anh, nàng chỉ chăm chú vào cái chén trên tay.
"Bộ ngon lắm hả mình."
Nhật Anh nhìn chằm chằm vào cái chén trên tay Thảo Trang xong lại nhìn nàng. Cô rất ít khi ăn đồ chua, cũng không phải vì cô không thích mà là cái cơ thể này không cho phép. Cũng chẳng biết vì sao mà cái cơ thể này chỉ cần ăn vào thứ gì đó có vị hơi chua một chút thì cả hàm răng lại ê ẩm đến không chịu được. Lúc ban đầu Nhật Anh cứ tưởng chỉ bị nhất thời, xong sau hai ba lần thử cô mới phát hiện thật sự không thể ăn được món gì đó quá chua, việc này chính Thảo Trang cũng biết.
"Mình ăn thử không? Không có chua đâu."
Thảo Trang đưa một trái cà na ngào đường tới bên miệng Nhật Anh. Cô chần chừ nhìn nàng, hình như cũng không chua lắm, nhìn vẻ mặt của Thảo Trang khi ăn rất bình thản, nghĩ vậy Nhật Anh liền không ngần ngại mà ăn trái cà na trên tay nàng. Vừa vào tới miệng vị chua lập tức tràn ra, cảm giác ê ẩm lại bắt đầu, Nhật Anh nhăn mặt lúng túng tìm thứ gì đó để nhả trái cà na ra. Thảo Trang ngồi ở bên cạnh phì cười, nàng ôm lấy mặt Nhật Anh, hôn lên môi cô, chiếc lưỡi mềm mại xâm nhập vào trong rồi cuốn lấy trái cà na từ miệng Nhật Anh về phía mình, xong còn nhẹ hôn môi cô một cái mới chịu rời đi. Nhật Anh sau khi được cứu khỏi cái vị chua chết người kia liền tự dùng tay ôm chặt lấy mặt mình, cả hàm răng bây giờ cực kỳ ê ẩm. Nhật Anh uất ức nhìn Thảo Trang đang vui vẻ ăn ở bên cạnh, người vợ ngoan hiền ngày nào nay đã biết trêu chọc người khác rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co