Truyen3h.Co

MÌNH ƠI [COVER]

Chương 8

tuwhaj

Trời vừa hừng sáng Nhật Anh đã vội vàng thay quần áo để đi chợ huyện sớm, cô muốn đi mua chút quà để sang nhà gặp ông giáo, chính xác hơn là cô muốn gặp Thảo Trang. Nhật Anh cùng thằng Cần ngồi xe lên chợ huyện, cô sai thằng Cần đi mua ít gói trà thượng hạng cùng quà bánh để mang sang biếu ông giáo riêng cô thì ghé vào một tiệm hoàng kim lớn. Cô nhìn tới nhìn lui mấy khây trang sức mấy lần mới chọn được một sợi dây chuyền vàng vừa ý.

Sau khi sắm sửa xong hết Nhật Anh cùng thằng Cần lại tới bến đò để sang bờ bên kia. Cô với thằng Cần đến không kịp lúc nên bị lỡ chuyến đò, đò đã đưa khách sang hơn nữa sông. Con sông này cũng không lớn lắm nhưng ngặc nổi hơi sâu lại thêm ở đây chưa có cầu qua lại nên mọi người đều đi đò. Chuyến đò buổi sáng đông đúc người, chiếc đò khẩm đang từ từ sang sông. Hình như cô thấy có bóng dáng quen thuộc trên đò. Người con gái đứng gần mũi đò kia chính là cô Thảo Trang. "Tiếc thật ! Phải chi đi sớm một chút là được đi cùng với Thảo Trang rồi" cô vừa nghĩ vừa lắc đầu tiếc nuối.

"Trời ơi chìm đò rồi, bơi lẹ vô bờ bà con ơi" chiếc đò vì chở quá nhiều người mà bị chìm. Mọi người thi nhau bơi vào bờ nhưng không ai để ý rằng Thảo Trang không biết bơi.

Nhật Anh thấy Thảo Trang chật vật ngoài sông lòng cô như lửa đốt liền cởi phăng đôi giày nhảy luôn xuống sông. Cô bơi thật nhanh tới chổ Thảo Trang vươn tay nắm lấy tay người kia kéo lên. Cô kéo Thảo Trang vào lòng rồi cố gắn hết sức bơi vào bờ. Đưa Thảo Trang vào bờ cô dìu nàng ấy đến gốc cây cho nàng ấy ngồi nghỉ. Thảo Trang vừa hoảng sợ vừa đuối sức nên lúc này đã dựa hẳn vào lòng Nhật Anh. Thật không may mắn vì cảnh tượng này đã bị bà mẹ kế của Thảo Trang thấy được.

"Thảo Trang, em sao rồi, em có thấy khó chịu chổ nào không?" Nhật Anh nhìn gương mặt tái nhợt của nàng mà lòng đầy lo lắng.

"Cảm ơn cậu, tui không sao" Thảo Trang lấy lại bình tĩnh yếu ớt trả lời Nhật Anh. Nàng toan đứng dậy định bước ra về nhưng thân thể lại không đứng vững.

"Hay là tui đưa em về" Nhật Anh đưa tay đỡ nàng xong nhẹ giọng ngỏ ý đưa về.

Thảo Trang lùi lại từ chối cái đỡ vừa rồi. "như vậy sẽ không hay đâu cậu, tui tự về được".

Nói rồi Thảo Trang quay lưng bước đi. Nhật Anh nhìn theo bóng lưng mà đau lòng, cô cũng không biết làm sao ngoài việc đi theo sau lưng nàng. Vừa bước tới sân nhà Thảo Trang cô đã nghe tiếng la hét của người đàn bà kia.

"Con nhỏ hư thân mất nết này mầy dám ôm ấp thằng đàn ông kia ngay giữa bàn dân thiên hạ, mầy bôi tro trát trấu lên mặt tao với cha mầy rồi".

Bà ta vừa la hét vừa cầm cây roi đánh vào người cô. Nhật Anh thấy vậy hốt hoảng chạy vào, cô chắn trước mặt Thảo Trang, cô đưa tay đở lấy cây roi của mụ đàng bà kia đang quất xuống. Nhưng mà.... Cô đở hụt rồi, cây roi quất thẳng vào cánh tay cô đau rát, mụ đàn bà kia đánh mạnh tới nổi cánh tay cô rướm cả máu.

"Nè cái bà kia, bà làm cái gì vậy hả?"

roi mây vun liên tục lên tay Nhật Anh, cô xô mạnh mụ đàn bà kia ra.

"Cái thằng không biết xấu hổ này mầy còn dám vát cái mặt đến đây hả" bà ta chỉ thẳng mặt cô rồi hét ầm lên.

"Bà nói khùng cái gì vậy hả, Thảo Trang làm gì mà bà đánh em ấy" Nhật Anh dù đang rất đau nhưng vẫn cố che chắn Thảo Trang phía sau.

"Mầy còn dám nói nữa hả, nó sắp gả cho con ông hội đồng mà bây giờ hai đứa bây ôm nhau giữa bàn dân thiên hạ rồi họ còn xem nhà tao ra gì nữa". Bà trợn to mắt miệng oan oan la mắng.

"Tui là chồng sắp cưới của em ấy, em ấy bị đuối nước, tui cứu em ấy rồi đở em ấy lên bờ là sai hả". Nhật Anh cũng không vừa mà quát lại, mụ đàn bà này đúng là vô lí. Thảo Trang phía sau sợ hãi nhưng cũng thoáng bất ngờ khi nghe cô nói cô là chồng sắp cưới của mình.

"Mày còn già mồm hả, chồng sắp cưới của nó là là cậu hai Quân kia kìa" bà nói xong lại tiếp tục giơ cây roi lên định đánh cô tiếp.

"Nè bà kia dừng lại mau" thằng Cần mãi chờ đò nên giờ mới qua sông được vừa hay ông giáo cũng đi dạy về. Ông giáo cùng thằng Cần chạy tới can ngăn bà ra.

"Tui vừa gặp ông hội đồng khi sáng, ông ấy nói cậu ba Nhật Anh mới là chồng sắp cưới của con Trang, bà làm tui mất mặt hết sức". Ông nhìn vợ mình mà vô cùng tức giận, bà ấy lúc nào cũng vậy cứ kiếm chuyện đánh Thảo Trang. Bà ta hốt hoảng nép sau lưng ông giáo.

Nhật Anh thấy có người can ngăn liền thở phào, cô quay ra sao dịu dàng hỏi thăm Thảo Trang.

"em có sao không, có bị đánh trúng chổ nào không vậy?"

Thảo Trang ngước mặt nhìn Nhật Anh lãnh đạm lắc đầu. Nhìn tới đồ Thảo Trang còn ước sũng cô nhắc nhở nàng vào trong nhà trước rồi quay sang nói với ông giáo.

"Thật ngại quá, con vốn định sang ra mắt bác nhưng bây giờ bộ dạng con khó coi quá, bác nhận giúp con chút quà ra mắt này, con cũng xin phép bác cho con về trước".

Nhật Anh lấy quà trên tay thằng Cần đưa sang ông giáo. Ông giáo thấy cô cả người ướt mem tay còn bị thương nên cũng không dám giữ cô lại.

Đi trên con đường đất ra bến đò tay Nhật Anh đút vào túi quần cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra cái chân cô đang đau quá trời. Hồi nảy cởi đôi giày bỏ bên kia sông để cứu Thảo Trang, đi theo Thảo Trang cả một đoạn đường cũng không thấy đau cơ mà giờ về lại đau quá.

"cậu ơi cậu, cậu đã tặng quà cho cô hai Trang chưa?" Thằng Cần nhớ khi sáng cậu có nói mua quà cho cô Trang nhưng hình như cậu nó quên rồi.

"chết...cậu quên mất rồi" Nhật Anh đưa tay lên sờ vào túi áo, hộp dây chuyền vẫn còn trong túi, hay để hai ngày nữa đính hôn cô sẽ tặng luôn.

-----------------------

Nhật Anh về nhà kể hết chuyện cưới hỏi cho bà ba nghe cô cũng kể luôn chuyện cô thương Thảo Trang. Bà ba ban đầu có hơi hốt hoảng nhưng cũng chấp nhận mọi chuyện. Con gái của bà đã chịu khổ nhiều, thân xác của nó cũng vì bị hại mà ra nông nổi này, nó bây giờ có gả đi cũng không được vậy thì thôi cưới vợ về để nó không phải sống cô đơn đến cuối đời.

Cũng đã trôi qua hai ngày kể từ khi Nhật Anh sang nhà ông giáo, hai ngày nay cô phải bận bịu chuẩn bị sính lễ để làm lễ đính hôn. Từ hôm thấy Thảo Trang bị rơi xuống sông cô liền lo lắng thuê hơn chục người gấp rút làm một cây cầu ván bắt qua nhà ông giáo. Cô sợ Thảo Trang đi đò sẽ gặp nguy hiểm lại thêm nàng ấy chẳng biết bơi nên qua sông bằng cầu cho chắc.

------------------------

Từ sáng sớm trên con đường làng đã xuất hiện ba chiếc xe hơi sang trọng chạy chậm chậm phía trước cùng một đoàn gia nhân đi phía sau. Xe dừng bên chân cầu, bước xuống xe là những người phụ nữa mặc áo dài sang trọng cùng một cậu con trai trong bộ áo dài nam lịch lãm. Nhật Anh dẫn đầu đàn trai đi sang cầu, tham dự lễ đính hôn của cô hôm nay chỉ có bà cả, bà ba, bà tư cùng cô tư Nhật Lệ. Ông hội đồng bảo đi làm ăn xa nên không về dự, mẹ con Thành Quân thì chả thèm tham gia. Đoàn người qua tới bên kia sông liền được ông giáo nhiệt tình đón vào nhà. Nhà ông giáo cũng chỉ đãi mấy bàn cho bà con dòng họ chứ không mấy đông đúc.

Thảo Trang từ trong phòng trong bước ra làm lễ cùng Nhật Anh mời rượu cha mẹ hai bên. Thảo Trang lúc này trong thật đẹp làm sao, dáng người mảnh mai trong chiếc áo dài màu hồng nhạt, làn da trắng nõn, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, hàng mi cong vút cùng đôi môi đỏ mọng khiến bao chàng trai ở đây đều đỏ mắt nhìn theo. Nhật Anh nghiên người giúp Thảo Trang đeo vào đôi bông tai, hơi thở gần sát phả vào một bên má khiến Thảo Trang đỏ mặt ngại ngùng. Nhật Anh cũng chẳng khá gì hơn, tim cô đập loạn cả lên, bàn tay run rẩy đeo vào chiếc bông tai, cô liếc mắt nhìn xuống đôi môi kia, đôi môi đỏ mọng thật khiến cô muốn hôn ngay nhưng mà phải cố nhịn thôi.

Sau khi làm lễ xong cô cùng Thảo Trang phải ra tiếp từng bàn, rượu liên tục đưa tới khiến Nhật Anh muốn bỏ chạy ngay lặp tức. Cuối cùng cũng tiếp xong hết khách khứa cô thở phào nhẹ nhõm, thấy tiệc cũng gần tàn Nhật Anh liền nắm tay Thảo Trang kéo ra sau vườn.

"tui...tui tặng em cái này, tui định tặng nó từ hôm kia nhưng xảy ra nhiều chuyện quá nên tui chưa có cơ hội tặng". Nhật Anh vừa nói vừa mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyện nhỏ xinh và mặt dây chuyền là một hoa mai nhỏ có đính đá màu đỏ ở giữa.

"Cảm ơn cậu, cậu nhọc lòng rồi" Thảo Trang lãnh đạm nhìn sợi dây chuyền trong hộp.

"Để tui đeo cho em nha" Nhật Anh giọng run run hỏi, cô có hơi buồn vì Thảo Trang trông có vẻ không vui khi cô tặng quà.

Thảo Trang nhìn cô lúc lâu cũng nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. Nhật Anh lấy sợi dây chuyền đeo lên cho cô rồi lui lại ngắm nhìn, sợi dây chuyền thật hợp với Thảo Trang, bông hoa nhỏ rực rỡ trên cổ kia chẳng khác nào Thảo Trang. Cô gái nhỏ sống trong khổ cực những vẫn giữ được nét đẹp dịu dàng thanh cao.

"Cũng không còn sớm cậu ba về nhà nghỉ ngơi đi" thấy Nhật Anh cứ nhìn chầm chầm vào mình nên Thảo Trang nhíu mày nhắc nhở.

"À...em vào trong nghỉ đi tui đi về nha" Nhật Anh cố nén đau lòng quay lưng đi thật nhanh, ai lại không thấy buồn khổ khi người mình yêu tỏ ra xa cách mình chứ. Con đường tình cảm này chắc sẽ gian nan lắm nhưng không sao chỉ cần Thảo Trang sau này yêu cô là được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co