Truyen3h.Co

[MINMI][ABO] Chết lặng... (cover)

35

Baileyyyyy_Tran

Tiết trời sang xuân tuy ấm áp hơn một chút, nhưng dư âm của mùa đông vẫn còn đó, không khí xung quanh hanh khô ẩm lạnh đến khó chịu. Cho Miyeon mặc áo khoác rất dày, sợ đứa nhỏ trong bụng sẽ lạnh, nàng còn dùng thêm túi chườm ở bụng, rồi mới dám đi ra ngoài.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, Cho Miyeon thở ra một làn khói mỏng, tay vuốt lưng mấy cái, nén tiếng thở dài mệt mỏi xuống.
"Chị đi đâu thế?"
Cho Miyeon có chút sửng sốt, nàng không nhìn thấy nhưng nàng có thể nhận biết người khác qua giọng nói, tiếng nói này không ai khác chính là Kim Minnie.
"Đi làm."
"Đi làm?" Kim Minnie trong lòng rét lạnh: "Chị đang mang thai kia mà, phải nghỉ ngơi ở nhà chứ."
"Nghỉ ngơi? Tôi nghỉ ngơi thì lấy tiền đâu đóng học phí cho Ni nhi? Tiền đâu để chi cho những sinh hoạt mỗi ngày? Cô cũng biết rõ hóa đơn đâu có thể tự mình thanh toán, tôi phải làm mới có thể duy trì cuộc sống cho mẹ con tôi chứ."
Từng lời từng lời của Cho Miyeon như chùy nặng đánh thẳng vào lồng ngực buốt đau của Kim Minnie, nàng hổ thẹn cúi đầu xuống, sáu năm qua nàng không thể giúp gì được cho nàng ấy, khiến nàng ấy phải nếm trải đủ khổ cực như vậy.
Cho Miyeon cũng không muốn nán lại lâu, xoay người đi ra ngoài trong cái lạnh rét buốt.
Kim Minnie vội chạy lại, nâng ô che cho Cho Miyeon: "Chị không cần đi làm, em có thể nuôi hai mẹ con, à không, là ba mẹ con mà."
"Không cần." Cho Miyeon thản nhiên nói: "Tôi với cô cũng không có quen biết gì, tôi không muốn làm phiền cô."
Nói xong, Cho Miyeon gạt tay Kim Minnie ra, lạnh giọng: "Cô đừng đi theo nữa, tôi phải đi dạy rồi."
Kim Minnie mím môi dưới, không dám đi quá gần Cho Miyeon, cố giữ một khoảng cách nhất định, chỉ sợ Cho Miyeon rời khỏi tầm mắt nàng rồi sẽ gặp nguy hiểm.
Lên chuyến xe buýt đầu tiên trong đời, Kim Minnie có chút chật vật, nơi này đông như vậy, nàng rất sợ một trong số họ vô ý đụng vào Cho Miyeon, liền lấy thân mình ra che chắn cho nàng. Sau đó lại phải chật vật rời khỏi xe buýt, Kim Minnie đi theo phía sau Cho Miyeon, không khỏi ngưỡng mộ nàng ấy, mặc dù không thể nhìn thấy nhưng nàng ấy vẫn có thể đến nơi làm việc một cách an toàn như thế.
Đến nơi, ngước nhìn tấm biển trêи cao, gương mặt Kim Minnie tái đi.
Trường dạy ballet sao?
Nhưng Cho Miyeon đang mang thai kia mà!
Kim Minnie định chạy đến ngăn cản, lại sợ Cho Miyeon lần nữa gạt xuống, đành phải cắn răng không làm càn, chầm chậm đi theo phía sau.
Lúc bước vào, Kim Minnie bị bảo vệ của trường chặn lại: "Vị tiểu thư này, cô là..."
Kim Minnie chỉ vào bóng lưng của Cho Miyeon, nói: "Tôi là chồng cô ấy, ừm... cô ấy đang mang thai, tôi đến chăm sóc cô ấy."
"Vậy à."
Bảo vệ liền tránh sang một bên, để Kim Minnie đi vào.
Phòng học của Cho Miyeon ở tận lầu hai, nàng phải một mình đi lên trêи đó, một tay đặt dưới bụng, một tay vịn thành cầu thang, từ từ bước từng bước một.
Kim Minnie đứng bên cạnh cũng hồi hộp theo, mấy lần muốn đến đỡ lại không dám, chỉ có thể sốt ruột đứng nhìn.
Mất khá lâu Cho Miyeon cũng lên đến lầu hai, chầm chậm mò mẫm đến lớp dạy học của mình.
Bọn trẻ thoáng thấy bóng dáng của Cho Miyeon liền vui vẻ chạy ùa ra, đem nàng vây lấy.
"Cho lão sư! Cho lão sư! Hảo lâu mới gặp lại ngài!"
"Odette, học với tiên sinh mới thế nào?"
"Rất vui, nhưng bọn con thích Cho lão sư hơn." Một đứa trẻ nói: "Nhưng con đóng Odile mà~"
Cho Miyeon phì cười, xoa đầu đứa trẻ đó, ôn giọng: "Giờ vào thôi nào."
"Vâng."
Một tiểu nữ hài nhìn thấy Kim Minnie, định lên tiếng, thấy nàng đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu yên lặng, liền không nói gì nữa.
Kim Minnie yên lặng đi theo phía sau Cho Miyeon, ngồi vào chiếc ghế dài được đặt sẵn ở trong phòng tập, quan sát nhất cử nhất động của nàng ấy.
Sau khi tập trung lại được bọn trẻ, Cho Miyeon liền dạy cho bọn trẻ động tác mới, tương đối khó khăn khi phải giữ thăng bằng rất lâu trêи một chân. Một vài đứa trẻ hơi lảo đảo, vội cầu cứu Cho Miyeon, được nàng tiến đến đỡ lấy thắt lưng, mất một lúc mới quen với tư thế này.
Cho Miyeon chạm nhẹ vào lưng một đứa trẻ, nói: "Duỗi thắt lưng của con ra, như vậy mới thoải mái."
"Vâng."
Loạt động tác tiếp theo của Cho Miyeon khiến gương mặt Kim Minnie nhanh chóng chuyển sang trắng bệt, kia chẳng phải là Fouetté sao?
Mũi chân chạm trêи mặt đất, chân còn lại co lên, hướng mũi chân vào trong, bắt đầu vòng xoay của mình. Chỉ cần có thể chạm tay vào ballet, Cho Miyeon nhất định sẽ quên mất bản thân là ai, hoàn toàn hóa thân vào nhân vật, biến cảm xúc của mình thành cảm xúc của nhân vật.
Mỗi cử động của Cho Miyeon đều nằm gọn trong ánh mắt của Kim Minnie, mặc dù ngẩn ngơ ngắm nhìn loạt động tác điêu luyện ấy, nhưng trong lòng nàng vẫn thấp thỏm lo âu. Bây giờ Cho Miyeon mang thai mấy tháng chưa rõ, lại còn lại giữ thăng bằng chỉ bằng mũi chân lâu như vậy, nàng không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.
Hoàn thành hai mươi vòng xoay Fouetté của mình, Cho Miyeon liền hạ chân còn lại xuống, vững vàng đứng trêи đất, nếu để ý kỹ sẽ thấy một giọt mồ hôi trượt dài từ trêи thái dương xuống tận cằm.
Điều chỉnh hơi thở của mình, Cho Miyeon nói: "Bây giờ đến lượt các con, không nhất thiết phải làm nhiều vòng, chỉ cần đúng kỹ thuật và đứng thật vững là tốt rồi."
"Vâng."
Tuy không thể nhìn thấy, nhưng Cho Miyeon có thể lắng nghe tiếng gió, khi bọn trẻ nhấc tay và nâng chân đúng kỹ thuật, nàng sẽ có thể nhận ra được, nếu sai thì nàng sẽ lập tức đến chỉnh sửa. Điều này khiến bọn trẻ càng khâm phục Cho Miyeon hơn nữa, trong mắt chúng dù có lão sư nào tốt hơn, cũng không thể so sánh với Cho lão sư của bọn chúng.
Kim Minnie ngồi được một lúc, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, nàng vội vàng ngắt máy, hồi hộp nhìn về phía Cho Miyeon.
Cho Miyeon đương nhiên nhận ra, nhưng cũng không nói gì, tiếp tục dạy bọn trẻ.
Nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài, Kim Minnie cẩn thận nhìn vào lớp một lần nữa, khẳng định Cho Miyeon không biết, mới gọi lại cho người vừa bị nàng ngắt máy ngang.
Nhìn thấy số điện thoại lạ mắt, Kim Minnie có chút nghi hoặc, cẩn trọng áp lên tai nghe.
Bên kia thấy Kim Minnie nhấc máy liền lưu loát nói: [Kim tổng, chị có rảnh không, chiều nay chúng ta đi ăn nhé?]
Khóe môi Kim Minnie co giật, cái phong nữ nhân này, rõ ràng nàng đã nói mình có con rồi, lại cứ thích làm phiền nàng là sao?
"Ngô tiểu thư, có phải cô nghe không hiểu không? tôi đã nói mình đã có gia đình rồi, cô muốn làm phiên tôi đến bao giờ chứ?"
[Chị có con thì đã sao?] Ngô Nhược Hy cao giọng: [Tôi thích chị, mặc kệ chị đã ly hôn bao nhiêu lần hay thậm chí có con đi nữa!]
"Cô nhất định là điên rồi." Kim Minnie gắt lên: "Tôi không rảnh nói chuyện với cô nữa!"
Nói xong, Kim Minnie lưu loát cúp máy, xoay người đi vào trong lớp học, tiếp tục ở bên ngoài quan sát Cho Miyeon.
Lớp học đến 16h sẽ kết thúc, Cho Miyeon chờ bọn trẻ rời đi hết rồi mới bắt đầu đứng dậy ra về.
Kim Minnie lại lần nữa đi theo phía sau, nhưng được vài bước thì Cho Miyeon đột ngột dừng lại, khiến bước chân của nàng dừng lại ngay lập tức.
"Làm ơn." Cho Miyeon nói như thì thầm: "Đừng đi theo tôi nữa, có được hay không?"
Nàng đã không muốn vướng bận, thì đừng nên đem sự tĩnh lặng trong lòng nàng khoáy đảo, nàng đã đủ mệt mỏi rồi.
Kim Minnie biết Cho Miyeon đang nói mình, liền đáp: "Đừng sợ, em chỉ muốn đi theo như vậy thôi, sẽ không khiến chị mệt mỏi hay khó xử đâu."
"Cô đi theo tôi đã khiến tôi mệt mỏi rồi." Cho Miyeon nói rất nhẹ, không nghe thấy bất kỳ tia hỷ nộ nào: "Tôi chán ghét đến mức ngay cả nói chuyện với cô cũng không muốn, vì vậy đừng đi theo tôi nữa."
Lời này hung hăng đem tim của Kim Minnie rạch nát, nàng cúi đầu xuống, nước mắt cũng chảy xuống, tất cả đều là do nàng mà ra. Nếu lúc trước nàng trân trọng Cho Miyeon hơn, thì các nàng sẽ không có một ngày trở thành người xa lạ như thế rồi.
Cũng chẳng còn điều gì để nói với Kim Minnie, Cho Miyeon lạnh lùng xoay người rời đi, đem tất cả ái tình trước đây đặt lên người nàng, từng chút đều lãng quên đi. Nếu có thể làm lại một lần nữa, nàng vẫn sẽ chọn yêu Kim Minnie, chỉ là sẽ không chọn tin và chờ đợi nàng ấy nữa.
Tiếng bước chân dần xa mang theo trái tim đau đớn của Kim Minnie, nàng chỉ biết nhìn theo bóng lưng của Cho Miyeon đang ngày càng cách xa nàng. Lẽ ra nàng đã có thể ôm nàng ấy vào lòng, nàng đã có thể hân hoan chào đón hài tử thứ hai của nàng. Nhưng thiên ý nan vi, những sai lầm trước đây của nàng đã khiến Cho Miyeon tổn thương, nàng không cách nào có thể quay lại với nàng ấy nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co