12
"Tính làm trò xằng bậy với người ta hỏ??"
"Em điên à?? Trông em như con anh."
"Vl anh tin tôi bẻ gãy cổ anh không?"
Changbin thích Jisung nhưng không phải theo hướng lãng mạn. Jisung giống như một người em trai khiến anh muốn che chở hơn là một cậu bạn trai nhỏ. Đơn giản vì Jisung trông rất giống với người em trai quá cố của cậu. Từ tính cách đến ngoại hình nhỏ nhắn rất giống cậu bé nên Changbin chỉ muốn quan tâm tới Jisung thôi.
Jisung cũng thích Changbin nhưng là tình cảm ngưỡng mộ của một hậu bối. Em luôn dành sự hâm mộ tuyệt đối với những kiểu người vừa đẹp lại giỏi giang như Seo Changbin, chẳng phải là ông trời quá thiên vị những người như thế hay sao?
"Anh thích em lắm ấy Jisung ạ, em rất đáng yêu."
"CÁI GÌ????"
"Con mẹ mày!!! Bé mồm thôi Chan."
"Anh Chan!!! Sẽ bị phát hiện mất."
"Ê tao đéo nghe thấy gì cả."
Hai anh em nhìn nhau. Mấy cái người phía bên kia cửa có gì thật sự biết khái niệm của lén lút không??? Im lặng đến mức thành tiếng như thế thì cũng tài thật đấy.
"Vào đi."
"Ê chết rồi bị phát hiện rồi kìa."
"Yongbok mở cửa vào đi, tớ cho phép mà."
Và vâng Lee Yongbok lại nghe lời Jisung mở cửa một cách dứt khoát khiến ba con người kia ngã nhào xuống đất.
"Lee Minho và cậu kia tôi nhớ hai cậu đang có tiết lí, trốn học? Trừ điểm."
"Đm Changbin mày lôi cái sổ to đùng đấy ở đâu ra vậy??? Người mày là cái đại lí à??"
"Tôi là Bang Chan, nhớ tên người ta đi chứ.. Mà khoan CẬU THÍCH JISUNG À???"
"Yongbok, lần sau mở cửa nhớ báo trước, mặt tiền này mà hỏng thì không còn gì cho em ngắm nữa đâu."
"Ai thèm ngắm anh chứ."
Changbin khó hiểu quay sang giải thích, Jisung cũng hơi hoảng nha. Tên Changbin này cũng thích báo động giả ghê gớm.
"Bậy nào?? Tôi thương em nó như em trai, yêu đương gì ở đây."
"Anh thích anh Changbin chứ gì?? Tôi đâu có giành giật người của anh đâu mà phải lo."
"Ủa chứ không phải anh Changbin với anh Minho yêu nhau ạ?"
Lại là Lee Yongbok và những phát biểu ngây thơ vô số tội, luôn luôn thành công trong việc thu hút mọi người bằng sự ngáo ngơ.
Hyunjin hoang mang. Changbin nôn khan. Minho không biết mặt mũi đang thành cái dạng gì. Jisung bất lực. Chan tâm trí đang ở miền cực lạc.
"Gì vậy Yongbok?? Em nghĩ anh và cái tên đầu đất này yêu nhau?"
"Đầu đất cc, tổng điểm bài kiểm tra các môn của tao bằng điểm một bài của mày đấy, mà thằng Yongbok nghĩ cái chó gì mà tao yêu cái thằng này vậy?? Ít nhất cũng phải Jisung."
"Đừng có lôi tôi vào, tên thần kinh."
"Trời ơi, Yongbok em sao em lại có thể suy luận một cách vĩ mô như thế?? Chan nó chết đến nơi rồi."
"Ơ vậy là sai à??? Em cứ nghĩ anh Minho với anh Changbin có tình ý với nhau, anh Chan thì nghe đồn là thích anh Changbin còn anh Hyunjin thì qua lại với anh Chan nhưng rồi một ngày Jisung xuất hiện rồi lại nổ ra tin đồn anh Changbin thiên vị Jisung nên...hả cái gì vậy??????"
Một, hai, ba, bốn, năm. Năm con người quỳ xuống lạy Yongbok cũng không thể đọ lại trí tưởng tượng phong phú của ẻm.
"Tớ đến lạy cậu luôn, tỉnh lại đi Yongbok.
Hyunjin cái tên điên hay kè kè bên cậu thì lí nào lại thích anh Chan??"
"Yongbok à, anh buồn đấy. Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?? Em nghĩ đi đâu vậy??"
"Đm tao chỉ thích Changbin thôi, thằng Hyunjin biến mẹ đi."
Changbin lặng lẽ đi ra khỏi căn phòng bất ổn rồi lại lặng lẽ trừ điểm Minho và Chan vì tội trốn tiết ra phòng y tế làm trò thừa thãi.
Và cũng xin chúc mừng Chan vì crush của nó đã nhớ được tên nó rồi.
"THÔI! DỪNG NGAY, TÔI ĐANG MỆT.
MẤY NGƯỜI BIẾN HẾT CHO TÔI NGHỈ!"
"Để tớ ở lại/Để tao ở lại."
"Minho, anh phắn về lớp ngay. Yongbok về lớp đi nhé, tớ đỡ sẽ về sau. Hyunjin mang người của anh về đi. Còn cái tên Chan đừng có niệm kinh nữa, ai cũng biết là anh đéo thích Hyunjin rồi, dừng lại đi tởm chết đi được."
Mãi mới có một không gian yên tĩnh dành cho em thì Seungmin lại hiện hình trước mặt.
"Vụ gì??? Tại sao Changbin lại thích Jisung?? Rồi cái mớ tình cảm bòng bong giữa Hyunjin và Chan là sao vậy?? Sao lại thế, nói gì đi chứ Jisung."
"Được cả chú nữa?? Chú chịu khó xem lại kí ức đi."
"Ơ tự nhiên cáu với người ta..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co