27
Đêm nay là một đêm hiếm hoi, Han Jisung chẳng thể tập trung học tử tế một thứ gì hết. Bình thường bên cạnh sẽ có một tên điên lải nhải liên mồm nom cũng vui tai mà giờ lại chỉ có một mình, trông trải bỏ mẹ đi được.
"Seungmin ơi, chánnnnn."
"Giờ mới nhớ đến người ta hỏ?"
"Gì vậy?? Có bao giờ quên chú đâu."
"Này bỏ ngay cái kiểu gọi đây là 'chú' đi nhé, gọi 'người đẹp trai nhất thế giới' đi."
"Nói xong có biết ngượng mồm không?"
"Không."
"....CHÁNNNNNNN"
Jisung nằm trên giường quẫy đạp chăn gối lung tung làm Seungmin một phen hoảng hồn.
Đó giờ em có như vậy đâu?? Lâu ngày không gặp thay đổi tính nết à?? Từ khi nào trở thành đứa trẻ con thế này, trời ơi Seungmin không biết, cú tui cú tui.
"Bình tõm, từ từ Jisung!!! Ai khiến Jisung thành ra như này vậy??"
"Ai biết??"
"Hay yêu vào nên điên rồi??"
"Ai yêu? Yêu ai? Có ai đâu mà yêu."
"Thôi thôi ông đừng có bốc phét, cái tên Lee Minho với Jisung dính nhau như sam. Người ta đồn ầm ầm lên kia kìa."
"Ew, tôi với cái tên đấy mà yêu nhau á?"
"Thế giờ tôi hỏi Jisung nhé, Jisung đang trống vắng lắm chứ gì?? Đang muốn nhìn thấy Lee Minho muốn điên lên được đúng không?"
"Ủa sao biết hay vậy?"
"Chuyện, non lắm cưng ạ, cưng khoái người ta rồi."
"Đm điên à??"
"Mắc gì chửi người ta, eo ôi??"
"Lỡ mồm, lỡ mồm!!! Hong ai chửi Seungmin hết."
"Chỉ là theo suy đoán của tôi thôi rằng Jisung đang dần có tình cảm với Minho, hắn ta tốt với Jisung lắm đúng không?? Vì trước đây chưa ai làm vậy với Jisung hết nên việc Jisung có cảm xúc này với hắn là điều không thể tránh khỏi. Jisung có thích hắn hay không thì tôi vẫn ủng hộ Jisung mà. Nên là hãy thành thật với bản thân để đưa ra những quyết định đúng đắn nhé! Vì bây giờ Jisung lỡ phá kịch bản nhưng may mắn là hai con người kia vẫn đến được với nhau rồi nên bây giờ Jisung có thể tự làm chủ cuộc đời của mình mặc dù Jisung đã vất con mẹ nó cái gọi là kịch bản ra chuồng gà và làm chủ từ lâu rồi."
"Rồi đang khuyên hay đang chửi người ta một cách văn minh vậy??"
"Hihi, người ta nói vậy thôi, người ta té đây."
Jisung nghe chẳng từ nào lọt tai hết, chết rồi lỡ như em thích anh thật thì saoo?? Không, nghe hoang đường quá. Nhưng mà nhớ anh thật.
"Haiz ước gì được gặp anh lúc này thì tốt nhỉ??"
Vừa dứt lời thì đã nghe thấy cái tiếng hú quen thuộc rồi. Bất giác nở nụ cười nhưng nhanh chóng thu lại để ngó ra chửi anh cái đã.
...
"Haizz , chắc là do nhớ anh chứ gì?? Anh biết rồi, không cần làm vậy đâu, anh không ngại."
"Ừ tại nhớ anh đấy."
"Hả?"
Minho nghe xong mặt mũi có chỗ nào lộ ra là đỏ ửng hết chỗ đấy. Tự nhiên nay bé nó thẳng thắn thế?? Đỡ đéo kịp anh em ạ.
"Hả cái mẹ gì?? Nhớ anh chứ còn gì nữa."
"Không có gì, anh cũng nhớ em."
"Haha từ khi nào mà hai ta lại trở nên sến súa thế này chứ Minho??"
"Jisung này."
"Gì??"
"Em cười đẹp lắm nhưng anh lại không muốn thấy em cười với ai cả. Kì lạ nhỉ??"
"Là cái tên Bang Chan đã dạy anh nói mấy câu đấy đúng không?? Ghê quá đi."
Cả hai rơi vào im lặng. Jisung khẽ nhắm mắt cảm nhận cơn gió thổi nhẹ qua làn tóc đen nhánh của em, thời tiết này dễ chịu, trăng hôm nay cũng đẹp nữa.
Em ngắm trăng. Còn anh ngắm em.
"Jisung chán không?"
"Hmm??"
"Trốn đi."
"Bằng cách nào??"
"Nhảy xuống."
"Ôi đm anh điên à?? Đây là tầng 2 đấy."
"Đây anh bày cho."
Anh nói xong chạy ngược vào trong phòng. Khoảng ba phút sau đi ra cùng "bộ đồ nghề" chuyên dụng để trốn khỏi nhà. Không mất nhiều thời gian Minho đã thành công xuống được tầng 1 trước sự ngỡ ngàng của Jisung.
"Daebak, sau này thất nghiệp chắc đi làm trộm được đấy anh ạ."
"Thế quái nào em lại rủa anh thất nghiệp vậy?? Lại đây nào??"
"Kiểu gì???"
"Nhảy xuống, anh đỡ em."
"Nhưng mà..."
"Tin anh không?"
Jisung bắt gặp ánh mắt chắc chắn của Minho. Em không chần chừ mà nhảy xuống. Minho thành công ôm trọn lấy Jisung. Vỗ tay cho hai bé đi nào. Không vỗ cũng phải vỗ.
"Sợ chết mất."
"Em cứ chơi cái trò này độ 2 lần đổ lên là nghiện luôn, anh sẽ chế cho em 'bộ đồ nghề' giống anh. Sau này có khi em đu như khỉ mẹ luôn chứ đùa à."
"Đm ý anh là em giống khỉ à?"
"Đâu? Ai? Ai nói đó? Ai nói ác vậy? Nói đúng còn nói to?"
Và Jisung lại ban tặng cho Minho những
cái cấu 'yêu thương'. Hẳn giờ Minho đang hạnh phúc lắm.
"Anh dẫn em đi đâu vậy??"
"Đi chơi."
"Giờ này thì ai mở cửa cho mà chơi??"
"Em không biết có những phố chỉ mở về đêm à??"
"Em không."
"Cứ theo anh."
Nói rồi anh nắm lấy tay em, em cũng đáp lại bằng cách nắm chặt tay anh. Minho đã căng lần thứ n.
'Đéo gì đáng yêu vãi bìu.'
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co