40
Yongbok hoa chân múa tay kể lại mọi chuyện cho Seungmin nghe một cách rất chi là sinh động.
Seungmin thì cũng chiều ý nó lắm, gật gật gù gù chứ có hiểu cái gì đâu.
"Ừm...ồ..à."
"Cá 10 tỷ phần trăm chú ấy chưa hiểu chuyện gì."
"Chứ còn gì nữa, trông cái mặt đần thối ra như kia."
"Chắc kể đến năm sau cũng chưa biết chuyện gì đang xảy ra luôn ấy."
Việc gì cũng đến tay Seo Changbin. Nhanh tay bịt mồm Yongbok lại cho nó thôi hẳn rồi mới quay sang nói với Seungmin.
"Ý là bọn cháu đang tính tổ chức sinh nhật cho Jisung và kế hoạch là đang giả vờ bơ em ấy cho ẻm bất ngờ ấy mà."
"Trời ơi, sao từ đầu không nói vậy đi?"
"Rồi chú tính bán thông tin gì cho bọn cháu?"
"Mỗi chuyện vừa nãy thôi, haha."
Seungmin đứng ngửa cổ cười khằng khặc vào mặt chúng nó mà không quan tâm đến việc chúng nó đang khổ sở cản Minho lại trước khi anh kịp phang đôi dép vào mặt hắn như thế nào.
"Thôi đừng Minho, mày đừng manh động. Người ta cũng có tuổi rồi, làm ơn coi như bố xin mày đấy."
"Không sao mình có ảnh Jisung rồi. Đừng dại dột không thằng chả đòi lại thì mất cả chì lẫn chài đấy."
"Sao chú còn đứng cười được nữa mà không đi đi. Chú tính đứng đây đến bao giờ nữa? Thằng này nó có máu điên trong người đấy ạ."
Seungmin cọt nhả chào tạm biệt chúng nó và điều đấy càng khiến Minho tức điên. Thế là bọn kia lại có thêm nỗi khổ sở.
"Hello, người ta về rùi nè."
"Sao rồi? Chú có hóng được gì không?"
"Có, hóng mạnh luôn."
"Đâu kể tôi nghe vớiii."
Seungmin kéo Jisung sát lại rồi khẽ nói. Không biết rõ hắn đã nói gì với Jisung chỉ biết sau đó là một Jisung muốn đào cả cái bồn cầu lên mà đáp vào người hắn.
"Ê đừng!! Cái mặt tiền của người ta, mặt cảng mặt vàng không phải ai cũng có đâu. Hỏng là đền đấy!"
"Rồi ai mượn không moi móc được gì còn bán cái album ảnh đi? Đồng ý là tôi đáng yêu nhưng mà ít nhất cũng phải biết chút ít chứ. Trời ơi này là tay không đi về chứ còn gì nữa..."
Jisung cứ mải than thở mà đâu để ý đến nụ cười thiếu đánh đang vẽ lên trên mặt Seungmin một cách không thể lộ liễu hơn.
Nói trắng ra Seungmin là một tên thích cọt nhả.
Mà mấy cái trò đùa như này thì hắn thích mê luôn. Làm sao có thể nói ra sự thật được?
Như vậy thì không còn gì thú vị nữa, nhất là nghĩ đến cảnh Jisung bật khóc vì xúc động thì hắn đã khoái càng khoái hơn. Vì có cái để trêu em chứ còn gì nữa, lâu lâu mới thấy Jisung nhà ta đổ lệ.
"Chú còn cười cái gì? Vui lắm à mà cười?"
"Gì? Vui mà."
"Thôi thôi chú làm gì làm đi. Làm nail, uống trà chiều các thứ với hội anh em của chú đi. Mệt mỏi quá, trời ơi!!!!"
Thấy Jisung đang đến giai đoạn bùng nổ của sự khó chịu, Seungmin lại càng phởn. Đúng như lời của nột nhà hiền triết nào đó đã nói 'người tàn ác thường sống thảnh thơi'. Seungmin là top 1.
[...]
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan học.
Jisung đến lớp đội tuyển với tâm trạng không hề vui vẻ một chút nào vì vừa khi chuông reo đã chẳng thấy bóng dáng anh em nào của em ở trường nữa.
"Aish, tức chết mất bfwjjejskfkoe."
"Trò Jisung, em ổn chứ?"
"Dạ, em sẽ thành thật. Em đang không ổn một chút ạ! Và liệu em có thể xin phép về sớm không ạ?"
"Được chứ, em đã học quá đủ rồi. Cô nghĩ không cần dạy em quá nhiều vì tính tự học của em thực sự rất tốt. Em cứ về nghỉ ngơi đi nhé."
"Dạ vâng ạ,em cảm ơn cô."
Jisung đứng dậy chào cô rồi xách cặp đi về. Em về sớm hơn hẳn 1 tiếng và điều này thì đang lệch với kế hoạch mất rồi.
"ALO!"
"Ai đấy ạ?"
"Là chú, Seungmin. Jisung đã rời khỏi lớp đội tuyển rồi, nó đang tính về nhà đấy."
"CHÚ NÓI GÌ CƠ?"
Yongbok thành công thu hút sự chú ý của mọi người. Tất cả mọi hành động bỗng ngừng hết lại.
"Cơ mà sao chú lại biết số điện thoại của cháu? Và còn chuyện kia, sao chú lại biết?"
"Chú mua thông tin."
"Sao cái gì chú cũng đem ra mua bán thế?
MÀ KHOAN NHƯ NÀY THÌ HỎNG HẾT
MẤT."
"Chú báo vậy thôi, tắt đây."
"Alo, alo!!"
Yongbok quay sang thì bắt gặp mọi người đang đợi nó kể lại cho rõ sự việc.
"Con nói cái này mọi người bình tĩnh. Jisung đã rời khỏi lớp đội tuyển và đang trên đường về nhà."
"Tức là sự việc đang không đi đúng theo kế hoạch ban đầu của chúng ta."
"Và tất cả mọi thứ đều chưa xong."
"...Ai đó cản ẻm lại đi!!!"
"Trời ơi nhưng mà ai bây giờ?"
"Nãy ai gọi?"
"Là chú lao công hồi sáng."
"Kêu chú ấy cản Jisung lại đi, mày lợi dụng đi rồi nhồi bánh cá vào mồm ông ta là được mà!!"
"Ôi! Minho nay thông minh vậy?"
"Trời ơi Minho!! Anh tự hào về chú quá."
"Thôi ngay cái giọng đấy đi nhé."
ở bên đây không cần nhờ vả, Seungmin tự biết rõ mình nên làm gì. Không nhúng tay thì sao hắn có kịch hay để xem.
"Jisung!!"
"Mẹ ơi! Giật cả mình"
"Đi đâu vậy???"
"Tôi đi học về."
"Ủa về sớm vậy??"
"Thì... Hôm nay...Ê....Tôi thấy mệt.... Nên về sớm thôi....Này không đùa nhé! Sao nãy giờ chú cứ chặn đường tôi thế."
Đúng là từ nãy giờ Seungmin hết giữ chân, nằm ngáng đường em cho đến bất ngờ xuất hiện thù lù trước mặt em khiến Jisung bất ngờ mà lỡ tay tát thẳng vào mặt hắn.
"Ôi trời, chú có sao không? Ai kêu chú tự nhiên hù tôi, tôi lỡ tay."
Được nước lấn tới, Seungmin ăn vạ luôn.
"Jisung bắt nạt tôi, còn đau cái mũi tiền tỷ của tôi nữa. Bắt đền Jisung 10 cái bánh cá."
"Được rồi, giờ tôi mua cho chú nhé rồi xin chú dừng lại ngay cái trò này đi nhé. Người ta nhìn tôi muốn nát mặt tôi rồi, chú không ngại nhưng tôi biết ngại đấy. Làm ơn."
"Hihi thích thế."
Hắn ta hớn ra mặt luôn. Tự nhiên vừa cứu vãn được trò kia vừa được ăn bánh cá. Hời như thế bố ai mà chẳng phởn.
Từ đây đến chỗ mua bánh cá thì cũng chỉ đến mười phút. Seungmin quyết định dây dưa buôn chuyện với cô bán bánh cá những ba mươi phút khiến em phải vác đi mới chịu thôi. Nhưng tính buôn sương sương thôi mà hăng thật, cô bán hàng quá nhiều chuyện để nói.
Để ý còn dư quá nhiều thời gian, Seungmin lại bắt đầu lợi dụng sự nguy hiểm của bản bằng cách bịa ra một câu chuyện nhằm tẩy não Jisung.
"Jisung tôi nghĩ mình không nên đi đường bình thường đâu, nó quá nguy hiểm."
"Chứ không lẽ bay về à?"
"Nào? Ý người ta là Jisung đi đường khác đi, nếu còn đi đường này thì sẽ bị ba con chó đuổi cùng một lúc. Đã vậy Jisung cũng vì thế mà bị xe đi qua tạt nước rồi lại còn bị trẻ con làm đổ sữa lên người nữa. Ewww nghĩ đã thấy ghê rồi, nhỉ?"
"Nhưng mà tôi không biết đường."
"Để tôi dẫn. Mỗi tội hơi xa."
"Bao lâu thì về đến nhà?"
"Hai mươi phút."
"...Và mình đang cuốc bộ?"
"....Ừ thì?"
"Giết tôi đi, chi bằng có chú ở đây rồi thì sao chú không bảo vệ tôi? Chú là thần bảo hộ, bảo mệnh gì gì đó đó của tôi cơ mà?"
"T-Thì người ta chỉ có thể báo thôi chứ nếu nhúng tau vào quá thì sẽ bị phạt mất, đấy là đang phản lại ý chỉ của Ngài mà h-ha ha."
Seungmin cố nặn ra nụ cười tự nhiên đầy gượng gạo để che mắt em. Và may cho hắn, em tin thật. Hắn thở phào thầm mong hội bên kia vẫn ổn.
Phía bên này, sau khi không thể liên lạc được với Seungmin nữa vì hắn ta sau khi gọi cho Yongbok đã tiện tay vất luôn cái điện thoại đi rồi. Cả nhà bắt đầu rơi vào cảnh hỏn lọn. Bố em thấy tình hình rối quá bèn lên tiếng trấn an.
"Mình cứ tiếp tục đi, được đến đâu hay đến đấy. Thà có còn hơn không, đúng chứ?"
Giờ thì ổn rồi nhé Seungmin! Bên này vẫn đang ốn, mong Seungmin sẽ mang Jisung về đúng lúc.
Không thì mai sẽ có năm đứa nào đấy lục tung cả cái trường lên chỉ để tìm chú lao công vô tâm không chịu nghe điện thoại của chúng nó mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co