Truyen3h.Co

Minsung | Em thắng rồi

IX

stayonthecloud

Jisung vừa mở mắt tỉnh dậy đã là 10 giờ sáng hôm sau rồi. Chắc cũng lâu lắm cậu mới ngủ nướng như thế. Một phần vì hôm qua quá nhiều chuyện xảy ra rút cạn hết sức lực của cậu, phần còn lại chắc là do cậu không còn lo lắng nữa. Trong lòng cậu vẫn tràn ngập những suy nghĩ về tương lai của bản thân, về việc cậu và mẹ, về những điều cậu sắp phải trải qua trên đoạn đường mới tinh này, nhưng có lẽ vẫn dễ thở hơn khoảng thời gian trước đây nhiều. Đã có một khoảng thời gian Jisung chẳng thể có một giấc ngủ ngon, cứ chợp mắt được vài tiếng thì cậu lại giật mình tỉnh giấc, giấc ngủ của cậu lúc nào cũng tràn ngập một màu tối đen vô định nhưng lại đầy rẫy thứ gọi là lo lắng. Những ngày cậu ôn thi đến kiệt sức, cậu chìm vào giấc ngủ mà chẳng thể ý thức được, để rồi 1,2 tiếng sau lại thấy cậu giật mình cầm điện thoại lên mà ngó nghiêng giờ giấc. Sau khi thi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nỗi lo về điểm số, nhưng hơn hết chính là trăn trở thật nhiều về quyết định của bản thân, nên chọn ngành nào, có nên nghe lời mẹ, hay là nghe theo trái tim đang không ngừng vẫy gọi của bản thân. Cứ vậy mà suốt 2,3 tháng trời, mỗi giấc ngủ của Jisung chỉ kéo dài 3,4 tiếng là cùng, tỉnh giấc rồi cậu cũng chẳng còn muốn ngủ lại, vì có ngủ cũng chẳng thể quên đi những suy nghĩ rối ren kia. Dù gì cũng chỉ có cậu và một màn đêm tối đen quẩn quanh, chẳng thể nhìn thấy lối thoát cũng không thể cho phép bản thân được nghỉ ngơi.

Thế đấy, vậy mà hôm qua có lẽ Jisung đã nhìn thấy khe hở cho ánh sáng tràn vào bên trong không gian mịt mù của cậu. Jisung quyết tâm đi theo con đường cậu đã chọn, không hối hận, không nghĩ nhiều nữa, và hơn hết, Jisung thấy được, dù bản thân có chìm trong bóng tối bủa vây thì vẫn có một dáng hình luôn ngắm nhìn cậu bằng đôi mắt sáng trong tựa sao trời, luôn mỉm cười với cậu bằng nụ cười ấm áp hơn cả tia nắng sớm. Người ấy nói rằng có người ấy chống lưng cho cậu, có người ấy luôn bên cạnh cậu. Dù cho sau này Jisung có vấp ngã, có quyết định đổi hướng, dù Jisung có cảm thấy chần chừ lùi bước thì vẫn sẽ luôn có người ở ngay phía sau, đỡ cho cậu không bị thương, ôm lấy cậu, dìu dắt cậu và bảo vệ cậu trong không gian an toàn người ấy tạo ra.

10 giờ sáng thì Minho đã đi làm lâu lắm rồi. Jisung tỉnh dậy quanh đi quẩn lại trong nhà cũng không có gì để làm. Mà ra đường cậu lại càng không muốn, vừa chân ướt chân ráo bước lên thành phố, cậu có biết gì đâu mà đi lung tung. Hết mò tivi, ôm điện thoại, thì cậu lại lăng xăng đi vào bếp. Tối hôm qua ăn trễ quá nên giờ bụng cậu còn đầy ắp, cũng không muốn ăn lắm. Nhưng mà đã dặn anh Minho không được bỏ bữa thì chính cậu cũng không nên bỏ bữa xíu nào. Nhưng mà lục mãi vẫn không có gì khác ngoài mì gói, cả snack ăn vặt nhà anh cũng chẳng có. Thật là tức đến xì khói mà, có nồi cơm điện mà còn không có gạo cho cậu nấu. Đang suy nghĩ tối nay nhất quyết phải kéo Minho đi mua đồ ăn mới được thì đúng lúc anh gọi đến.

"Anh có gọi đồ ăn cho Ji đấy, shipper đang ở trước cửa, Ji ra lấy mà ăn nha"
"Anh có ăn không ạ?"
"Anh có đặt đồ ăn đến công ty rồi, đảm bảo ăn đầy đủ"
"Chiều nay khi nào thì anh về?"
"Chắc tầm 6 giờ là có mặt ở nhà đấy, sao thế"
"Tối nay anh dẫn em đi siêu thị mua đồ nha, nhà anh không có gì hết nè"
"Oke, vậy tối nay hai mình ăn ngoài luôn nha"
"Chứ nhà anh cũng đâu có gì để ăn, hmm"
"Không dỗi mà, tối nay đi mua đồ về lấp đầy chiếc bụng đói của Ji nha"
"Anh làm tiếp đi, em đi lấy đồ, nhớ là có ăn đó"

Vừa nói chuyện với anh vừa tung tăng ra cửa lấy hàng. Đúng là Minho của cậu, không bao giờ để cậu phải đói một giây nào cả.

Nghĩ đi nghĩ lại Jisung vẫn thấy thần kỳ thật, thế mà giờ Jisung với Minho thật sự ở chung một nhà rồi nè. Vài tháng tới đây, hoặc có thể vài năm nữa, 2 người sẽ ở chung với nhau, sẽ thật sự trở thành gia đình của nhau nè. Tối nay anh và cậu còn chuẩn bị đi mua đồ ăn về lấp cái tủ lạnh trống không đúng chuẩn sống một mình ở căn nhà này nữa. Chỉ cần nghĩ đến việc mỗi lần đi học về lại được nhìn thấy nụ cười của Minho ngay trước mắt, nghĩ về việc ngồi ăn chung với anh hàng ngày, lâu lâu lại được anh dẫn đi chơi. Rồi lại nghĩ đến việc khi Minho về nhà sẽ luôn có cậu, 2 người sẽ nói về một ngày của nhau, chẳng giấu giếm nhau gì hết, trong lòng Jisung bỗng thấy phấn chấn hơn hẳn. Không biết anh có nghĩ thế không, chứ khi nhỏ Jisung rất hay nghĩ rằng tại sao hai nhà của hai người không gộp lại làm một luôn cho rồi. Lúc trước, Jisung hoặc Minho rất hay chạy sang nhà nhau mà ăn cơm, lúc thì sẽ ăn ở nhà này, khi thì sẽ ăn ở nhà kia. 2 mẹ cũng vậy, cả 2 nhà cứ như là 1 nhà í, chỉ khi ngủ thì tách ra làm 2 rồi ngủ thôi. Khi đi học về, Minho với Jisung cũng hay được 2 mẹ cho ở chung với nhau, đến khi lớn cỡ cấp 2, cấp 3 thì không cần trông nhau nữa nhưng cứ như thói quen, đi học về một cái là đứa này lại tót qua nhà đứa kia mà chơi. Nhà anh cũng là nhà cậu, nhà cậu cũng như nhà anh, muốn qua lúc nào thì qua, muốn ở đến khi nào thì ở, nên lắm lúc Jisung nghĩ mai này gộp 2 nhà lại làm một cho đỡ mắc công di chuyển cho rồi. Cho đến khi anh bắt đầu học đại học thì điều đó không còn nữa, Jisung cũng thấy tự dưng đi học về mất vui đi vài phần, dù gì cậu cũng ở nhà một mình, có ở nhà nào cũng chỉ một mình. Bây giờ lại được trở về như trước kia, Jisung không khỏi cảm thấy ấm áp thêm vài phần.

Nghĩ tới nghĩ lui thế nào mà Jisung lại đâm ra lo lắng. Ngày trước, cậu và anh lớn lên cùng nhau, hằng ngày đều gặp mặt nhau, biết rõ về đối phương còn hơn cả bản thân mình. Bạn bè của anh cậu cũng biết, mà bạn bè của cậu anh cũng rất hay gặp. Cuộc sống của cả hai dường như luôn xoay quanh nhau. Thế nhưng giờ lại khác, anh lên thành phố đã lâu, anh có những người bạn mà cậu chẳng biết, anh có một công việc mà bản chất ra sao cậu cũng không rõ. Mai này rồi cậu cũng sẽ có những người bạn đại học mà anh không quen, ngành học của cậu anh cũng không nắm rõ. Cuộc sống của anh và cậu bây giờ đã rộng hơn nhiều lắm rồi, chẳng còn như lúc xưa. Cậu lo sợ rằng cảm giác bên nhau hằng ngày như xưa sẽ chẳng còn thú vị đến thế. Về phía Jisung, cậu thích ở với anh, cậu thích được thấy anh mỗi ngày. Nhưng Jisung lại không có gì để chắc rằng Minho cũng sẽ như thế. Cậu sợ rằng rồi anh sẽ thấy cậu chỉ là một đứa em chơi từ nhỏ chẳng quan trọng, cậu sợ rồi cậu sẽ làm phiền đến cuộc sống riêng của anh. Mà Minho thì đó giờ vẫn vậy, luôn dịu dàng với cậu, luôn nhường nhịn cậu, Jisung sợ rằng dù có khó chịu thì Minho cũng sẽ chẳng nói với cậu một lời. Jisung không quá sợ việc Minho sẽ thấy cậu phiền, cái cậu sợ là những niềm vui của cậu khi được ở chung với anh sẽ chỉ là cậu cảm thấy như thế, còn anh thì lại không. Cậu sợ rằng anh cứ vì thương cậu mà cố chịu đựng thì sớm muộn gì hai người cũng sẽ xa cách nhau thôi. Và cái cảm giác thoải mái khi ở cạnh nhau cũng từ từ sẽ chẳng còn nữa. Suy nghĩ nhiều lại đâm ra hoảng sợ vô cớ, thật không may,  như Jisung vẫn hay tự nhận, cậu chẳng có cái gì chỉ có một cái đầu hay suy nghĩ thật nhiều. Thế là một buổi ăn trưa, dù ngồi một mình như mà tâm trạng Jisung lên xuống thất thường như tàu lượn, suy nghĩ thì phong phú đến không thể tả nổi. Bất giác mà đã hết phần ăn anh đặt cho cậu, cậu cũng bất giác tự cười chính mình, nãy giờ ăn gì, vị ra sao cậu không cảm nhận được luôn ấy.
Ăn xong, lên phòng, dọn đồ, tắm rửa, rồi lại vòng lặp nhìn trời, nhìn mây, nhìn đất, nhìn tivi, ngắm điện thoại, trông cái cửa, ngó đồng hồ, rồi suy nghĩ dị mà hết buổi chiều. Tính ra cậu tự biết cách tự chơi với chính mình thật đấy.

Lạch cạch, cửa nhà được mở ra. Như thói quen trước giờ, Minho vừa vào nhà là ngay lập tức bước vào phòng của mình, nhưng hôm nay anh lại bị một cục bông mềm xèo chặn ngay trước khi anh định cất bước.

"Minho về rồi, em chờ anh nãy giờ"
"Ừm anh về rồi"

À thì ra, anh cũng có người chờ anh về nhà.
Chào mừng anh về ngồi nhà của chúng ta, Minho.
Chào mừng em đã đến ngôi nhà của chúng ta, Jisung.
__________________________________

Thế gian này sinh ra Minho và Jisung cứ như dành cho nhau. Nếu Jisung có một cái đầu suy nghĩ rối ren, thì sẽ luôn có một Minho nhẹ nhàng gỡ rối giúp em. Nếu Minho có một căn nhà trống trải, thì sẽ luôn có một Jisung lấp đầy không gian bằng sự hiện diện của em. 2 mảnh ghép ấy, như có như không mà thuộc về nhau không tách rời.
__________________________________

Định là chap này sẽ viết về buổi đi mua đồ luôn. Định bụng là viết đến ngày Min và Ji dẫn nhau về quê luôn ấy chứ. Mà viết mãi đâm ra chỉ toàn viết suy nghĩ của Ji mà đã quá dài rồi, nên chia ra làm 2 chap nha ♥️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co