21.
Dạo này Shuhua rất ít khi gặp được Miyeon. Em cả ngày đi học, về đến Neverland liền bắt đầu công việc ở phòng ăn, làm xong sẽ cùng mọi người ăn tối còn Diêm vương đại nhân thì luôn luôn dùng bữa tại phòng riêng.
Shuhua nhớ Miyeon đến bức rức trong lòng, mỗi tối rảnh rỗi thường đi quanh quẩn khắp Neverland, hi vọng có thể vô tình gặp được nàng. Nhưng mà hình như Diêm vương đại nhân chỉ có một là ở tầng 81 xét án, hai là ở phòng riêng tầng 97. Shuhua thật lòng cũng muốn vào thang máy bấm ngay con số 97 để được gặp nàng nhưng lại nghĩ lỡ như Miyeon đang bận thì chẳng khác nào làm phiền nàng.
Với cả cũng không có lý do nào chính đáng để đường đường chính chính để được gặp nàng.
"Nếu như nói Em nhớ chị thì có phải là lý do chính đáng không?"
Shuhua hai tay ôm má ngồi xổm ở hành lang trước cửa phòng. Hôm nay lại tiếp tục đi ra đi vào nmấy lần nhưng cũng chẳng được gặp. Trong lòng uể oải khó chịu. Nếu tính luôn cả ngày hôm nay thì đã bảy ngày rồi.
Song Yuqi vừa mới đi bắt hồn về, thấy có cái bóng nhỏ trước cửa phòng Shuhua làm cứ tưởng bị sót một con ma nào, ai ngờ đến gần thì thấy chính là đứa nhỏ kia vẻ mặt trầm tư ngồi xổm trước cửa phòng mình, còn là đang suy nghĩ chuyện gì đó nên Yuqi đến gần cũng chẳng hay biết.
"Em ngồi ở đây làm gì? Bộ không thấy lạnh hả?"
Shuhua ngước lên đã thấy Yuqi ánh mắt nhìn mình như đang kì thị, ấy vậy mà em cũng thật thà lắc đầu. Nói chung là do mãi lo nghĩ về Miyeon nên cũng quên cả lạnh rồi.
"Em có chuyện gì sao?" - Yuqi thấy đứa nhỏ này không còn biểu hiện vui vẻ cười đùa hằng ngày nữa nên chuyển từ kì thị sang lo lắng.
"Em không..." - Shuhua lại lắc đầu. Đâu thể nói với Yuqi rằng bản thân vì nhớ Miyeon mà thành ra như thế này được.
Yuqi nghiêng đầu nhìn em thắc mắc. Nhưng sau đó cũng ngồi xuống ngay cạnh em. Mặc dù cả người chỉ muốn mau chóng đi ngủ nhưng nhìn đứa nhỏ này hình như đang mang tâm sự nên không nỡ cứ như vậy mà bỏ về phòng. Tuy rằng lúc đầu chăm lo cho đứa nhỏ này là do ý chỉ của Diêm vương đại nhân từ trên cấp xuống nhưng một thời gian rồi cũng dần dần rất quý em, từ lâu đã coi em như là gia đình của mình.
"Nếu em có chuyện gì thì cứ nói, có lẽ nói ra sẽ dễ chịu hơn đó."
Shuhua nhìn Yuqi đắn đo một lúc sau đó cũng vừa cắn môi vừa hỏi - "Chị có bao giờ... thật sự rất nhớ một người chưa?"
Yuqi chớp chớp đôi mắt, cho rằng đứa nhỏ này đang nhớ đến gia đình của em ấy. Tính ra con bé cũng còn nhỏ, nhớ cha nhớ mẹ là chuyện bình thường.
"Có lẽ chị chưa từng, bởi vì xung quanh chị tất cả mọi người đều là gia đình của chị, kể cả em nữa. Vậy nên em cũng đừng có suy nghĩ nhiều về quá khứ mà buồn vì còn có chị cùng mọi người ở đây bên cạnh em mà."
"Đúng là như vậy nhưng.... Ý em là... chị đã từng thích ai đó chưa?" - Câu sau Shuhua nói nhỏ hơn hẳn, lại còn có biểu hiện xấu hổ cuối mặt xuống đất.
Đến đây Yuqi phát hiện hình như mình đã hiểu sai vấn đề, thì ra đứa nhỏ này không phải đang buồn mà là đang tương tư đó.
Ấy nhưng đây cũng không nằm trong khả năng giải quyết của Song Yuqi a. Cái vấn đề 'tuổi mới lớn' này Sứ giả Song hoàn toàn không có kinh nghiệm làm quân sư đâu.
"À cái này..." - Yuqi gãi gãi đầu - "Không biết kiếp trước chị có không nhưng hiện tại thì không."
Thấy đứa nhỏ kia xụ mặt xuống nên vội vã khuyên nhủ - "Có gì đâu, tuổi mới lớn yêu đương là chuyện bình thường, có gì em phải uể oải như vậy chứ?"
"Thì tại... em đang rất nhớ người ta."
"Nhớ thì đi gặp thôi." - Sứ giả Song rất mạnh miệng đưa ra lời khuyên.
"Nhưng lỡ như người ta không muốn gặp em thì chẳng phải em là người phiền toái sao?"
"Ai? Ai dám không muốn gặp em gái của chị? Chị đây cầm giấy báo tử đứng trước mặt hắn liền."
Ấy vậy mà nghe Yuqi nói như vậy đứa nhỏ kia lại cười khúc khích, huých một bên vai của Sứ giả Song - "Chị không được làm như vậy, người ấy rất quan trọng đối với em."
"Được rồi, quan trọng thì quan trọng. Nhưng em xem... chậc chậc... báo hại em ngồi một mình giữa hành lang này thì có tốt không?" - Yuqi vuốt vuốt lưng đứa nhỏ, vừa nói trêu nhưng cũng vừa nói thật. Nghĩ đứa nhỏ này vì một người xa lạ mà trông ra nông nổi này cũng làm cho Sứ giả Song cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.
"Em đâu có ngồi một mình, em còn có chị mà." - Dẻo miệng cũng là một khả năng thiên bẩm của Shuha. Nhưng mà thật lòng cũng nhờ có Yuqi mà tâm trạng em khá hơn một chút.
"Đấy em xem, em như thấy này bảo sao mọi người không thích em được. Nếu người kia không thích em thì coi như có mắt như mù."
Shuhua lại dịp được che miệng cười khúc khích..
"Vậy chị thật sự chưa thích ai bao giờ sao?"
"Hiện tại thì chưa." - Yuqi thở dài, nhiều lúc cũng cảm thấy cô đơn lắm nhưng mà mọi người ở đây cũng như nó thôi, cuộc sống này vốn dĩ là tạm bợ, nếu như lỡ đem lòng yêu một người, sau này đến ngày phải rời xa thì sẽ rất đau lòng.
"Nhưng mà chị biết có một người nói về chuyện yêu đương thì rất là chung tình nha." - Đột nhiên cái thói buôn chuyện của Sứ giả Song lại bắt đầu giở chứng.
"Ai?"
Yuqi che miệng, ghé sát vào tai Shuhua thì thầm - "Là Miyeon đó."
Shuhua nghe hai chữ Miyeon tim lại hụt một nhịp. Vốn dĩ rất muốn hỏi về Miyeon nhưng em lại ngại, thế mà Sứ giả Song không ai khiến cũng khui ra làm em rất hiếu kỳ, liên tiếp hỏi Yuqi "Tại sao?"
Yuqi thấy Shuhua bỗng trở nên vô cùng nhiệt huyết, không suy nghĩ gì sâu xa chỉ nghĩ rằng đứa nhỏ này cũng muốn nói xấu Sếp tổng giống nó nên không ngần ngại gì kể luôn.
"Ngày trước có lần chị cùng Miyeon uống rượu đến say xỉn, lúc đó đang nói chuyện gì thì chị không nhớ rỡ, chỉ nhớ Miyeon lúc đó đã say đến mất tự chủ, vừa cầm ly rượu vừa nói..."
Yuqi còn rất nhiệt tình lắc lư người diễn tả lại bộ dạng Diêm vương đại nhân lúc say xỉn.
"Nếu như được chọn lại, tôi vẫn chọn yêu người đó, vì người đó mà chờ đợi suốt mấy trăm năm chỉ mong được gặp lại một lần nữa." - Dừng một chút - "Sau đó hình như Miyeon còn khóc nữa. Chị chỉ nhớ như vậy thôi, lúc đó chị cũng say quá rồi, nhưng mà câu nói kia của Miyeon chị vẫn nghe rõ, bởi vì nghe cũng rất là cảm động nha."
Trong lòng Shuhua bây giờ vô cùng rối loạn, thì ra Miyeon đã có người trong lòng, lại còn vì người đó chờ đợi lâu như vậy đủ để thấy nàng dường như rất yêu người đó. Nhưng nói vậy nghĩa là em chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Nghĩ đến thật sự rất muốn khóc, nhưng ở trước mặt Song Yuqi vẫn còn một chút tỉnh táo để kiềm nén lại - "Chị ấy có kể gì về 'người đó' không?"
"Không hề. Nhưng chị đã phát hiện có một thứ của người đó Miyeon luôn đem theo bên người, đó là miếng ngọc bội được gắn vào chuôi dù của chị ấy." - Sở dĩ Yuqi biết bởi vì có người đã từng hỏi Miyeon về miếng ngọc bội đó thì Miyeon đã trả lời rằng của một người rất đặc biệt đối với nàng để lại. Có lẽ những người khác không để ý gì nhiều nhưng với cái tính tò mò của Yuqi thì liên kết một chút về câu nói đêm say xỉn kia của Miyeon là nó đã đoán ra được ngay.
Shuhua trong đầu cố gắng định hình lại cây dù của nàng, đúng là em đã từng lướt mắt qua miếng ngọc bội kia nhưng cũng không thấy gì đặc biệt vì lúc đó em chỉ nghĩ rằng nó chỉ là một đồ trang trí bình thường thôi.
Nếu như đó là thứ quan trọng với Miyeon như vậy, thì quả nhiên nàng ấy vẫn còn yêu người kia...
"Đấy em xem, Diêm vương đại nhân bình thường hay khó ở vậy thôi chứ thật ra rất chung tình đó, suốt mấy trăm năm vẫn chỉ có một người." - Yuqi tạm thời chuyển từ tiết mục nói xấu Sếp tổng thành nói tốt cho Ngài ấy nhưng lại vô tình đâm thêm vào nỗi đau của Shuhua.
"Có lẽ vậy..." - Shuhua nói rất nhỏ bởi vì đã sắp nấc không ra tiếng nhưng vẫn cố gắng nuốt ngược lại vào một lần nữa - "Thôi em đi ngủ nha. Bye bye chị. Chị ngủ ngon." - Rất nhanh và cũng rất dứt khoát bỏ mặc Yuqi lại bơ vơ một mình ngồi ở đó.
Sứ giả Song vẫn còn ngơ ngác, không kịp chớp mi mắt đã chẳng thấy Shuhua đâu nữa. Gì vậy, đang đến lúc hay mà, Song Yuqi còn muốn kể thêm nữa về Sếp tổng, được hôm nói xấu Sếp như vậy mà đứa nhỏ kia lại chuồn mất. Lắc đầu chậc một cái, thật là tiếc.
Shuhua vào phòng đã vùi mặt vào gối, nước mắt cũng tự động chảy ra rất nhiều. Chỉ là cảm thấy bản thân đã từng rất hi vọng. Cho dù bản thân tự nhủ rằng chỉ cần như vậy ở bên cạnh chị ấy cũng đã quá đủ nhưng khi biết trong tim chị ấy đã có người khác thì cũng không thể nào tránh khỏi một trận đau lòng. Em cũng không thể nào trách chị ấy, đối với những gì chị ấy đã làm cho em, chỉ có thể trách bản thân mình có lẽ đã tự mình quá đa tình.
Nhưng có lẽ em cũng giống với Miyeon, nếu được chọn lại em vẫn chọn đặt hết tình cảm của mình cho Miyeon.
Chỉ vì,
Nhưng gì chị ấy làm,
Khiến em yêu chị ấy mất rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co