Chương 2
Takemichi thả mình trong bồn tắm ngập nước, quần áo trên người cũng chẳng thèm cởi ra.
Nó tự dìm bản thân xuống dòng nước lạnh, cùng với mong muốn được chết đi. Chết trong chính quá khứ do nó tạo ra.
"Liệu mình có được đến với họ không?"
Nó tự nghĩ, đầu óc nó tua đi tua lại những khoảnh khắc trong cuộc đời nó, gặp lại những gương mặt rạng rỡ đầy hy vọng vào nó.
"Mày đang làm gì vậy?"
Giọng nam nhân ngày ấy vang lên, âm ngưỡng mà nó muốn dùng cả đời để ghi nhớ nhưng cũng là giọng nói đem nó chôn vào hố sâu tuyệt vọng.
Takemichi không mở mắt, nó không nghĩ người ấy lại đến tìm nó lần nữa. Và thật lòng, bản thân nó không muốn đối diện với hắn.
Nam nhân thấy cả người nó không nhúc nhích, hai mắt cũng chẳng mở ra nhìn lấy hắn một lần. Trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
"Này! Takemitc-"
Hắn muốn gọi người này như cái tên hắn vẫn hay gọi, cái tên do chính hắn đặt cho. Nhưng cổ họng hắn nghẹn ứ lại.
Người này không phải thiếu niên năm đó rạng rỡ mỉm cười với hắn. Hắn cũng không phải là Mikey trong tiếng gọi đầy tin tưởng và tự hào kia.
Bàn tay rộng và rắn rỏi chộp lấy cánh tay yếu ớt của nó, hắn ta lôi nó dậy khỏi bồn nước lạnh lẽo.
Takemichi ngồi bệt trên sàn, một thân ướt sũng ngước mắt nhìn người đứng chắn trước mặt. Trong cổ họng bỗng cất lên một âm thanh nhỏ xíu mà nó không kìm được.
"Mikey."
Hắn ta nhìn nó bằng đôi mắt đen láy không một tia sáng. Trên mình là đồng phục của Kanto Manji, mái tóc vàng đã dài quá vai một chút nhưng lại mang vẻ nam tính vô cùng.
"Mày muốn làm gì?"
Mikey hỏi nhưng người kia không trả lời, cũng không nhìn hắn nữa.
Hắn ta cảm thấy người bên dưới là đang chán ghét hắn.
"Ư..."
Takemichi nhướng người theo nhúm tóc vàng bị đối phương ghì lấy, đau đớn đến rên rỉ. Mikey kề sát mặt nó, vừa vô tình, vừa vô cảm.
"Mày muốn làm mình làm mẩy gì nữa? Chẳng phải tao đã nói rồi sao? Tao đã nói tao sẽ bảo vệ mọi người!"
"Nếu mày đừng trở về thì mọi thứ đã khác, sẽ không có ai phải chết. Draken sẽ không phải chết!!"
Nó yếu ớt chạm vào tay hắn, đối với hắn không chút phản kháng để bị kéo lê ra ngoài.
Mikey hất Takemichi lên giường, quần áo ướt nước chảy một mảng lập tức thấm xuống gra nệm. Suốt cả quá trình đều leng leng tiếng xích sắt.
Nó co chân lùi về phía đầu giường, trong tâm trí chỉ muốn tránh né người kia.
Hắn ta giật phăng mấy cúc áo trước ngực, cởi bỏ bộ bang phục trắng tinh. Đầu đau như búa bổ hoàn toàn chẳng nghĩ được gì cả.
Mikey chậm rãi trèo lên giường, hệt như con thú dữ đang lăm le con mồi yếu ớt trước mắt. Hoàn toàn không có chút gấp gáp.
Rồi trước đôi mắt xanh tối tăm ấy, hắn đưa tay bóp chặt cổ họng nó. Muốn tự tay tước đoạt đi hơi thở của nó.
Takemichi nghe rõ tiếng thở của chính mình cũng như người trước mặt, cả ánh mặt, gương mặt mãi mãi chẳng thể quên.
Nó trợn mắt, trong mắt hằn lên nhưng tia máu đỏ rực, kinh dị. Nó chẳng vùng vẫy nổi với hắn.
Khoảnh khắc nó nghĩ rằng bản thân sẽ thực sự chết, Mikey lại buông tay ra. Như cách người này đợi nó sắp chết rồi lại xuất hiện.
Hắn không đợi nó lấy lại nhịp thở, thô bạo lấy đi bộ đồ ướt nhẹp của nó vứt xuống sàn.
Dây buộc tóc trong một chốc đứt đi, để mái tóc dài của nam nhân rũ rượi che đi gương mặt.
Takemichi không chạm vào mái tóc ấy, cũng không nhìn thấy gương mặt Mikey.
Đối phương lật cả người nó lại, đầu bị ghì sát xuống giường ẩm ướt. Takemichi hoảng loạn vì không biết hắn muốn làm gì.
Mikey tự thưởng cơ thể trần truồng trước mắt, làn da trắng nhợt nhạt và gầy gò.
Hai cánh mông bàn tay thô ráp tách ra, Takemichi ngọ nguậy muốn né tránh. Quá sợ hãi mà thốt ra tiếng nức nở.
Ngón tay miết nhẹ lên nếp nhăn quanh lỗ hậu. Trời chỉ mới trưa nhưng trong phòng cũng tắt đèn tối um um, Mikey không nhìn rõ màu sắc nhiễm dục của thứ trước mắt.
Hắn chỉ mới miết nhẹ, vậy mà nó đã bật ra mấy tiếng rên rỉ.
"Hức... Dừng lại..."
Takemichi nức nở van xin đối phương, nhưng đáp lại nó chỉ là tiếng thở dốc đầy nặng nề bên tai. Mikey chỉ im lặng với nó, bày ra bộ dạng ghét bỏ nó.
Nó sao biết được. Hắn yêu nó vô cùng...
Mikey thô bạo đút một ngón tay vào hậu huyệt trước mắt, phát hiện nơi này nóng hổi nhưng lại khô khan. Huyệt đạo bài xích dị vật không ngừng co bóp muốn đào thải. Bản thân người trước mặt lại không ngừng uốn éo tránh xa hắn, cảnh này trong mắt Mikey lại không khác nào đang câu dẫn.
"Đau... Hức, đau quá..."
"Manjirou."
Takemichi không biết vô tình hay hữu ý gọi tên hắn, cái tên mà chẳng gã bất lương nào dám gọi. Vậy mà nó, một thiếu niên yếu ớt nằm lọt thỏm dưới thân hắn và dùng giọng nói thân thuộc đó để gọi tên hắn.
Không phải Mikey vô địch. Là Manjirou, tên bất lương hồn nhiên bên bạn bè.
Hai năm qua, hắn đã đợi một tiếng gọi như thế, chỉ để kéo hắn trở về.
Đã muộn chưa?
Dẫu trong tâm dao động mạnh mẽ, nhưng Mikey không đáp lại tiếng gọi kia. Hắn banh hai cánh mông mịn màng của nó ra, dùng chính dịch vị của mình làm chất bôi trơn cho Takemichi.
Miệng dưới nóng ẩm trái ngược hoàn toàn với cổ họng khô khốc của Mikey.
Bộ dạng hiện tại của người này, thật sự khiến hắn muốn ăn sạch.
"Takemitchy."
Mikey hắn gọi tên nó, bằng tông giọng trầm và khàn đặc. Nó ngoái đầu, đưa đôi mắt màu lam đục nhìn hắn. Phát hiện màu đen trong mắt hắn hòa lẫn vào bóng tối của căn phòng.
Cánh tay bị đối phương nắm lấy, Mikey đặt tay nó lên đũng quần vốn đã phồng lên từ lâu. Hành động này lẫn thứ ẩn sâu lớp vải thô kia đều khiến tâm can Takemichi hoảng hốt.
Cự vật to lớn trong một thoáng đã bị đem ra ngoài. Mikey quỳ đè lên người Takemichi, một tay không ngừng sục lên xuống cự vật cương cứng, miệng cũng không ngừng gọi tên người trong lòng.
"Ha... Takemitchy... Takemitchy..."
Trong bóng tối phủ cả căn phòng, ấy vậy mà hắn vẫn có thể thấy rõ gương mặt đỏ bừng đượm tình của nó, thấy cả sự phóng dục của hắn phản chiếu trong đôi mắt đối phương.
Dương vật Takemichi ỉu xìu nằm vặt vẹo trên bụng, không quá nhỏ nhưng vẫn nằm gọn trong một bàn tay của Mikey.
Hai dương vật áp sát nhau, thêm ma sát từ bàn tay thô kệch của hắn. Takemichi vừa sướng vừa nức nở.
"Hức... Mikey, dừng lại... Hức... Dừng lại đi mà... Làm ơn..."
Động tác của Mikey không những không dừng lại mà ngày một nhanh, tiếng gầm gừ nơi cuống họng cũng bật ra khe khẽ.
Vừa tuốt lộng vừa kẹp chặt khiến Takemichi chìm trong khoái cảm lẫn đau đớn, muốn bắn cũng không được. Nó chỉ có thể nằm im rên rỉ để mặc hắn lộng hành.
"Ha... Takemitchy..."
Mikey cúi người vùi đầu vào hõm cổ nó, hơi thở nóng ấm phả ra làm tai Takemichi đỏ bừng.
Nó cảm giác dương vật bên dưới được buông lỏng, thứ dịch nóng ấm, đặc sệt của cả hai phun đầy bụng.
Takemichi muốn đẩy cục thịt đang đè trên mình ra, nhưng một chút sức lực cỏn con cũng không có. Đối phương còn không biết ý, vô tư sờ soạng khắp người nó.
Mikey liếm đi giọt nước mắt đọng ở khóe mi Takemichi, phát hiện người này nhạy cảm giật mình một cái.
"Gọi tên tao đi, Takemitchy."
Nhưng đáp lại Mikey chỉ là tiếng nức nở của nó. Trong lòng Mikey chỉ nghĩ, người này là đang chối bỏ hắn.
Vẫn là mái tóc vàng ấy, nhưng đã xơ xác mất rồi. Đôi mắt biếc cũng không còn. Và thiếu niên năm nó mỉm cười tự hào kề vai bên hắn cũng chẳng còn.
6/5/2023
Báo thủ "buồn khủi" Mikey và Người hùng mít ướt Takemichi >:3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co