Truyen3h.Co

mniu

Chưa đặt tiêu đề 105

kimmchiiiiiiiii


CHƯƠNG 105

Sáng thứ bảy lúc chín giờ.

Tại một cửa hàng sách ở khu Vân Hải.

Cửa hàng sách mới mở này tổng cộng có hai tầng, diện tích rộng, tầng một có chỗ ngồi để tự học và đọc sách, tầng hai có chỗ ngồi và bàn càng rộng rãi hơn, đây là khu vực tiêu dùng, mua một tách cà phê có thể ngồi một ngày.

"Đang nhìn gì vậy?" Có người mang cà phê đến.

Cô gái trẻ bên cửa sổ nói: "Có một anh chàng đẹp trai ở tầng dưới, không đúng, là một cậu em đẹp trai, vừa cao vừa đẹp trai, đi xe đạp, đã đứng dưới lầu được mười phút rồi."

Người bạn liếc nhìn, không cần người bạn kia chỉ, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết bạn mình đang nói về ai.

Đúng là rất đẹp trai.

"Còn là em đẹp trai có tiền nữa, cái xe đạp mà cậu nói, mười vạn."

"!! Một chiếc xe đạp mà đắt tiền như vậy sao? Trời ơi, còn thật sự là vừa cao vừa đẹp trai vừa trẻ lại còn giàu nữa."

Người bạn cười: "Cậu chết tâm đi, người ta nhìn thì chắc là học cấp ba thôi, cùng lắm cũng chỉ năm Nhất?"

"Nghĩ cái gì thế, cậu em đẹp trai này ở tầng dưới đợi cũng gần 10 phút rồi cũng không lên đây. Đeo túi sách, cái loại kiên nhẫn này nhất định là đợi bạn gái, đợi anh em cũng không phải dáng vẻ như vậy đâu." Cô gái trẻ nói.

Hai người bạn cùng phòng thời đại học hẹn nhau ở đây, một người viết luận văn, một người làm kế hoạch công việc. Vừa ngồi xuống còn chưa tập trung làm việc, cứ thế ngồi nhìn em đẹp trap ở tầng dưới cả 15 phút, lại vừa tán gẫu.

"Đoán xem khi nào bạn gái nhỏ của cậu ta đến?"

"Cậu chán quá đấy, tớ làm việc đây."

Người bạn bật máy tính lên đọc tài liệu, người bạn kia nhún vai tỏ vẻ chán nản, bắt đầu mở vở làm việc, chưa viết xong được năm phút đồng hồ lại tùy tiện liếc mắt nhìn, bên dưới không có ai rồi.

Cậu em đẹp trai đi rồi?

Sau đó, có tiếng bước chân và tiếng nói từ cầu thang.

"Kim Thái Hanh, chúng ta hẹn nhau lúc chín giờ rưỡi mà, tôi còn đi sớm hơn mười phút đấy."

"Tôi đạp xe đến đây cho nên phải đi sớm, cậu không đến muộn đâu. Hơn nữa, học sinh đợi giáo viên không phải là chuyện bình thường sao, thầy Điền?"

"Vậy thì tôi sẽ mời cậu đi uống nước, không cho phép từ chối đâu. Phải nghe lời thầy giáo đó nha bạn học Kim."

"Được. Tôi cũng mang theo một máy tính bảng tới đây, lát nữa có thể treo acc trứng sẽ tự động ấp..."

Chiếc xe đạp nhỏ 10 vạn vậy mà cũng chẳng quan tâm lắm, anh nhà giàu đẹp trai đi lên rồi, nhìn gần người thật còn đẹp trai hơn, bên cạnh lại chẳng có cô bạn gái nhỏ nào cả, là một cậu em xinh đẹp.

Cả hai đều mang theo túi sách.

"Kim Thái Hanh cậu tìm chỗ ngồi đi, uống gì?"

"Cậu uống cái gì tôi uống cái đấy."

Cô gái trẻ nhìn thấy, cậu em đẹp trai rất tự nhiên thuận tay giúp cậu em xinh đẹp lấy túi sách. Ừm, hành động này, chỉ có lúc cô mới yêu đương, bạn trai cũ cũng giúp cô lấy túi thế này.

Không có bạn gái nhỏ, có thể là bạn trai nhỏ.

Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến cô, những nhân viên trâu bò tăng ca cuối tuần bắt đầu làm việc.

Cậu em đẹp trai và cậu em xinh đẹp đương nhiên là Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc. Hai người hẹn nhau đến tiệm sách học tập. Điền Chính Quốc mua cà phê, đang đứng đợi món Kim Thái Hanh lại đến.

"Tôi muốn một ly Latte hạt phỉ, cậu ok không?"

"Ok."

Nhân viên phục vụ làm xong cà phê, Kim Thái Hanh cầm hai tách cà phê, Điền Chính Quốc tay không cười híp mắt đi bên cạnh Kim Thái Hanh. Cậu không phải là cầm không nổi hai ly cà phê, rõ ràng trùm trường cố ý tới cầm đó.

Máy tính bảng được kết nối với WiFi, Kim Thái Hanh treo tài khoản game rồi bắt đầu ấp trứng.

"Học gì trước?" Điền Chính Quốc nhấp một ngụm cà phê hỏi.

Kim Thái Hanh liếc nhìn cà phê trên khóe miệng Điền Chính Quốc, hơi đảo mắt đi, nói: "Vật lý và Hóa học, tuần trước tôi học Toán suốt rồi, hai môn này còn hơi yếu."

"..." Cậu là môn nào cũng yếu mà. Điền Chính Quốc cười, "Được."

Hai người bắt đầu học, mười lăm phút nghỉ ngơi một lần để lật trứng rồng, đổi thành bầu không khí. Chớp mắt là đã đến buổi trưa, Kim Thái Hanh nghe thấy là đã trưa rồi còn có chút kinh ngạc, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

Học tập với Điền Chính Quốc chưa bao giờ khó khăn cả.

"Tôi mời cậu bữa trưa."

"Được chứ, bạn học Kim tốn kém rồi~" Giọng điệu của Điền Chính Quốc cao vút.

Thứ Bảy học cả một ngày. Lúc chập tối, Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc thu dọn cặp sách, giọng điệu lạnh nhạt của hắn lộ ra chút không nỡ, nói: "Cậu phải về nhà rồi à? Bây giờ còn chưa quá muộn."

"Không phải, hôm nay cậu biểu hiện tốt như vậy, tôi mời cậu đi xem phim. Chúng ta đi hẹn hò đi Kim Thái Hanh!"

Kim Thái Hanh cool ngầu: "Hẹn, hẹn hò?"

"À, hai thằng con trai không thể như thế được—" Giọng Điền Chính Quốc kéo dài, đầy vẻ trêu ghẹo.

Kim Thái Hanh tức khắc nói: "Hai thằng con trai chẳng có gì là không thể."

"Vậy thì cậu thu dọn đồ đạc đi để tôi xem xem một chút. Cậu muốn xem cái gì?"

"Đều được."

"Không có đều được."

"Tôi thích khoa học viễn tưởng, còn có phim kinh dị."

"Tôi không thích phim kinh dị, tôi sợ."

"Thực ra tôi cũng không quá thích phim kinh dị mấy." Kim Thái Hanh thay đổi câu trả lời của mình một cách rất cool ngầu.

Điền Chính Quốc cười lên lộ ra má lúm, Kim Thái Hanh cảm thấy Điền Chính Quốc giống như đọc được suy nghĩ của hắn, hơi quay đầu đi, nói: "Trước đây thì là vậy." Quả đúng là bịt tai trộm chuông mà.

Vì Điền Chính Quốc không thích nên thay đổi sở thích của mình để phù hợp với đối phương, chỉ là muốn cùng đối phương cùng nhau đi xem phim, cùng nhau hẹn hò.

"Đúng lúc có một bộ phim khoa học viễn tưởng, còn là của nước ngoài nữa. Tôi sẽ mua suất có phụ đề tiếng Anh." Điền Chính Quốc cười rất ngọt, cho trùm trường chút mặt mũi.

Mua vé xong, trung tâm mua sắm chỉ cách đây một trạm dừng chân.

"Xe đạp của cậu có thể chở người không?" Điền Chính Quốc giống như đột nhiên nhớ ra hỏi.

Xe đạp của Kim Thái Hanh là xe đạp địa hình, phía sau không có chỗ ngồi, chỉ có một cái xà hơi nghiêng.

"Hình như không thể chở được tôi rồi nhỉ?" Điền Chính Quốc nhìn nhìn chiếc xe đạp của Kim Thái Hanh nói, khóe mắt để ý đến khuôn mặt đang nghệt ra của Kim Thái Hanh, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp của mình đầy hung dữ và thất vọng.

Điền Chính Quốc: ... Nhịn cười.

"Chẳng qua chỉ một trạm thôi, nếu không thì chúng ta chịu đựng chút nhé? Tôi lười chen chúc tàu điện ngầm, cậu chở tôi có được không? Kim Thái Hanh."

Kim Thái Hanh lập tức nói: "Được." Có lẽ cảm thấy tốc độ trả lời quá nhanh, lại nói thêm: "Tôi nghĩ cậu ngồi lên xe cũng không vấn đề."

Ở tầng trên, nhân viên làm việc cả một ngày và nghiên cứu sinh viết luận văn cả một ngày.

Nhìn thấy những gì đang xảy ra ở tầng dưới.

"Cái này như là ngồi trong ngực luôn rồi rồi."

"Anh em thực sự sẽ chỉ cảm thấy buồn nôn, thà đi bộ hơn còn hơn làm vậy."

"Vừa nãy còn thấy đói bụng, bây giờ có chút no rồi."

Tầng dưới.

Điền Chính Quốc ngả người ra sau nói, "Cũng may là tôi gầy, cậu có chật không vậy? Nếu không thì tôi–"

"Không chật, vừa vặn." Kim Thái Hanh không cho Điền Chính Quốc cơ hội nói 'nếu không thì', một chân chống đỡ xe, nói: "Đưa cặp sách cho tôi."

Điền Chính Quốc đưa cặp sách qua. Kim Thái Hanh mang cả hai cái cặp sách trên lưng, khi cúi đầu xuống, tóc của Điền Chính Quốc sẽ sát vào cằm hắn, có gì đó khác lạ. Kim Thái Hanh ép cho khóe miệng mình không nhếch lên, nói: "Ngồi lùi lại phía sau chút đi, đừng để bị ngã."

"Được." Điền Chính Quốc điều chỉnh lại vị trí của mình, cả người như dựa vào trong ngực của Kim Thái Hanh, giống như phàn nàn nói nói: "Ngồi trên xà có chút đau mông."

Kim Thái Hanh siết chặt tay cầm, ho khan một cái nói: "Tôi đạp đây."

Tháng mười một ở thành phố Hạ, gió buổi tối có hơi lạnh.

Nhưng có hai nam sinh cấp ba trên một chiếc xe đạp không hề cảm thấy lạnh, ngược lại còn khá nóng. Điền Chính Quốc ngồi trên xà cũng không thoải mái lắm nhưng trên mặt lại nở một nụ cười siêu vui vẻ, trêu chọc Kim Thái Hanh rất vui, nhìn thấy Kim Thái Hanh lắp bắp rồi phản ứng lại thì cười không ngớt.

Xem phim xong đã mười giờ tối.

Tài xế của nhà họ Điền đến đón, Điền Chính Quốc vẫy tay: "Cậu đạp xe về nhớ cẩn thận một chút, chú ý an toàn. Ngày mai gặp lại ở trường nhé."

"Biết rồi."

Kim Thái Hanh nhìn bóng xe của Điền Chính Quốc rời đi cũng đạp xe đi về. Ở đây cách nhà họ Chu không gần, thậm chí là có chút xa nhưng bây giờ cả người Kim Thái Hanh bồn chồn cần phải vận động, đặc biệt là cứ nghĩ đến Điền Chính Quốc ngồi trên xe của hắn.

Hì hì.

Khuôn mặt của trùm trường nở một nụ cười vui vẻ sảng khoái, đón gió lạnh, không kìm được kích động vui sướng mà hét lớn lên một tiếng.

May mắn hôm nay đã đi xe đạp.

Thứ hai.

Lại đến rồi, học sinh Anh Hoa vừa vào cổng trường đã đối diện với top 100 trên màn hình điện tử. Có người thì vui sướng, có người thì lo lắng, đương nhiên có người tự biết mình không thể lọt được vào được cái màn hình điện tử này cho nên vô tư hóng chuyện.

"Hạng nhất của lớp 10 là ai?"

"Có thấy tôi không vậy?"

Bài kiểm tra tháng vẫn là kết quả của lớp 10 và 11, không có lớp 12. Màn hình điện tử thay đổi hai phút một lần. Học sinh đang tụ tập rất đông phía dưới, có người nói: "Bây giờ là đến lớp 11 đó."

Trương Gia Kỳ và Lâm Khả cùng nhập bọn, trên tay cầm một cái bánh thịt bò, hít hà cắn từng miếng một. Lần này không cần Lâm Khả mang hộ nữa, gia đình cậu ta chuyển đến đây, muốn ăn thì tự mua.

Thực sự là đau khổ.

"Đến lớp 11 rồi, tôi đi xem xem."

Trương Gia Kỳ ngẩng đầu nhìn, thấy màn hình đã được cắt thành thành tích của lớp 10.

"..."

"Đừng đi vội, đợi một chút đã, vừa lúc tôi phải ăn xong cái bánh này đã." Trương Gia Kỳ kéo Lâm Khả.

Lâm Khả ngoài miệng nói: "Dù sao chúng ta cũng lên không nổi cái này, chi bằng lên lầu ghi nhớ thêm vài từ mới đi." Nói thì nói, nhưng cũng không đi.

Mỗi ngày đều học và học, Lâm Khả thực sự muốn trì hoãn việc vào lớp vài phút.

Phải có lúc để bản thân thở nữa.

"Đủ nghĩa khí." Trương Gia Kỳ cảm động vì Lâm Khả đợi cùng cậu ta, vừa gặm bánh vừa nói, "Dù sao cũng không phải bàn cãi, Điền thần của chúng ta là số một. Đợi tôi ăn xong đã, thứ hai bắt rất ngặt, trong lớp không được ăn, thật là phiền phức mà."

Lâm Khả ừ một tiếng, có chút bơ phờ không muốn nói chuyện.

Có người phía sau nói: "Vẫn chưa nhìn thấy thành tích mà các cậu đã tự tin Điền Chính Quốc hạng nhất như vậy à?"

Hai người quay đầu lại, Trương Gia Kỳ không biết người này, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng gợi đòn, lại rung chân hỏi: "Lớp một à?"

Biểu cảm của Lâm Khả thay đổi, nói, "Ừ, Cùng chung cư mình đó."

"Không đến mức giả vờ không biết nhau vậy chứ Lâm Khả."

"Cậu quen à?" Trương Gia Kỳ hỏi.

Lâm Khả: "Triệu Trác Hàm, trước đây cũng coi như là bạn bè."

Triệu Trác Hàm đeo cặp trên lưng cũng vừa mới đến trường, nhìn thấy bóng lưng của Lâm Khả cùng với một bạn học khác phía trước mới cố ý mở miệng gây sự, bây giờ cứ nghe thấy Lâm Khả nói 'trước đây cũng coi như là bạn bè', nói: "Đúng là nhạt nhẽo." Rồi đi qua hai người, vừa đi vừa nói: "Bất kể là ai, dù sao cũng không thể nào là Lâm Khả cậu đâu."

"Thằng khốn này nói cái gì thế?" Trương Gia Kỳ nuốt không trôi cái bánh mì thịt nữa.

Lâm Khả ngăn cản Trương Gia Kỳ, "Bỏ đi, lời cậu ta nói cũng là sự thật mà."

"Này, sự thật cái gì, đây mới chỉ là lớp 11 thôi, còn hơn một năm nữa mới đến 12, làm sao mà lên không nổi chứ." Trương Gia Kỳ muốn xắn tay áo, "Cho dù là lên không nổi cái danh sách nát này thì sao chứ, một cái lớp đều như nhau, nói lảm nha lảm nhảm."

Triệu Trác Hàm nghe thấy vậy, xoay người trở lại, "Tôi chỉ nói sự thật, lớp một như thế nào thì cũng mạnh hơn lớp hai của mấy người."

Đang nói chuyện thì thành tích trên màn hình hiện ra thành tích của lớp 11.

"Vãi chưởng, Điền thần lại hạng nhất."

"Cách Lý Hữu Tình lớp 11-2 tận 10 điểm, quá trâu bò rồi."

"Không hổ là Điền thần, cái thành tích 744 điểm này là thi kiểu gì mới ra được vậy?"

Trương Gia Kỳ rung chân, bộ dáng vô cùng thiếu đánh, ngạo mạn nói: "Thấy chưa, hạng nhất khối, Điền Chính Quốc lớp hai, anh Điền của tôi, cũng chỉ mạnh hơn lớp một các người 10 điểm thôi."

"Nếu không phục, cậu ráng mà nỗ lực, cũng thi được hạng nhất xem xem."

Trương Gia Kỳ vui sướng đến nỗi mũi đều phổng cả lên rồi.

Anh Điền trâu bò!

Tác giả có lời muốn nói:

Trương Gia Kỳ léo nhéo rung chân cáo mượn oai hùm: Thấy không, hạng nhất khối là chị dâu tôi!


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co