Chưa đặt tiêu đề 108
CHƯƠNG 108
Trong ký túc xá, trên bàn làm việc trên giường của Kim Thái Hanh là chiếc máy tính bảng, giao diện game là nhà của Thiên Trì Nhất Khoát và vợ của Thiên Trì Nhất Khoát. Ngôi nhà mang phong cách Trung Quốc cổ đại, có một chiếc giường làm bằng ngọc cùng nhiều loại đá quý khác nhau, mang theo các hiệu ứng đặc biệt của trò chơi lấp la lấp lánh.
Và ở trong đó có một chú rồng trắng nõn, có thể là vì dính ánh sáng của ngọc nên làn da của rồng nhỏ cũng có cảm giác thần thánh như ánh sáng ngọc trai.
Đây là chú rồng con của Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc.
Trò chơi lấy bối cảnh kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây với hình ảnh của rồng được lấy từ Trung Quốc cổ đại đương nhiên chú rồng nhỏ trong giai đoạn này vẫn chưa oai phong lẫm liệt, chỉ giống như một con rắn trắng nhỏ. Còn tính cách và sở thích lại giống như phương Tây, thích lấp lánh châu báu kim cương.
Điền Chính Quốc cảm thấy chuyện này chỉ là trò mà nhà sản xuất nghĩ ra để móc túi của các người chơi mà thôi.
Chỉ là 'cái nôi' thôi mà được trang trí bằng đá quý, được bán trong trò chơi với giá 888 RMB kèm với mô tả: Rồng con có thể ngủ ngon hơn ~ lớn lên mạnh mẽ hơn ~
Điền Chính Quốc: ...
Các nhà tư bản đúng là biết làm trò.
Thế mà có người lại dính chiêu này. Kim Thái Hanh, một người mới làm cha đã mua tận hai cái rồi, nói rằng làm như vậy con trai yêu quý sẽ không bị mệt, ngủ ngon.
Lúc đó Điền Chính Quốc nghe xong thì cười rất vui vẻ.
"Sao vậy?" Kim Thái Hanh cảm thấy kỳ quái, "Tôi nói không đúng à?
Điền Chính Quốc lắc đầu, cười hì hì nói, "Không sao, cậu nói đúng lắm."
Sao trùm trường có thể dễ thương như vậy chứ.
Sau đó Điền Chính Quốc xem như nhìn trùm trường bằng filter màu hồng, quên mất tiêu cái câu "ai mua là thằng ngốc", còn rất là vui vẻ bằng lòng cùng Kim Thái Hanh làm cặp chồng chồng ngu ngốc, cùng nhau mua mua mua cho con trai rồng.
Cả cái game Mộng Tiên Kiếm này, khu Bốn bọn họ chơi chỉ có một con rồng, danh tiếng lẫy lừng, uy phong hiển hách. Ở khu Hai cũng qua được cửa, chỉ là chỉ mở được rương báu. Chỉ có khu Một là mở được một quả trứng nhưng vì thời gian muộn hơn Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc cho nên đến bây giờ đều đang trong thời gian ấp trứng.
Vì vậy, trong toàn bộ game, chỉ có Thiên Trì Nhất Khoát và Vợ Của Thiên Trì Nhất Khoát là có rồng, hơn nữa còn ấp ra luôn rồi.
Ngày phá vỏ là thứ Hai.
Toàn bộ trò chơi còn thông báo sự ra đời của chú rồng đầu tiên, cực kì phô trương!
[Thông báo toàn sever: Xin chúc mừng Thiên Trì Nhất Khoát và Vợ Của Thiên Trì Nhất Khoát đã cùng nhau ấp nở ra chú rồng con đầu tiên ~ Mộng Mộng chúc chú rồng nhỏ một ngày phá vỏ vui vẻ ~]
[Vãi chưởng! Phô trương như vậy cơ á!]
[Thật sự là ấp được ra rồi này, hình như cũng sắp một tháng rồi á, cái này đốt tiền thật chứ]
[Hình như còn hiếm hơn cả Thiên Mã của Thiên Trì Nhất Khoát á.]
[Hiện tại cả game chỉ có một con, không biết rồng con trông như thế nào nhỉ.]
Vô số lời bàn tán truyền đi khắp game. Sau đó web game đã tung ra sự kiện điểm danh mừng chú rồng đầu tiên phá vỏ, có thể ngẫu nhiên nhận được tiền vàng, có thể khấu trừ vào tiền mua sắm trong trung tâm thương mại.
Người chơi nhao nhao đến phó bản cấp độ khó cao để chụp ảnh, sau đó đi đổi tiền vàng.
Nói thế nào nhỉ, theo như suy nghĩ của Điền Chính Quốc, đây là một marketing của phía nhà sản xuất nhằm nâng cao sự khan hiếm của rồng, làm mánh lới quảng cáo, lấy tiền vàng để trừ những thứ trong trung tâm mua sắm và thúc đẩy doanh số bán hàng hàng ngày.
Nhưng cũng vì thế này mà những chú rồng con đã được game thủ truyền tụng và đánh giá quá cao, cả thanh danh của Thiên Trì Nhất Khoát và Vợ Của Thiên Trì Nhất Khoát cũng trở lên nổi tiếng hơn, so với ngày Thiên Trì Nhất Khoát rơi xuống bảng cao thủ còn cao hơn nhiều.
Đương nhiên còn có ngàn vàng cầu con, à không phải, là bài viết ngàn vàng cầu con trai rồng phá vỏ của Thiên Trì Nhất Khoát và Vợ Của Thiên Trì Nhất Khoát, giá đã là mười tám vạn tám rồi.
Chỉ cần là vật phẩm trong trò chơi là có thể bán.
Đương nhiên chuyện này đã bị Kim Thái Hanh từ chối, còn rất rất tức giận cầm acc clone đi bình luận vào bài viết.
[Cục cưng là con trai của tao và vợ tao, cút]
[Sốc! Thiên Trì Nhất Khoát người thật xuất hiện, ảnh chụp chung.]
[Thiên Trì Nhất Khoát đúng là một người đàn ông tốt mà, cái này đều không bán.]
[Từ đánh phó bản đến ấp trứng rồng, đến thời kì nuôi dưỡng, đề nghị đi trung tâm thương mại xem xem, một cái ổ thôi mà 888, còn phân cái gì mà thời kì ấu trùng, thời kì thanh niên, thời kì trưởng thành, còn có đồ ăn nữa, cái gì mà linh nhục thì không nói làm gì, mẹ kiếp sữa bột đều đắt như vậy à]
[Nếu là tôi thì đã bán rồi, đắt quá nuôi không nổi, quả nhiên rồng cưng không phải là thứ mà người thường như chúng ta có thể nuôi đâu.]
[Rất muốn xem ảnh của thái tử nhỏ @Thiên Trì Nhất Khoát, có thể đưa lên diễn đàn cho mọi người xem được không?]
[Đúng vậy, xin mà]
[+ Số căn cước công dân.]
Sau đó, Kim Thái Hanh không kìm được lòng khoe khoang của mình, chụp ảnh màn hình một con rồng nằm trong một chiếc tổ bằng ngọc. Bài viết ngàn vàng cầu con này lập tức nổi tiếng.
[Vãi chưởng, tôi vừa xem thái tử xong, đánh phó bản vô cùng thuận lợi, mở rương cũng được đồ tốt]
[Tiểu thái tử hãy phù hộ cho tôi.]
Cuối cùng, nó đã phát triển thành một bài viết cầu nguyện. Đây là điều mà Điền Chính Quốc không ngờ tới.
Lúc này, Điền Chính Quốc tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy Kim Thái Hanh đang ngồi trước bàn học viết gì đó, liền nhìn sang bàn bên cạnh giường, nói: "Không phải làm bài xong rồi sao? Đang làm cái gì vậy"
"Tôi đang nghĩ cho con trai một cái tên." Kim Thái Hanh cầm cuốn sổ đưa cho Điền Chính Quốc, "Cậu nhìn xem, tôi vừa nghĩ ra đấy."
Điền Chính Quốc: ...
Trong cuốn sổ, tên của con trai rồng có: Thiên Trì Tiểu Long, Thiên Trì Long Bảo, Thiên Trì Long Long.
Đúng là phong cách đặt tên của trùm trường, Long Long là cái gì. Điền Chính Quốc nhìn quyển sổ mà khen không lên lời, Kim Thái Hanh nói: "Cậu nghĩ đi, đây là tôi chỉ đang làm mẫu cho cậu thôi, thả con săn sắt bắt con cá rô. "
"Ngữ văn của bạn học Tiểu Kim bây giờ rất tốt đấy." Điền Chính Quốc ngồi trên giường lấy khăn lau tóc, liếc nhìn màn hình máy tính trên bàn đối diện sáng lên một màu trắng sáng bóng, nói: "Cũng rất sáng—"
"Thiên Trì Sáng à?" Kim Thái Hanh gật gật đầu, "Thầy Điền làm rất tốt."
Điền Chính Quốc: "—Tôi lời còn chưa nói xong, cũng rất sáng đấy, giống như một viên trân châu, gọi là Thiên Trì Trân Châu đi."
Kim Thái Hanh đương nhiên là không có vấn đề gì rồi. Hắn cảm thấy Thiên Trì Sáng và Thiên Trì Trân Châu đều chẳng khác gì, nghe hay như nhau, thế là đứng dậy nói: "Tôi đi đặt tên cho con trai đây."
"Ừm."
Nếu chuyện này không được giải quyết, trùm trường sẽ không thể chuyên tâm vào việc học được. Cuối cùng ID được đặt tên là Thiên Trì Trân Châu, Kim Thái Hanh còn thuận tay đưa lên diễn đàn khoe khoang một chút.
[Vợ đặt, êm tai <hình ảnh>]
[Tôi dường như nhìn thấy tên ID trên đỉnh đầu của rồng con rồi.]
[Thiên Trì đại thần còn cố ý phóng to ID để chụp màn hình]
[Thích ân ái khoe khoang vậy à.]
[Chỉ có mình tôi cảm thấy cái tên trân châu này rất... khó tả hả ta?]
[Mặc dù rất muốn nói chỉ có mình lầu trên thôi nhưng khi nhìn thấy bốn chữ Thiên Trì Trân Châu, tôi lại rơi vào trầm tư]
[Chủ thớt của bài viết có thể không muốn mua nữa rồi, mãi không thấy nói gì]
Ngay sau đó chủ nhân của bài đăng xuất hiện: [Tôi muốn tăng giá, nhưng lại sợ bị Thiên Trì đại đại hành hạ]
[Shock, chủ thớt xuất hiện rồi này! Cọ nhiệt một chút]
[Tiểu thái tử của chúng ta thật sự phải gọi là Thiên Trì Trân Châu rồi sao? Nghe chẳng phô trương chút nào]
[Bỏ đi, vợ hắn đặt đó. Tôi đã sớm nhìn ra, Thiên Trì Nhất Khoát chính là tên sợ vợ, vợ hắn ta nói gì thì chính là như vậy, trân châu thì là trân châu đi, dù sao thì tôi vẫn gọi là tiểu thái tử.]
[Lại nói, vì sao lại gọi là tiểu thái tử?]
[Rồng mà, còn là con trai trưởng của lão đại, không thể lay chuyển đương nhiên là thái tử rồi, nó còn có bố mẹ nữa, chỉ tiếc là bố mẹ nó lại đặt cho nó cái tên này.]
[Tôi đang mong chờ bao giờ trứng rồng ở khu Một sẽ phá vỏ, hy vọng đại lão ở khu Một có thể đặt cho nó một cái tên uy phong.]
[Cút đi, ở bài viết của tiểu thái tử Trân Châu mà lại nhắc khu Một, coi fan hâm mộ của tiểu thái tử bọn tao là giả sao]
Tiểu thái tử Trân Châu đã bị đẩy đến 19.9 vạn rồi.
[Nếu có thời gian chỉ trích vợ chồng Thiên Trì của bọn tao thì nên đi phân tích cái phó bản là hai vợ chồng liên thủ sinh con trai kìa]
Kim Thái Hanh nhìn thấy tin này, liên thủ sinh con trai...
Sau đó sang tay cho mấy bình luận này mấy like, Trân Châu là nhất, không ai có thể so sánh được!
"Được mười lăm phút rồi đúng không?" Điền Chính Quốc nhắc nhở.
Kim Thái Hanh lập tức tắt máy tính, sau đó bình tĩnh lại làm một bộ câu hỏi, nếu không đầu óc hắn toàn là hiệp lực sinh con trai.
Thứ Sáu tan học.
"Ngày mai gặp ở chỗ cũ?" Kim Thái Hanh hỏi.
Điền Chính Quốc gật đầu, "Được."
Hai người hẹn nhau học ở tiệm sách cũ. Sáng sớm hôm sau, Điền Chính Quốc đi ra ngoài dưới ánh mắt không nỡ của Tiểu Bồi Tiền. Cậu đến sớm hơn hôm trước nhưng ngay cả như vậy, Kim Thái Hanh cũng vẫn đến sớm hơn. Lần này chiếc xe đạp có thêm một chỗ ngồi phía sau.
Điền Chính Quốc nhìn thấy chỗ ngồi, nhướng mày.
Kim Thái Hanh giả vờ bình tĩnh nói: "Đổi sang cái khác thôi, không có ý gì đâu."
"Không phải là lo lắng giùm cái mông của tôi hả?" Điền Chính Quốc cười hì hì hỏi.
Kim Thái Hanh lắp bắp, "Cái rắm, cái gì chứ, không có, cũng không phải."
"Thôi vào đi, đùa với cậu thôi." Điền Chính Quốc đeo cặp sách vui vẻ nhảy lên bậc thang. Kim Thái Hanh đi theo phía sau, không kiềm chế được cảm xúc, trên mặt tràn đầy ý cười.
Hôm nay Kim Thái Hanh không mang theo máy tính bảng, Điền Chính Quốc làm đề của lớp thi đấu, còn Kim Thái Hanh thì làm bài thi. Buổi trưa, hai người đến một trung tâm mua sắm gần đó ăn cơm. Điền Chính Quốc cảm nhận thấy vị trí của ghế sau, cố ý xê dịch ra sau, nói: "Xa cách thật đó, Kim Thái Hanh."
Từ vị trí của Điền Chính Quốc nhìn lên, sau tai Kim Thái Hanh đã đỏ bừng.
"Tôi đạp đây." Kim Thái Hanh ho mấy tiếng.
Điền Chính Quốc rất tự nhiên vươn hai tay ra đặt hai tay lên eo của Kim Thái Hanh, cảm thấy cơ thể dưới tay mình cứng ngắc, sau đó vòng cả cánh tay ôm lấy eo Kim Thái Hanh, vươn tay vỗ vỗ nói: "Oa, Kim Thái Hanh, body cậu không tồi nha, có phải là có cơ bụng không? Tôi sờ thử— "
"Đừng, đừng sờ." Một tay Kim Thái Hanh nắm lấy cánh tay quấy rối của Điền Chính Quốc, giọng nói có chút khàn khàn, nói: "Cậu đừng đùa nữa."
Điền Chính Quốc: "Được~"
Lúc đạp xe, dáng người của Kim Thái Hanh chắn gió giúp Điền Chính Quốc.
"Vừa rồi có phải cậu xấu hổ không hả Kim Thái Hanh? Còn lắp ba lắp bắp nữa. Tôi chỉ sờ cơ bụng chứ có làm gì khác đâu. Cùng lắm ngày mai trở về kí túc xá, tôi cho cậu sờ lại."
Xe đạp loạng choạng.
Điền Chính Quốc nghe tiếng đe dọa thẹn quá hóa giận đằng trước của trùm trường: "Đừng có chọc tôi nữa."
"... Được, biết rồi, tôi ngoan."
Qua vài giây sau, Kim Thái Hanh nói: "Vừa rồi không phải tôi hung dữ với cậu đâu. Nhưng mà cậu sờ loạn rất nguy hiểm. Chúng ta đang trên đường đó."
"Tôi biết rồi, tôi ngoan ngoãn mà."
Kim Thái Hanh: "Cũng không cần quá ngoan ngoãn, cậu muốn làm cái gì nói cái gì cũng cũng được." Câu nói cuối cùng rất nhẹ, tựa như có thể bị gió thổi bay đi.
Điền Chính Quốc cười khẽ một tiếng, "Kim Thái Hanh, sao cậu lại tốt như vậy chứ."
Kim Thái Hanh đang lái xe phía trước hai mắt sáng ngời, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
"Cậu cũng rất tốt, Điền Chính Quốc."
Điền Chính Quốc siêu siêu tốt luôn.
Kim Thái Hanh nghĩ.
Tác giả có lời muốn nói:
Thiên Trì Trân Châu online~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co