Truyen3h.Co

mniu

Chưa đặt tiêu đề 112

kimmchiiiiiiiii

CHƯƠNG 112

Cửa chính mở ra, bên trong là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi.

"Tiểu Kim đúng không? Vào đi, đi đường vất vả rồi."

Kim Thái Hanh không biết người phụ nữ trước mắt. Người phụ nữ trung niên cười nói, "Tính mối quan hệ, cháu phải gọi là bà dì."

Sau đó Kim Thái Hanh không gọi, tự mình đi vào.

Nụ cười trên mặt người phụ nữ trung niên cũng không thay đổi, nói với trợ lý Khâu: "Tiểu Khâu cậu về trước đi, tôi sẽ thu xếp cho Tiểu Kim, cậu nói với chủ tịch Kim đừng lo lắng."

"Được rồi, làm phiền cô Chương."

Chương Tuệ nhanh chóng đóng cửa lại, vòng qua tường xây làm bình phong ở cổng[1], vừa thấy Tiểu Kim vẫn còn đứng trong sân, nhiệt tình nói: "Tiểu Kim cháu ở phía sau, sương phòng phía đông bà dì đã thu dọn xong rồi."

Ngôi nhà này là một ngôi nhà cổ, hai sân ra vào, bầu không khí ở khắp nơi lộ ra sự tinh xảo.

Chương Tuệ dẫn đường phía trước, đi qua hành lang bên cạnh, vừa nói: "Mẹ bà và bà cố nội của cháu là chị em họ, gia đình chúng ta trước đây đều ở bên cạnh. Mấy năm trước bà nội cháu bị trúng gió, cần người chăm sóc, bà dì không có việc gì cho nên đến giúp đỡ."

"Bà ấy bị trúng gió?"

Đây là câu đầu tiên Kim Thái Hanh mở miệng nói sau khi vào cửa.

Chương Tuệ cười cười, nói: "Người già rồi, ít nhiều cũng là một ít bệnh tật. Chuyện bốn, năm năm trước, người cũng cứu trở về, chỉ là hiện tại sức khỏe không tốt, ngủ sớm dậy sớm không thức đêm được, cho nên cháu trở đừng kinh động đến bà. Bà ấy ở sân trước, sân sau thì bình thường chủ tịch Kim ngẫu nhiên đến ở hai ngày, rất sạch sẽ, cháu ở bên này cũng tương đối yên tĩnh, không quấy rầy lẫn nhau."

Chương Tuệ và bà nội của Kim Thái Hanh là những người cùng vai phải lứa..

"Bà dì là Kim Chiếu mời về?" Kim Thái Hanh hỏi.

Chương Tuệ cười, giọng điệu thân thiết trách cứ một tiếng, "Đứa nhỏ này." Rồi nói: "Là chủ tịch Kim mời bà dì tới giúp đỡ. Được rồi, đến nơi rồi, đồ đạc đều chuẩn bị xong, cháu rửa mặt trước đi, có đói không? Làm cho cháu một chén hoành thánh nhé?"

"Không cần." Kim Thái Hanh từ chối.

Chương Tuệ cũng không khuyên nữa, mỉm cười để Kim Thái Hanh tự mình nghỉ ngơi, bà đi về tiền viện.

Sân trong là một ngôi nhà cổ, nội thất được trang trí rất hiện đại. Toàn bộ phòng phía đông này nối với phòng ngủ, phòng khách, phòng làm việc đầy đủ chức năng giống như một ngôi nhà nhỏ. Kim Thái Hanh không có hứng thú tham quan, nhanh chóng tắm rửa, lên giường, vốn định gọi điện thoại cho Điền Chính Quốc, vừa nhìn đã mười một giờ rưỡi.

Sau đó, điện thoại hiện lên 'thầy Điền'.

"Êi, Kim Thái Hanh cậu tới chưa?"

"Vừa đến, tắm xong rồi, đang muốn gọi điện thoại cho cậu ——"

"Thì tôi lại gọi tới? Ha ha nói như vậy chúng ta còn rất ăn ý."

Khóe miệng Kim Thái Hanh nhếch lên, "Ừ, rất ăn ý."

Trong tai nghe điện thoại bên kia, Điền Chính Quốc che miệng hắt hơi một cái, Kim Thái Hanh nhanh chóng phản ứng lại, "Có phải cậu đang gọi điện thoại ở hành lang không? Đã là tháng mười một, thời tiết lạnh như vậy, cậu trở lại giường ký túc xá đi, đừng bị cảm lạnh."

"Kim Thái Hanh lải nhải." Điền Chính Quốc hừ một chút, lại cười nói: "Tôi chỉ điện để hỏi cậu tới chưa thôi, cậu thu xếp xong rồi thì tôi cũng yên tâm. Tôi về ngủ đây."

Kim Thái Hanh đang ở một nơi chán ghét, nhưng bây giờ nằm trên một chiếc giường xa lạ, cả người lại thư giãn, nói: "Tôi ổn." Điện thoại dừng lại một lúc.

Hắn muốn Điền Chính Quốc trở về ngủ, nhưng cũng muốn nói chuyện nhiều với Điền Chính Quốc.

"Không được rồi, lạnh quá, tôi lên giường đây, nói chuyện QQ đi."

Kim Thái Hanh: "Được."

Chưa đến một phút, Kim Thái Hanh nhắn tin: [Cậu về chưa?]

Thầy Điền: [Ảnh.jpg]

Một tấm ảnh selfie của Điền Chính Quốc nằm trên giường, bởi vì tắt đèn, bật đèn ngủ nhỏ, ánh sáng hơi kỳ lạ, chiếu vào Điền Chính Quốc có chút cổ quái đáng yêu.

Kim Thái Hanh mở ra, lưu về.

Bạn học Kim: [Ở đây thay đổi rất nhiều.]

Thầy Điền: [Cậu đang ở Kinh Đô à?]

Bởi vì đối mặt với Điền Chính Quốc, nói về những chuyện trước kia cũng rất tự nhiên và trơn tru.

Bạn học Kim: [Nhà tổ của nhà họ Kim. Khi tôi còn bé, gia đình chúng tôi sống ở một nơi khác, bình thường chỉ có cuối tuần mới về ăn cơm]

Thầy Điền: [Nhà tổ?]

Bạn học Kim: [Ngày mai tôi sẽ chụp ảnh cho câụ. Họ rất coi trọng chuyện này]

Bạn học Kim: [Thế hệ cũ của nhà họ Kim.]

Hai người cứ trò chuyện lộn xộn qua lại như vậy, Kim Thái Hanh mơ hồ bỏ đi tất cả xưng hô có thể dùng, Điền Chính Quốc cũng không hỏi nhiều, đại khái có thể nghe hiểu, nói đơn giản Kim Thái Hanh chán ghét 'thế hệ trước' của nhà họ Kim, đó chính là ông bà nội.

Gần rạng sáng rồi, Kim Thái Hanh nhắn ngủ đi, Điền Chính Quốc ừ một tiếng.

Toàn bộ ký túc xá im lặng, mà đèn sân sau của một ngôi nhà ở Kinh Đô cách đó hàng ngàn dặm đã được thắp sáng. Kim Chiếu trở lại. Sân nhỏ có hai cửa trước hai cửa sau, cửa trước cửa chính, phía sau sửa thành nhà để xe cũng có thể đi vào.

Kim Chiếu thỉnh thoảng trở về ở, hay đi phía sau.

Ông ngẩng đầu nhìn ánh đèn còn sáng trong sương phòng phía đông, cũng không tiến lên gõ cửa, trực tiếp trở về phòng chính, rửa mặt nghỉ ngơi. Kim Thái Hanh ở sương phòng phía đông nghe được, biết Kim Chiếu trở về, tắt đèn đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Kim Thái Hanh tỉnh lại đẩy cửa ra đã nhìn thấy Kim Chiếu.

Hai cha con nhiều năm chưa từng gặp mặt, ngũ quan của Kim Thái Hanh rất giống Kim Chiếu, lạnh lùng cứng rắn, sắc bén, cảm giác không dễ ở chung.

Kim Chiếu mở miệng trước, "Cùng nhau ăn bữa sáng."

Kim Thái Hanh muốn từ chối, Kim Chiếu lại nói: "Bạn học Điền phải tham gia cuộc thi Cúp Trí Tuệ."

"Sao ông biết? Tôi cảnh cáo ông đừng điều tra cậu ấy." Ánh mắt Kim Thái Hanh vừa hung vừa lạnh lùng nói.

Kim Chiếu: "Cảnh cáo ba? Con dùng cái gì để cảnh cáo ba? Ngồi xuống, ăn sáng."

Chương Tuệ tới đưa bữa sáng, không thấy hai cha con giương cung bạt kiếm, cười ha hả nói: "Nấu hoành thánh, còn có bánh bao canh, Tiểu Kim có thích mấy món này không? Có muốn nếm thử đặc sản của kinh đô không?"

."Không cần." Kim Thái Hanh cứng rắn nói.

Kim Chiếu ngược lại giọng điệu ôn hòa, nói: "Dì Tuệ cứ để đó, không cần để ý đến nó."

"Tiểu Kim trở về, dì làm bà dì thương đứa nhỏ, hai người ăn trước, dì còn chiên bánh quai chèo đường, lát nữa hai người nếm thử xem, thứ này bây giờ chiên giòn rất ngon." Chương Tuệ nói xong đi ra tiền viện.

Hai cha con ăn phần của mình, vô cùng yên tĩnh.

Một lát sau tiền viện truyền đến tiếng mắng chửi, khoảng cách thật xa nhưng vẫn có thể nghe đầy năng lượng. Kim Thái Hanh dừng thìa, mặt Kim Chiếu không đổi sắc tiếp tục ăn, một bên nói: "Bà nội con tỉnh rồi, ăn xong đến tiền viện chào hỏi."

Kim Thái Hanh không nói gì.

Kim Chiếu dường như biết con trai nghĩ gì, buông thìa trong tay xuống, lau tay nói: "Ba không ngược đãi bà nội của con, cũng không hại bà bị trúng gió, ba còn không đến mức như vậy."

Hoành thánh trong bát còn một nửa, Kim Chiếu lại giống như không có khẩu vị, không có ý định cử động. Vừa vặn Chương Tuệ đến đưa bánh quai chèo đường, chiều bằng đầu ngón tay, bọc một lớp vừng mật ong, sáng lấp lánh.

"Tiểu Kim nếm thử xem."

Kim Thái Hanh không nhúc nhích đũa, Kim Chiếu gắp một cái vào chén Kim Thái Hanh, nói: "Nếm thử đi, sáng sớm dì Tuệ thức dậy bận rộn làm cho con."

"Bình thường tôi có thói quen dậy sớm." Chương Tuệ cười cười, ngay sau đó nói: "Lão thái thái cũng ăn sáng xong, chậm nửa tiếng nữa cũng không muộn lắm."

"Được."

Chương Tuệ lại đi về tiền viện.

Trên bàn đặt bánh quai chèo đường, Kim Thái Hanh không nhúc nhích, bao gồm cả cái trong chén. Kim Chiếu nhặt đũa lên một lần nữa, ăn một cái, mới nói: "Cúp Trí Tuệ được tổ chức ở Kinh Đô, tập trung học sinh cấp Ba cả nước, Điền Chính Quốc rất thông minh."

Kim Thái Hanh nghĩ đó là chuyện đương nhiên, nhưng không nói gì.

"Cậu ta hẳn là sẽ thi vào hai trường đại học ở Kinh Đô, thành tích Bắc Đại Thanh Hoa tùy tiện chọn." Kim Chiếu buông đũa xuống, "Còn con thì sao, nếu muốn cùng nhau học, ba vẫn có chút quan hệ."

Kim Thái Hanh không chút nghĩ ngợi nói: "Tôi tự thi, không cần ông."

"Tự mình thi? Lần cuối cùng điểm thi tháng là 297 điểm." Ngữ điệu Kim Chiếu rất khách quan.

Kim Thái Hanh: "Còn một năm nữa."

Kim Chiếu gật gật đầu, tùy ý Kim Thái Hanh, dùng giọng nói bình thản bình tĩnh nói: "Ba lập di chúc rồi."

Một mảnh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng Kim Thái Hanh ăn bánh quai chèo đường.

"Con không muốn biết nội dung?"

"Ông chết tôi sẽ biết." Kim Thái Hanh cũng bình tĩnh nói.

Kim Chiếu nở nụ cười, "Đi thôi, cùng nhau đến tiền viện thăm bà nội của con."

Sân trước có Kim lão thái thái, Chương Tuệ, còn có một số hộ lý, đầu bếp, bảo mẫu, thậm chí bên cạnh phòng chính còn có một phòng cấp cứu, đặc biệt chuẩn bị cho Kim lão thái thái.

Như Kim Chiếu nói, ông không hà khắc với Kim lão thái thái, thậm chí mọi phương diện đều chăm sóc rất tốt.

Kim lão thái thái trúng gió cấp cứu kịp thời, sau đó được chăm sóc bảo dưỡng rất tốt, từ lúc mới bắt đầu bại liệt trên giường đến bây giờ có thể đi lại, chỉ là không lanh lẹ lắm, cần phải chống gậy, nói chuyện cũng có chút chậm, chảy nước miếng, có đôi khi buổi tối sẽ không khống chế được đi tiểu không kiềm chế.

Mỗi buổi sáng, nếu bài tiết không kiềm chế, sẽ ầm ĩ mắng chửi người khác.

Chủ yếu là mắng đứa con trai Kim Chiếu này.

Kim Chiếu là con ruột của Kim lão thái thái, điều này không có bất kỳ điểm nghi ngờ nào.

Buổi sáng hơi lạnh, gió thổi, lão thái thái vừa ăn xong bữa sáng, Chương Tuệ đưa một cái khăn nóng để lão thái thái tự lau tay lau miệng. Nếu người khác hầu hạ chăm sóc, lão thái thái muốn mắng người, cảm thấy người khác chê bà phế vật không lanh lợi.

Kim lão thái thái rất hiếu thắng.

Hai cha con bước vào phòng khách của phòng chính. Lão thái thái ngồi trên ghế, ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, tóc cũng chải tỉ mỉ, nhìn thấy Kim Chiếu và Kim Thái Hanh tiến vào, nói chuyện chậm rãi, "Đi mấy năm nay, không có quy củ giống y như mẹ của nó."

Kim Thái Hanh không tức giận, không có biểu cảm gì nhìn bà cụ cứng rắn để khiến mình nhìn qua vô cùng sĩ diện đang ngồi trên ghế. Những lời này khi còn bé hắn đã nghe qua.

"Câm?"

"Không có." Giọng nói Kim Thái Hanh rất bình tĩnh, "Tôi giống mẹ tôi, không có quy củ."

Kim lão thái thái tức giận đến run tay, Chương Tuệ ở một bên đưa nước, để bà uống hai ngụm thuận khí, nói: "Cẩn thận sức khỏe chị ạ, trước đó còn nói nhớ cháu trai mà."

"Tôi không nhớ nó, tôi nhớ cháu trai của tôi." Kim lão thái thái đẩy tay Chương Tuệ ra, run rẩy chỉ vào cha con Kim Chiếu, nói: "Nó không phải là con trai tôi, đây cũng không phải cháu trai tôi."

"Nếu không có nó, con trai tôi sẽ không chết."

Chương Tuệ biết mấy chuyện thối nát của nhà họ Kim. Bà chị gái này làm mẹ ruột lại coi đứa nhỏ của người dưng là tâm can mà che chở, ngược lại con ruột của mình lại không vừa mắt, hơn nữa đứa nhỏ của người dưng kia chết rồi, không liên quan gì đến Kim Chiếu, cũng không phải Kim Chiếu hại chết.

Càng đừng đề cập đến Kim Thái Hanh vô tội.

"Chăm sóc thật tốt." Sắc mặt Kim Chiếu vô cùng bình tĩnh dặn dò.

Chương Tuệ đương nhiên nói được, thấy hai cha con rời đi. Hai người vừa đi, lão thái thái mắng vài tiếng, lại bắt đầu khóc rống, khóc cho 'con trai' đã chết.

"Chị phải thương lấy thân mình, đứa nhỏ đều hiểu chuyện, đừng khóc, khóc lâu sẽ ảnh hưởng sức khỏe."

"Kim Chiếu nhẫn tâm, nó trở về là trở về, muốn Cố Nhi quay về làm gì, bằng không Cố Nhi cũng sẽ không chết..."

Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau hẳn là có thể nói xong chuyện của nhà họ Kim.

Chú thích:

[1] Raw: 影壁/ ảnh bích:

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co