Chưa đặt tiêu đề 130
CHƯƠNG 130
Trên bàn ăn.
Điền Chính Quốc cách Kim Thái Hanh một cái bàn dài, một người ngồi ở đầu bàn, một người ngồi ở cuối, ở giữa còn có Điền Hồng Hào.
Điền Chính Quốc:...
"Cha, cha không cần phải canh phòng nghiêm ngặt như vậy." Mèo nhỏ Điền Chính Quốc không vui ra mặt.
Điền Hồng Hào nói: "Gì mà canh phòng nghiêm ngặt, papa đói bụng, cũng muốn ăn khuya cùng hai đứa." Đến khi giúp việc mang hoành thánh lên, Điền Hồng Hào nói: "Ăn nhanh đi, ăn xong rồi nghỉ ngơi sớm đi."
Điền Chính Quốc: ...
Bây giờ cậu chỉ hận sao nhà mình có bàn ăn dài như thế!
Hoành thánh có mùi vị gì, Kim Thái Hanh không nếm ra được, chỉ lo nhìn Điền Chính Quốc. Điền Chính Quốc không vui, khuôn mặt vô cùng đáng thương, nhăn nhó như là chú mèo nhỏ bị bắt nạt. Kim Thái Hanh không nhịn được, nói: "Chú, Tiểu Quốc không có bắt nạt cháu, chúng cháu đang giỡn thôi."
Điền Hồng Hào giận Tiểu Kim không có nỗi niềm tranh giành.
Tên nhóc này lớn lên cũng coi như cao to vạm vợ, không nghĩ tới điệu bộ lại là cô vợ nhỏ!
"Chú thấy hết rồi." Điền Hồng Hào không nhắc lại chuyện vừa rồi, hai mắt của ông sắp mù luôn rồi, lời nói cũng vô cùng sâu sắc nói: "Thật ra cháu cũng không cần quá tủi thân. Tính tình của Điền Chính Quốc có đôi khi không tốt, cháu cũng không cần nhường nó quá."
Điền Chính Quốc tính tình không tốt: ...
"Cha, cha đừng có vung nồi lung tung cho con!" Điền Chính Quốc lên tiếng kháng nghị.
Điền Hồng Hào làm lơ cậu, nói: "Ăn cơm đi, đừng để ý tới nó."
"Cha!" Điền Chính Quốc lại kháng nghị.
Rốt cuộc Điền Hồng Hào cũng là cha ruột. Mặc dù ông không nói gì, nhưng hai ba miếng là đã ăn xong bữa khuya.
Hoành thánh là do dì giúp việc gói, nhỏ nhỏ xinh xắn, buổi tối cũng không nên ăn quá nhiều, một chén chỉ có năm sáu viên, ăn cùng với một dĩa rau trộn.
Đối với Điền Hồng Hào mà nói, ăn cái này không khác gì đang uống nước, vừa đủ không đói bụng thì được.
"Hai đứa ăn xong thì trở về phòng minh." Điền Hồng Hào nhìn con trai nói, vẻ mặt toát lên vẻ canh phòng nghiêm ngặt giống như là ông vừa đi, Điền Chính Quốc sẽ làm ra hành vi 'phạm tội' với Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc:...
"Con biết rồi mà papi."
Điền Hồng Hào thầm thở dài trong lòng, ai bảo đây là con trai ruột của ông làm chi, Tiểu Kim chịu khổ rồi. Ông xoay người định đi nhưng lại không yên tâm nói với Kim Thái Hanh: "Có chuyện gì thì hô to..."
"Cha!" Điền Chính Quốc lại lần nữa kháng nghị.
Kim Thái Hanh nói: "Chú, Tiểu Quốc thật sự không bắt nạt cháu, cậu ấy vẫn luôn giúp cháu, chú yên tâm."
Vẻ mặt vô cùng thành khẩn, nhưng ở trong mắt Điền Hồng Hào là dáng vẻ cam tâm tình nguyện thay con ông che giấu...
Thôi vậy, còn trẻ cứ chơi đi.
Điền Hồng Hào nện bước đi lên trên lầu, đi tới ngã rẽ chỗ cầu thang thì nhìn thấy Tiểu Kim cầm chén chạy tới gần con ông, ngồi xuống, còn nhỏ giọng dỗ dành nó...
Một người muốn đánh một người muốn bị đánh.
Xứng đôi.
Nhà ăn.
Điền Chính Quốc căm tức ăn một viên hoành thánh, nói: "Bây giờ ở trong mắt cha tớ tớ là một tên ác bá trắng trợn cướp đoạt dân nữ."
"Ác bá Điền." Kim Thái Hanh cười nói.
Điền Chính Quốc nhéo cánh tay Kim Thái Hanh một cái như trút giận, có điều cũng không dùng bao nhiêu sức, giống như làm nũng hơn. Kim Thái Hanh nhếch miệng nói: "Ngày mai tôi sẽ nói rõ với chú."
"Đừng, nếu cậu lại tiếp tục nói, cha tớ sẽ lại tự não bổ là đêm nay tớ tiến hành uy hiếp cậu." Điền Chính Quốc liếc mắt đã rõ, sau đó lại nhìn Kim Thái Hanh, một lần nữa vui vẻ nói: "Hiểu lầm như thế này cũng tốt." lời còn phía sau cũng chưa nói ra, nhưng dáng vẻ đắc ý, vừa nhìn đã biết là đang nghĩ cái gì.
Trùm trường Kim là vợ của Điền thần đấy.
Kim Thái Hanh cũng không nói gì.
Chờ đến khi ăn khuya xong cũng đã hơn mười giờ rồi. Kim Thái Hanh đi tới phòng dành cho khác. Thấy Kim Thái Hanh thật sự đi tới phòng dành cho khách, Điền Chính Quốc đi tới nắm lấy cánh tay Kim Thái Hanh.
"Muốn ngủ phòng cho khách thật sao?"
Kim Thái Hanh vô cùng nghiêm túc nói: "Tôi đã đồng ý với chú là đêm nay ngủ phòng dành cho khách."
Điền Chính Quốc:...
"Vậy đợi lát nữa tớ đứa sách xuống cho cậu để cậu đọc sách." Điền Chính Quốc vô cùng đoan chính nói.
Kim Thái Hanh nói được. Điền Chính Quốc không lề mề, đi lên lầu. Khi đi ngang qua tầng hai, nhìn thấy cửa phòng cha cậu đang mở rộng còn cha cậu thì đang lén lút nhìn ra ngoài, Điền Chính Quốc lập tức: ...
"Cha, một mình con, tiểu Hanh ở phòng dành cho khách dưới lầu, con lấy sách đưa cho cậu ấy."
Điền Hồng Hào giả vờ như muốn ra ngoài hít thở không khí, mở cửa ra, nói: "Đã trễ rồi còn định học nữa sao. Con người Tiểu Kim cũng không tệ, là một đứa nhỏ ngoan." nói ngủ ở phòng dành cho khách thì thật sự ngủ ở phòng cho khách.
"Thành tích của cậu ấy rất kém, phải cố gắng học tập, ít nhất tới rạng sáng mới có thể đi ngủ, con không thích kẻ ngốc." Giọng điệu Điền Chính Quốc giống như đang oán giận.
"Cũng đừng ép buộc quá, con người Tiểu Kim cũng không quá tệ." Điền Hồng Hào nói.
Điền Chính Quốc xua tay, nói: "Con biết rồi, sau lần thi này nếu cậu ấy không tăng 100 hạng, con thật sự..." khí thế hung hăng đi lên lầu.
Câu nói cùng giọng điệu của cậu khi vào tai Điền Hồng Hào trở thành nếu lần thi sắp tới Tiểu Kim không tăng 100 bậc thì con của ông sẽ tức giận rồi chia tay. Tính tình thế này cũng quá tệ rồi.
Tiểu Kim cũng thật vất vả rồi.
"Vợ à, em nói xem có phải anh nuông chiều Tiểu Quốc quá rồi không?" Điền Hồng Hào đi vào phòng hỏi vợ mình.
Lý Văn Lệ không trả lời, nghe lão Điền lầm bầm lầu bầu nói: "Nó là con trai anh, vừa thông minh vừa ngoan, anh cũng không quản nó quen ai, dù sao chuyện này cũng không phải chuyện lớn lao gì, còn trẻ mà. Sau này anh đối tốt với Tiểu Kim một chút, đứa nhỏ Tiểu Kim này chịu đựng tính tình của con mình một chút cũng không có gì."
Tự mình thuyết phục bản thân, hơn nữa rõ thể hiện sự bênh vực người mình hết sức rõ ràng.
Điền Chính Quốc lấy đồ đi xuống lầu, lần này khi đi ngang qua tầng hai, cậu thấy cửa phòng của cha mình đóng chặt, không còn lén lút nhìn trộm.
Tốt lắm, cha cậu đã tin cậu có tính tình độc đoán thậm chí còn là một đứa bắt nạt Tiểu Kim. Chỉ có cậu được bắt nạt người khác, không có khả năng bị Tiểu Kim bắt nạt.
Rất tuyệt!
Điền Chính Quốc gõ cửa phòng dành cho khách, Kim Thái Hanh mở cửa.
"Sách của cậu." Điền Chính Quốc đẩy sách vào lòng ngực của Kim Thái Hanh, đi vào bên trong phòng.
Kim Thái Hanh hơi do dự nhưng không ngăn cản, đi theo sau cậu. Phòng dành cho kách tuy rằng hơi nhỏ nhưng dù sao cũng là phòng nhà họ Điền, vẫn có phòng vệ sinh riêng, còn có cả bàn làm việc.
"Đúng rồi, dì giúp việc đã chuẩn bị quần áo cùng đồ dùng cá nhân cho cậu chưa?" Điền Chính Quốc như mới nhớ ra. Cậu mặc quần áo ngủ rộng thùng thình ngồi trên giường của Kim Thái Hanh, còn đung đưa hai chân, biết rõ vẫn cố hỏi: "Muốn mượn quần lót mới của tôi không?"
Kim Thái Hanh: "Cậu đừng có chọc tôi."
Quả thật là 'cảnh cáo'.
Điền Chính Quốc hừ hừ: "Là cậu nói tôi nhỏ– Tớ là nói quần lót tớ nhỏ."
Thật ra là cùng một nghĩa.
Mèo nhỏ Điền mang thù.jpg
"..." Kim Thái Hanh nhìn phía dưới của Điền Chính Quốc, nhịn không được nói: "Thật sự nhỏ." có điều giọng điệu hơi yếu.
Điền Chính Quốc mở to hai mắt to tròn của mình, giống như con mồi rơi vào bẫy rập, nói: "Tớ không tin, trừ phi tớ kiểm tra!"
"Áo chơi bóng của tôi, cậu mặc to. Bình thường khi cậu tắm rửa, giặt quần lót phơi ở ban công, tôi nhìn thấy." Kim Thái Hanh dùng giọng điệu vô cùng nghiêm chỉnh tự thuật lại.
Điền Chính Quốc:...
Giận thật chứ!
Điền Chính Quốc cũng không phải thật sự muốn 'kiểm tra'. Cậu biết Kim Thái Hanh sẽ không đồng ý, dám lớn gan nói câu đó chỉ là muốn trêu chọc Kim Thái Hanh mà thôi.
Cuối cùng, hai người ngồi vào bàn học vô cùng thuần khiết ngồi học tới hơn một giờ.
Điền Hồng Hào không ngủ được, vẫn luôn xem giờ, đi lên nhìn thử con trai còn trong phòng không rồi xuống dưới lầu nhìn thử. Cửa phòng dành cho khách không đóng, ông lẵng lặng nhìn vào, sau đó nhìn thấy hai người thật sự đang ngồi học, vô thức thở phào nhẹ nhõm, thật đúng là không học tới rạng sáng không đi ngủ.
Tiểu Kim cố lên.
Sáng sớm ngày hôm sau, trên bàn ăn của nhà họ Điền, thức ăn vô cùng phong phú.
Điền Hồng Hào rất nhiệt tình với Kim Thái Hanh, chào hỏi Tiểu Kim bảo nhanh nhanh ngồi xuống, còn hỏi muốn ăn cái gì bồi bổ thân thể.
Điền Chính Quốc:?
Nghe được chuyện con trai muốn cùng Tiểu Kim đi mua đồ đạc, Điền Hồng Hào cũng không lên tiếng phản đối, thậm chí còn rất cổ vũ nói: "...Đi ra ngoài chơi cũng tốt, đừng cả ngày vùi đầu vào học. Tiểu Quốc con giúp đỡ Tiểu Kim nhiều vào, không được cáu kỉnh."
"Muốn vào ở ngay thì nên mua đồ làm từ thiên nhiên, có mấy cửa hàng bán không tệ." Lý Văn Lệ nói.
Kim Thái Hanh vô cùng cảm động, cảm ơn chú dì.
Sau đó hai người đi ra ngoài.
Điền Chính Quốc quả thật có chút tính nết, đó là mua đồ không nhìn giá. Nhưng bởi vì Kim Thái Hanh trả tiền cho nên Điền Chính Quốc nói: "Nếu không tớ tự mua đồ đạc ở phòng tớ vậy?"
"Không cần, tôi có tiền." Kim Thái Hanh thẳng thắn nói.
Kim Thái Hanh rất ít khi ở trước mặt Điền Chính Quốc quả quyết "không cho phép phản đối" như thế này.
"Tiểu Kim thật khí phách." Điền Chính Quốc trêu ghẹo nói.
Lỗ tai Kim Thái Hanh hồng lên: "Bây giờ tôi không có nhiều tiền lắm, sau này tôi sẽ cố gắng."
"Được." Điền Chính Quốc biết ý của Kim Thái Hanh.
Kế hoạch cho tương lai sau này.
Đồ đạc cần cũng không có sẵn, cuối cùng là sắp xếp vào hai ngày cuối tuần từng loại mang tới rồi lắp đặt, dù sau trong tuần Kim Thái Hanh cũng ở nội trú trong trường học. Hai người nhanh chóng mua xong, giải quyết xong đã là giữa trưa nên bọn họ dùng cơm ở ngoài, buổi chiều đi thẳng về trường học luôn.
Bắt đầu học tập.
Kỳ thi tháng sắp tới. Lần này, kỳ thi tháng trùng với cuộc thi Cúp Trí Tuệ cả nước. Vốn dĩ đầu mỗi tháng Anh Hoa sẽ tiến hành kỳ thi, bây giờ thời gian thi được dời lại vài ngày, định là hai ngày tuần sau.
Chuyện này tới tiết tự học buổi tối cuối tuần bạn học trong lớp mới nói.
"...Tốt rồi, tôi còn tưởng tuần này thi, bây giờ dời sang tới tuần sau."
"Sớm hay muộn vẫn phải thi mà."
"Tôi định nói, Điền thần thật sự không tham gia cuộc thi sao? Thật đáng tiếc."
"Tôi cũng định nói chuyện này. Trước đó mỗi lần thi ở lớp thi đua Điền thần đều đứng nhất, cũng không biết lãnh đạo trường học nghĩ gì, chỉ vì trốn học mà không cho Điền thần thi, những người còn lại có thể vào chung kết sao, đây là cuộc thi cả nước đấy."
"Ai biết chứ, dù sao tôi cũng rất ghét Trịnh bới móc lớp 1 kia."
"Tôi cũng vậy."
Đến khi Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh đi vào, tiếng bàn tán cũng từ từ biến mất, sợ ảnh hưởng tâm trạng Điền Chính Quốc, sợ Điền thần khổ sở. Thật ra Điền Chính Quốc biết, cũng không có gì khổ sở.
Cậu không tham gia, người nên khổ sở là trường học! Điền Chính Quốc nghĩ.
"Hôm nay, học Sinh học cùng Ngữ văn, hai môn này cũng cần ôn tập." Điền Chính Quốc ngồi xuống cùng Kim Thái Hanh, nói nhiệm vụ hôm nay.
Kim Thái Hanh 'ừ' một tiếng, sau đó lấy tập viết ra, nhìn vào mắt Điền Chính Quốc.
"Cậu không tức giận sao?"
Điền Chính Quốc cười, Kim Thái Hanh khó hiểu không biết sao cậu lại cười, lời hắn nói cũng không có gì buồn cười. Điền Chính Quốc cười, nắm lấy cánh tay Kim Thái Hanh, nói: "Mọi người đều cảm thấy tớ sẽ buồn, chỉ có cậu cảm thấy tớ tức giận."
"Tức chó má." Kim Thái Hanh nói lời thô tục.
Lúc này là trùm trường không phải là Tiểu Kim ngoan ngoãn nữa.
Điền Chính Quốc nói: "Trước đây thì có chút chút như thế, không buồn, chỉ tức giận, bây giờ thì vô cùng bình thản."
Lời nói thật không dễ nghe, dựa theo kinh nghiệm chiều con của Điền Hồng Hào, nếu Điền Chính Quốc nói với cha cậu thì ban thi đua không có khả năng xóa tên cậu, thậm chí còn có thể làm cho chủ nhiệm lớp 1 không dạy lớp thi đua, thay người khác vào.
Nhưng Điền Chính Quốc không làm vậy.
Cậu có bối cảnh, trong nhà có tiền, có thể sử dụng ít thủ đoạn.
Cho dù khi bị họ Trịnh chủ nhiệm lớp 1 kia chỉ tay vào mặt, Điền Chính Quốc có tức giận, có bất mãn, có phản đối có giận dỗi, thậm chí cũng nghĩ tới sẽ nói lời thô tục, nhưng chỉ là ý nghĩ chứ không hành động.
"Cuộc thi không chỉ mỗi cái đó, tớ là ngôi sao lấp lánh, không có nghi ngờ." Giọng điệu Điền Chính Quốc vô cùng tự tin, cười nói.
Tâm trạng Kim Thái Hanh bất mãn, muốn nói lời thô tục nhưng đã bị nụ cười trên mặt Điền Chính Quốc làm dịu đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co