Truyen3h.Co

mniu

Chưa đặt tiêu đề 159

kimmchiiiiiiiii

CHƯƠNG 159

Quê quán của nhà họ Điền ở tỉnh nhưng mà có hơi xa một chút. Đó là một thành phố nhỏ nhưng mà phong cảnh rất đẹp, dựa núi gần sông, giá cả tiện nghi, thích hợp để nghỉ hưu dưỡng già.

Điền Chính Quốc đang đào sâu trong trí nhớ những ký ức về quê nhà.

Lúc nhỏ Tết đến Điền Chính Quốc cũng về quê, thôn trang cũng tạm được, không phải nghèo cũng chẳng phải giàu có, chỉ là một vùng nông thôn bình thường, chỉ là phong cảnh tự nhiên đẹp hơn thôn của nhà họ Lý. Ở đó có một dòng sông, cậu ta còn bị rớt xuống một lần.

"Tiểu Quốc cũng đã mấy năm không về rồi nhỉ." Điền Hồng Hào hỏi: "Năm nay có muốn trở về xem thử không?"

Trước đây bởi vì những người họ hàng kia cứ luôn xúi giục Điền Chính Quốc phải đối nghịch với Lý Văn Lệ, gieo rắc cho Điền Chính Quốc một số suy nghĩ lệch lạc, sau khi bị Điền Chính Quốc học cấp 2 nói trước mặt một lần, đối phương ỷ vào thân phận là trưởng bối thẹn quá hóa giận, bị một đứa trẻ nói như vậy yêu cầu Điền Chính Quốc phải đích thân xin lỗi.

Đương nhiên Điền Chính Quốc không xin lỗi, vốn dĩ cậu cũng không sai. Tích cách Điền Hồng Hào bao che con trai, đương nhiên sẽ không để con trai phải chịu ấm ức rồi cho nên dần xa cách với bên đó.

Tính từ năm lớp 7, bây giờ cũng gần năm năm rồi.

"Hay thôi con đi đi." Vốn dĩ Điền Hồng Hào chỉ muốn hỏi suy nghĩ của con trai, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chắc hẳn bọn họ vừa đi một cái là con trai lại chạy đến nhà Tiểu Kim không về nhà nữa.

Thế là hiếm khi Điền Hồng Hào độc đoán quyết định hộ con trai.

Điền Chính Quốc: " ... Cha, con cũng muốn trở về thăm quê mà." Cho nên đừng có dùng ánh mắt nhìn ác bá để nhìn cậu nữa!

Vài ngày trước khi trở về quê, ỷ vào lời 'uy hiếp' của cha mình, Điền Chính Quốc ở nhà Kim Thái Hanh chơi suốt hai ngày liền. Điền Hồng Hào mắt nhắm mắt mở. Trên mạng đều đã biết con trai ông có một 'cô bạn gái nhỏ' rồi.

"Mua chút đồ Tết nhé?" Điền Chính Quốc đội mũ, cùng Kim Thái Hanh đi dạo siêu thị.

Kim Thái Hanh đẩy chiếc xe, ừ một tiếng, nói: "Ngày mấy cậu về?"

"Không biết nữa, cha tớ nói ở nhiều nhất là ba ngày." Điền Chính Quốc đặt vào xe đẩy một bao gạo nhỏ. Đây là sản phẩm của nhà cậu, ăn rất ngon. "Tết cậu có về nhà không?"

Thật ra Điền Chính Quốc muốn ở lại cùng Kim Thái Hanh nhưng mà nghĩ cũng biết Kim Thái Hanh sẽ không đồng ý.

"Nếu cậu với tớ trở về quê thì tốt rồi." Điền Chính Quốc nói.

Kim Thái Hanh cầm lấy nước ép trái cây bỏ vào xe hàng, sau đó nói: "Tôi muốn đi Kinh Đô ăn Tết."

"Thật không?! Vậy thì tốt quá rồi." Điền Chính Quốc rất ngạc nhiên, không ngờ rằng Kim Thái Hanh sẽ đồng ý về Kinh Đô. Cậu không ở thành phố Hạ, nếu như Kim Thái Hanh ăn Tết một mình thì sẽ buồn chán lắm.

Kim Thái Hanh: "Ừ, mấy bữa trước đã đồng ý rồi. Cậu không cần lo cho tôi đâu."

"Cậu không lừa tớ đấy chứ?" Điền Chính Quốc đầy nghi ngờ.

Kim Thái Hanh: "Không có lừa cậu đâu, thật sự là về mà."

Vậy thì tốt.

Hai người mua nguyên liệu nấu ăn, định trở về ăn lẩu, nhân tiện hỏi mấy người Trương Gia Kỳ và Lâm Khả có muốn đến không. Lâm Khả đang cùng mẹ mua sắm đồ Tết không có thời gian, Triệu Trác Hàm gửi một loạt ..., Trương Gia Kỳ hưởng ứng tích cực, còn nói muốn đem thịt viên qua.

Lý Hữu Thanh im lìm bấy lâu ngoi đầu lên nói có thể tham gia không, cậu ta sẽ mang thịt bò sang.

[Đến đi ~]

Điền Chính Quốc gửi trong nhóm.

Năm mới đến thì náo nhiệt một chút.

Kết quả là Lâm Khả không thể đến thì lại đến sớm nhất, mang theo đồ ăn, "Bánh bao mẹ tôi gói còn có sủi cao nữa, có cả dưa muối, còn có bánh chay nhân đậu đỏ nữa."

"Tôi để vào tủ lạnh cho các cậu nhé?" Lâm Khả hỏi.

Kim Thái Hanh đối với từ 'các cậu' của Lâm Khả rất hài lòng, gật đầu biểu thị tùy ý làm. Lâm Khả vừa cởi áo khoác vừa giải thích nói: "Tôi đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn, mẹ tôi hỏi ai đấy, tôi nói là các cậu ăn lẩu, không ngờ mẹ tôi để tôi qua đây chơi."

Lâm Khả cởi áo lông vũ ra, bên trong là một chiếc áo len màu đỏ tươi, hẳn là quần áo Tết mới của cậu ta. Thật ra lớn như vậy rồi mặc quần áo mới gì cũng được, lại chẳng phải trẻ con nữa nhưng mẹ cậu ta khăng khăng phải mua.

Bây giờ tinh thần của mẹ Lâm rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước khi ly hôn. Trông bà rất bình thản, trên môi luôn nở nụ cười, không còn cố chấp và căng thẳng như trước, những đòi hỏi của bà đối với Lâm Khả cũng không ép sát như trước nữa.

"Mẹ tôi nói chiều nay còn hẹn người cùng đánh bài."

"Cậu từ học khu phòng qua đây à?" Điền Chính Quốc rất chắc chắn.

Lâm Khả cầm thức ăn xuống bếp, cất đồ vào tủ lạnh, một bên nói: "Đúng vậy, căn nhà kia ở trung tâm lớn quá, hơn nữa người kia cũng từng ở nên mẹ tôi không muốn tới đó, dự định năm nay vẫn ăn Tết bên này."

Vì vậy mới đến nhanh, cực kỳ gần.

Mẹ Lâm còn chưa nói, căn nhà ở trung tâm kia đợi sau này Lâm Khả có bạn gái thì cải tạo sửa sang lại cho Lâm Khả làm phòng tân hôn.

Giống gia đình Trương Gia Kỳ, Triệu Trác Hàm đều trở về căn nhà trước đây, không ở học khu phòng bên này. Trương Gia Kỳ bắt xe tới, trước cửa tiểu khu còn gặp phải Triệu Trác Hàm, hai người chạm mặt nhau.

"Không phải cậu không tới à?"

"Tôi chưa nói không tới." Triệu Trác Hàm nói.

Trương Gia Kỳ cảm thấy Triệu Trác Hàm có vấn đề, bình thường cùng bọn họ cũng không thân, "Chẳng lẽ Lâm Khả lại tới?"

Đợi lúc vào nhà, quả nhiên nhìn thấy Lâm Khả. Trương Gia Kỳ: "Tôi đã nói mà, nếu không thì làm sao ai đó có thể qua đây chứ."

"Các cậu đến rồi à!" Lâm Khả ngạc nhiên, "Hàm Hàm cậu cũng đến?"

"Ừm."

Điền Chính Quốc lắc lắc điện thoại, cười tủm tỉm nói: "Tôi thông báo đấy, cậu đều qua đây rồi, mọi người cùng nhau náo nhiệt."

"Phải đó. Cũng đã mấy ngày tôi không gặp các cậu rồi."

Mọi người bận rộn chuẩn bị đồ ăn, Lý Hữu Thanh cũng đem theo hoa quả qua, mang một quả dưa hấu, còn có thịt bò. Chờ lẩu chín, căn phòng tràn ngập âm thanh kể chuyện của Trương Gia Kỳ, ngay lập tức sôi động hẳn lên.

"Còn có mấy ngày nữa là Tết rồi, sớm chúc mọi người năm mới vui vẻ." Trương Gia Kỳ nói.

"Chúc mừng năm mới! Tôi hy vọng học kỳ sau điểm của tôi sẽ cải thiện hơn một chút." Lâm Khả mở đầu trước.

Sau đó không khí thình lình biến thành buổi cầu nguyện.

"Vậy tôi hy vọng năm mới mình có thể ấp nở một quả trứng rồng." Trương Gia Kỳ hâm mộ quả trứng rồng của anh Kim và Điền Chính Quốc đã không phải là ngày một ngày hai, không có trứng rồng, trứng khủng long cũng được.

Đương nhiên cậu ta nằm mơ sẽ nhanh hơn chút, game cổ phong làm sao có thể có trứng khủng long chứ.

"Hy vọng thành tích của Khả Khả sẽ tốt hơn." Nguyện vọng của Triệu Trác Hàm.

Lâm Khả còn có chút xấu hổ.

Lý Hữu Thanh nói: "Hy vọng mẹ tôi làm việc ít một chút, đừng có hay tức giận."

Mọi người đều nói xong rồi, đến lượt Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc.

"Để tôi." Điền Chính Quốc rất nghiêm túc nói: "Hy vọng bạn học Kim Thái Hanh sớm ngày lọt vào top 100!!!"

Có thể thấy vô cùng oán niệm.

Kim Thái Hanh: "Ừm."

Hắn sẽ cố gắng hơn.

Bữa ăn này cả bọn ăn rất lâu, nói chuyện ăn uống xong, cuối cùng thu dọn đồ đạc, ở phòng khách đánh bài. Mọi người bổ dưa hấu còn có đồ ăn vặt, máy chiếu thì tùy tiện mở một vài chương trình.

Ăn dưa hấu lạnh vào mùa đông vô cùng ngon, đặc biệt là vừa ăn lẩu xong bây giờ dùng để giải khát.

Điền Chính Quốc ăn rất nhiều, sau đó bị Kim Thái Hanh đặt vào trong tay chiếc ly giữ nhiệt.

"Ăn nhiều quá đau bụng đấy." Kim Thái Hanh nói.

Điền Chính Quốc: "Aida ăn một miếng nữa thôi, thật sự là một miếng nữa thôi mà, miệng tớ khô."

"Uống nhiều nước."

Kim Thái Hanh nói thì nói thế thôi nhưng vẫn để Điền Chính Quốc ăn thêm một miếng nữa. Kết quả là đến chập tối, mọi người vừa về, Điền Chính Quốc nằm trên sô pha nói đau bụng, "Cậu đừng có nói tớ, tớ khó chịu quá."

Đây còn biết làm cho Kim Thái Hanh nghẹn lời lại.

Kim Thái Hanh: ...

"Đi bệnh viện, tôi không nói cậu." Kim Thái Hanh không có cách nào giận Điền Chính Quốc, ngồi ở cạnh sô pha xoa xoa đầu cậu. Nhìn trên trán Điền Chính Quốc toát mồ hôi lạnh, hắn không khỏi nhíu mày, "Đau từ lúc nào đấy?"

Điền Chính Quốc chột dạ yếu ớt nói: "Lúc nãy tớ lén ăn miếng dưa cuối cùng, nhưng mà chỉ đau có một chút thôi, tớ tưởng là đau bụng đi vệ sinh, sau đó thì dần dần không thoải mái."

Còn ăn vụng nữa.

Kim Thái Hanh trầm mặt.

"Hừ hừ, có phải cậu giận rồi không, bụng tớ đau quá à Kim Thái Hanh."

Sắc mặt Kim Thái Hanh dịu đi, dìu Điền Chính Quốc ngồi dậy, ôn tồn nói: "Cậu ngồi chắc, tôi đi thu dọn túi sách, đi bệnh viện."

Điền Chính Quốc ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, nhìn Kim Thái Hanh nhanh chóng bỏ một chiếc cốc giữ nhiệt vào cặp sách, khăn giấy ướt, mặc áo khoác, sau đó đi tới mặc áo khoác cho cậu, trong lòng có chút áy náy, cúi đầu nói: "Tớ xin lỗi, Kim Thái Hanh."

"Không có gì xin lỗi cả, không có giận cậu." Kim Thái Hanh quàng khăn quàng cổ cho Điền Chính Quốc, "Tôi chỉ là lo lắng cậu khó chịu. Không sao đâu, bây giờ chúng ta đi bệnh viện, ngoan."

Điền Chính Quốc ngoan ngoãn ừm một tiếng.

Kim Thái Hanh đã gọi xe xong. Ngồi trên xe, hắn lấy từ trong túi ra một viên kẹo hương quýt, bóc vỏ ra đưa vào miệng Điền Chính Quốc, "Ngậm một lát, say xe thì nói với tôi."

"Được." Điền Chính Quốc cúi đầu ngậm lấy viên kẹo, dựa vào vai của Kim Thái Hanh.

Đến bệnh viện, Kim Thái Hanh đăng kí phòng khám gấp. Sắc mặt Điền Chính Quốc trắng bệch, ngồi vào ghế hội chẩn, kể ra hôm nay ăn những gì, "Lẩu cay, dưa hấu lạnh, thanh cay, coca..."

Lại còn ăn thanh cay, đây nhất định là Trương Gia Kỳ lén đưa! Mặt Kim Thái Hanh đen thui.

"Có vẻ như là bệnh viêm dạ dày ruột cấp tính, cậu nhóc đây là cháu ăn quá nhiều rồi. Trời mùa đông, sức khỏe có tốt như nào cũng không thể làm thế được." Bác sĩ nói hai câu, lại bắt đầu kiểm tra cuộn phim x-quang, sau đó truyền dịch.

Kim Thái Hanh mượn một chiếc xe lăn, đẩy Điền Chính Quốc đi đến các phòng kiểm tra khác của bệnh viện.

Kết quả chẩn đoán cuối cùng là đau dạ dày, chưa đến mức viêm dạ dày, phải nằm truyền nước.

Giày vò một buổi, cuối cùng Điền Chính Quốc cũng về lại dáng vẻ của người thì trời đã tối. Cậu không dám về nhà, cũng không dám nói cho cha cậu biết là bởi vì ăn nên đau bụng đang ở viện. Lúc cậu gọi điện về còn giả vờ bắt nạt trùm trường cha cậu mới đồng ý cho qua, còn bảo cậu chú ý chừng mực, đừng có mà cứ bắt nạt Tiểu Kim mãi.

Điền Chính Quốc đáng thương sụt sùi, thầm nghĩ toàn thân cậu bây giờ như nhũn ra, chính là có lòng cũng chẳng còn sức lực.

"Uống một ngụm nước ấm đi." Kim Thái Hanh mở ly giữ nhiệt, rót đến nhiệt độ vừa phải đưa cho Điền Chính Quốc. Điền Chính Quốc thậm chí còn không thể giơ tay lên, đành phải từ từ uống cạn nước từ nắp ly nước mà Kim Thái Hanh đang cầm.

Giống như là cậu chủ lớn được phục vụ chăm sóc tận răng.

"Không khó chịu nữa, nhưng miệng hơi nhạt nhẽo, đói rồi." Cậu chủ Điền đáng thương tội nghiệp nói.

Ngược lại Kim Thái Hanh nhẹ nhàng thở ra, "Đói bụng có khẩu vị là được rồi, trở về nấu cháo cho cậu ăn."

"Được."

Lúc cậu chủ Điền được Kim Thái Hanh nắm tay đưa ra viện, mặc dù vật lộn cả một buổi tối, đau bụng lại khó chịu mất mặt, còn để lại ấn tượng ác bá càng sâu cho cha cậu nhưng mà những thứ này không còn quan trọng nữa, Điền Chính Quốc cảm thấy nhiệt độ trong lòng bàn tay mình vô cùng tin cậy kiên định.

Kim Thái Hanh thực sự rất tốt rất tốt.

"Sau này tớ sẽ không như vậy nữa." Điền Chính Quốc rất tự giác nói.

Kim Thái Hanh mỉm cười, giơ tay đội mũ và khăn quàng cổ cho Điền Chính Quốc, nói: "Chỉ cần không làm tổn hại sức khỏe cậu, cậu dằn vặt tôi cũng được."

"Vậy thì tớ không nỡ đâu." Điền Chính Quốc lộ ra nụ cười vui vẻ.

Ở một góc của bệnh viện, Kim Thái Hanh thân thiết quàng khăn cho Điền Chính Quốc. Hai người nắm tay nhau rời đi. Một loạt hình ảnh này đã lọt vào một ống kính.

Tác giả có lời muốn nói:

Có người vạch trần Điền thần và trùm trường chơi gay!

Chủ nhiệm lớp Triệu Ngọc: Rốt cuộc đã đến rồi sao?

Điền Hồng Hào: Kim Thái Hanh là— cái gì nhỉ một nửa con trai tôi. Hai đứa nó nói chuyện yêu đương thì sao? [Xém chút nữa nói là con dâu]

Kim Chiếu: Tôi thấy Tiểu Quốc là một đứa nhỏ tốt, Thái Hanh cùng với thằng bé tôi cũng yên tâm.

Bạn học đu CP: Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi, cp tui đu thành hiện thực rồi!!! Vui mừng khắp chốn vội vàng vung hoa~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co