Truyen3h.Co

mo chuisle mo chroí

inside my world

chezzri



giờ trà chiều như thường lệ, luda hôm nay bỗng có hứng đổi gió, em nổi hứng muốn cùng chị jiyeon thưởng thức bữa xế tại phòng của chị ấy thay vì ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn của mình. bước chân thoăn thoắt liền tiến vào bếp sắp ra chiếc khay thiếc hai phần bánh kem ngọt ngào cùng ấm earl grey vừa mới pha rồi cẩn thận bưng chúng vào phòng của chị. em cẩn thận đặt khay trà và bánh ngọt lên chiếc bàn hình chữ nhật rồi đôi mắt cũng chợt chú ý đến một bóng lưng quen thuộc ở cạnh khung cửa sổ đang chăm chỉ dùng cây cọ vẽ tô tô chấm phác các nét để hoàn thành bức hoạ dang dở được đặt trên khung gỗ. luda cố gắng bước từng bước thật nhẹ nhàng, em âm thầm đứng ở phía sau ngắm nghía dáng vẻ đang làm việc nghiêm túc của chị, dù đã hơn một tháng có lẻ kể từ lúc chị jiyeon đến đây nhưng luda chưa từng nghe rằng chị ấy niềm yêu thích với hội hoạ.

"chị đang vẽ tranh ạ? chị đang vẽ người nào vậy chị jiyeon?"

em nhìn vào nhân vật trung tâm của bức hoạ là một cô gái với chiếc váy vàng mơ đang đưa tay ngắt một bông violet trên một cánh đồng hoa oải hương bát ngát mênh mông. trên môi cô gái ấy là nụ cười rạng rỡ như có ngàn tia nắng thổi hồn vào, cả thân hình như bừng sáng giữa cánh đồng hoa. chiếc mũ vành lớn đội trên đầu gần như đã che hết toàn bộ nửa trên gương mặt của người đó, tuy nhiên em vẫn nhận thấy cô gái trong bức tranh này thực sự rất quen. cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ thôi thúc, luda liền đánh tiếng khẽ hỏi jiyeon - người vẫn đang miệt mài với tác phẩm của mình.

giọng nói trong trẻo quen thuộc phát ra từ phía sau đã kéo người hoạ sĩ thoát ra khỏi thế giới trong tranh của mình, jiyeon có phần giật mình ngoái lại nhìn và nàng như muốn đông cứng lại khi thấy em đã đứng ngay phía sau mình từ lúc nào. thậm chí đôi mắt nâu trà tinh nghịch thường ngày ấy còn đang nhìn chăm chú vào bức hoạ của nàng. jiyeon vội vàng ngồi bật dậy lấy tấm màn trắng phía sau khung gỗ phủ lên bức tranh vẫn còn thơm mùi màu mới. toàn bộ hành động của người đối diện diễn ra rất nhanh chỉ trong một khắc ngắn ngủi khiến luda càng có thêm nhiều thắc mắc muốn được giải đáp trong lòng.

"một người quen của chị, luda vào lúc nào mà chị không để ý nhỉ?"

jiyeon mỉm cười rạng rỡ với em như mọi ngày, chị tiến lại ngồi xuống bàn trước, với tay cầm lấy một miếng bánh dâu tây để lại gần phía mình rồi bắt đầu xắn từng miếng bánh kem nhỏ bỏ vào miệng, sau đó còn không quên vỗ nhẹ vào chiếc ghế bên cạnh ý bảo em hãy ngồi xuống. luda cũng thôi không nghĩ ngợi, em tiến lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chị, tâm trí lúc này vẫn còn nhiều câu hỏi về cô gái trong bức tranh nhưng em sẽ để lại chúng cho riêng mình, có lẽ đến lúc nào đó khi chị jiyeon muốn nói thì chị sẽ kể với em thôi.

jiyeon lấy ra từ khay rồi đặt lên mặt bàn hai ly trà có hoạ tiết đẹp mắt. chị dùng hai tay cẩn thận giữ lấy quai ấm và bắt đầu rót trà ra hai chiếc ly vừa rồi. mùi thơm đặc trưng chầm chậm toả ra theo làn khói bốc lên rồi lan ra cả căn phòng. jiyeon để lại một ly cho mình rồi đặt chiếc còn lại bên cạnh ổ bánh đang ăn dở của em.

jiyeon chống cằm đưa mắt quan sát đứa trẻ nào đó đang rất vui vẻ thưởng thức miếng bánh ngọt và  ly trà ngon của riêng mình. có chắc là nàng đã gặp may hay không đây? có vẻ em vẫn chưa nhìn ra nhân vật trong bức tranh vừa rồi chính là nàng đang vẽ lại em, vẽ lại dáng vẻ xinh đẹp khi em diện chiếc váy vàng mơ ưa thích và chăm sóc cánh đồng oải hương sau nhà mà nàng đã vô tình trông thấy khi đang tự rót cho mình một tách earl grey trong bếp. nàng đứng đó quan sát em trong bao lâu nàng cũng không nhớ nữa, chỉ nhớ được là sau khi lên phòng nàng liền nổi hứng muốn lưu lại dáng vẻ xinh đẹp ấy của em lên trang vẽ. tính đến hôm nay là bức vẽ đã đến giai đoạn sắp sửa hoàn thành, jiyeon thầm nghĩ, nàng rồi sẽ cho em ngắm nhìn bức tranh này của mình, chỉ khi nó đã hoàn thiện.

jiyeon ngắm nhìn luda khi con bé vừa uống hết ly trà mà mình đã rót. sau buổi sáng hôm ấy nàng đã quyết định sẽ không nói gì với em về cuốn nhật ký, thực ra nàng cho rằng bản thân không nên nói gì thì hơn.

và giờ đây trong lòng nàng hiện giờ cũng đang có một vài thứ cảm xúc rắc rối mà bản thân nàng cũng chưa tìm cách nào gỡ ra được. liệu có phải jiyeon đang dần bị mất trí hay không khi kì dạy hè của năm nay đang trôi qua một cách nhanh chóng và nàng sẽ không được nhìn thấy em cho tới mùa hè năm sau?

nghĩ tới đây sâu thẳm trong lòng nàng liền dâng lên cảm giác mất mát không rõ.

jiyeon đưa mắt quan sát chăm chú người ngồi bên cạnh. mỗi khoảnh khắc được cùng em riêng tư như này jiyeon lại tranh thủ nhìn em thật lâu, nhìn dáng vẻ hạnh phúc tươi cười của em và cả những cái chạm tay vô tình khi nàng đang ân cần chỉ bài cho em đều khiến nhịp đập bên ngực trái của nàng dần lạc khỏi quỹ đạo vốn có của nó. làm sao mà thời gian trôi qua jiyeon vẫn không biết về thứ tình cảm của nàng dành cho em là thứ tình cảm nào, hay là trong thâm tâm jiyeon không muốn em khi nhận lời yêu nàng lại phải chờ đợi qua một mùa đông, một mùa xuân rồi cả hai mới được gặp lại nhau nên nàng mới sinh cảm giác chần chừ lo sợ không muốn nói ra?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co