Truyen3h.Co

Mộng ( cao h - thô tục )

Chương 2

Yuko2402


ĐỈNH ĐIỂM CỦA SỰ TÀN BẠO – KHU CHỢ CỦA NHỮNG LINH HỒN VỠ VỤN

Ngày 4 sự tàn ác của đám "người chơi" tại thị trấn "An Yên" đã nâng lên một tầm cao mới khi chúng không còn coi các cư dân là mục tiêu thỏa mãn đơn thuần, mà biến họ thành những vật trưng bày kỳ dị trong một cuộc triển lãm thịt người sống động.

Ly Ân bị lôi đến cổng chào của thị trấn, nơi vốn dĩ treo biển chào đón khách thập phương đầy tự hào. Giờ đây, cậu bị treo lơ lửng bằng những sợi dây lụa thắt chặt, cơ thể trần trụi bị trang trí bằng những món trang sức đắt giá nhất từ tiệm của người thiếu phụ, nhưng chúng lại được móc xuyên qua những điểm nhạy cảm nhất, biến cậu thành một "trạm dừng chân" công cộng đầy nhục nhã.

Ngay dưới chân cổng chào, nơi Ly Ân bị treo lên, một cảnh tượng địa ngục kinh hoàng hơn cả cái chết đang diễn ra. Người chơi tổ chức một "vòng tròn hoan lạc" tàn khốc nhất dành cho gia đình tiệm bánh mì. Cặp vợ chồng bán bánh mì bị đóng đinh tay xuống đất trong tư thế đối diện nhau, ép họ phải nhìn thẳng vào sự sụp đổ của gia đình mình. Ngay giữa họ, đứa con trai nhỏ 13 tuổi — niềm tự hào và hy vọng duy nhất của cả gia đình — đang bị ba gã người chơi thay nhau dày vò một cách thú tính.

Tiếng gào thét của đứa trẻ xé lòng vang vọng khắp cổng chào, nhưng nỗi đau của cha mẹ nó còn kinh khủng hơn gấp bội. Họ bị ép phải nhìn thấy mọi chi tiết nhục nhã, phải nghe tiếng xương cốt của con mình kêu răng rắc dưới sức nặng của những gã đàn ông trưởng thể.

Trong khi đó, phía sau lưng họ, những gã người chơi khác cũng đang không ngừng thúc mạnh vào cơ thể họ, biến nỗi đau thể xác hòa quyện vào nỗi tuyệt vọng tột cùng. Một gã người chơi vừa thô bạo xâm hại người mẹ, vừa cười gằn thì thầm vào tai bà: **"Nhìn con trai bà kìa... nó đang rên rỉ giống hệt bà đấy. Thật là một gia đình năng suất! Đừng có nhắm mắt, nhìn xem nó đang được bọn ta 'dạy dỗ' để trở thành một NPC chuyên nghiệp thế nào đi!"**

Quảng trường thị trấn giờ đây tràn ngập các NPC bị "trang trí" theo những cách thức đồi bại nhất. Cô con gái mười sáu tuổi của thiếu phụ bán trang sức bị khoác lên bộ váy cưới rách nát, tay bị xích vào bồn nước trung tâm để bất cứ người chơi nào đi ngang qua cũng có thể đến "chúc phúc" bằng những cú đâm thô bạo. Ngay cạnh đó, người cha bán thuốc trí thức đang bị ép phải nhìn thấy những loại biệt dược tăng kích thích do chính tay mình bào chế được dùng lên những đứa trẻ, khiến chúng dù đau đớn đến chết đi sống lại nhưng cơ thể vẫn không ngừng co giật vì khoái cảm cưỡng ép tàn nhẫn.

**"Đây mới là bộ mặt thật của thị trấn này!"** – Tiếng cười hô hố của đám người chơi vang vọng khắp quảng trường. **"Khu chợ gì chứ? Đây là khu triển lãm điếm tính thì đúng hơn. Nhìn bọn chúng kìa, dù bị chơi đến nát bấy nhưng sáng ra lại sạch sẽ như mới. Thật là những món đồ chơi thượng hạng!"**

Ly Ân treo trên cao, nước mắt nhạt nhòa nhìn xuống thực tại tan nát này. Cậu thấy người cha bán bánh mì đã hoàn toàn phát điên, ông ta bắt đầu cười hì hì một cách dại dại trong khi đôi mắt chảy ra máu lệ đỏ thẫm. Cậu nhận ra một sự thật cay đắng nhất: Ở thị trấn này, cái chết là một đặc ân xa xỉ mà hệ thống vĩnh viễn không bao giờ ban phát cho họ.

Họ bị nhốt chặt trong vòng lặp vô tận của sự nhục nhã, nơi nhân cách bị chà đạp cho đến khi chỉ còn là những cái xác không hồn biết rên rỉ theo lập trình.
Đến cuối ngày, khi bóng tối phủ xuống, những cư dân của "An Yên" không còn là con người nữa. Họ là những cỗ máy thịt, những vật tế cho dục vọng của kẻ khác, mang theo nỗi đau vĩnh cửu giấu sau lớp da thịt luôn được reset một cách giả tạo mỗi khi bình minh ló dạng.

SỰ BIẾN CHẤT VÀ TIỆC THÁNH CỦA NHỮNG XÁC HỒN

Kim đồng hồ điểm 8 giờ sáng ngày thứ năm. Luồng sáng hệ thống lạnh lẽo quét qua, gột rửa đi lớp dịch thể nhầy nhụa trên làn da Ly Ân, trả lại cho cậu vẻ ngoài trắng sứ, thanh khiết như một đóa hồng đẫm sương. Thế nhưng, luồng sáng ấy không thể chạm tới sự mục nát đang âm thầm bén rễ từ bên trong linh hồn và thể xác của cậu. Những "người chơi" đã dùng điểm tích lũy để mua những vật phẩm cấp cao: **"Hương Liệu Đọa Lạc"** và **"Ma Dịch Ký Sinh"**.

Ly Ân bị đặt nằm ngửa trên đài phun nước giữa quảng trường, nơi sương mù đen đặc quánh lại. Cậu kinh hoàng nhận ra cơ thể mình đang thay đổi một cách kỳ dị. Cơn đau xé toác của những ngày đầu biến mất, thay vào đó là một hố đen thăm thẳm bên trong hạ thân. Cơ thể cậu bắt đầu "tự điều chỉnh", co giãn một cách nhục nhã để khớp với bất kỳ kích thước tàn bạo nào của người chơi. Dù không có cảm xúc, nhưng các lỗ hổng trên cơ thể cậu liên tục tiết ra một loại dịch thể trong suốt, thơm nồng mùi hoa tử đinh hương đang thối rữa – loại ma dịch ký sinh này giúp mọi cuộc xâm nhập trở nên trơn tru đến mức đáng sợ.

Ly Ân nhìn sang bên cạnh. Cặp vợ chồng bán bánh mì, thiếu phụ bán trang sức và cả vị tu sĩ trẻ... tất cả đều đang ở trong một trạng thái kinh tởm giống nhau.

> **Nội tâm Ly Ân:**

> *“Tại sao... tại sao tôi lại rên rỉ?”* Ly Ân nghe thấy tiếng nói của chính mình phát ra, một âm thanh cao vút, dâm đãng và tràn đầy sự khao khát. Cậu muốn cắn lưỡi, nhưng cơ thể cậu đã tách rời khỏi ý chí. Qua làn sương mờ, cậu thấy người cha bán bánh mì đang uốn éo cơ thể nhục nhã theo từng cú thúc của ba gã người chơi. Miệng ông ta phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng đến rợn người, nhưng đôi mắt lại là một vùng biển tuyệt vọng, lệ máu không ngừng chảy dài xuống đôi gò má.
>
Cậu cũng vậy. Khi gã người chơi thúc mạnh vào, Ly Ân cảm thấy một luồng điện khoái cảm cưỡng ép chạy dọc sống lưng. Đôi chân cậu tự động quắp chặt lấy hông hắn, nhún đẩy đón nhận sự thâm nhập sâu hơn như một cỗ máy đã được bôi trơn hoàn hảo. Gã người chơi cúi xuống, liếm đi giọt nước mắt trên khóe mắt vô hồn của cậu, thì thầm: **"Ngươi thấy chưa? Ngươi được sinh ra để làm việc này, Ly Ân ạ. Nhìn cái cách ngươi đang 'nuốt' lấy ta đi..."**

Ánh bình minh của ngày thứ sáu không còn mang lại cảm giác sạch sẽ thường lệ. Bầu không khí trong thị trấn đặc quánh mùi hương của **"Ma dược phát tình"** nồng nặc đến mức nghẹt thở. Toàn bộ 100 NPC bị dồn về phía Giáo đường trung tâm – nơi giờ đây biến thành một "Sàn đấu giá thịt người" đồi bại nhất lịch sử.

Không gian tôn nghiêm bị vấy bẩn hoàn toàn. Những bức tượng thần linh bị che mắt bằng vải đen tục tĩu. Ly Ân bị đưa lên vị trí trang trọng nhất: **Bàn thờ Chúa**. Cậu bị xích trong tư thế dang rộng tứ chi, cơ thể trần trụi dưới ánh nến lung linh, trông như một món lễ vật được dâng hiến cho dục vọng. Dưới sảnh, 99 NPC còn lại bị nhốt trong những lồng sắt mạ vàng, trưng bày như những món hàng cao cấp.

Thông báo hệ thống vang lên tàn nhẫn: **[Vật phẩm: Ly Ân - Chủ tiệm hoa. Trạng thái: 120 giờ bị xâm hại liên tục. Chỉ số phối hợp cơ thể: 95%. Giá khởi điểm: 50.000 Vàng.]**. Một gã người chơi gõ mạnh búa đấu giá xuống bục giảng kinh: "Ai muốn sở hữu đặc quyền 'khai hỏa' buổi Tiệc Thánh trên cơ thể vị thánh sống này?"

Để đẩy không khí lên cao trào, chúng đổ ma dược thử nghiệm vào bồn nước thánh và ép các NPC phải uống. Loại dược chất này khiến các giác quan nhạy cảm gấp mười lần. Ly Ân cảm nhận rõ từng hơi thở dơ bẩn của hàng chục gã đàn ông đang xếp hàng dưới bàn thờ, nhưng cơ thể cậu lại phản ứng bằng những cơn co thắt mãnh liệt. Dưới sàn giáo đường, cuộc thác loạn tập thể bắt đầu. Vị tu sĩ già bị ép làm những hành động dâm mỹ với các tu nữ ngay trên thánh kinh. Cặp vợ chồng bán bánh mì và đứa con trai bị biến thành những "công cụ" thi thố.

> **Nội tâm Ly Ân:**

> *“Hóa ra... đây là cảm giác của một vật tế. Chúa ơi, người có thấy không? Cơ thể con đang van xin chúng thâm nhập... Miệng con đang thốt ra những lời cầu xin nhơ nhuốc... Tại sao lại bắt con phải tỉnh táo để nhìn thấy bản thân mình trở thành một cái ổ chứa dâm dục thế này?”*
>
Khi gã người chơi đầu tiên trèo lên bàn thờ, thô bạo tách rộng chân cậu ra trước hàng trăm cặp mắt thèm khát, Ly Ân hoàn toàn sụp đổ. Cậu không còn khóc nữa. Đôi mắt phượng xinh đẹp giờ chỉ còn là hai hố sâu vô hồn, phản chiếu ánh lửa lập lờ của nến và sự thú tính của loài người. Tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng méo mó vang vọng khắp giáo đường, đánh dấu đêm cuối cùng của Lệnh Giải Phong – nơi mọi nhân cách đều bị nghiền nát thành tro bụi dâm mỹ.

### CHƯƠNG 5: DƯ ÂM CỦA SỰ TRỐNG RỖNG VÀ VẾT SẸO VĨNH VIỄN
Ngày thứ bảy kết thúc bằng một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả những tiếng gào thét của những đêm trước đó. Khi những giờ phút cuối cùng của "Lệnh Giải Phong" dần trôi qua, lũ người chơi không hề có ý định buông tha cho các cư dân khốn khổ. Chúng muốn biến sự nhục nhã này thành một dấu ấn vĩnh cửu, một nỗi đau kéo dài âm ỉ ngay cả khi mặt trời đã mọc, biến sự tồn tại của họ thành một trò cười dâm đãng.
Màn đêm cuối cùng phủ xuống thị trấn với mùi vị của sự tận diệt. Ly Ân bị kéo ra trước cửa tiệm hoa của chính mình, nhưng lần này chúng không chỉ xích cậu lại một cách đơn thuần. Chúng quyết định biến cậu thành một "tác phẩm trưng bày" dâm mỹ ngay giữa con phố chính rộn rịp nhất.
Cơ thể Ly Ân bị treo lơ lửng bằng những sợi xích sắt ngắn, ép hai chân cậu phải banh rộng hết cỡ trong một tư thế vô cùng nhục nhã, phơi bày toàn bộ sự bí mật và sưng tấy ra trước gió trời. Bên trong dâm huyệt rách nát là một cây dương vật giả khổng lồ đang rung động ở mức cao nhất, khiến cơ thể cậu không ngừng giật nảy, từng cơn co thắt cưỡng ép khiến dịch thể chảy dài xuống gót chân. Hai đầu ngực cậu bị kẹp bởi những máy rung nhỏ liên tục hành hạ các dây thần kinh nhạy cảm, trong khi miệng bị lấp đầy bởi một khối silicon thô bạo, khiến mọi lời van xin chỉ còn là những tiếng rên hừ hừ đứt quãng, dâm mị đến cực điểm.
Dọc theo con phố, cảnh tượng địa ngục cũng diễn ra tương tự. Từ cặp vợ chồng bán bánh mì đến thiếu phụ bán trang sức, tất cả đều bị treo lên như những tảng thịt trong lò mổ ngay trước cửa tiệm của mình. Xa xa phía giáo đường, các tu sĩ và nữ tu – những người vốn mang trên mình hào quang thanh khiết – nay bị khóa chặt vào những chiếc gông gỗ nặng nề, cơ thể trần trụi đầy dấu vết tàn phá bị phơi bày nhục nhã trước cửa viện.
Một gã người chơi tiến lại gần Ly Ân, bàn tay thô ráp của hắn vỗ mạnh vào đùi trong trắng sứ giờ đã loang lổ vết hôn, hắn nhìn cậu bằng ánh mắt thích thú như nhìn một con vật đã bị thuần hóa hoàn toàn. Hắn đâm mạnh cây dương vật giả vào sâu hơn, chạm đến tận cùng nơi nhạy cảm nhất, khiến Ly Ân ngửa cổ, mắt trợn ngược vì khoái cảm đau đớn.
**"Nhìn xem con đĩ dâm đãng này... Ngày mai khi bọn ta quay lại với tư cách 'thương nhân', ngươi vẫn sẽ phải treo mình ở đây với thứ này bên trong. Chắc là ngươi sẽ phát điên vì thiếu dương vật thật của bọn ta lắm nhỉ?"** – Hắn cười sằng sặc, ghé sát tai cậu thì thầm – **"Đừng lo, bọn ta trói chặt lắm, ngươi không thoát được đâu. Ban ngày cứ việc làm một chủ tiệm hoa xinh đẹp trong cái tư thế này đi. Để xem có khách hàng nào dám mua hoa từ một cái lỗ đang không ngừng chảy nước dâm không."**
Sau khi thỏa mãn bằng những đòn hành hạ cuối cùng, đám người chơi bắt đầu rút lui vào bóng tối, để lại một thị trấn tan hoang và kiệt quệ. Ly Ân treo mình trên cao, cảm nhận từng đợt rung động tàn nhẫn bên trong cơ thể. Những vùng kín sưng tấy không thể khép lại, liên tục tiết ra những dịch thể dơ bẩn thấm đẫm xuống nền đất lạnh lẽo.
> **Đặc tả nội tâm:**
> *“Kết thúc rồi sao? Không... nó chỉ mới bắt đầu thôi.”* Ly Ân nhìn thấy người chồng tiệm bánh mì đang nhìn mình qua con phố, đôi mắt cả hai đều trống rỗng đến cực điểm. Họ bị treo đó, đối diện với nhau trong sự nhục nhã cùng cực, nhưng ngay cả một lời an ủi cũng không thể thốt ra qua lớp bịt miệng dơ bẩn. Bản năng bị cưỡng ép thích nghi khiến cơ thể Ly Ân vẫn run rẩy đón nhận sự rung động, dù trái tim cậu đã hoàn toàn hóa đá.
>
Khi ánh mặt trời của ngày thứ tám định mệnh hiện lên, luồng sáng hệ thống quét qua, xóa đi những vết bầm tím bên ngoài, trả lại cho Ly Ân làn da mịn màng như cũ. Nhưng ký ức và sự giam cầm thì không biến mất. Cậu phải đối mặt với một buổi sáng "bình thường" khác với tư cách là người bán hoa, nhưng lại trong tư thế bị banh rộng nhục nhã, đón chờ những "thương nhân" quay lại để "giúp đỡ" đẩy sâu thêm những công cụ đồi bại vào người mình. Thị trấn "An Yên" đã thực sự trở thành một ổ dâm dục vĩnh cửu, nơi mỗi cư dân đều là những xác hồn bị hỏng hóc vĩnh viễn.

CHƯƠNG KẾT: BÌNH MINH NGÀY THỨ TÁM – SỰ GIÚP ĐỠ TÀN ĐỘC

Bình minh ngày thứ tám rạng rỡ một cách mỉa mai. Khi kim đồng hồ điểm đúng 8 giờ sáng, luồng sáng "Reset" định kỳ quét qua thị trấn "An Yên" theo đúng quy trình của hệ thống. Trong tích tắc, phép màu của lập trình đã tẩy rửa sạch sẽ lớp dịch thể nhầy nhụa, xóa tan những vết bầm tím và dấu răng trên làn da trắng sứ của Ly Ân, trả lại cho cậu vẻ ngoài trắng trẻo, mịn màng như một đóa hồng đẫm sương. Cả thị trấn bỗng chốc khoác lên mình vẻ yên bình, thơ mộng như chưa từng có cuộc tàn sát dục vọng nào xảy ra.

Thế nhưng, thực tại tàn khốc hiện hình ngay khi luồng sáng ấy tắt đi. Những sợi xích sắt vẫn còn đó, khóa chặt lấy cổ tay và cổ chân cậu. Cây dương vật giả to lớn từ đêm qua vẫn đang rung động điên cuồng bên trong dâm huyệt rách nát của Ly Ân. Đúng như lời bọn chúng đã đe dọa, hệ thống chỉ reset trạng thái sinh học, chứ không hề gỡ bỏ những "phụ kiện" mà người chơi đã lắp đặt trên cơ thể NPC.

Ly Ân bị treo lơ lửng ngay trước cửa tiệm hoa của mình, hai chân bị banh rộng ra hai phía bởi những sợi xích ngắn gắn chặt vào khung cửa gỗ. Sự tương phản giữa vẻ ngoài thanh khiết, sạch sẽ với tư thế dâm mỹ tột độ và món đồ chơi đang không ngừng rung động bên trong tạo nên một khung cảnh nhục nhã đến nghẹt thở.

Tiếng vó ngựa và tiếng trò chuyện rôm rả bắt đầu vang lên khắp con phố. Những gã "người chơi" – lúc này đã khoác lên bộ áo choàng thương nhân thanh lịch, những bộ âu phục quý tộc sang trọng – thong dong tản bộ vào thị trấn như những vị khách du lịch văn minh. Một nhóm ba gã thương nhân dừng lại trước tiệm hoa của Ly Ân. Thay vì ghê tởm, chúng nhìn cậu bằng ánh mắt thưởng thức một món hàng trưng bày thượng hạng.

**"Chào buổi sáng, chủ tiệm hoa xinh đẹp. Ồ, nhìn xem, đóa hoa hồng này có vẻ đang héo úa vì thiếu 'nước' quá nhỉ?"** – Một gã cười khẩy, tay cầm cây gậy ba-toong lạnh lẽo gõ nhẹ vào đùi trong đang run rẩy của Ly Ân.

Cơ thể Ly Ân co giật liên hồi theo nhịp rung của máy móc. Vì miệng bị bịt kín bởi khối silicon thô bạo, cậu chỉ có thể phát ra những tiếng *ưm... ưm...* tuyệt vọng. Do sự vận động tàn bạo suốt 7 ngày qua, dâm huyệt của cậu đã bị nới rộng, khiến cây dương vật giả bên trong bắt đầu có dấu hiệu lỏng ra, trượt xuống một chút làm dịch thể rò rỉ dọc theo đùi trắng.

Gã thương nhân nọ tặc lưỡi, vẻ mặt giả tạo sự quan tâm: **"Chà, lỏng quá rồi này. Để ta giúp ngươi một tay nhé, không thì rơi ra ngoài mất thì phí lắm."**
Không dùng tay, hắn dùng chính đầu gậy ba-toong ấn mạnh vào phần gốc của món đồ chơi, thô bạo đẩy nó lút sâu vào bên trong tử cung cậu.
> **Đặc tả nội tâm:**

> *Á...!!!* Ly Ân trợn ngược mắt, cơn đau và khoái cảm cưỡng ép va chạm dữ dội khiến não bộ trắng xóa. Cậu muốn hét lên rằng mình ghê tởm bọn chúng, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng bị chặn đứng. Cậu thấy mình không khác gì một con đĩ bị phơi bày giữa chợ, phải nhận sự "giúp đỡ" nhục nhã này ngay giữa ban ngày ban mặt, dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ.
>
Ly Ân nhìn ra đường cái, nơi những cư dân khác cũng đang nhận được sự "giúp đỡ" tương tự. Tại tiệm bánh mì, người vợ 34 tuổi bị trói gập người trên quầy hàng, một gã người chơi vừa thong thả nếm bánh vừa giúp bà "chỉnh" lại bộ xích rung đang nằm sâu trong hậu môn. Tại tiệm trang sức, thiếu phụ và con gái bị gông cổ đứng sát nhau, đám người chơi vừa giả vờ xem nữ trang vừa tiện tay "vỗ về" những vùng kín sưng đỏ. Ngay cả giáo đường, các tu sĩ bị treo trên giá chữ thập cũng bị những "tín đồ" nhiệt tình dừng lại để đẩy sâu thêm những công cụ hành hạ vào người.

Gã thương nhân mua một bó hoa hồng lớn nhất, sau đó nhét một đồng tiền vàng vào kẽ mông của Ly Ân, vỗ mạnh một cái khiến cậu nấc nghẹn: **"Giữ cho chặt nhé, con đĩ nhỏ. Đừng để nó rơi ra trước khi mặt trời lặn, nếu không tối nay ta sẽ dùng thứ to hơn để lấp đầy ngươi đấy. Cứ tiếp tục trưng bày cái bộ dạng dâm đãng này cho mọi người cùng thấy đi!"**

Chúng rời đi, để lại Ly Ân treo mình giữa phố phường rộn rịp. Ký ức về 7 ngày địa ngục như một vết sẹo vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn cậu. Ly Ân hiểu rằng, mỗi ngày sắp tới đều sẽ là sự lặp lại của nhục nhã. Cậu không già đi, không chết đi, cậu chỉ tồn tại như một "tiện ích" của hệ thống, một món đồ chơi sinh học bị giam cầm trong một thiên đường giả tạo mang tên "An Yên". Thị trấn vẫn xinh đẹp, nhưng mỗi viên gạch, mỗi đóa hoa đều đã thấm đẫm mùi vị của sự đồi bại vĩnh viễn không bao giờ gột rửa được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co