#4 Ly Luân
1.
Bóng lưng cô đơn nhất thế giới này.
-------
Động vật có tổ ấm, con người có mái nhà. Còn Ly Luân hắn - trời và đất, không một chốn dung thân.
Là lẽ nào khiến ta khổ đau cả một đời để bảo vệ?
Là đám bất nhân nào đã khiến ta điên cuồng tàn sát?
Là sự khước từ nào khiến ta trở nên tuyệt vọng?
Là sự cố chấp nào khiến ta rơi vào bể khổ trầm luân?
Ta cười thiên địa xảo trá, lòng người giả tạo, từng lời thốt ra đều là một sự sỉ nhục. Đi đi rảo bước đến tận cuối chân trời, ta vẫn chẳng thể tìm được câu trả lời nào làm dịu êm sự hỗn loạn trong lòng ta.
Đến bao giờ mọi khổ nạn mới có thể nở hoa, cho lòng ta được thanh thản. Ta tìm kiếm sự giác ngộ, hoặc chính sự giác ngộ đó phải đến từ thâm tâm ta. Phải làm sao khi đã trót sa vào vũng bùn lầy không một lối thoát, càng vùng vẫy càng lún sâu..
2.
Ly Luân, một đời cố chấp, một đời khổ đau, đến cuối cùng mới có thể quay đầu.
"Ly Luân ta, thề bảo vệ Đại Hoang, không chết không ngừng!"
Động vật có tổ, con người có mái ấm, yêu quái cũng có chốn dung thân. Ly Luân, tình yêu của hắn dành cho quê hương, sâu sắc đến mức có lẽ không một ai có thể sánh bằng. Với hắn, đó là lý tưởng không thể thay đổi, là trọng trách mà hắn phải gánh vác, cho dù có phải hy sinh tất cả.
Một lần đến nhân gian cùng Chu Yếm, ban đầu hắn cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt, vô vị. Câu cửa miệng của hắn toàn là sự chán chường, là cảm thấy nhân gian này thật vô vị. Nhưng khi thấy bằng hữu của mình hoàn toàn chìm đắm vẻ đẹp và sự sinh động của nhân gian, hắn bỗng có chút dao động, chỉ một khoảnh khắc đó thôi, có lẽ đã thắp lên trong hắn một cảm xúc mà hắn chưa bao giờ trải nghiệm, sự tò mò với những điều tưởng chừng như tầm thường nhưng lại hấp dẫn với nhân gian này.
Một thoáng đẹp đẽ cõi hồng trần chỉ trong chốc lát, hắn đã nhận ra sự tàn nhẫn và bất công tràn ngập nơi đó. Phàm nhân, họ coi yêu quái như những công cụ tra tấn, những thử nghiệm chết chóc, và hắn không thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục ấy. Lòng căm hận dâng trào, chiếm lấy tâm trí hắn, khiến hắn không còn có thể kiểm soát được bản thân. Hắn trút giận lên những người vô tội, trả thù cho nỗi đau mà những yêu quái khác phải chịu đựng. Hắn có bất lương không? Có. Thế những người tàn sát yêu quái vô tội vạ thì sao, họ có bất lương không? Hận thù của hắn, đớn đau và cuồn cuộn mãnh liệt, bắt nguồn từ những con người tàn ác ấy. Hắn đã lao vào chuỗi ngày tay đẫm máu tanh, lạm sát không hề do dự. Giết người lấy gan, nhập xác, không gì hắn không làm trong cơn thù hận. Nét mặt hắn đầy u ám, nhăn nhó, hắn hận không thể moi gan móc tim những kẻ đã xem thường yêu quái, chà đạp lên đồng loại của hắn.
Mâu thuẫn giữa hắn và Chu Yếm không chỉ là vì người bạn ấy vô tình dùng Bất Tẫn Mộc đả thương hắn, vốn dĩ họ đã đối nghịch từ trong quan điểm. Chu Yếm, trời sinh thiện lương, luôn tìm cách bảo vệ và bênh vực những kẻ yếu thế, trong khi Ly Luân lại chỉ nhìn thấy sự tàn ác của nhân gian và sự vô lý của việc yêu quái phải chịu sự sỉ nhục ấy. Đối với hắn, con người đối xử với sinh mệnh yêu quái như cỏ rác, chỉ coi chúng là công cụ để thỏa mãn dục vọng của minh. Hắn càng căm hận hơn khi thấy bằng hữu của mình, lại giao du, bênh vực những sinh vật tàn ác ấy. Điều đó khiến lòng hắn càng thêm đau đớn, khoảng cách giữa họ càng thêm chia rẽ.
Tình yêu và lòng trung thành hắn dành cho Đại Hoang - quê nhà của hắn là bất diệt, hắn sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ quê hương của mình, kể cả phải sa vào hố sâu đen tối của hận thù. Trong thâm tâm hắn, nhân gian - mãi là vết thương không bao giờ lành, hắn không cách nào và sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã gieo rắc sự chết chóc đối với đồng loại. Chính sự ám ảnh đó khiến hắn đau khổ, tâm can hắn giằng xé khiến hắn càng trở nên tăm tối, như rơi vào hố sâu không đáy không một ánh sáng le lói ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co