Truyen3h.Co

moon, tell me.

10

mxrcidng

sakura cầm ly rượu trong tay, thu mình vào một góc nhỏ trong căn phòng đông đúc ồn ào. những buổi tụ tập thế này chưa bao giờ là niềm vui thích của chị, nhưng vài năm rồi câu lạc bộ của trường đại học mới tổ chức tiệc, sakura lại từng là thành viên chủ chốt nên không đi cũng khó.

"kkura, đừng ngồi mãi thế!"

lại phải gượng cười cùng bạn bè hoà vào đám đông hỗn loạn. những cuộc trò chuyện hỏi thăm sáo rỗng, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, những ly rượu mời liên tục được đưa đến trước mặt làm sakura choáng váng. chỉ hơn mười phút sau, cảnh vật trước mặt chị đã quay cuồng.

chen lấn trong dòng người để lẻn ra qua cửa sau. nếu không được hít khí trời ngay lúc này, sakura nghĩ mình sẽ gục ngay tại chỗ mất. bước được hai bước ra khoảng sân rộng rãi thoáng mát, chị nhận ra bản thân không phải người duy nhất trốn ra khỏi bữa tiệc kia.

bóng lưng cao gầy, mái tóc đỏ chói mắt, đầu người nọ gục xuống. đáng chú ý nhất vẫn là đống tàn thuốc lá rơi đầy dưới chân và làn khói trắng liên tục bay lên không trung không ngơi nghỉ.

"huh yunjin?" - sakura nhíu mày gọi thầm một cái tên, giọng chị run run, trong đầu chỉ mong bản thân nhận nhầm người.

tiếc thay, sakura đoán đúng. huh yunjin chầm chậm quay lại nhìn chị với đôi mắt đỏ ửng, còn ướt đẫm nước. phản xạ đầu tiên khi chạm mắt với chị là cúi gằm mặt xuống, lảo đảo lùi về sau.

ngỡ ngàng có, vui mừng có, hụt hẫng có, bối rối có. thì ra, sakura chưa từng quên đi bóng dáng em.

"yunjinie...em hút thuốc à?" - khoảnh khắc câu nói ấy bật ra khỏi miệng, chính chị cũng không muốn tin là sự thật.

yunjin không nói cũng chẳng rằng, đầu em cúi sâu hơn, vai run lên, điếu thuốc trên tay chầm chậm trượt ra rồi rơi xuống đất. phải rồi, còn hỏi làm gì trong khi sự thật đã rõ rành rành như thế, chỉ có chị là cố chấp không tin. mọi cảm xúc khi gặp lại em sau ba năm của sakura gói gọn trong hai chữ, thất vọng.

"em không đùa chị đâu phải không?"

"em xin lỗi." - yunjin không biết tại sao bản thân lại xin lỗi. nhưng nhìn thấy nỗi thất vọng hiện trên khuôn mặt chị, em chẳng biết làm gì hơn.

không chịu nổi cái không khí nặng nề ngột ngạt này nữa, yunjin dùng chân dập đi tia lửa le lói từ tàn thuốc dưới chân rồi chạy vụt vào trong mà chẳng nhìn chị lấy một lần.

.

sakura khó khăn đỡ lấy người cao hơn chị cả một cái đầu, những bước chân lảo đảo kéo lê cả hai đến chỗ đỗ xe. đặt em dựa vào mình rồi mở cửa xe, "ném" yunjin vào ghế phụ rồi thở hắt ra một hơi ngồi vào ghế lái.

huh yunjin sau khi chạy trốn khỏi chị thì lao vào bữa tiệc rồi nốc rượu như không có ngày mai. sakura dù có thất vọng, có chán nản nhưng lại chẳng nỡ bỏ mặc em như thế.

hai giờ sáng, tiệc tàn, yunjin gục mặt trên chiếc bàn ở giữa căn phòng. mái tóc đỏ rối bời, quần áo xộc xệch, lớp trang điểm của em cũng đã trôi gần hết. tay em buông lơi để cho cốc rượu đã cạn tự do lăn đi, huh yunjin nằm bất tỉnh nhân sự chẳng còn biết trời đất gì.

sakura cũng chẳng nán lại lâu, nhanh chóng tạm biệt những người thân quen rồi kéo lê thân hình cao lớn kia đi về.

lần cuối cùng sakura gặp em, yunjin say. lần đầu tiên gặp lại sau ba năm, yunjin cũng say.

chỉ khác là sakura đã nghĩ yunjin khi say sẽ rất ngoan ngoãn. lần đó ngồi trên xe em chẳng nói câu nào, khi thì cúi mặt, khi thì nhìn ra cửa sổ, chị hỏi gì cũng cứ ngơ ngơ ngác ngác. còn lần này, có vẻ em uống nhiều hơn thì phải...

"eunchae! biết hôm nay chị đã gặp ai không? là miyawaki sakura đấy! sakura, sakura, sakura, miyawaki sakura. chị ấy vẫn xinh, xinh lắm! chị ấy nhuộm tóc rồi, màu bạch kim, đẹp lắm. sakura..."

em nghĩ chị là người tên eunchae, cứ luôn miệng gọi tên người đấy rồi kể chuyện. sakura nghĩ đấy là một người bạn thân thiết nào đó của em, hoặc cũng có thể là người yêu em.

"nhưng mà chị không thích chị ấy nữa đâu! không thích nữa! ...hoặc là thích một chút thôi. không! không thích nữa! chị ấy tệ lắm! à không...nhưng mà không phải lỗi của chị ấy..."

sakura từ đầu đến cuối vẫn duy trì sự im lặng. chỉ có cái giọng lè nhè của yunjin cứ lải nhải một mình cùng tiếng động cơ xe vang đều đều trong đêm.

nhưng rồi một vấn đề mới xuất hiện. sakura không biết hiện tại em sống ở đâu. hỏi yunjin thì chắc chắn không phải giải pháp hay, mắt em còn chẳng mở ra nổi nữa rồi chứ đừng nói là chỉ đường hay nhớ ra địa chỉ để nói cho chị.

tấp xe vào lề, sakura lấy điện thoại ra để tìm số hậu bối kim chaewon. giờ chỉ có chaewon là may ra biết một vài thông tin của em.

"chaewon, là chị, sakura đây. xin lỗi đã làm phiền em giờ này."

"tiền bối, có chuyện gì không ạ?"

"yunjin đang ở chỗ chị. em ấy uống say quá nên chị đang đưa em ấy về. em có biết bây giờ em ấy sống ở đâu không?"

"em gửi địa chỉ cho chị vào số máy này nhé. phiền chị đưa con bé về giúp em. chị cứ bấm chuông nhé, có người ra mở cửa đấy ạ."

"cảm ơn em."

điện thoại vừa tắt, một địa chỉ được gửi đến số máy của chị. may mắn là chỉ còn cách đây khoảng hai cây số nữa, sakura đạp ga rồi đi theo bản đồ trên điện thoại.

"eunchae, em đừng hiểu lầm đấy nhé! chị hết thích chị ấy lâu rồi!" - câu nói cuối cùng trước khi yunjin tự mình cuộn tròn bên ghế phụ rồi ngủ mất.

có vẻ là người yêu của em thật nhỉ?

.

ding.

bấm chuông tới lần thứ hai, cánh cửa trước mặt chị mới từ từ mở ra.

một cô gái tóc tím với bộ pyjama rộng thùng thình xuất hiện. một tay đưa lên dụi mắt, miệng vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài.

"chị yunjin! chào chị, chị là ai thế ạ?"

"chị là bạn yunjin, em ấy uống say quá nên chị đưa về, em đưa em ấy vào giúp chị nhé." - sakura dán chặt mắt vào người kia rồi không khỏi thắc mắc.

huh yunjin đổi gu từ người lớn tuổi hơn sang mấy bé nhìn như trẻ vị thành niên thế này à?

"cảm ơn chị ạ! phiền chị quá, em định tới đón nhưng chị ấy lại không đưa địa chỉ cho em nên em nghĩ chị ấy ngủ lại nhà bạn rồi cơ!"

huh yunjin được chuyền từ tay người có mái tóc bạch kim sang vòng tay của bạn tóc tím trong tình trạng vẫn ngủ ngon lành. thấy động tĩnh cũng chỉ chép miệng một cái rồi thôi.

"muộn rồi, chị đi đường giờ này nguy hiểm lắm. hay chị ở lại đây đi ạ, sáng mai rồi về cũng được."

"không cần đâu, nhà chị ở gần đây thôi. em đưa em ấy vào nhà đi, chị về nhé."

sakura biết mình không nên tò mò, nhưng quay lưng đi được hai bước rồi vẫn phải vội xoay lại trước khi cửa đóng.

"chờ một chút! cho chị hỏi, em tên gì thế?"

"em là hong eunchae ạ."

.

cũng đã mấy ngày kể từ lần đầu gặp lại em. chẳng còn liên lạc gì nữa, cũng không có tình cờ chạm mặt, không có trùng hợp nhìn thấy nhau.

chỉ đơn thuần là gặp lại một người bạn cũ, có hơn thì chắc là chút ngượng ngùng bối rối đâu đó còn sót lại sau cái ngày em thổ lộ. nhưng chuyện đã qua lâu rồi, vả lại huh yunjin ngồi trên xe cũng luôn miệng khẳng định không còn thích chị nữa, rồi thêm cô bé hong eunchae gì đấy sống chung với em. sakura lại càng chắc chắn rằng em quên được chị rồi.

vậy cũng tốt.

sakura biết rõ mình không thích em, vậy nên chẳng có gì để chị tiếc nuối. yunjin ngoan ngoãn, đáng yêu, lại tinh tế, hài hước, sakura luôn cảm thấy thoải mái khi ở cạnh em với tư cách một người bạn. vậy nên yunjin có thể mở lòng với người mới, sakura mừng còn không hết.

chỉ là, cô bạn gái tóc tím đấy của yunjin...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co