Truyen3h.Co

[MoonChi] Một Năm Yêu Em

5

Kai___az

Khi đã mua được đầy đủ nguyên liệu,
họ trở về nhà. Mỹ Chi chẳng biết nấu
nướng là gì, trước khi Diễm Hằng xuất hiện nàng chỉ ra ngoài mua thức ăn hoặc chỉ ăn mì gói lót dạ nên bây giờ Diễm Hằng phải một tay giúp nàng làm mọi thứ.
"Em cứ ngồi yên ở đây, không cần phải làm gì cả chị sẽ làm giúp em"
Diễm Hằng ấn vai Mỹ Chi bắt em ngồi xuống ghế. Đến chính bản thân Diễm Hằng còn chẳng thể hiểu vì sao Cô lại phải làm điều này cho người yêu của người mình yêu thật vô lý. Nhưng trái tim Cô lại không cho phép mình nhìn thấy Mỹ Chi lo lắng.
Nghe tiếng chuông reo ở phía cổng,
chắc có lẽ là Phấn Đông đến, Mỹ Chi vui mừng chạy ùa ra ngay như đứa trẻ
"Em vui đến thế sao ?".
Diễm Hằng cười khổ, Mỹ Chi thậm chí còn chẳng bao giờ cười với Cô như thế.
Phấn Đông bước vào nhà, nhìn thấy Diễm Hằng anh liền hỏi Mỹ Chi
"Mỹ Chi, là ai thế ?"
"À...chị...chị ấy là.."
"Tôi là quản gia....quản gia của Mỹ Chi, quản gia của ngôi nhà này". Thấy
em ngập ngừng khó xử, Chị liền lên tiếng cũng vừa lúc đó Diễm Hằng đã bày xong thức ăn ra bàn, Mỹ Chi nắm tay Anh ta đến ngồi cạnh mình, Diễm Hằng thấy vậy tính sẽ rời đi.
"Ngồi lại ăn cùng chúng tôi luôn đi".
Phấn Đông nói.
"Ừm ! Chị cũng ngồi xuống đi"
Đáng lẽ tên kia nói thì Chị sẽ chẳng
nghe theo nhưng nghe em cũng nói thế, Cô đành ngồi lại.
"Umm, ngon thế là em nấu hết sao ?".
Phấn Đông quay sang hỏi em.
Mỹ Chi ngập ngừng, nàng ngước lên
nhìn Chị, Cô liền ra hiệu gật đầu.
"Ừm"
Diễm Hằng ở đối diện chăm chú nhìn cách anh ta dịu dàng với em, chắc có lé anh ấy là người tốt. Dù sao thì Cô cũng sẽ phải biến mất, điều đó đối với Cô thật đau lòng nhưng ít ra khi không có Chị thì bên cạnh thì anh ta sẽ chắm sóc, lo lắng cho Mỹ Chi như Chị đã làm.
Sau khi ăn xong, Diễm Hằng đã bảo hai người họ ra ngoài phòng khách, Chị sẽ dọn dẹp tất cả. Khi đã làm xong Chị lẳng lặng lẻn lên phòng để lại không gian riêng cho hai người.. thật ra Cô không muốn nhìn thấy hai người họ âu yếm bên nhau, kẻo cái chổ ngay bên ngực trái này của Cô lại đau lên, nó đã phải tổn thương quá nhiều.
Khi Phấn Đông ra về, Mỹ Chi mới lên
phòng, nàng nhẹ nhàng mở cửa, nàng
biết chắc Diễm Hằng đang ở trong này
"Cảm ơn chị"
"Ừm không có gì đâu"
Diễm Hằng trả lời nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn vào tờ giấy trên bàn, hình như là chị đang vẽ một cái gì đó.
"Chị làm gì thế ?"
"Chị vẽ"
Mỹ Chi tiến lại gần, Diễm Hằng đã lấy giấy và những cây bút đặt sẵn trên bàn làm việc của nàng, bức tranh ấy vẫn chưa được hoàn thiện nhưng nhìn vào có vẻ như chị ấy đang vẽ nàng.
"Chị cũng biết vẽ sao ?"
"Ừm". Diễm Hằng gật đầu
"Chị sẽ vẽ em bên đây và chị bên đây",
Diễm Hằng chỉ vào bức tranh Mỹ Chi nhẹ nhàng mỉm cười, Diễm Hằng cứ như một đứa trẻ. Nàng tiến lại giường ngồi xuống cầm điện thoại.
Thấy Mỹ Chi vừa xem điện thoại vừa
tủm tỉm cười, Chị hỏi:
"Em thích anh ấy sao ?"
Mỹ Chi ngước mặt lên nhìn Diễm Hằng, nàng không muốn nói có để chị ấy phải đau lòng nhưng sự thật đã là như vậy Nàng chẳng thể nói không, bây giờ trông nàng chẳng khác gì một đứa cắm sừng, phản bội người yêu mình.
Thấy Mỹ Chi không trả lời, Diễm Hằng mỉm cười lên tiếng.
"Cũng tốt mà !! Dù sao chị cũng sẽ biến mất".
Câu nói như xé nát trái tim Diễm Hằng, Cô lặng lẽ quay lại tiếp tục vẽ.
Trong căn phòng giờ đây chỉ còn lại
những khoảng trống, Mỹ Chi cứ thế
lén nhìn tấm lưng người mà đã bên
cạnh chăm sóc nàng, ân cần quan
tâm nàng từng chút nhỏ..nếu Diễm Hằng biến mất...nàng có cảm thấy đau buồn không.
________________
Hôm nay Diễm Hằng được nghỉ làm, Chị đã ở nhà cả ngày và giành hết thời gian để dọn dẹp nhà cửa cho Mỹ Chi.
"Em ây thật lười biếng, chẳng bao giờ
chịu làm việc nhà, cứ như vậy thì sao
Có thể đi làm dâu được cơ chứ".
Đến chiều Chị nhận được tin nhẳn từ
Mỹ Chi, tối nay em ấy sẽ ăn cơm ở nhà.
Cô vui như tết, thế là Diễm Hằng liền tức tốc đến siêu thị mua một vài thứ ngon ngon cho em.
Cũng mấy tuần rồi cả hai không được
ăn tối cùng nhau, lúc nào Diễm Hằng đi làm về cũng ăn vội thứ gì đó ngoài phố cho qua bữa.
"Có ngon không ?". Cô hỏi
"Ừm ngon"
Chị cười tít cả mắt, nhớ những lần
đầu khi mới xuất hiện, lúc nào Mỹ Chi
cũng giả vờ chê những món ăn của chị nấu vậy hôm nay lại được em khen làm Chị vui đến nhường nào.
"Em ăn nhiều vào !! Em gầy lắm ấy"
"Ăn nhiều để thành heo sao ? Rồi ai mà dám cưới tôi"
"Ơ..Phấn Đông đấy"
"Khi đấy tôi sẽ trở nên xấu xí và anh ấy sẽ bỏ chạy mất"
"Tại sao lại bỏ chạy chứ?". Diễm Hằng ngây thơ.
"Cứ thử là chị xem nếu như tôi biến
thành một con heo mập gàn cả tạ mặt
mũi to ra thể này thì chị có dám cưới
tôi không ?". Mỹ Chi vừa nói vừa diễn tả.
"Có chứ !! Vì trái tim của chị luôn yêu
em, cho dù bây giờ em có trở thành một con quỷ xấu xí đến mức nào thì chị vẫn sẽ yêu em".
Nghe xong câu nói đó, Mỹ Chi như bị
hẫng mất vài nhịp, khóe mắt nàng
rưng rưng, lời nói ấy của Diễm Hằng đã chạm đến trái tim bé bỏng của nàng. Mỹ Chi nghĩ liệu Phấn Đông có yêu nàng như cách Diễm Hằng đã yêu nàng không ?. Hay anh ấy sẽ bỏ chạy thật nếu như nàng trở nên xấu xí ?
Giá như Diễm Hằng và Phấn Đông là
một thì hay biết mấy..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co