Chương 21
"Đứa nhỏ đó vẫn không chịu ăn uống gì sao Quỳnh Nga?"
Minh Hằng ló đầu nhìn vào cánh cửa phòng im lìm, hôm nay nàng cùng Ánh Quỳnh sang thăm Thùy Trang sau khi nghe được những lời than thở của Quỳnh Nga, Minh Hằng cũng quý đứa nhỏ này lắm, lần đầu tiên nàng đến chơi nhà là em cứ quấn lấy Minh Hằng không rời, khiến cho Đồng Ánh Quỳnh khi ấy đã cằn nhằn nàng mãi một ngày.
"Không chịu ăn, cả người gầy nhom."
"Em ấy chắc là rất yêu người tên Diệp Anh đó."
"Tuy mình ngăn cản Thùy Trang không được để tình cảm quá nhiều vào Diệp Anh, nhưng cũng phải thừa nhận một điều rằng có lẽ Thùy Trang chính là người duy nhất dám không nể nang phép tắc khi ở cạnh cô ấy mà chưa bị bắn chết."
Ánh Quỳnh ngồi một bên, trong miệng vẫn còn nhai trái chuối tiêu nhỏ chợt nhăn mày.
"Diệp Anh ? Diệp Lâm Anh? Thống đốc của Thái Lan?"
Quỳnh Nga khẽ gật đầu xác nhận, bỗng Ánh Quỳnh vỗ vỗ trán mình.
"Dính đến những người quyền hành cao rất là phiền, đặc biệt lại còn là Thống đốc, Thái Lan đang chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm toàn bộ miền Nam, chuyện này..."
"Đó là nhiệm vụ của cô ấy phải làm."
Minh Hằng gõ lên đầu Ánh Quỳnh một cái, nàng kêu thêm Ánh Quỳnh đến là để đi an ủi Thùy Trang, chứ không phải muốn thêm dầu vào lửa.
"Hỏng mấy để tui vào khuyên em cho."
"Được không?" Minh Hằng ngờ vực.
"Được được, Quỳnh là chuyên gia mà, em đừng có xem thường."
Ánh Quỳnh vỗ ngực mình bộp bộp, trên môi vẫn là nụ cười ngơ ngơ hướng bước chân hướng về phòng Thùy Trang mà tiến đến, mặc dù lúc trước em rất hay giành Minh Hằng với cô, nhưng giờ biết em đang thương thầm người khác thì Đồng Ánh Quỳnh cũng không ganh tị với em nữa.
Cô đẩy cửa bước vào, thân ảnh Thùy Trang ngồi bó gối thu mình vào một góc làm trái tim Ánh Quỳnh khẽ rung lên, cô nhìn thấy lại những hình ảnh khi bản thân phải gồng mình đấu tranh vì tình yêu với Minh Hằng, nhưng Ánh Quỳnh lại cảm thấy mình còn may mắn hơn em, vì người cô yêu là Lê Ngọc Minh Hằng, là một người con Việt Nam.
"Thùy Trang ..." Ánh Quỳnh khẽ gọi em.
Thùy Trang ngẩn đầu nhìn cô, một chút thoáng qua cảm giác đau lòng khi Ánh Quỳnh nhìn vào đôi mắt của em, sưng to và đỏ lựng, quầng thâm hiện ra một cách rõ rệt, hẳn là em đã khóc nhiều lắm.
"Chị Quỳnh..."
"Đừng khóc nữa em...em làm cho Minh Hằng và Quỳnh Nga rất lo lắng."
Ánh Quỳnh xoa đầu em, làm Thùy Trang cứ như vậy mà ngẩn người nhìn cô, bất chợt em khóc lớn hơn, làm cho Đồng Ánh Quỳnh thất kinh hồn vía.
"Gì vậy trời? Chị có làm gì đâu mà em khóc dữ thần vậy?"
Thùy Trang lắc đầu nguầy nguậy, khi Ánh Quỳnh xoa đầu em làm cho những hình ảnh Diệp Anh hiện lên trong đầu em, Diệp Anh của em cũng rất hay xoa đầu em một cách nhẹ nhàng như vậy. Dường như mọi thứ xung quanh em chỉ toàn là hình bóng Diệp Anh, đeo bám vào trí nhớ em một cách dai dẳng mà không cách nào dứt ra được.
"Ngoan, không được khóc nữa...bình thường đã xấu rồi, khóc còn xấu hơn."
"Đừng chằn gây với em...tại sao vậy chị Ánh Quỳnh? Tại sao xung quanh em thì ai ai cũng hạnh phúc...chỉ mỗi em..."
"Chị hai em...chị Minh Hằng và cả chị..."
"Sai quá sai rồi." Ánh Quỳnh cười khẽ.
"Sai sao...?"
"Trước khi chị và Minh Hằng được như hiện tại thì bọn chị đã phải trải qua rất nhiều đau đớn...từ gia đình đến mọi thứ, còn chị hai em thì đang đau đầu vì cha mẹ em liệu có chấp nhận nếu con gái họ yêu một người con gái khác không?"
Thùy Trang chợt nhớ ra gì đó, cha mẹ đã từng có ý định gả chị hai của Thùy Trang đi, lần đó Quỳnh Nga đã phải dùng cả mạng sống ra để hủy đi ý định của cha mẹ, nhờ vậy là sau này ông bà Hội đồng cũng không đề cập đến vấn đề cưới hỏi với Thùy Trang, họ sợ cô con gái út này sẽ giống với chị hai mình mà làm chuyện quẫn trí.
Ánh Quỳnh bước đến cái bàn tròn trong phòng từ tốn ngồi xuống.
"Dẫu biết phải đau thì mới trưởng thành, nhưng em còn quá nhỏ Thùy Trang, cũng chưa..."
"Tại sao đau đến mức không thở nổi mà vẫn yêu vậy chị?"
"Vì đó là tình cảm xuất phát từ tận con tim, dù là đau nhưng đó vẫn là từ trái tim của em mà phát ra."
Cô uống một ít trà, liếc mắt đã thấy Thùy Trang mỉm cười một chút, tuy không tươi rói như mọi khi, nhưng nó vẫn là một nét cười. Ánh Quỳnh vẫn ngồi đấy nhìn em, cô thấy được trong mắt em đang có sự suy tính, điều mà cô chưa thấy một lần nào ở Thùy Trang, làm cho Ánh Quỳnh có chút tò mò.
Giây phút em đứng lên bước lại gần cô, bên tai Ánh Quỳnh dường như có một cơn gió nhẹ thoảng qua.
"Cho em theo chị để phục vụ cách mạng."
Ánh Quỳnh mở to mắt nhìn em, Thùy Trang vẫn giữ nụ cười ấy, Ánh Quỳnh chưa bao giờ thấy em chín chắn đến như vậy.
"Làm sao em biết?"
"Em đã thấy chị cùng một người liên lạc nói chuyện ở bìa ruộng."
"Nhỏ tiếng."
Ánh Quỳnh vội vàng che miệng em lại, cô sợ Minh Hằng nghe được, nếu nàng biết được thì chắc chắn là Đồng Ánh Quỳnh sẽ đầu rơi xuống đất.
"Nếu chị không đồng ý thì..."
"Đây không phải chuyện đùa đâu Thùy Trang, nó rất nguy hiểm, em..."
"Em biết, đây là mơ ước từ khi còn bé của em, em muốn giúp nước mình."
"Nhưng còn..."
"Chuyện cá nhân là cá nhân, em sẽ không để nó ảnh hưởng."
"Em chắc chắn chứ? Nếu đã tham gia thì sẽ không thể quay đầu, hoặc là chết, hoặc là chết cùng bí mật."
"Em thề."
Ánh mắt kiên định của em nhìn cô làm Ánh Quỳnh lưỡng lự, một khi đã tham gia vào tổ chức rồi thì không thể quay đầu lại, Thùy Trang chỉ mới ở độ tuổi xuân xanh, nếu em làm một người liên lạc cho cách mạng thì đồng nghĩa với việc em đang đối đầu với người mà em đang thương trong bóng tối.
Tình yêu nước của em lớn hơn tình yêu thương dành cho Diệp Anh sao?
Chắc là cũng không hẳn như vậy...
"Được rồi, chị sẽ báo cáo với đội trưởng, nhưng em phải mạnh khỏe hơn mới được, yếu quá thì bị địch rượt bắt thì sao mà chạy kịp."
"Cảm ơn chị, em sẽ yêu thương bản thân hơn."
"Ừm, vậy chị ra ngoài đây, có gì sẽ thông báo cho em sau nhé."
"Dạ."
Ánh Quỳnh đi rồi, Thùy Trang mới lặng lẽ lấy dưới gối ra một chiếc vòng làm bằng chỉ đỏ, ngày hôm Diệp Anh rời đi cô đã để lại cho em cái này, em đeo nó lên tay mình rồi đặt lên nó một cái hôn nhẹ, đôi môi lần nữa nở ra nụ cười.
"Kiếp này đã dở dang nhau, vậy xin kiếp khác duyên sâu lại lành..."*
--------
To be continued...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co