Chương 2
Author: Chivas_Merlot
Beta: _Yuugi_Amane_
---
Khoảng chừng một tuần sau, William được xuất viện. Edogawa Conan dẫn đối phương về tới nhà Kudo. Đứng trước căn biệt thự kia, William có chút ngẩn người.
"Đây là nhà người quen của em sao?"
Mặc dù trước đây William có cùng với Louis và mọi người ở dinh thự khá lớn dành cho giới quý tộc, nhưng độ rộng của căn nhà trước mặt căn bản cũng không thua kém bao nhiêu. Có lẽ đứa nhỏ này cũng là một tiểu thiếu gia.
Đứa nhỏ nhún vai bày tỏ: "Là nhà của họ hàng em. Bọn họ khá là hào phóng, cho nên mấy cái khác anh không cần để tâm đâu. Để em dẫn anh vào."
William có chút muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ gật đầu ừm một tiếng, theo sau Conan đi vào trong. Thấy ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, thanh niên đột nhiên trầm mặc.
"Edogawa, cho anh hỏi tiền thuê ở đây là bao nhiêu vậy?" Bản thân hiện tại không rõ nguyên do gì lại được đưa tới chỗ này, vậy nên hiện tại lâm vào tình cảnh một xu dính túi cũng không có. Căn nhà này vừa nhìn liền biết có giá không rẻ, dù là thuê trọ cũng sẽ rất đắt đúng không?
Edogawa Conan: "... Cái này anh không cần để ý đâu."
William nghiêng đầu.
Đứa nhỏ hơi mím môi, thở dài nói: "Anh cứ ở miễn phí đi, không cần suy nghĩ đâu."
Bản thân vốn muốn đối phương ở lại để tiện quan sát, vậy nên không thể để người kia do dự vì tiền thuê nhà được.
Câu trả lời nhận lại được có phần ngoài ý muốn. Mặc dù bản thân biết rõ đứa nhỏ muốn mình ở lại vì một lý do nào đó, nhưng mà được ở miễn phí có phần hơi quá mức.
"Như vậy ổn sao?" William mở miệng: "Bằng không để anh làm chút việc nhà?"
Edogawa Conan gật gật đầu: "Nếu vậy thì tốt quá rồi!"
Reng reng.
Từ trong túi quần vang lên tiếng chuông, Conan lấy điện thoại ra, bấm nghe máy. Giọng nói nữ tính quen thuộc liền truyền đến:
"Conan, hôm nay em muốn ăn món gì?"
Cậu chợt nhớ bản thân còn một việc quan trọng suýt chút nữa quên mất, có chút bối rối nói:
"A, hôm nay chị cùng bác Mori cứ ăn đi ạ, em hẹn bác tiến sĩ nay sẽ chơi thử game mới rồi."
William nghe rõ tiếng thiếu nữ bất mãn càu nhàu một chút, sau đó lại chuyển sang nhẹ giọng nói quan tâm với đứa nhỏ. Chờ hai chị em nói chuyện với nhau xong, William hướng đứa nhỏ cười nhẹ:
"Để một cô gái phiền lòng không phải là ý hay đâu, cậu bé. Và nói dối cũng không phải là việc đứa trẻ ngoan sẽ làm."
Đứa nhỏ chột dạ quay đầu, lí nhí nói:
"Em chỉ muốn ở lại đây để đọc sách thôi."
Thấy người kia mỉm cười không nói gì, Edogawa Conan mím môi, hai mắt long lanh chớp chớp, dùng gương mặt đáng yêu một chiêu tất sát để dời đi sự chú ý của đối phương:
"Với lại cũng muốn thử chút tay nghề của anh, không thể sao?"
Nhìn sơ liền biết đứa nhỏ lại nói dối, có điều William cũng không để ý lắm, chỉ bất đắc dĩ cười cười: "Anh không giỏi nấu ăn lắm đâu, em trai anh thì có đó. Nhưng nếu em không chê, anh có thể thử."
Conan gật gật đầu, ngoan ngoãn chạy theo người kia, mang theo tâm trạng hóng hớt coi vị mỹ nam tây phương này rốt cuộc sẽ làm ra thành quả như thế nào. Cho đến khi nhìn người kia thuần thục nấu nướng, đem ra một đĩa trứng chiên vô cùng đẹp mắt đặt lên bàn, mí mắt đứa nhỏ giật nhẹ, có chút không nói lên lời.
Đây là cái gọi là không giỏi nấu ăn?
"Thử đi cậu bé." William nhẹ giọng "Ăn xong có thể cho anh biết cảm nhận của em không?"
Đĩa trứng chiên đơn giản được bày ra bàn, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa, đưa tới nơi đầu mũi, làm Conan có phần nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt. Chúc ngon miệng xong liền lập tức cầm nĩa xắn thử một miếng bỏ vào miệng. Hương vị thơm ngon chạm xuống đầu lưỡi, lan tỏa khắp khoang miệng, hai mắt Conan lập tức phát sáng, vừa mới nuốt xuống liền lập tức múc một miếng tiếp theo.
Gì mà không giỏi nấu ăn lắm? Món trứng chiên này phải gọi là siêu ngon luôn!!!
Thanh niên tóc vàng thấy dáng vẻ thỏa mãn của đứa nhỏ, hơi mỉm cười: "Mừng là em thích nó."
Xử lí xong món trứng chiên, Conan được đối phương đưa cho một tờ giấy ăn lau miệng. Gạt phắt cái cảm giác đối phương dường như giống như bảo mẫu của mình ra sau đầu, Edogawa Conan đối với người kia đưa ra đề nghị:
"Anh ngoài việc làm trong trường học ra còn có thể đi làm thêm ở quán ăn nha. Món ăn của anh thực sự rất ngon đó!"
"Em nói cũng có lý." William suy nghĩ một chút, nếu muốn xin vào trường học, việc xử lý hồ sơ tương đối phiền phức. Mặc dù bản thân có thể làm giả một cái đi chăng nữa, không có gì đảm bảo việc này không bị phát hiện. Dù sao thời điểm hiện tại so với thời đại cũ của y cũng tân tiến hơn khá nhiều. Làm thêm ở quán ăn có thể lương không cao lắm, nhưng thủ tục lại tương đối nhẹ nhàng.
Tuy bản thân hiện tại chưa thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, nhưng không thể làm phiền người khác được.
"Nếu có thể, anh có thể đến quán Poirot." Đứa nhỏ lần nữa đưa ra đề nghị: "Quán đó ngay gần chỗ ở hiện tại của em, hơn nữa ông chủ cũng khá dễ tính. Anh làm ở đó thì em có thể ăn món của anh mỗi ngày rồi."
Nghe sơ qua thì giống như đứa nhỏ chỉ muốn thử món ăn ngon. Nhưng William vừa nhìn liền rõ mục đích của đối phương. Không rõ vì sao đứa nhỏ lại có hứng thú với việc quan sát mình như vậy, nhưng chuyện này căn bản đối với bản thân căn bản không có hại.
"Vậy có thể phiền em nói với chủ quán được không?" William khẽ cười: "Bởi vì anh sợ người kia sẽ không thích anh."
Edogawa Conan: "... Anh lo xa quá rồi."
Gương mặt này... ai có thể ghét hả?! Ai đủ sức để ghét hả?!! Cái biểu cảm này nữa, ai dạy anh vậy?!! Đau tim quá rồi đấy!!!
Thám tử nhỏ thầm nghĩ, nếu như để người này làm ở quán cà phê, khách tới ăn uống là phụ, ngắm trai mới là chính đó!
Bản thân đã tiếp xúc với cả trăm người mẫu cùng nam thần nữ thần vẫn bị đau tim, những người khác thì còn thế nào?
William hơi khựng người, cúi thấp đầu nhẹ giọng: "Phải nhỉ?"
Hiện tại, ở đây không ai biết chính mình là Vua Tội Phạm cả.
Bản thân nên thấy may mắn vì chuyện này, đúng không?
Dường như nhận ra cảm xúc của đối phương không ổn định lắm, Edogawa Conan im lặng quan sát đối phương, có chút lo lắng gọi:
"Anh William?"
"Anh ổn." Thanh niên trong nháy mắt liền khôi phục lại trạng thái như chưa có gì xảy ra, dịu dàng đưa tay xoa đầu đứa bé, nhẹ nhàng cười: "Em thật tốt bụng, Edogawa."
Thật giống một thiên sứ nhỏ. Một tồn tại trái ngược hoàn toàn với ác quỷ.
Bỗng dưng bị đối phương khen ngợi, đứa nhỏ cảm thấy có chút lúng túng không biết nói làm sao. Đồng thời cũng cảm thấy có chút bức bối trong lồng ngực.
Ánh mắt của người kia ẩn chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp. Sự ngưỡng mộ mơ hồ, bi thương không rõ ràng, một chút nhẹ nhõm, nhưng lại đan xen khổ tâm không dứt.
Ánh mắt phủ sương, tuyệt vọng vô tận, giãy dụa tìm lối thoát, cuối cùng vô vọng nằm dưới đáy vực sâu.
Rốt cuộc người này đã gặp phải chuyện gì?
Đây không phải lần đầu tiên Edogawa Conan trải qua cảm giác bất lực vì không thể làm gì, nhưng mà đã đạt tới bước này rồi, đã cố để đặt người dưới mắt mình rồi, không lẽ vẫn không thể cứu nổi trái tim của đối phương sao?
"Ăn một đĩa trứng như vậy không đủ no đâu." William nhẹ giọng lên tiếng, nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu đứa nhỏ: "Em còn muốn ăn cái gì không?"
Dòng suy nghĩ mênh mang cứ thế bị người kia cắt đứt, Edogawa hé miệng muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu: "Em no rồi. Không cần đâu anh, với lại đừng chỉ làm cho em, anh cũng chưa ăn mà."
"Anh không đói."
"Nhưng vẫn phải ăn!" Conan cãi lại. Đối diện với ánh mắt tràn ngập quyết tâm kia, William căn bản không thể từ chối, chỉ có thể bất đắc dĩ đi vào bếp chuẩn bị thêm.
Thời điểm hoàn thành thêm một khẩu phần ăn, William chợt nhìn thấy gói hồng trà trên kệ tủ. Không rõ vì lí do gì, William lại nhớ tới Louis.
Louis cho dù là đồ ăn hay thức uống đều luôn làm đúng khẩu vị bản thân thích, thậm chí còn làm tới mức hoàn hảo.
Những người còn lại, cho dù không phải cái gì cũng biết, nhưng lại là chuyên gia trong lĩnh vực của chính mình. Thời gian có họ ở bên cạnh, dù cho có bị mặc cảm tội lỗi hành hạ tới khổ sở, bản thân vẫn luôn có thể vững vàng bước tiếp.
Hiện tại cùng quá khứ, đôi khi lại quá mức khác biệt.
"Em thích uống hồng trà không?"
"Có ạ."
Mặc dù bản thân thích cà phê đen đá cùng nước cam hơn, nhưng hồng trà cũng không phải chưa từng uống, và nó không tồi một chút nào. Hơn nữa người kia nhìn lâu tới như vậy, có lẽ là có một kỷ niệm nào đó.
Hoặc cũng có thể đơn thuần là đối phương rất thích hồng trà.
Nhưng dù thế nào, bản thân Conan cũng mong người kia có thể vui vẻ làm điều mình muốn một chút, ngoại trừ một số việc không tiện nói, còn lại cái gì đều có thể.
Nhận được câu trả lời, William liền bắt tay vào việc pha chế. Sau khi chuẩn bị xong liền rót ra hai chiếc chén nhỏ rồi đưa cho đứa nhỏ một chén. Mùi thơm nhè nhẹ thoảng qua đầu mũi khiến Conan vô thức thả lỏng người. Chậm rãi đem tách trà lên nhấp một ngụm, hai mắt đứa nhỏ liền sáng như sao.
"Anh William, thực sự anh rất giỏi nấu ăn và pha chế đấy!"
"Anh mừng vì em thích nó." William khẽ cười, cũng đưa chén trà lên nhấp một ngụm. Mặc dù coi như tạm được, nhưng vẫn không thể bằng Louis pha.
"Anh William, cũng không còn sớm nữa." Edogawa Conan hơi nghiêng đầu: "Hôm nay em ngủ cùng anh được không ạ. Nếu anh muốn, sáng mai em sẽ xin chủ quán cho anh thử việc."
William hơi khựng người: "Anh không hay ngủ lắm."
Phần lớn thời gian William đều dùng để suy nghĩ và lập kế hoạch cho tương lai, không thì cũng là đọc sách trau dồi tri thức hoặc nâng cao thể trạng. Vậy nên thời gian ngủ của cậu cũng không quá nhiều, chắc chỉ khoảng ba đến bốn tiếng.
Đồng dạng thường xuyên thức khuya đọc sách Edogawa Conan tận tình khuyên bảo: "Không được, như vậy sẽ không tốt cho não bộ đâu."
William: "... À, ừ." Dù sao hiện tại cũng không cần thiết lập kế hoạch, nằm cùng đứa nhỏ một lúc để dỗ em ấy ngủ chắc cũng không sao nhỉ?
---
Mặc dù đã nói là cùng nhau đi ngủ, thực tế William vẫn không tài nào ngủ nổi.
Bất luận là do thói quen sinh hoạt hay là do những ký ức từ quá khứ, đều làm William nằm trằn trọc suốt một tiếng không ngủ được.
Hơi quay đầu nhìn sang bên cạnh, bé Conan ngủ tương đối an tĩnh, hơi thở đều đều chứng tỏ đã ngủ say. Thanh niên tóc vàng chậm rãi ngồi dậy, hết sức nhẹ nhàng để không đánh thức đứa nhỏ. Tiến đến chỗ cửa sổ nhìn ra ngoài, cảnh sắc tối đen không thấy ánh sáng, có chăng cũng chỉ là chút ít ỏi ánh sáng từ Mặt trời được Trăng phản chiếu lại. Không biết vì sao, thanh niên cảm thấy khung cảnh kia có phần giống trái tim bản thân tới mức nực cười.
Mục rữa, thối nát, đen kịt, chút ít ánh sáng chiếu vào kia có lẽ là tia hy vọng ít ỏi được Sherly trao cho, còn lại cũng chẳng có gì.
William cứ đứng ở đó, ngây ngẩn suy nghĩ, chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, mà chính bản thân thanh niên cũng không quan tâm điều đó lắm.
"Ư..."
Nghe thấy tiếng rên nhẹ, William liền quay người. Căn phòng đã tối đen, may sao ánh sáng từ bên ngoài vẫn đủ cho thanh niên nhìn thấy và định dạng được tình hình. Ngay lập tức chạy đến cạnh đứa nhỏ kia xem xét một chút, sau đó lại giật mình khi thấy tư thế ngủ của đối phương.
Cả người co lại, hai tay ôm chặt đầu gối, hơi thở có phần gấp gáp, mồ hôi từ trán tuôn ra nhễ nhại. Biểu hiện giống hệt như đang gặp ác mộng, tư thế thường thấy ở những đứa trẻ đã trải qua những chuyện không tốt lành gì. William vuốt nhẹ gáy người kia, thấp giọng an ủi để đối phương bình tĩnh, thẳng tới khi hơi thở của đứa nhỏ trở về với nhịp thở của người bình thường mới thôi.
Trầm ngâm suy nghĩ về biểu hiện của đối phương những ngày qua, cùng với tư thế ngủ của đứa nhỏ vừa nãy. Rõ ràng đứa nhỏ này không ngây thơ hồn nhiên giống vẻ bề ngoài, cũng không giống một cậu bé bình thường. Những đứa nhỏ ngoài kia dù có chín chắn tới cỡ nào, nét ngây thơ hồn nhiên trong ánh mắt vẫn không giấu được. Nhưng ánh mắt của Edogawa rất sắc bén, lại thập phần kiên định, suy luận cũng khá sắc sảo, không hề giống những người bạn ngây thơ của em ấy.
"Em là ai?" Nhỏ giọng mà hỏi, biết rõ mình hiện tại sẽ không có câu trả lời, William vẫn không thể ngưng được suy nghĩ này.
Có lẽ lần này, cậu không đơn thuần là một người quan sát đâu, cậu bé thám tử.
----
Edogawa Conan gặp ác mộng.
Kể từ thời điểm biến thành Conan, số lần bản thân gặp ác mộng không thể nói là ít, thậm chí đôi khi còn liên tục không ngừng nghỉ, tới mức bản thân đã quen với nó.
Chỉ tiếc, ảo ảnh thực sự quá mức chân thực, hơn nữa còn là tái hiện lại nỗi sợ của bản thân, vậy nên dù có thấy bao nhiêu lần, cảm giác sợ hãi cũng không có giảm bớt.
Lần này, Edogawa Conan một lần nữa gặp được hai kẻ kia trong giấc mơ.
Gin cùng Vodka.
Bởi vì hoảng loạn, Conan lại tiếp tục không nhận thức được đây căn bản chỉ là ảo mộng, bị Gin nhanh chóng túm lấy yết hầu nhỏ bé, có cảm giác thở không nổi.
"Xin chào, Kudo Shinichi." Khóe môi Gin hơi nhếch lên, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào thằng nhóc trước mặt, cũng không thèm che giấu sát khí của bản thân. Giọng nói trầm khàn, lại tựa như ác quỷ từ mười tám tầng địa ngục bò lên đòi mạng, khiến trái tim đứa nhỏ nhảy lên đập thình thịch vì sợ hãi.
"Mi còn sống làm ta ngạc nhiên đấy." Nhướn mày như đang chế giễu, Gin khẽ cười: "Vậy Sherry, con chuột nhắt đó liệu có ở gần đây không đây?"
"Hay là ta xử lý từng đứa một nhỉ? Vodka."
Nam nhân to cao cười gằn lấy ra khẩu súng ngắn dí thẳng vào đầu cậu bé, dáng vẻ sợ hãi giãy dụa của đứa nhỏ càng khiến Gin hài lòng cười lớn.
Edogawa Conan sợ hãi việc bản thân bị phát hiện là Kudo Shinichi, sợ những người xung quanh xảy ra chuyện, có cố gắng giãy dụa bao nhiêu cũng không thể thoát ra, nỗi tuyệt vọng gần như bao trùm trí não. Bất chợt sau gáy được vuốt nhẹ như đang an ủi, dù chẳng hiểu sao có người có thể chạm tới gáy mình trong tình cảnh này, một giọng nam trầm ấm vang lên. Mặc dù không quá quen thuộc, nhưng lại khiến cho Edogawa vô thức thả lỏng.
"Đừng sợ, Edogawa."
Chuyện William xuất hiện là không ai ngờ tới. Vodka lập tức chuyển súng từ đầu đứa nhỏ sang William, cuối cùng lại bị đối phương một đòn đánh bay.
"Thả em ấy ra, được không?"
Trước ánh mắt sửng sốt kia, William chỉ đơn giản mà đưa ra yêu cầu, khiến cho Gin không khỏi nhíu mày.
"Mi là ai?"
Cạch.
Không chờ thêm một giây, William rút kiếm ra khỏi vỏ vung về phía trước, ảo ảnh "Gin" trong chốc lát tan biến, đồng dạng "Vodka" cũng tan biến theo.
Khoảnh khắc ấy, Edogawa Conan nhận ra, đây đơn thuần chỉ là một cơn ác mộng.
Và người kia, mặc dù chỉ là vô tình gặp gỡ, nhưng có lẽ lại là ánh sáng cứu rỗi của chính mình.
"Ngủ đi, Edogawa." Thanh âm nhỏ nhẹ vang vọng bên tai, giống như liều thuốc an thần, khiến cho thân thể đứa nhỏ vô thức thả lỏng, chìm vào giấc ngủ sâu.
Một đêm vô mộng.
---End---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co