Truyen3h.Co

Mưa và Sương

One shot

BuffaloTrn

Nếu Tô Xương Hà rảnh rỗi hắn sẽ không dùng Miên Tức Công khi ngủ, mà sẽ ngủ thật. Nhưng hắn vẫn luôn căng thẳng, chưa từng mơ mộng như hôm nay.

Giấc mơ thật kỳ quái và gợi tình. Trong màn sương mù dày đặc, hắn nhìn thấy một chiếc giường lớn với rèm cửa lung lay và một mùi hương thoang thoảng trong không khí, rõ ràng là có người đang làm chuyện đó. Không hiểu sao, hắn thấy mình đang ở bên giường, lắng nghe những tiếng thở hổn hển bị kìm nén từ bên trong. Lòng tò mò nổi lên hắn dùng Thốn Chỉ kiếm để cạy một khe hở nhỏ trên giường.

Tại sao người trên giường lại là hắn và "Trác Nguyệt An"?

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, hai người này trông có phần khác biệt so với hắn và Trác Nguyệt An, trông lớn tuổi hơn và giống với hình ảnh của họ sau vài năm nữa.

Hai tay Tô Mộ Vũ bị trói ra sau lưng bằng một sợi dây thừng đỏ. Quần lót trắng che khuất một phần thân hình, nhưng rõ ràng chân của người kia cũng bị trói bằng dây thừng đỏ. Một đầu dây thừng buộc vào cột giường, đầu kia buộc vào cặp đùi săn chắc mà đầy đặn của Tô Mộ Vũ đang dùng sức dang rộng hai chân, chỉ có thể ngồi lên Tô Xương Hà, phiên bản lớn tuổi hơn một chút. Cơ thể Tô Mộ Vũ như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão, nhấp nhô theo từng hành động của Tô Xương Hà cuồn cuộn. Lông mày người đó nhíu lại, thỉnh thoảng lại thở hổn hển vì kinh ngạc, dường như đang đau đớn, nhưng những ngón chân cong lại vì khoái cảm như đang phản bội sự bình tĩnh của bản thân.

Tô Xương Hà liền cảm thấy cổ họng mình khô khốc hẳn đi, hắn chỉ mới gặp Trác Nguyệt An một lần trong chuyến Ma Giáo Đông Ching. Người đó khoác trên mình bộ bạch y lộng lẫy, tựa như tiên nhân từ trên trời giáng xuống. Chỉ với một nhát kiếm từ phía Tây hắn đã giết chết hàng chục cao thủ Ma Giáo. Trác Nguyệt An xinh đẹp và hùng mạnh đến mức trông như thần linh, giống như một vị thần bị trục xuất và giáng lâm dưới ánh trăng. Hắn biết rõ sự khác biệt to lớn giữa mình và con trai của Kiếm Thần nên vẫn luôn giấu kín sự kinh ngạc và si mê trong lòng không để ai biết. Giờ đây, chứng kiến ​​cảnh tượng này hắn chỉ có thể hy vọng đó là điềm báo rằng một ngày nào đó hắn sẽ thực sự có thể hái được vầng trăng sáng kia từ trên trời xuống.

Đột nhiên, ánh mắt của Đại Xương Hà từ trong rèm giường hướng về phía Tiểu Xương Hà. Ngay lập tức, Tiểu Xương Hà cảm thấy lạnh sống lưng như thể bị một con rắn độc nhìn chằm chằm. Nhưng ngay sau đó, người đàn ông kia giơ bàn tay đang đặt trên eo Tô Mộ Vũ lên dùng nội lực kéo Tiểu Xương Hà vào trong.

Mất đi chỗ dựa Tô Mộ Vũ đột nhiên ngồi phịch xuống hoàn toàn nuốt trọn dương vật đang thúc mạnh của Đại Xương Hà. Không biết vì khoái cảm tột độ hay vì đau đớn tột cùng hắn giãy giụa dữ dội và trong lúc đang di chuyển hắn nhìn thấy Tiểu Xương Hà đột nhiên xuất hiện liền sững người, nhất thời mất bình tĩnh. Đại Xương Hà, vốn chỉ được đỡ một nửa, giờ đã ngồi bật dậy, ôm chặt Tô Mộ Vũ cười gian tà: "Mộ Vũ, nhìn xem, ai đây?"

Mộ Vũ? Trong lòng Tiểu Xương Hà hơi động. Hắn không biết tại sao mình lại đặt cho Trác Nguyệt An một cái tên mới, nhưng hắn cảm thấy cái tên này rất hợp với Trác Nguyệt An lớn tuổi trước mắt.

Tô Mộ Vũ đã bị Tô Xương Hà hành hạ đến không còn hơi sức, nhìn thấy hai Tô Xương Hà càng khiến hắn thêm hoảng loạn. Hắn không biết làm sao mà thoát khỏi sợi dây thừng đỏ trói chặt tay hoàn toàn quên mất chân mình cũng bị trói, muốn đẩy vai Đại Xương Hà ra định đứng dậy bỏ chạy.

Tiểu Xương Hà phản ứng nhanh như chớp lao về phía trước ấn Tô Mộ Vũ xuống. Tô Mộ Vũ run rẩy không kiểm soát, cảm thấy như bị sét đánh, thậm chí còn bị kích thích đến mức muốn xuất tinh. Hắn ngẩng đầu nhìn khoảng không mênh mông phía trên, ánh mắt mơ hồ. Đại Xương Hà không để ý đến vẻ mặt ngơ ngác của Tô Mộ Vũ tiếp tục ôm chặt eo hắn. Tiểu Xương Hà nhìn thấy vòng eo thon thả của Tô Mộ Vũ được hai tay Đại Xương Hà ôm trọn cũng không nhịn được mà nhích lại gần. Không ngờ, một người thứ tư đột nhiên từ hư không rơi xuống, rơi thẳng vào lòng Tiểu Xương Hà.

Đó là Trác Nguyệt An, người mà Tô Xương Hà biết.

Trác Nguyệt An rõ ràng bị cảnh tượng dâm đãng này làm cho giật mình, trợn tròn mắt nhìn Đại Xương Hà đang hành hạ Tô Mộ Vũ, y hoàn toàn không biết Tiểu Xương Hà đã tiến lại gần ôm chặt eo mình. Trác Nguyệt An xoay người định ra tay, nhưng lại phát hiện mình không thể vận dụng nội lực.

Tiểu Xương Hà lập tức vùi mặt vào chiếc cổ trắng ngần thon dài của Trác Nguyệt An cắn mạnh. Máu tươi lập tức phun ra, cảnh tượng vô cùng kinh hãi. Tiểu Xương Hà cảm thấy ngay cả máu của người này cũng thơm ngát, dường như có thể phi thăng bất cứ lúc nào, rời khỏi thế gian dơ bẩn này.

Trác Nguyệt An kêu lên đau đớn, đồng thời nắm tóc kéo người kia ra. Sau khi nhìn rõ mặt đối phương, y kinh ngạc thốt lên: "Là ngươi!"

"Vũ Kiếm Tiên thật sự biết ta sao?"

"Tô Xương Hà - Tống Táng Sư, ta từng gặp ngươi một lần trong chuyến Đông Chinh Ma Giáo, ngươi đến đây làm gì!"

Tiểu Xương Hà chỉ vào Đại Xương Hà và Tô Mộ Vũ bên cạnh: "Đương nhiên là đến làm những chuyện như bọn họ đang làm vs Vũ Kiếm Tiên."

Trác Nguyệt An lúc này mới nhận ra hai người bên cạnh mình trông rất giống mình và Tô Xương Hà của vài năm sau. Hắn bị cảnh tượng khiêu gợi kia làm cho choáng váng đến nỗi không nhìn rõ hai người kia là ai.

Đại Xương Hà vừa mới kết thúc một hiệp, đang rút ra khỏi người Tô Mộ Vũ. Trác Nguyệt An nhìn theo ngón tay Đại Xương Hà, tự nhiên thấy thứ dịch trắng đục chậm rãi chảy ra từ hạ thân của người trông giống mình, thậm chí còn làm ướt cả sợi dây đỏ buộc chặt hai đùi. Hiển nhiên Tô Mộ Vũ đã được lấp đầy.

Trác Nguyệt An từ nhỏ đã được dạy dỗ làm một quân tử đức hạnh, sở hữu kho tàng tri thức về nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Y chưa bao giờ chứng kiến ​​cảnh tượng hoa mẫu đơn đẫm sương mai nở rộ như thế này, nhất thời đỏ mặt tía tai. Tiểu Xương Hà thấy tai mình gần như rướm máu cảm thấy vị tiên nhân trong lòng mình như có đôi má hồng như hoa, vòng eo thon thả như lụa. Hắn lập tức đè y xuống giường, cúi xuống hôn môi Trác Nguyệt An. Trác Nguyệt An không cho hắn hôn, lập tức vùng tay ra khỏi tay Tiểu Xương Hà, tát mạnh vào mặt hắn một cái.

Tiểu Xương Hà ngồi lên người Trác Duyệt An, che má trái đang nóng rát của mình.

Đại Xương Hà bật cười trước cảnh tượng này. Hắn đã nhận ra hai người là Tô Xương Hà và Trác Nguyệt An đến từ thế giới khác, những người chưa từng lớn lên cùng nhau. Nếu không có mối liên kết tri kỷ thuở nhỏ, không có sự sống chết cùng nhau, không có món nợ sinh tử, làm sao Trác Nguyệt An có thể dễ dàng cho phép bất kỳ ai hôn mình, chứ đừng nói đến việc cùng nhau trải qua một đêm ân ái?

Hắn cúi xuống hôn Tô Mộ Vũ, nhìn thấy khuôn mặt người yêu nửa cười nửa không, một bộ dạng như sắp khóc, rồi cầm lấy sợi dây thừng đỏ mà Tô Mộ Vũ vừa mới tháo ra trói lại. Sau đó, hắn lấy ra một viên ngọc bích trắng ấm hình sừng chạm khắc từ một ngăn bí mật trên giường, chậm rãi đưa vào trong cơ thể Tô Mộ Vũ. Huyệt động vừa mới trải qua ân ái vẫn còn ướt đẫm tinh dịch của Đại Xương Hà, sau khi nuốt trọn dương vật của hắn khiến việc đưa viên ngọc vào trở nên vô cùng dễ dàng. Sau khi xong việc với Tô Mộ Vũ, Đại Xương Hà lấy ra một ít thuốc kích dục, nhân cơ hội này, ghìm chặt Trác Nguyệt An đang đắm chìm trong màn ân ái nồng nhiệt với Tiểu Xương Hà.

Trác Nguyệt An bị hai Tô Xương Hà liên thủ khống chế dù có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được. Đại Xương Hà liền đưa dầu thuốc cho Tiểu Xương Hà hứng thú hỏi: "Biết dùng không?"

Tô Xương Hà cười tà ác: "Cho dù đám sát thủ Ám Hà không học được thuật quyến rũ của nhà họ Mộ, chẳng phải cũng đọc vài quyển sách về nghệ thuật phòng the sao?" Nói xong, hắn xé toạc quần áo của Trác Nguyệt An, đổ dầu thuốc lên ngực Trác Nguyệt An.

Trác Nguyệt An chưa bao giờ chịu nhục nhã như vậy. Mắt y đỏ hoe, vẻ mặt như sắp khóc. Y đe dọa: "Tô Xương Hà! Ta nhất định sẽ giết ngươi!" Tiểu Xương Hà phớt lờ lời đe dọa của Trác Nguyệt An, chỉ dùng lòng bàn tay thoa đều lọ dầu thuốc lên da thịt của Trác Nguyệt An. Trác Nguyệt An cảm thấy một luồng nhiệt nóng ran lan tỏa khắp cơ thể theo từng động tác của Tiểu Xương Hà, chậm rãi thấm vào tận xương tủy. Khi Tiểu Xương Hà cúi xuống mút núm vú của y, y rên lên một tiếng khe khẽ, du dương.

Đại Xương Hà càng thấy buồn cười, Tô Mộ Vũ là sát thủ, trên giường không hề phát ra tiếng động thừa thãi, còn Trác Nguyệt An, một thiên chi kiêu tử trẻ tuổi được kính trọng và yêu mến, dĩ nhiên không có thói quen chịu đựng đau đớn. Thấy dầu thuốc đã có tác dụng, hắn buông tay Trác Nguyệt An ra quay lại nhìn Tô Mộ Vũ đang bị hắn gạt sang một bên: "Mộ Vũ, khi nào thì ngươi mới dịu dàng với ta một chút, rên rỉ thêm chút nữa cho ta thêm hứng khởi đây?"

Tóc Tô Mộ Vũ rối bù, mặt đỏ bừng vì dục vọng, Đại Xương Hà liếc mắt đã biết Tô Mộ Vũ lại bị hình ảnh hai người kia kích thích, lập tức quay lại bên cạnh Tô Mộ Vũ. Hai người hôn nhau phát ra tiếng động, lúc thì mút lưỡi đối phương, lúc thì nhẹ nhàng cắn môi dưới.

Trác Nguyệt An không hiểu vì sao bản thân tương lai lại cam tâm tình nguyện chơi đùa với thứ tà ác này. Quần áo của y đã bị Tiểu Xương Hà cởi sạch, thứ dầu nóng bỏng khiến y choáng váng, nhưng khi Tiểu Xương Hà lật y lại, đặt y nằm sấp xuống giường, y vùng vẫy bò về phía trước, cố gắng thoát khỏi tên dâm đãng phía sau. Tiểu Xương Hà túm lấy eo Trác Nguyệt An kéo y lại, sau đó đổ nốt chỗ dầu còn lại lên mông Trác Nguyệt An. Hắn tách mông Trác Nguyệt An ra, nhìn dầu từ từ chảy vào lỗ nhỏ đó rồi dùng dầu bôi trơn đưa ngón tay vào. Trác Nguyệt An kêu lên vì dầu và những ngón tay điêu luyện, Tiểu Xương Hà bị tiếng kêu kích thích, vội vàng rút ngón tay ra nắm lấy dương vật cứng ngắc của hắn liều lĩnh đâm vào, lập tức bắt đầu màn ân ái kịch liệt. Khi Trác Nguyệt An mở mắt ra, y có thể thấy Đại Xương Hà rút viên ngọc đó ra rồi vùi vào trong cơ thể Tô Mộ Vũ, vừa đâm vừa đùa giỡn. Khi nhắm mắt lại, y chỉ nghĩ đến bản thân mình run rẩy vì bị Tiểu Xương Hà xâm nhập. Trong khoảnh khắc, y như bị dồn vào chân tường chỉ có thể bất lực để nước mắt chảy dài trên má.

Thấy Trác Nguyệt An hoàn toàn bất lực sau khi bị mình xâm phạm, Tô Xương Hà còn có một ý tưởng tệ hơn: Hắn ép Trác Nguyệt An bò đến bên Tô Mộ Vũ, sau đó ấn mạnh vào gáy Trác Nguyệt An, ép Trác Nguyệt An và Tô Mộ Vũ hôn nhau.

Hai gã đàn ông hung dữ nhìn chằm chằm vào hai mỹ nhân một cao một thấp trước mặt, hai mắt trợn trừng mặt đỏ bừng vì dục vọng, bị ép phải gần gũi nhau, cảm thấy muốn đè chết lên nhau, thân dưới của hai Tô Xương Hà càng chuyển động dữ dội hơn. Tiểu Xương Hà đưa tay xuống hạ bộ Trác Nguyệt An, chậm rãi vuốt ve dương vật của y cảm nhận được vật nhỏ từ từ cương lên, hắn phối hợp với hậu huyệt của y thúc đẩy ép Trác Nguyệt An xuất tinh. Tô Mộ Vũ bị Đại Xương Hà hành hạ không biết bao lâu, chỉ có thể nửa cương cứng tinh dịch tràn ra. Tiểu Xương Hà nhìn thấy vẻ mặt mơ màng và run rẩy của Tô Mộ Vũ, khẽ ghé sát tai gọi: "Ca ca"

Tô Mộ Vũ đột nhiên mở to mắt Đại Xương Hà cũng cảm thấy Tô Mộ Vũ đột nhiên siết mình lập tức bị bên trong tiểu huyệt ướt át mềm mại làm cho bất lực. Hắn nhìn Tiểu Xương Hà biết rõ không có Tô Mộ Vũ kiềm chế thì hắn sẽ tham lam đến mức nào, nhưng hắn không ngờ phiên bản này của mình lại to gan đến mức dám ve vãn Tô Mộ Vũ ngay trước mặt mình. Hắn vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Xương Hà: "Lo chuyện của mình đi."

Tiểu Xương Hà bất đắc dĩ phải tiếp tục hành hạ Trác Nguyệt An. Nhìn khuôn mặt đẫm lệ vì bị hành hạ dã man của y, hắn bỗng thấy lòng mình dịu dàng. Hắn cúi xuống liếm sạch nước mắt của Trác Nguyệt An, nhỏ giọng an ủi: "Chỉ cần ngươi chấp nhận gả cho ta, ta hứa sẽ đối xử tốt với ngươi. Ta sẽ dùng Ám Hà làm sính lễ cho ngươi." Sau khi hứa hẹn tặng cho y vô số bảo vật, Tiểu Xương Hà cuối cùng cũng xuất tinh vào sâu trong Trác Nguyệt An.

Khoảng không xám xịt phía trên bốn người dần chuyển sang màu trắng và hai kẻ không thuộc thời không này đều biết rằng đã đến lúc rời đi. Tô Xương Hà trẻ tuổi mong chờ tương lai với "Tô Mộ Vũ", còn Tô Xương Hà lớn tuổi biết rằng dù không được tái sinh, Tô Xương Hà của thế giới này vẫn sẽ tìm kiếm "Trác Nguyệt An" của riêng mình.

Tô Xương Hà tỉnh dậy trên giường, hắn không ngờ mình lại mơ thấy Trác Nguyệt An, càng huống chi là thấy bản thân mình ở một thế giới khác. Hắn hồi tưởng lại cảnh tượng trong mơ, lẩm bẩm với ánh nắng dịu nhẹ ngoài cửa sổ: "Hương vị của Vũ Kiếm Tiên thật khiến cho người ta trầm luân a"

Trác Nguyệt An giật mình tỉnh giấc, lập tức ngồi thẳng dậy trên giường. Y cảm thấy giữa hai chân lạnh ngắt, dính nhớp, đồng thời như thể có ai đó cắn mạnh vào cổ. Hoảng hốt một lát, y hung hăng nói: "Tô Xương Hà! Ta nhất định phải giết ngươi!"

Một đệ tử của Tạ gia đang bận rộn ngoài đồng bỗng nghe thấy tiếng gầm rú đinh tai nhức óc từ xa. Hắn đứng dậy, nheo mắt nhìn Đại Gia Trưởng và Vũ Kiếm Tiên đang di chuyển nhanh nhẹn uyển chuyển ở phía xa, rồi cúi đầu hỏi người nhà họ Mộ bên cạnh, cũng đang làm việc ngoài đồng: "Lần này Đại Gia Trưởng làm gì mà khiến Vũ Kiếm Tiên nổi giận vậy? Vũ Kiếm Tiên đã đuổi theo hắn ba ngày ba đêm rồi."

"Chuyện tình thú nhà người ta thì liên quan gì đến ngươi? Nhanh quay lại làm việc đi!"

Hehe, thì ra đây thực ra là giấc mơ chung của bốn người, nhưng Tô Xương Hà nghĩ đó chỉ là giấc mơ của riêng mình nên hơi quá đà. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co