Thử thách con bướm
Cơn mưa vẫn tiếp tục trút xuống, không hề có dấu hiệu ngơi nghỉ, như thể chính bầu trời cũng đang khóc than cho những nỗi đau của thành phố này. Ethan Mars, thân thể rã rời sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng, lái chiếc xe thay thế mà hắn ta đã chuẩn bị sẵn, men theo tọa độ GPS. Con đường dẫn anh đến một khu công nghiệp bỏ hoang, nằm khuất sâu trong vùng ngoại ô ẩm ướt.
Chiếc xe dừng lại trước một nhà máy cũ kỹ, bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Các ô cửa sổ bị đập vỡ, kính vỡ vương vãi trên nền đất, và cỏ dại mọc um tùm. Mùi sắt gỉ, xi măng ẩm và bụi ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề.
Ethan bước vào trong. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi là một sự đau đớn từ những vết thương vẫn còn hở miệng. Anh đi thẳng vào khu vực trung tâm của nhà máy, nơi ánh sáng lờ mờ, yếu ớt lọt qua những khe cửa sổ cao tít, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bụi bặm.
Anh dừng lại. Trước mặt anh là lối vào một đường ống thông hơi cũ kỹ. Lối ống dài, hẹp, nằm ngang mặt đất, đường kính chỉ vừa đủ cho một người trưởng thành bò qua. Bên trong, mọi thứ tối đen như mực, nhưng Ethan có thể nhìn thấy lờ mờ những vật thể sắc nhọn: kính vỡ, đinh gỉ, và những cuộn dây điện trần đang treo lủng lẳng từ trần ống.
Ngay lập tức, chiếc điện thoại trong tay Ethan rung lên.
Giọng nói méo mó, lạnh lùng và vô cảm lại vang lên, như một vị thần tàn nhẫn đang ra lệnh:
“Chào mừng đến với Thử thách Con bướm.”
Ethan cảm thấy dạ dày mình thắt lại. Thử thách này không đòi hỏi tốc độ, không đòi hỏi bạo lực, mà là sự chịu đựng.
“Con trai anh đang kẹt ở một nơi còn chật chội và tăm tối hơn thế này. Nếu anh muốn gặp lại nó, hãy bò qua đường hầm. Đừng dừng lại. Nếu anh quay lại, anh sẽ phải bắt đầu lại từ đầu.”
Giọng nói dừng lại, rồi thêm một câu, như một lời chế giễu:
“Đừng lo lắng. Vết thương càng nhiều, con trai anh càng gần.”
Ethan cắn chặt răng. Anh không còn là Ethan của hai năm trước, người sợ hãi bạo lực và sự liều lĩnh. Anh đã là một người cha tuyệt vọng.
Anh cởi chiếc áo khoác đã rách nát của mình, ném nó sang một bên. Anh quỳ xuống, hít một hơi sâu mùi ẩm ướt và gỉ sét.
Anh bắt đầu bò.
Lối ống hẹp bủa vây anh, không khí ngột ngạt. Anh phải di chuyển bằng cùi chỏ và đầu gối. Ngay lập tức, những mảnh kính vỡ sắc lẹm cứa vào da thịt anh.
Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ cổ họng anh. Máu bắt đầu hòa lẫn với nước mưa rỉ từ trần ống, tạo thành một vệt màu đỏ sẫm dưới bụng anh.
Ethan gắng bò, từng centimet như một vết rạch vào ý chí. Cơ bắp anh co thắt vì những vết thương cũ và mới. Đau đớn lan ra khắp cơ thể, nhưng anh buộc mình phải phớt lờ. Anh chỉ nghĩ về Shaun. Khuôn mặt nhỏ bé, lạnh lẽo, sợ hãi.
Shaun đang lạnh. Bố phải đến với con.
Đường hầm dường như dài vô tận. Ethan bò mãi, bò trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính mình và tiếng kim loại lạnh lẽo cọ vào nhau.
Khi anh cảm thấy kiệt sức, sắp gục ngã, một tia sáng yếu ớt lóe lên ở phía cuối đường hầm.
Anh đã đến đoạn cuối.
Nhưng đó không phải là sự giải thoát.
Ánh đèn lóe sáng từ một công tắc điện bị hỏng, chiếu rọi khung cảnh kinh hoàng trước mắt anh.
Một đoạn dây điện cao thế trần đang treo lủng lẳng ngay phía trước lối ra, bị ngắt quãng giữa hai thanh kim loại. Dòng điện cao thế giật đùng đùng, tạo ra những tia lửa xanh rợn người và một âm thanh xẹt xẹt đe dọa.
Khoảng cách chỉ vài mét, nhưng đó là một hàng rào điện tử chết người.
Ethan nhìn lên. Đường hầm quá hẹp để đứng dậy. Anh phải tiếp tục bò, phải lao qua khu vực có dòng điện đang chạy. Dây điện nằm ngay trên đầu anh.
Anh cảm thấy sợ hãi tột độ. Đây là một cái bẫy. Kẻ sát nhân không chỉ muốn anh đau đớn; hắn muốn anh phải đối mặt với cái chết, đối mặt với sự hủy hoại.
Ethan nhắm mắt lại. Anh nhớ lại khoảnh khắc cứu Jason. Khoảnh khắc anh lao vào chiếc xe đang chạy, chấp nhận cái chết để con trai anh được sống.
Lần này, con trai thứ hai của anh đang chờ đợi.
Anh lấy hết can đảm, hít một hơi sâu và lao qua.
Khoảnh khắc đó, không có gì ngoài tiếng nổ.
KÉTTT! ZZZZZZT!
Tiếng nổ điện khô khốc. Mùi da và tóc cháy xộc lên mũi anh. Dòng điện chạy qua cơ thể anh, một cơn đau không thể tưởng tượng được, như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc, khiến cơ bắp anh co giật không kiểm soát.
Ethan ngã gục, người anh bốc khói nhẹ. Cơ thể anh tê liệt, cảm giác như tất cả xương cốt đều vỡ vụn.
Nhưng anh đã qua. Anh nằm ngoài đường hầm chết chóc.
Trong tay anh, chiếc điện thoại rung lên. Ethan dùng hết sức lực để mở nó ra.
Một ký tự mới. Ký tự thứ hai trong chuỗi tọa độ bí ẩn. Một phần nữa của bí mật đã được mở khóa.
Cả cơ thể rã rời, anh bò ra khỏi lối ra, ngã xuống mặt đất lạnh ướt. Nước mưa từ trần nhà dội xuống khuôn mặt anh.
Trời vẫn mưa. Luôn là mưa.
Ethan nằm đó, không thể cử động. Anh thở một cách khó khăn, từng hơi thở như cứa vào phổi.
Anh đã hoàn thành Thử thách Con bướm. Anh đã chịu đựng đau đớn và suýt chết vì điện giật.
Giờ đây, anh không còn nghi ngờ gì nữa. Đây không phải là một trò chơi. Đây là một cuộc thanh trừng. Và anh đang là con rối của một kẻ sát nhân tâm thần.
Nhưng đổi lại, anh có thêm hy vọng. Hai mảnh ghép đã có.
Ethan cố gắng đứng dậy, lê bước về phía chiếc xe cũ. Anh cần phải băng bó vết thương. Anh cần phải nghỉ ngơi. Anh cần phải biết thử thách tiếp theo là gì.
Thử thách này đã dạy anh một điều: giới hạn chịu đựng của một người cha là vô hạn. Và anh sẵn lòng vượt qua mọi giới hạn đó.
Anh bước đi loạng choạng vào màn mưa. Mưa rửa trôi máu và bụi bẩn, nhưng không thể rửa trôi nỗi sợ hãi và quyết tâm tột độ trong trái tim anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co