IV
Tờ mờ sáng, sương còn đọng trắng mặt ruộng. Tiểu đội từng tốp thu dọn, chỉnh lại ba lô, buộc dây súng. Mấy anh em mặt mũi phờ phạc, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng vẫn gắng tươi tỉnh.
Bà chủ nhà – dáng người nhỏ thó, áo bà ba bạc màu – bưng ra cái gói lá chuối, bên trong là ít cơm nắm với muối mè. Bà dúi vào tay từng đứa, giọng nghèn nghẹn:
“Đi mạnh giỏi nghe mấy con… nhớ giữ mình.”
Sửu – gương mặt vẫn còn nóng sốt, nhưng cứng miệng – cười hề hề, nhận lấy gói cơm rồi quay sang đùa:
“Bà lo chi, khẩu phần này với khẩu K này là tụi con đủ sức đánh bật cả tiểu đoàn ngụy rồi!”
Bà chủ nhà rơm rớm nước mắt, xua tay, không cười nổi.
Cả bọn kính cẩn chào bà rồi xốc ba lô lên vai. Trong lán, chỗ ngủ của ông cán bộ vẫn trống trơn. Mấy đứa liếc nhau, thằng Tâm cười gượng:
“Chắc ổng lại ra ngoài đi dạo, hít sương cho tỉnh người. Lát nữa gặp lại thôi.”
Ai cũng nghĩ vậy, chẳng ai mảy may ngờ. Lòng vẫn còn hăng hái, bởi nhiệm vụ sắp tới là chuyển gấp mấy tài liệu mật về khu căn cứ. Đứa nào cũng căng như dây đàn, nhưng trong tim còn rộn ràng khí thế, như thể chỉ cần bước tiếp là sẽ chạm tay vào chiến thắng.
Nghĩa siết chặt cây đàn trong tay, ánh mắt lấp lánh khi nhìn sang Toàn. Toàn bắt gặp, tim chợt dội lên một nhịp, nhưng vội lảng sang hướng khác, chỉ hắng giọng ra lệnh cho anh em:
“Đi!”
Họ nối nhau thành hàng, bước vào màn sương sớm. Tiếng dép cao su lẹp xẹp trên đường đất ướt, tiếng gió rì rào quấn quanh. Không ai biết rằng, phía sau bìa rừng, xác ông cán bộ đã nằm lại từ đêm qua, lặng lẽ như một bóng cây đổ xuống, chẳng còn kịp gửi lời nào cho đàn em mình.
Giữa trưa, mặt trời như thiêu đốt cả cánh đồng vừa trải qua bom đạn. Đất nứt nẻ, bụi bay mù mịt, hố bom sâu hoắm hiện rõ từng vết lõm đen kịt. Nắng chói chang hắt lên xác lính ngụy, làm da thịt họ tím bầm trở nên sáng bóng ghê rợn, mùi khói thuốc, máu khô và đất cháy hòa vào không khí nóng hầm hập, khiến từng hơi thở đều nặng nề.
Tiểu đội phải đi rón rén, nhón chân bước qua những gò đất lởm chởm và hố bom còn nguy cơ nổ. Bụi bặm dính vào mồ hôi, khiến mắt cay xè, da nóng rát. Từng tiếng côn trùng kêu, tiếng đất sạt lộp bộp vang lên dưới chân, và tiếng hít thở gấp của cả nhóm càng làm không gian căng thẳng hơn.
Xác lính ngụy trương phình, một phần xương lòi ra vì trúng đạn, bốc mùi thối nồng, trương phình dưới nắng gay gắt, khiến mọi người phải nín thở khi đi qua. Tiếng tục tĩu nhỏ của Sửu vang lên, run run, vừa để trấn an bản thân, vừa trêu một chút bầu không khí ớn lạnh.
Nắng giữa trưa không tha thứ, khiến cơ thể mỏi rũ, miệng khát khô, nhưng mắt vẫn căng lên, giương theo từng hố bom và dấu hiệu nguy hiểm. Toàn đi đầu, mắt lia khắp cánh đồng, tay đặt chắc vào súng, vừa lo cho tiểu đội vừa để ý Nghĩa sát bên. Nghĩa lần này bớt nhút nhát hơn, tay bám chắc dây đai súng, lặng lẽ theo sát Toàn, lòng căng thẳng nhưng dần học được cách kiềm chế nỗi sợ.
Qua từng bước đi, tiếng đất lún, tiếng bùn bắn, ánh nắng chói chang làm mọi thứ hiện ra rõ rệt, từ xác chết ghê rợn đến gò đất lởm chởm. Từng người bước đi như bước trên dây, tâm lý căng như dây đàn, một sai sót nhỏ cũng đủ để cướp đi mạng sống.
Toàn lặng nhìn Nghĩa phía sau, thấy cậu bé vẫn giữ vững, ánh mắt long lanh pha chút sợ hãi nhưng đầy quyết tâm. Tim Toàn thắt lại, vừa lo lắng vừa dâng lên một cảm giác muốn bảo vệ, muốn kéo nó lại gần hơn, để cả hai cùng vượt qua cánh đồng chết chóc này.
Cánh đồng nắng gắt trở thành thử thách sinh tồn tột độ: cái nóng thiêu đốt, mùi chết chóc và áp lực nhiệm vụ khiến từng bước đi là một cuộc chiến riêng của từng người.
Tiểu đội đang len lỏi qua cánh đồng cháy nắng thì bất chợt, từ một bụi tre ven bờ, tiếng súng AK rít lên. Đạn xé không khí, bụi đất và mảnh cây tung tóe. Mắt Toàn sáng lên, tim đập dồn dập. “Chạy!” – anh hét, tay nắm chặt súng, vừa bắn từng loạt về phía nguồn địch.
Nhưng Sửu, thân thể yếu do sốt, loạng choạng. Một phát đạn trúng vào vai, anh ngã sấp xuống bùn. Máu đỏ tươi trào ra, loang lên cổ áo, rơi xuống đất như thác lũ. Cảnh tượng khiến cả nhóm giật mình, tim thắt lại.
Tâm lao tới, cố nắm tay Sửu kéo lên, nhưng vừa chạm vào tay anh, một loạt đạn nữa xé qua, bắn trúng bàn tay Tâm. Máu bắn tung tóe lên mặt, dính vào tóc, vào mắt. Cậu gào lên, tay co quắp lại, rên rỉ trong đau đớn. Mọi cố gắng cứu Sửu trở nên vô vọng.
Sửu nằm đó, mắt mở trừng trừng, bất lực, máu vẫn tuôn ra từ vết thương. Mỗi tiếng nổ xung quanh như nhấn thêm nỗi tuyệt vọng, cơ thể anh chao đảo theo từng phát súng.
Địch tiếp tục tấn công, một loạt đạn bắn trực tiếp trúng Sửu. Cảnh tượng dã man: máu và bùn tung tóe, cơ thể anh bị xé tan, co giật trên đất như một cơn ác mộng sống. Tiếng rên nho nhỏ vừa dứt, chỉ còn lại sự im lặng ghê rợn, không một ai kịp cứu.
Sửu – chết không kịp nhắm mắt.
Toàn đứng vài mét, tim như bị bóp nghẹt, tay run run siết chặt khẩu súng. Nghĩa đứng bên, mắt nhòa lệ, run rẩy, cố bám lấy Tâm đang ôm bàn tay chảy máu. Họ lặng nhìn cảnh tượng thương tâm, nỗi đau xé lòng, ám ảnh đến tận cùng tâm trí.
Cả cánh đồng trưa vẫn nắng chói chang, nhưng giờ đây chỉ còn lại mùi máu, bụi, và nỗi sợ hãi thăm thẳm. Cái chết của Sửu – đồng đội, anh em – không chỉ cướp đi một người bạn, mà còn gieo rắc nỗi tuyệt vọng và ám ảnh không thể rũ bỏ cho những người còn sống.
Cánh đồng im ắng đến mức tiếng gió xào xạc trên lá cũng vang như tiếng trống. Sửu nằm đó, không còn thở, không còn nhìn, máu vẫn chưa khô và đang trào ra ùng ục từ những cái lỗ do viên đạn đồng xuyên qua, lẫn vào bùn đất cháy nắng.
Không ai cười, không ai nói, không còn những câu đùa nhạt nhẽo của Tâm hay tiếng tay Sửu đập muỗi bôm bốp như trước. Không ai mắng yêu Tâm, không ai xua xua hối thúc đồng đội. Mọi thứ đời thường, từng chi tiết nhỏ bé từng mang lại chút an ủi, đều tan biến.
Toàn đứng lặng, mắt áp chặt vào mặt Sửu, tim như bị bóp nghẹt. Nghĩa khép sát mình vào Tâm, tay run run nắm lấy tay cậu, mắt rơm rớm nước. Họ cảm nhận rõ rệt sự trống vắng, như một phần hồn họ bị rút đi cùng đồng đội.
Không gian xung quanh cũng trở nên nặng nề, dường như ánh nắng, tiếng gió, côn trùng – tất cả đều chịu ảnh hưởng, như đang cúi đầu trước cái chết. Cả tiểu đội, những người còn sống, không dám mở miệng, chỉ biết âm thầm nhìn, âm thầm thở, để nỗi đau len lỏi từng ngóc ngách trong tâm hồn.
Toàn thở hổn hển, lòng dâng lên một nỗi đau vừa xót xa, vừa giận dữ, vừa bất lực. Anh nhận ra rằng chiến tranh không chỉ cướp đi người thân, đồng đội, mà còn lấy đi những khoảnh khắc bình yên bé nhỏ, những tiếng cười, những trò đùa và cả sự hồn nhiên giữa tuổi trẻ.
Cái chết của Sửu, lặng lẽ nhưng ám ảnh, đặt mọi người giữa ranh giới mong manh giữa sống và chết, giữa nỗi sợ và trách nhiệm. Không ai nói gì nữa, chỉ còn ánh mắt, nỗi đau, và tiếng thở hổn hển của những người còn sống.
Cả tiểu đội vừa chạy, vừa cố né đạn. Máu, bùn, mồ hôi trộn lẫn nhau trên cơ thể, nhưng trong lòng mỗi người còn nặng nề hơn gấp bội. Sửu… họ buộc phải bỏ anh lại phía sau, nằm yên bất động giữa cánh đồng cháy nắng, nơi tiếng gió xào xạc qua lá tre nghe như tiếng thở dài của tử thần.
Toàn chạy phía trước, nhưng mắt vẫn dõi về chỗ Sửu, tim đau nhói. Anh nhớ cái cách Sửu đập tay vào vai Tâm, cười mếu mỗi khi bị muỗi chích, nhớ giọng càu nhàu nhưng ẩn đầy trìu mến với đồng đội. Nhớ cả lúc Sửu khích lệ anh, nhắc nhở cẩn thận từng bước. Bây giờ tất cả chỉ còn là ký ức, lởn vởn giữa mùi thuốc súng và mùi máu.
Tâm, vẫn cố theo kịp, đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống đất nơi Sửu ngã, bàn tay vung vẩy như muốn níu lại, nhưng biết rõ chẳng thể. Cậu thấy máu đỏ thẫm, nhắc nhở rằng chiến tranh không tha thứ, rằng sinh mệnh thật mong manh.
Cả nhóm lặng thinh. Không tiếng cười, không câu nói đùa. Chỉ có bước chân vội vã trên bùn đất, hơi thở gấp gáp, và nỗi đau âm ỉ len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Mỗi người đều biết: Sửu đã nằm lại, nhưng ký ức về anh sẽ theo họ suốt những bước đi còn lại.
Cái chết của Sửu không chỉ lấy đi một đồng đội, mà còn gieo vào tim mỗi người nỗi ám ảnh dai dẳng – sự sống mong manh, cái chết bất ngờ, và cả những khoảnh khắc đời thường tưởng bình yên nhưng giờ trở thành kỷ niệm đau đớn không thể quên.
Tiểu đội núp trong vạt rừng thấp rậm rạp ven mép ruộng, đất còn ẩm, mùi bùn và máu vẫn nồng nặc. Cả nhóm im lặng, chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc và hơi thở hổn hển.
Tâm quỳ xuống, vai run rẩy, đôi tay vấy bùn, mắt đỏ hoe, nước mắt lẫn đất chảy dài trên má. Cậu bật ra những tiếng lẩm bẩm, như nói với chính mình, nhưng cũng là thổ lộ với anh em:
“Anh Sửu… chết thật rồi sao anh?”
Giọng cậu nghẹn lại, bật ra từng âm tiết khàn khàn, đau đớn như bị xé ruột. Cậu cúi mặt xuống đất, tay bấu chặt vào lá, cơ thể run lên từng cơn. “Biết vậy tối đó em cản ảnh, không cho ảnh đi cùng... nếu là vậy thì ảnh đâu phải chịu đau đớn như vậy...”
Mỗi lời nói đều như nhát dao bổ vào tim những người còn sống. Nghĩa khép sát mình vào Tâm, đôi tay run run nắm lấy bàn tay cậu, mắt long lanh nhìn xuống đất, không dám khóc thành tiếng nhưng từng nhịp tim vang lên nặng trĩu nỗi mất mát.
Toàn đứng phía sau, mắt nhìn xa xăm, lòng dâng lên cảm giác vừa rạo rực khi thấy sự bám víu, vừa đau xót trước cảnh đồng đội trẻ chết oan, trước nỗi tuyệt vọng khắc khoải trên gương mặt Tâm.
Cả khu rừng như im bặt. Không tiếng cười, không trò đùa, không tiếng đập muỗi bôm bốp. Chỉ còn nỗi đau, sự trống vắng và ký ức ám ảnh về Sửu bủa vây, len lỏi vào từng hơi thở, từng nhịp tim của những người sống sót.
Anh em lặng lẽ đứng nhìn lại, biết rằng không thể nán thêm. Nỗi đau về Sửu vẫn bủa vây, máu và bùn đất còn vương trên tay, nhưng nhiệm vụ vẫn chờ họ phía trước.
Tâm run run chỉ tay về vị trí Sửu ngã xuống, giọng lạc đi:
“Ghi lại để... dân mình đưa ảnh về với má ảnh...”
Toàn khẽ cúi xuống, ghi nhanh từng chi tiết vào mảnh giấy nhỏ: tên tuổi, cấp bậc, quê nhà, vị trí, mọi dấu hiệu nhận dạng. Anh ngẩng lên nhìn Nghĩa, thấy cậu trai nhỏ siết chặt tay súng, mắt long lanh, cố kìm nén nỗi xót xa.
Họ cắn răng bước đi, để lại nỗi đau phía sau, nhưng trong lòng vẫn giữ ký ức về Sửu. Mỗi bước chân là nhịp tim đau nhói, mỗi cái nhìn qua vai là một lời hứa âm thầm: sẽ làm tròn trách nhiệm, sẽ không quên anh.
Tiếng gió xuyên qua lá rừng, tiếng chim kêu xa xăm như nhắc nhở họ rằng chiến tranh không chờ đợi ai, và nỗi mất mát chỉ làm nhiệm vụ trở nên nặng nề hơn. Tiểu đội bước đi, tiến về hướng mới, mang theo sự căng thẳng, nỗi sợ và cả lòng quyết tâm sống còn.
Cái chết của Sửu vẫn ám ảnh trong đầu họ, như một vết sẹo nhức nhối không thể phai. Tiểu đội dần thưa thớt đi, anh em nằm xuống hết, giờ chỉ còn ba người nhưng không ai lành lặn. Máu, bùn đất và mồ hôi còn vương trên áo, cơ thể ê ẩm nhức nhối.
Trời đã sập tối, bóng râm dày đặc che lấp đường mòn, anh em nép vào một căn nhà nhỏ của ông bà cụ già gần đó. Họ sống đơn độc giữa làng, nhưng vẫn rộng lòng đón dân mình vào tá túc. Cái tình quân dân ấm áp hiện ra trong ánh mắt hiền hậu, nụ cười nhăn nheo và bát cháo đạm bạc mà chứa chan lòng thương.
Ông bà cụ đưa cho tiểu đội bữa ăn nhỏ, đơn sơ mà ấm bụng. Không khí yên ả, chỉ có tiếng thì thầm của lá ngoài hiên và mùi cháo nóng còn vương trong phòng. Căn phòng nhỏ hẹp, chỉ đủ cho ba người chen chúc nằm ngủ.
Tâm quay mặt vào vách nhà, vừa ngủ vừa khóc, vai run rẩy, từng giọt nước mắt lẫn trong mồ hôi và bụi đất. Cậu lầm bầm những câu thầm thì, nhớ Sửu đến đau thắt tim. Toàn thở dài trong im lặng, lòng vừa xót xa vừa bối rối. Nghĩa nằm sát bên Toàn, vai còn run run vì ám ảnh chiến trường.
Nhìn cảnh hai thằng lính trẻ run lên vì cái khốc liệt của chiến tranh thế này lòng anh cũng chua chát, đau thắt lại, dù anh cũng không hơn tụi nó là bao nhiêu tuổi.
Gánh nặng của trách nhiệm như đè lên vai Toàn nặng hơn vì Sửu đi rồi, không còn ai gánh vác phụ nữa. Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, anh lại vô thức siết chặt tay.
Nhìn Nghĩa oằn oại vì nỗi đau tâm lí, Toàn chẳng biết làm gì hơn. Toàn nằm cạnh Nghĩa, lúc đầu chỉ khẽ chạm ngón tay út vào tay cậu, rồi từ từ, như kiểm tra phản ứng, anh kéo bàn tay Nghĩa vào lòng mình. Nhịp tim cậu run rẩy, nhưng không giật ra; thay vào đó là sự tin tưởng âm thầm.
Hơi ấm từ cơ thể Toàn lan sang Nghĩa, tim họ gần nhau đến mức mỗi nhịp đập dường như hòa chung một nhịp. Toàn khẽ vươn người, áp vai sát lưng Nghĩa, lưng cậu dựa vào ngực anh. Nghĩa khẽ nghiêng đầu, áp nhẹ vào vai Toàn, hơi thở nóng hổi phả lên gáy anh.
Toàn thì thầm, giọng trầm ấm:
“Không sao đâu… tao còn đây mà.”
Nghĩa không nói gì, chỉ nắm tay Toàn chặt hơn, cảm giác vừa an toàn vừa rạo rực trào dâng trong lồng ngực. Trong bóng tối, ánh mắt họ chạm nhau, lặng thinh nhưng tràn đầy những gì không thể nói thành lời.
Toàn khẽ dùng ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay Nghĩa, rồi lại đan chặt, tạo một chuỗi cử chỉ thân mật nhưng rất nhẹ nhàng, như nhắn nhủ: “Em không cô đơn đâu.” Nghĩa hơi run, khẽ mím môi, rồi áp sát hơn, tựa vào anh.
Toàn chậm rãi, kiên nhẫn, từ từ nắm tay Nghĩa chắc hơn. Bàn tay run run của cậu đặt vừa vặn trong lòng bàn tay Toàn, hơi ấm truyền qua da thịt, khiến trái tim anh dâng lên một cảm giác vừa rạo rực vừa muốn bảo vệ. Nghĩa khẽ nghiêng đầu, áp vai sát người Toàn, hơi thở gấp gáp len qua không gian hẹp, tim họ gần như đập cùng nhịp.
Hai người nằm sát nhau, ánh mắt chạm nhau trong bóng tối, ánh lửa từ đèn dầu nhấp nhô trên tường hắt lên khuôn mặt họ, làm lộ ra vẻ mong manh nhưng đầy rung động. Toàn nhìn Nghĩa, lòng rộn rã, vừa lo sợ vừa mê mải trước cậu lính trẻ đang run rẩy, vừa muốn bảo vệ vừa muốn được gần cậu hơn. Nghĩa, trong lòng cũng cảm nhận được hơi ấm, sự vững chãi từ Toàn, tim nhỏ bé trào lên niềm an toàn lạ thường, vừa sợ hãi vừa tin tưởng.
Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng râm ran như nhạc nền cho khoảnh khắc gần gũi. Chiến tranh vẫn ám ảnh ngoài kia, nhưng trong căn phòng chật hẹp, giữa mùi đất ẩm và hơi thở nặng nề, hai người tìm được một khoảng bình yên nho nhỏ, một nơi riêng, nơi hai trái tim tìm thấy nhau giữa tình thế mạng sống treo lơ lửng, cái tình cảm mộc mạc, âm ỉ mà cháy rực.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co