Tiểu Hà
Thế Giới: Vĩnh Lạc Giới - Yongle World (Bareya)
-Đĩa VHS số 1
*rè rè*
"xin chào?"
"Này đừng bày trò nữa, hát đi"
"Vâng vâng"
"Umm... con quên lời rồi"
"Mua cái này hiếm lắm đó, dùng hết là không..."
*cụp*
*rè rè*
"Rồi, one two three"
"Mãi chìm nơi của đáy biển sâu, cùng với những đau buồn tháng ngày
Mà sao lòng của ta lại không trông thấy
Từng dòng biển hòa cùng nước mắt, mãi trôi đi trôi về phương xa"
*cụp*
"Happybirth day Tiểu Hà của mẹ"
"Sinh nhật vui vẻ nha chị Tiểu Hà"
"Được rồi Kỳ Cương, đi ra cho chị Tiểu Hà ước đi"
"Vâng"
"Con ước con sẽ hết bệnh nè, và sẽ dẫn mẹ và em đi chơi" (ảnh một bé gái tóc đen dài đang đeo bịt mắt màu trắng đứng trước chiếc bánh bông lan)
"Ừ, ừ mẹ cũng ước là Tiểu Hạ không bị bệnh" (Giọng buồn)
*cụp*
"Hôm nay là ngày đi tái khám nè, Tiểu Hà của mẹ sẽ hết bệnh nhé" (Người mẹ cầm qmáy quay om Tiểu Hà vào lòng rồi hôn vào đầu)
"Rồi vô kiểm tra đi con"
*rè rè*
*rè rè*
"Ổn không bác sĩ, có thật sự bị không?"
Bác sĩ lắc đầu
"Xin nén đau thương, ít nhất thì con bé bị chuẩn B"
*uỵt* *lụp cụp* (chiếc máy quay phim bị rơi xuống cùng lúc ngừi mẹ ngã khuỵ xuống đất)
-Đĩa VHS số 2
*rè rè*
"Xin chào. Tôi là Đặng Tiểu Hà. Đây là thầy tôi Dương Sĩ Tịnh"
"Được rồi đó, thí nghiệm mà còn quay làm gì"
"Thôi thầy, tư liệu mà phải ghi lại chứ"
"Rồi rồi, làm gì làm đi. Để cho đàng hoàn, mò như nào mà làm rơi là chết với tôi"
"Vậy thì thầy tự để đi này"
*sột soạt*
"Rồi"
"Tôi là Tiến Sĩ Dương Sĩ Tịnh, từng làm việc tại bệnh viện Kình Lam ở Đông Đô, hôm nay tôi cùng học trò của tôi là Y Sĩ Đặng Tiểu Hà tiến hành thí nghiệm đầu tiên về bệnh Mắt Người Cá Seraptra"
"Đây là mẫu vật nè" Tiểu Hà cầm một khay kính chứa vũng nước màu xanh thẩm
"Hôm nay là thí nghiệm bằng nhiệt nhé"
Tiểu Hà và Sĩ Tịnh sử dụng nhiệt để nung 12 ống thuỷ tinh chứa mẫu vật bằng các mức nhiệt độ khác nhau trên ngon lửa đèn cồn.
Thí nghiệm đã thất bại khi mẫu vật biến tính đông thành tinh thể
-Đĩa VHS số 3
*rè rè*
"Xin chào vẫn là Tôi là Đặng Tiểu Hà đây"
"Đây là thầy tôi Dương Sĩ Tịnh"
"Đưa đây, lề mề quá"
*sột soạt* *rẹt rẹt*
*cạch*
"Tôi là Tiến Sĩ Dương Sĩ Tịnh, từng làm việc tại bệnh viện Kình Lam ở Đông Đô, hôm nay tôi cùng học trò của tôi là Y Sĩ Đặng Tiểu Hà tiến hành thí nghiệm thứ hai về bệnh Mắt Người Cá Seraptra. Thí nghiệm acid và bazơ hoá dịch tiết"
"Đây là mẫu vật nè" Tiểu Hà đứng ngay bàn với 50 chiếc đĩa petri chứa dịch màu xanh thẩm
Họ đã sử dụng 50 hợp chất và giải quan sát từng phản ứng
Nhóm acid: H₂SO₄, HCl, HNO₃, H₃PO₄, CH₃COOH, HCOOH, C₆H₈O₇ (Citric), H₂C₂O₄ (Oxalic), HF, HBr, HI, HClO₄, H₂SeO₄, H₃BO₃, C₃H₆O₃ (Lactic), C₄H₆O₆ (Tartaric), C₇H₆O₂ (Benzoic), H₂CrO₄, HMnO₄, C₂H₅COOH (Propionic), C₆H₅SO₃H, H₂S, H₂CO₃, H₃AsO₄, H₄P₂O₇
Nhóm bazơ: NaOH, KOH, LiOH, Ca(OH)₂, Ba(OH)₂, Mg(OH)₂, NH₃, NH₄OH, Al(OH)₃, Fe(OH)₃, Cu(OH)₂, Zn(OH)₂, CH₃NH₂ (Methylamine), (CH₃)₂NH, C₅H₅N (Pyridine), C₆H₅NH₂ (Aniline), Na₂CO₃, K₂CO₃, NaHCO₃, CsOH, RbOH, Sr(OH)₂, AgOH, CH₃CH₂NH₂, N₂H₄ (Hydrazine)
Đến hợp chất cuối là N₂H₄ thì ống nghiệm bổng phát nổ
*Đùng*
Vụ nổ khiến chiếc máy quay đặt trên bàn bị ngã
Tiểu Hà quay đầu lại "Gì vậy thầy? Thầy ơi? Thầy đâu rồi? Thầy Thầy?" Tiểu Hà vốn đang đi lấy thuốc uống thì nghe tiếng nổ và quay lại
"Thầy? Thầy đừng giỡn nữa!" Tiểu Hà không cầm theo cây gậy dò đường chỉ đành ngồi bệt xuống đất và sờ đường đi
"Ây da, gì nhớt vậy thầy? Sắt?" Tiểu Hà sờ vệt máu trên đất
Sau đó cô bật khóc lớn thì mới có người ở ngoài chạy vào đưa Sĩ Tịnh đi bệnh viện
Máy quay vẫn tiếp tục quay cho đến khi hết băng
*rè rè*
*cụp*
Chương Trình Truyền Hình "Sức Khoẻ Mỗi Ngày"
"Xin chào mọi người, chúc mọi người buổi tối vui vẻ. Tôi là Bạch Vũ Ngọc và chào mừng mọi người đến với chương trình sức khỏe mỗi ngày"
*Âm nhạc*
"Hôm nay đến với chuyên mục, Chuyên Gia Nói Gì?. Chương trình của tôi có mời về đây Tiến Sĩ Đặng Tiểu Hà, người phát minh ra phương pháp khử dịch Seraptra đem đến ánh sáng cho hàng ngàn người mỗi năm."
*Âm nhạc*
Tiểu Hà cùng chiếc gậy dò đường được 2 nhân viên dẫn đến ghế ngồi
"Xin chào mọi người và chào cô Vũ Ngọc, tôi là Đặng Tiểu Hà, hiện đang là giáo sư tại đại học y dược Yến Châu"
"Xin chào cô Tiểu Hà, trước khi gặp cô thì bản thân tôi cũng rất ngưỡng mộ cô. Tôi còn tưởng đầu cô cũng lớn tuổi rồi tại xưa tôi viết văn toàn dùng cô làm hình mẫu thôi"
Tiểu Hà cười "Xin lỗi làm cô thất vọng, tôi năm nay cũng chỉ có 35 thôi"
"Được rồi không dài dòng nữa, tôi xin phép hỏi câu hỏi đầu tiên mà nhiều người thắc mắc ạ. Bệnh Mắt Người Cá là gì?"
"Bệnh Mắt Người Cá, tên gốc là Seraptra, do virus Seriola gây ra. Theo nghiên cứu của thầy tôi là Dương Sĩ Tịnh thì ông xác định nó là một loại Retrovirus nội sinh (Endogenous Retroviruses - ERV). ERV là những tàn dư di truyền của các loại virus cổ đại từng lây nhiễm vào tổ tiên loài người hàng triệu năm trước. Những virus này không biến mất mà tích hợp mã di truyền của chúng vào DNA của tế bào sinh dục, sau đó được di truyền lại qua các thế hệ. Nó về cơ bản có thể goi là một loại gene lặn trong cơ thể và sẽ thức dậy ngẫu nhiên ở một số người, còn tại sao lại như thế thì đến nay cũng chưa làm rõ được"
"Seraptra là một virus đã lây và cơ thể tổ tiên chúng ta thưa quý vị, nghe đáng sợ thật đấy. Vậy thưa Giáo sư Tiểu Hà, bệnh Seraptra này gây hại như thế nào đối với cơ thể con người?"
"Seraptra có hai biến thể khi phát bệnh, là biến thể Alpha và biến thể Beta. Ở biến thể a khi phát bệnh thì dịch nó sẽ xuất hiện bên trong nhãn cầu trước và tấn công vào biểu mô sắc tố võng mạc, mở đường cho dịch tràn ngược theo bao dây thần kinh thị giác vào khoang dưới nhện của não, nó có khả năng gây tử vong gần như là 90%. Còn đối với biến thể Beta mà tôi mắc phải là dịch chủ yếu chỉ có ở tiền phòng, nó không gây chết người nhưng sẽ gây mù và Glaucoma có thể gây vỡ nhãn cầu"
"Con virus này nó gây hại bằng cách thức nào thưa tiến sĩ?"
"Virus Seriola tạo một protein lạ được thầy tôi đặt tên là Sertipha, Protein này đi vào thủy dịch, tương tác trực tiếp với Albumin và các Mucopolysaccharides trong mắt. Thay vì giữ nước ở mức cân bằng, Sertipha biến Albumin thành một dạng như máy bơm, liên tục hút dịch từ mạch máu vào tiền phòng và nhãn cầu. Dịch này ban đầu trong suốt hoặc trắng đục nhẹ tuỳ người."
"Vâng, thật là tàn khốc cho một dịch bệnh. Tôi thấy tiễn sĩ đây có mắt màu xanh rất đẹp ạ, vậy tại sao dịch màu trắng nhưng người bệnh thường có mắt xanh?"
"Là do thuốc thử, liệu pháp thử này vẫn còn được áp dụng cho đến ngày nay. Tên nó là Tetraamminecopper(II) Phenolsulfonphthalein người ta hay gọi là thuốc đồng đó. Công thức hoá học là [Cu(NH₃)₄]C₁₉H₁₄O₅S. Muốn biết phải là bị Sereptra hay là chỉ đơn giản là tràn dịch. Thì người ta nhỏ dung dịch này vào mắt và bịt khăn 1 tuần, thuốc sẽ phản ứng với nhóm Thiol (-SH) đặc trưng trong protein Sertipha. Kết quả là Dịch trắng ban đầu sẽ bị oxy hóa và phức hóa với đồng, chuyển sang màu Xanh thẳm vĩnh viễn. Xác nhận bệnh nhân mắc bệnh Seraptra. Cfon nếu chỉ tràn dịch thì dung dịch sẽ bị cơ thể đào thải"
"Đằng sau vẻ đẹp xanh biếc ấy là một quá khứ đau khổ. Vâng, có khán giả đã gửi tin cho chương trình ạ, tôi xin đọc"
"Em tên là Mỹ Kiều, em bị mắc bệnh Mắt Người Cá này từ khi còn nhỏ và hiện đã khỏi bệnh. Nghe bố mẹ kể là cuộc đời của cô tiểu hà rất là đáng kính và nghị lực, em xin mạn phép không biết có thể được nghe cô Tiểu Hà kể về cuộc đời của cô không ạ."
"Xin cảm ơn câu hỏi từ Mỹ Kiều nhé. Tôi cũng có cùng thắc mắc với bé, không biết tiến si có thể chia sẻ về cuộc đời mình và cách tìm ra được phương pháp chữ trị không?"
"Cảm ơn câu hỏi từ bé Mỹ Kiều và cô Vũ Ngọc đây. Cũng như chúc bé Mỹ Kiều nhiều sức khoẻ, vậy thì tôi sẽ tóm tắt cuộc đời minh cho mọi người cùng nghe. Bố tôi mất lúc mẹ tôi còn đang mang thai em tôi, lúc đó ông đi đánh cá ngoài biển thì gặp bão lớn thế là không thể trở lại nữa. Sau hai năm từ bi kịch đó là tôi bị bệnh là và năm tôi 9 tuổi sắp lên 10 tuổi rồi, lúc đó tôi có cảm giác như bị nặng mắt ấy. Là mẹ tôi bà Sở Linh Tiêu đưa tôi đến trạm y tế. Bác si ở đó họ cũng sử dụng thuốc đồng cho tôi và bịt mắt tôi lại. Trong khoảng thời gian đó tôi cũng sợ lắm, tự nhiên có thứ gì đó che mắt mình lại rồi không thấy đường đi, cái gì cũng nhờ mẹ và em làm. Là được khoảng 6 ngày ấy là tôi lên 10 tuổi, nhớ lúc ấy mẹ tôi đi làm về cùng một chiếc bánh bông lan và một chiếc máy VHS cũ mà bà tiết kiệm tiền mua được, tôi cũng vui lắm và nhờ mẹ dùng nó quay mọi thứ coi như là con mắt thứ 3 của mình. Nhưng mà rồi khi đi kiểm tra lại thì bác sĩ nói rằng tôi bị bệnh Serapta biến thể Beta lúc ấy bà suy sụp và ngã xuống ngay tại hành lang bệnh viện làm rơi chiếc máy VHS khiến nó cung hỏng luôn" Tiểu Hà kể chậm rãi buồn bã, nhưng không bao giờ dập nụ cười trên môi. Nhưng nước mắt thì vẫn không thể kiềm chế được mà chảy ra. Thấy lậy Vũ Ngọc liền lấy khăn giấy đưa cho Tiểu Hà chùi mắt.
Tiểu Hà tiếp tục kể "Từ lúc đó, mẹ tôi ngày ngày phải đi làm thêm giờ. Khi xưa chỉ làm 8 tiếng một ngày thì nay là 16 tiếng, bà làm để có tiền mua thuốc duy trì của biến thể B cho tôi. Hiện thuốc đó không còn được sử dụng nữa, xưa là người ta hay gọi là thuốc Magta, nó chứa Magnesium L-Tartrate Hydrate (MgC₄H₄O₆·H₂O) và được phối trộn với dẫn xuất P2Y2 receptor agonist. Có tác dụng làm giãn nở các ống dẫn lệ và hóa lỏng tạm thời liên kết protein Albumin-Sertipha. Mỗi ngày phải uống một viên nếu không tiền phòng sẽ bị thủng do áp suất, mọi ngừi cs thể hình dung là lương một công nhân bấy giờ mà một ngày chỉ mua được 1 viên. Không hiểu là các công ty dược thời bấy giờ là do khó sản xuất hay ý gì nữa. Nhưng mắc là thế thì nó vẫn không phải là toàn năng mà kèm theo nhiều tác dụng phụ như gây co thắt cơ vòng dữ dội, nôn mửa, suy giảm canxi máu, khiến người sử dụng thường xuyên trong trạng thái kiệt sức, da tái nhợt vì mất nước cục bộ qua đường mắt. Thôi tiếp tục, là cứ thế thôi cho đến năm tôi 14 tuổi là mẹ tôi trong khi đi làm vì kiệt sức mà suy tim, đột quỵ ngay trong xưởng. Giờ gia đình còn mỗi tôi và em trai là Đặng Kỳ Cương, em tôi bấy giờ mới 12 tuổi thôi phải đi làm phụ việc ở xưởng gỗ để kiếm tiền nuôi chị nó là tôi đây"
Cả trường quay lặng yên ai cũng mang một vẻ mặt buồn bã
Tiểu Hà tiếp tục kể "Đời cứ thế trôi qua cho đến khi tôi 17 tuổi là em tôi đã 15, nó vẫn đi làm ở cái xưởng đó, còn tôi thì ở nhà lau dọn và nấu ăn, nhiều năm mất tầm nhìn thì tôi cũng ít nhất thích nghi được để làm việc nhà. Tôi nhớ là vào đầu tháng 7 năm ấy, sáng hôm đó trước khi đi làm thì thằng bé vẫn còn hớn hỡ khoe với tôi là sẽ được thăng chức làm quản lý. Nhưng rồi xưởng đó bị nổ bụi gỗ và bóc cháy, cả xưởng 25 người bị thiêu chết, vậy mà tận đến tối khuya không thấy nó về thì tôi mò ra đường để hỏi thì mới biết tin"
Tiểu Hà dụi nước mắt rồi tiêp tục kể "Căn nhà tôi ở bấy giờ là nhà thuê, không có người trả tiền thị họ đuổi tôi ra khỏi nhà. Lúc ấy là tôi được chủ nhà thương cảm mà dọn cho tôi một cái nhà kho để ở. Sáng thì tôi ra đường bầy quầy hát rong xin vài đồng để mua thuốc, thời điểm này thì thuốc cũng đã rẻ dần rồi. Đỉnh điểm một ngày hát rong mà tôi có thể mua thuốc cho tận 3 ngày dùng. Đến năm tôi là 19 tuổi thì thầy tôi là nghỉ hưu có đến thuê căn nhà lúc trước mà tôi ở, thấy tôi tội nghiệp quá nên nhận tôi làm học trò và dạy tôi học y. Năm tôi tầm 25 tuổi thì lúc đó là thầy cùng toi thí nghiệm, mẫu vật là máu của tôi và nước mắt màu xanhmà tôi khóc mỗi ngày khi sử dụng thuốc Magta. Đầu tiên là sử dụng nhiệt để phân rã nhưng mà đã thất bại, lần thử hai là sau 2 năm nữa là thầy nghiên cứu về cấu tạo cuả nó rồi chọn ra 50 chất để thử phản ứng với dịch mắt và ghi lại kết quả. Lần đó, xui rằng chất cuối cùng thử nghiệm là N₂H₄, nó gây nổ và làm thầy tôi ngã... về cơ bản thì không thể gây hại gì quá nhiều do bọn tôi có mặc đồ bảo hộ nhưng mà nó khiến thầy ấy ngã va vào cạnh bàn... khi ấy... khi ấy do tôi mù... tại tôi mù mà đa bỏ lỡ" Nói đến đây giọng Tiểu Hà mếu máo khó nói thành chữ được nữa
Vũ Ngọc vội lại đưa khăn tiếp cho Tiểu Hà "Xin nén đau thương, mọi người trên trời linh thiên thì cũng sẽ hãnh diện vì cô của ngày hôm nay mà"
Tiểu Hà ngồi im lặng vài phút rồi nói tiếp "Thầy ấy chết trên đường đưa đến bệnh viện vì mất máu quá nhiều. Thì nói chung là qua thời gian đó là tôi tự mình tiếp tục nghiên cứu, với số tiền ít ỏi mà thầy để lại cũng như tiền bảo hiểm của thầy thì tôi có thuê một cô nhóc học việc về để giúp tôi thí nghiệm. Tôi dùng Albumin từ máu của mình với Polysaccharide chiết xuất từ thực vật và các kim loại nặng như CuSO₄ rồi thử nhiều cách từ nhiệt độ, xúc tác và áp suất khác nhau để tạo ra một dung dịch có độ nhớt và độ dẫn điện y hệt nước mắt người cá. Lần thí nghiệm thứ ba, là lần cuối cùng không phải vì nó sẽ chắc chắn thành công mà là lần cuối tôi có thể chi trả rồi. Tôi dùng 3 nhóm chất ức chế sau khi nghiên cứu và chọn ra là nhóm aldehyde và ketone như Formaldehyde (CH₂O), Glutaraldehyde (C₅H₈O₂), Acetone (CH₃COCH₃) và kết quả là protein bị đông cứng vĩnh viễn, không thể hút dịch ra được. Tiếp theo là nhóm muối kim loại nặng và phức chất như AgNO₃, Pb(NO₃)₂, HgCl₂, K₃[Fe(CN)₆] nhưng kết quả lại gây độc cực mạnh cho tế bào thần kinh thị giác. Cuối cùng là nhóm dẫn xuất acid amine biến tính, toi tập trung vào các chất có cấu trúc giống Glutamate vìotoi nghi ngờ virus Seriola lợi dụng kênh dẫn truyền thần kinh để hút dịch. Thế là tôi bắt đầu kết hợp APV (Axit Aminophosphonovaleric) với các gốc hữu cơ khác nhau như APV và (C₂H₅-) kết quả là không tan trong nước. Tôi tiếp tục với APV và (C₇H₇-) nhưng phản ứng quá yếu. Cứ thế mà thử đi thử lại cho đến khi tôi tìm ra D-AP5-Methyl-Anthranilate (C₁₂H₁₇N₂O₇P) nó phản ứng với dung dịch tôi tự tạo rất tốt. Thế là tôi dùng hơn 100 ống nghiệm chưa dịch thật từ bản thân, tôi dùng một loại thuốc nhuộm tự điều chế từ cánh hoa qua chất Anthocyanin. Nếu Protein Sertipha bị ức chế thành công, độ pH sẽ thay đổi và dịch sẽ chuyển từ xanh thẫm sang tím nhạt, dù chỉ là phỏng đoán thôi nhưng tôi thử tinh chỉnh từng mức nồng độ cho đến ống nghiệm thứ 89 thì tôi đã thành công với tỷ lệ 2:5, mỗi 2 mol D-AP5 thì tương đương 2 mol dịch protein Sertipha. Tôi cũng muốn thử ngay trên người nhưng cũng sợ chứ, tôi thì không thấy đường, con bé phụ việc thì đâu có kiến thức y khoa. Thế là tôi đem theo bản nghiên cứu lên bệnh viện và tự cho bản thân làm chuộc bạch, họ ban đầu cũng không chịu đâu nhưng tôi yêu cầu viết giấy cam kết thì có bác sĩ tên là Trương Nhã, cô ấy đã đồng ý hỗ trợ tôi. Cô đẩy tôi vào phòng khám rồi tiêm từ từ dung dịch vào vùng rìa giác mạc trong khi có một y tá đang siêu âm thể quan sát nồng độ dịch trong thời gian thực. Chất này không trực tiếp phá huỷ Sertipha hay là giảm dịch mà nó sẽ mô phỏng amino acid mà virus Seriola cần để tổng hợp Sertipha. Nó bám chặt vào các ribosome bên trong tế bào biểu mô mống mắt, khiến quá trình sản xuất protein Sertipha bị đình trệ hoàn toàn. Khi tiêm quà quan sát trong 9 giờ thì virus Seriola không tiết thêm dịch nữa, hiện tại chỉ còn phần dịch dư lại. Là Trương Nhã tiêm một loại enzyme phân giải là Hyaluronidase nồng độ cao vào tiền phòng để làm lỏng hoàn toàn các mảng dịch màu xanh. Rồi dùng kim rỗng siêu nhỏ vào và do áp suất bên trong tiền phòng của tôi có áp suất cao thế là dịch xanh sẽ tự trào ra ngoài theo ống dẫn do chênh lệch áp suất. Cuối cùng là bơm dung dịch muối cân bằng vào để rửa sạch các cặn protein còn sót lại"
Vũ Ngọc dụi nước mắt "Thật là mọt cuộc đời huy hoàng thưa quý vị. Nhưng thưa tiến sĩ, không phải cô đã được chữa trị đúng cách rồi sao? nhưng giờ mắt vẫn còn xanh và không thể nhìn?"
"Do tôi là người bệnh lâu năm nên các sắc tố đồng từ thuốc đồng ngày xưa đã ngấm sâu vào màng bồ đào và các lớp tế bào sợi của mống mắt. Ngay cả khi dịch đã được hút sạch và thay bằng dịch kính nhân tạo trong suốt vì thuỷ tinh thể ban đầu đã bị đục, mống mắt của tôi vốn đã bị nhuộm xanh và các ion đồng thấm sâu vào võng mạc khiến các tế bào cảm quang bị thoái hoá, có thể xem như là các thần kinh thị giác của tôi đã hỏng hết rồi, không cách nào nhìn lại được nữa"
*âm nhạc buồn*
"Xin cảm ơn chia sẻ hửu ích của tiến sĩ Đặng Tiệu Hà và cuộc đời đầy cảm hứng của cô. Mong sao nó truyền được đến mọi người và sẽ là một động lực vĩ đại giúp những đôi mắt mờ đục ngoài kia mang hy vọng nhìn thấy lại ánh sáng. Xin cảm ơn và tạm biệt"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co