Truyen3h.Co

My Hanbin [ KBin ]

Dive into you

mequeenlibbt_

Tôi giật mình tỉnh dậy trong đêm ngoài trời mưa to lắm.

Lộp bộp, lộp bộp.

Âm thanh mưa rơi trong đêm tối tĩnh lặng chỉ có một mình tôi, càng thêm cô độc. Bình thường tôi không thích mưa, vì mưa buồn. Nhưng riêng hôm nay thôi.

Tôi rời khỏi giường, tiến về phòng bếp, lấy từ tủ một chai rượu. Tôi biết rượu chẳng phải thứ tốt lành gì, uống vào chỉ tổ thêm bệnh. Tôi gỡ dây chuyền khỏi cổ, nhìn vào tấm ảnh bên trong mặt dây, tấm ảnh có hơi úa vàng nhưng được bảo quản cẩn thận nên vẫn còn mới. Khung cảnh lúc đó là đầu thu, hai nam sinh nở một nụ cười tươi,  rất đẹp, một cao, một thấp. Tôi chìm vào hồi ức, nhớ lại quãng thời gian đó.

Sau lễ khai giảng, tôi cùng anh đi ra sau sân trường, ở đây vào mùa thu hai cây hai bên dải hoa,rụng lá, lá úa màu vàng cổ, trảy đầy dưới sân, nhìn quanh chỉ thấy một màu vàng rất đẹp.  Anh ôm tôi, giơ cao máy ảnh, tôi giơ hai ngón tay, cả hai cùng cười. Sau này khi rửa ảnh ra, anh sao thêm một tấm, tôi một tấm, anh một tấm. Khi đó chúng tôi là người yêu, cả hai cùng giữ bí mật không muốn ai biết, tôi và anh đều hiểu mối quan hệ đồng tính trong xã hội rất khó chấp nhận.

Hai năm sau, không hiểu tại sao ba mẹ anh lại biết được, anh bị đưa đi nước ngoài biền biệt suốt chín năm. Cuối cùng chỉ còn tôi ở nơi này, chịu sự xua đuổi của thầy cô, bạn bè, vẫn nhớ khi đó là hồi ức đau khổ, đen tối nhất cuộc đời tôi, nhưng qua rồi cũng chẳng muốn nhắc lại.

Tôi đổ rượu ra ly, nhìn màu đỏ sóng sánh dưới ánh đèn. Uống vào cho quên đi anh, quên đi nỗi buồn này. Tôi nhấp ngụm, mùi cay xè của rượu chảy trong cổ họng,  càng làm tê tái nỗi lòng tôi. Tôi cứ ngỡ người ta uống rượu giải sầu, càng say càng quên. Cớ sao tôi lại càng tỉnh?

Sáng mai nhất định tôi sẽ đến hỏi bác chủ siêu thị.

Tôi uống rượu càng nhiều, càng uống càng nhớ đến anh. Những kỉ niệm giữa anh và tôi như trước phim quay chậm diễn ra trước mắt. Anh cùng tôi học bài, anh nắm tay cùng tôi đi dạo,  anh ôm tôi vào lòng lúc ngủ, anh hôn môi tôi sao lời tỏ tình, anh cùng tôi ngắm sao trời, và anh... chia tay tôi.

" Hanbin à, chúng ta chia tay đi."

" Vâng, sang đó nhớ chăm sóc bản thân nhé anh."

Khi tôi định rời đi, anh nắm lấy tay tôi, giọng nói anh vang lên, nấc nghẹn, như nài nỉ, tôi biết anh đang khóc.

" Hanbin, chờ anh. Đừng để ai bắt nạt em nhé Bin.
"

Bin là biệt danh anh gọi tôi lúc hai đứa còn yêu nhau. Anh dịu dàng vươn tay chạm khóe mắt tôi, lau đi từng giọt nước mắt.

" Bin của anh, anh xin lỗi,  xin lỗi em..." Anh ôm lấy tôi, vùi mặt vào cổ tôi, khóc to, nước mắt của anh làm ướt một mảng áo tôi, nóng hổi.  Trước mắt tôi như nhòa đi, chỉ khẽ vuốt ve tấm lưng anh.

Anh hôn lên tóc, trán, hai bên má và môi tôi. Nhẹ nhàng mơn trớn, anh nói đó là nụ hôn vĩnh biệt. Tôi rời đi trong không vui, sau lưng là tiếng khóc của anh, thương tâm lắm.

Tôi muốn biết giờ anh ra sao rồi, anh khỏe không,  có còn nhịn ăn sáng như trước, anh làm công việc gì và anh có yêu ai không, từng dấu hỏi cứ xoay vòng trong đầu tôi.

Chỉ tưởng tượng anh đang yêu một ai đó đủ để con tim tôi tan nát rồi. Tôi vẫn còn giữ đoạn ghi âm của anh. Ngày đó là sinh nhật tôi, anh đứng dưới nhà tôi từ rất sớm, trên vai là cây đàn guitar. Khi đó là cuối đông, trời rất lạnh, tuyết rơi trắng xóa, Tuyết bám trên vai, trên tóc anh. Tôi hoảng hồn, vội mở cửa rồi kéo anh chạy nhanh vào nhà, mắng anh xối xả, anh nhìn tôi bằng đôi mắt vô tội, trả lời tôi.

" Anh sợ làm phiền Bin ngủ, trời lạnh anh biết Bin mệt. "

Lòng tôi như nhũn ra, ôm anh,  người anh đứng lâu dưới tuyết nên rất lạnh, pha cho anh một ly sữa ấm rồi tăng nhiệt độ máy lạnh.

Anh hôn lấy tôi, môi anh lạnh tê. Anh cạy nhẹ khoang miệng tôi, cùng đầu lưỡi tôi quấn quýt.  Anh và tôi như chạy nước rút, cả người nhễ nhại mồ hôi, cuối cùng trong không gian lúc đó chỉ còn âm thanh va chạm và mùi tanh hôi của tinh dịch.

Tôi uống thêm một ly rượu, lấy điện thoại nhấn vào nút phát, nằm trên mặt bàn, tì lên cánh tay. Lắng nghe.

" Đây là bài hát do anh viết tặng Bin, nhân ngày Bin của anh mười tám tuổi, đủ tuổi cùng anh làm chuyện người lớn rồi. "

" Kìa anh. "

" Không đùa nữa, để anh hát Bin nghe. "

Tôi mỉm cười, âm thanh ngây ngô của chúng tôi lúc ấy. Nhắm mắt.

" Anh muốn cùng em trải qua tháng năm.

Trong kí ức ngập tràn hình bóng.

Anh vẫn nhớ.

Lúc em cười xinh đẹp như một đóa hoa..."

Chất giọng trầm ấm hòa cùng tiếng đàn guitar quanh quẩn bên tai tôi,  như khúc ca ngọt ngào ru tôi vào giấc ngủ.

Nhiều ngày sau tôi đón một kinh hỉ lớn.

Tôi làm nhà báo, do tính chất công việc nên thường xuyên xuất ngoại. Việc này khá mệt mỏi nhưng do đó là nghề nghiệp tôi yêu thích nên không sao.

Sau một chuyến công tác, từ sân bay về nhà, trong lòng tôi cứ có cảm giác rất vi diệu, như thể tôi sẽ được gặp một người từ phương xa trở về. Vừa hưng phấn vừa lo lo.

Quả thật.

Trước nhà tôi xuất hiện một chiếc xe hơi sang trọng, dường như xa lạ lắm nhưng cũng rất đỗi thân quen, vẫn hằn in trong ký ức không bao giờ phai nhòa của tôi. Tôi biết nó.

" Cháu hãy chia tay con trai cô đi, các cháu còn nhỏ lắm, liệu khi chuyện của các cháu bại lộ ra thì hai đứa có chịu nổi không? Cô không kì thị nhưng mà cô là một người mẹ và cô biết điều tốt nhất cho con mình. "

Trở lại từ hồi ức, tôi ngẩn người, mở cửa xe taxi, kéo thêm chiếc vali đứng bên cạnh cổng nhà. Như trời chồng nhìn chiếc xe hơi trước mắt, cửa xe được đẩy ra, xuất hiện một bóng hình cao gầy quen thuộc. Mắt tôi nhòa đi, tôi vẫn không tin, cứ nghĩ đây là mơ, vì tôi từng mơ giấc mơ này rất nhiều lần rồi.

Tôi nghe thấy mình gọi lên một cái tên " K. "

Rồi rơi vào cái ôm ấm áp. Có bàn tay vuốt ve tóc tôi, có đôi môi hôn lên gò má, nước mắt được lau đi và giọng nói trầm ấm khàn khàn.

" Bin của anh, anh về rồi. "

Tôi đánh nhẹ lưng anh, ôm chặt anh và khóc to như một đứa trẻ, anh hôn từng giọt nước mắt của tôi rồi cười.
" Bin của anh như con nít ấy, nín đi em, anh ở đây rồi, anh ở đây, anh về với em mà. "

Nhưng giọng nói của anh nghẹn ngào lắm.

" Vào nhà đi hai đứa, ai lại ôm nhau ngoài đường thế này. "

Sau lưng anh là một người phụ nữ trung niên, tóc búi cao, làn da được bảo dưỡng cẩn thận nên dù đã qua tuổi tứ tuần nhưng trông bà vẫn còn trẻ lắm.

" Thưa cô. " Tôi chào bà, đổi lại là nụ cười hiền từ.

Chúng tôi vào nhà, tôi pha hai tách trà rồi đặt lên bàn, đẩy về phía hai người họ.

" Hanbin lớn nhỉ, cháu vẫn giống như trước đây. "

Tôi cười, cảm ơn bà. Chúng tôi nói chuyện rất lâu, bà hỏi về sự nghiệp, tình duyên của tôi.

Bà kể lúc anh mới sang nước ngoài, anh chán đời lắm, chẳng muốn ăn hay uống gì, đến nỗi phải nhập viện vì đau dạ dày.

Tôi rơm rớm nước mắt nhìn anh, anh cúi gằm xuống đất, hai tai đỏ ửng. Lấm lét nhìn sang tôi, như thấy tôi tức giận, lại cúi xuống.

" Khi trước do hai đứa còn nhỏ, chưa đủ chín chắn để suy nghĩ và chịu trách nhiệm về việc làm của mình nên cô phải bắt hai đứa chia tay, còn bây giờ các con đã lớn, ai cũng có công việc riêng của mình. Nếu hai đứa yêu nhau, còn tình cảm với nhau thì cô chúc hai đứa hạnh phúc. "

Anh chuyển vào nhà tôi trong đêm.

Tôi cùng anh nấu một bữa cơm đoàn tụ. Đây là lần thứ ba tôi uống rượu. Lần thứ nhất là khi anh đi, lần thứ hai là vài ngày trước, lần thứ ba là bây giờ.

Vẫn nhớ lần đầu uống rượu, vì không quen tôi bị sặc mấy lần nhưnv vẫn say khướt. Đúng là thời gian trôi qua nhanh thật, chúng tôi vừa chia tay đây thôi, vậy mà đã gần mười năm rồi. Cứ ngỡ như ngày hôm qua.

Rượu vào hỏng việc.

Anh hôn tôi, đầu lưỡi khuấy đảo khoang miệng. Tay lần mò cởi áo, hai cơ thể trần truồng dính sát vào nhau, châm lên ngọn lửa dục vọng.

Tôi và anh làm rất nhiều lần, anh nhiệt tình đâm rút, tôi theo lực đạo của anh mà lắc lư.

Sung sướng đến phát điên.

Tôi cố gắng hít thở, lồng ngực theo hơi thở, phập phồng.

" K, i love you. "

Anh dịu dàng hôn mắt tôi, cùng môi lưỡi tôi dây dưa. Anh nhẹ nhàng là vậy nhưng dưới thân lại mạnh mẽ, như sóng thủy triều bắn vào phía sau tôi, đổi lại là âm thanh tôi rên rỉ.

" I love you, too. Bin của anh. "

----------------------------------------
Có hơi ngắn và sơ sài, xin lỗi mọi người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co