3
CALL OF ABBYSS VII
https://youtu.be/J32sySzyeqE
"Giấc mơ không thành đã hóa nên nhành nên hoa ôm vết thương anh
Chuyện buồn không tên mình từng viết lên dẫu không còn đoạn kết mới"
(Đoạn kết mới - Hoàng Dũng)
Cứ ngỡ mọi thứ sẽ mãi như vậy, không có gì thay đổi, t vẫn 1 góc nào đó, dõi theo đội hình mà t yêu nhất, rằng mọi người đều tuyệt vời và hoàn hảo trong mắt t. Nhưng rồi tất cả đổ vỡ trong khoảng thời gian t không ngờ nhất.
Xin phép không nhắc cụ thể đến vụ việc lần đó (1 phần là nó quá nổi ở thời điểm ấy và được nhắc lại ở cả hiện tại khá nhiều, nên t nghĩ ai cũng sẽ biết được câu chuyện năm đó, ai không biết mà tò mò thì có thể tìm kiếm thông tin trên F vào khoảng thời gian đó nhé. Và nhân vật chính trong câu chuyện t sẽ không viết thẳng ra vì đợt đó là sự kiện khủng khiếp nhất mà t trải nghiệm trong hành trình đu Esport, là vết đâm mà t không thể lường trước được, không muốn nhớ lại cảm giác lúc ấy 1 chút nào nhưng mà đã hứa sẽ thành thật với bản thân nên t vẫn sẽ kể 1 phần trải nghiệm ở đây.
WARNING: từ ngữ không kiểm soát, trải nghiệm và cảm xúc đến từ góc nhìn của bản thân nên có thể gây khó chịu, 1 chiều, tiêu cực. Ai thấy khó chịu thì out hoặc skip chap này. Còn nếu thoải mái với góc nhìn 1 phía cá nhân thì hãy lướt tiếp nhé.
Nói là cảm giác như bị phản bội thì cũng không quá với cảm xúc của t lúc đấy đâu. Lúc đầu t mới nghe t còn nghĩ là: "Uầy, không biết là ai mà có thể tệ đến mức đấy luôn". Sao mà ngờ nó lại đến từ người đó được cơ chứ, lúc ấy nó vẫn là em trai nhỏ đáng yêu trong mắt t cơ đấy. Lúc tiết lộ danh tính t còn không tin vào sự thật và nghĩ đó có khi lại là tin đồn nhảm nhí thôi, cho đến khi thấy thông báo chính thức trên Weibo. Thậm chí còn kinh khủng hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng có hạn hồi ấy của t về vấn đề này. Nói thẳng ra lúc ấy t cảm thấy như lòng tin của t vỡ vụn theo từng dòng chữ hiện ra, từ tức giận đến bất lực, cơn ác mộng kinh khủng liên tục chèn ép sức khỏe tinh thần. Phải nói thêm rằng t gặp vấn đề cực kì nghiêm trọng với niềm tin (đặc biệt là tin vào con người), t đã chấp nhận và sẵn sàng trao đi lòng tin ấy, để rồi nhận lại 1 con dao, đâm 1 nhát chí mạng, vết thương lại nứt ra, chảy máu đầm đìa.
Gr rơi vào hố sâu thẳm của tuyệt vọng, t rơi vào vòng lặp chỉ có 1 màu nước mắt. Vòng bảng thiếu đi đội trưởng (AK đang trong thời gian phục hồi sau phẫu thuật) siêu khó khăn, GR vào vòng bảng bằng con đường khó khăn nhất, từ tấm vé vớt cuối cùng trong vòng loại khu vực. Trong vòng loại có trận đấu giành vé trực tiếp với ZQ, ở round cuối cùng map Xưởng chỉ yêu cầu bắt 1, nhưng rồi sur ZQ trận ấy đã thoát 4, nhìn cách mọi người hò reo, nhìn ánh mắt thất vọng và buồn bã của Nienie lúc ấy đã thực sự làm t phát khùng vì tức giận, t thề sẽ không bao giờ tha thứ cho những gì nó đã làm, cảm giác kinh tởm dấy lên tận cổ họng, nghẹn đến mức cả mặt và người t đỏ bừng...
Mọi người bảo ZQ đã tạo ra phép màu, còn t chỉ nghĩ là tại sao phép màu chưa 1 lần đứng về phía họ cơ chứ, ai mà chẳng khao khát nhưng điều tốt đẹp và may mắn nhất đến với đội tuyển mình yêu cơ chứ. Nhưng tại sao lại bất công với họ như vậy, mỗi lần hi vọng đến nó lại tan đi rất nhanh, chỉ để lại muôn điều tiếc nuối.
Rồi sau đó là trận gặp lại người cũ - gặp lại LPZ và PPX ở 1 vị trí khác. Gặp nhau ở thế tranh giành vị trí cho những slot cuối cùng của vòng bảng thì chắc chắn là không vui nổi rồi. Để rồi trận thoát 4 của team sur lại là đứng trước người từng là đồng đội thân thiết và quan trọng nhất với đội. PPX đã cười khi nhìn thấy mọi người rời đi,
Kẻ thắng không cười, người thua lại cười. Bởi họ biết đấy là người anh em thân thiết, từng là mảnh ghép quan trọng tạo ra bức tranh rực rỡ nhất. Để rồi ngoảnh đầu lại, tất cả chỉ còn là 2 chữ từng là. Dưới ánh đèn sân khấu khi ấy có lẽ là 1 khoảng lặng rất lâu.
Và thế rồi Gr ở vị trí cuối cùng trong vòng bảng, bảng được mệnh danh là tử thần của COA năm ấy. Nhìn mọi người nỗ lực trong bóng tối sâu thẳm, có lẽ Gr năm ấy đã thực sự bị Abbyss nuốt chửng.
Sau COA là mùa chuyển nhượng, AK có dưa giải nghệ, dưa chuyển đội của Czai. Và không thể nói là may khi 1 trong 2 cái vẫn thành hiện thực, đúng rồi, Czai đã chuyển qua DOU5. Trước ngày thông báo tin chuyển nhượng chính thức, ngày nào t cũng mong rằng tin Czai chuyển đi chỉ là lời đồn thất thiệt. Nhưng cuối cùng thì nó vẫn diễn ra, thông báo chuyển nhượng vẫn đến. Dù có hint từ trước đó rồi nhưng khoảng thời gian ấy t vẫn đau lòng và buồn rất nhiều. 2-3 hôm rửa mặt bằng nước mắt. Ko thể chấp nhận sự thật vào thời điểm đó. Gr là đội esport đầu tiên t đu, lineup năm 2023 là ánh trăng sáng trong lòng, team sur năm đó trở thành chấp niệm. Biết rằng chuyến xe nào rồi cũng tới điểm cuối cùng, nhưng đến tận bây giờ xem bài hay coi vid về năm đó là lại buồn trong lòng
Khoảng thời gian cam nhỏ rời đi, ko đếm nổi số đêm mà mình nằm khóc vì nhớ cậu ấy, nhớ Gr 2023 rất nhiều, níu giữ những kỉ niệm, ko đành lòng buông tay ra, mọi thứ đều đi qua, chỉ có mình vẫn còn ở lại, lưu luyến bóng hình đó, không ngoa khi nói Gr chính là bạch nguyệt quang của mình.
"Tại sao cậu lại ở bên đó...", ừ nhỉ tại sao...
Luôn mong chờ khoảnh khắc tái ngộ dù chỉ ngắn ngủi, thoáng qua rất nhanh nhưng lại tựa 1 cái ôm an ủi t sau rất nhiều khoảng thời gian tồi tệ đã trải qua. Nhưng con người mà, 1 khi có được những gì như ý lại tham lam mong muốn có nhiều hơn và hiển nhiên t cũng chỉ là một người bình thường. T luôn ao ước ngày họ tái ngộ dưới ánh đèn sân khấu sáng lấp lánh và trước tên họ là cùng 1 tiền tố mang tên Gr.
P/s: Chap này dài nhất trong tất cả các chap tính đến bây giờ ha. Lúc viết cứ nơm nớp sợ nó tiêu cực và đen tối quá nên t đã fix khá nhiều so với bản đầu. Lại 1 chặng đường toàn chông gai để rồi khi nhớ lại chỉ gói gọn trong 1 nụ cười với 1 vài giọt nước mắt. Chuyện gì rồi cũng vượt qua hay là do t đã quá chai lì với mọi thứ xung quanh vậy nhỉ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co