Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

1.1.

_kitty_puppy


Nghiêm Sơn Hoàng vốn tưởng mấy tên tay xăm trổ này hẳn không nhịn được muốn ra tay, nhưng đối phương không đi theo motif này, boss mặc quần đùi thể thao đỏ không động đậy, giống như có hai phần - kiêng dè?

Cái người tên An Khánh Huy quá thiện lương, vẫn là ngữ khí lười nhác, mở miệng liền mang theo hiệu quả khiêu khích.

"Không dám? Vậy quỳ xuống gọi 3 tiếng ông nội, liền thả đám cháu trai bọn mày đi, thế nào?"

An Khánh Huy nói ra những lời này, giọng điệu vững vàng, ngay cả chút phập phồng cũng không có. Nhưng dùng trong hoàn cảnh này, thời điểm này, giống như quẳng cây diêm đã châm vào trong thùng dầu, "Oành" một tiếng nổ tung!

Boss quần đỏ mắt tam giác, cơ bắp phồng lên, vung nắm đấm hung hăng nện về phía An Khánh Huy.

Nghiêm Sơn Hoàng sợ tới lui về sau non nửa bước, đang muốn nhắm mắt, một giây sau, liền nhìn thấy nắm đấm của hình xăm Thanh Long bị nắm lấy, An Khánh Huy nắm chặt nắm đấm đối phương kéo mạnh xuống dưới, đồng thời đùi phải gập lại, đỉnh gối lên, ngay giữa bụng.

Cái đụng này ở trên thịt vang lên tiếng nặng nề, Nghieem Sơn Hoàng nghe cũng thấy đau!

Bị đỉnh một gối, boss quần đỏ theo bản năng cong lưng, há mồm nôn khan, ngay sau đó, lại bbịAn Khánh Huy đá một cái vào trên đầu gối. Thời gian chớp mắt, nằm nhoài trên mặt đất luôn miệng ho khan, giống như chó chết không đứng dậy được.

An Khánh Huy lại nói.

"Chậc, như vậy đã không chịu được đánh?"

Câu trần thuật hay ho, An Khánh Huy lại còn nâng âm cuối lên, độ miệt thị tối đa.

Quả nhiên, mấy tên tay xăm trổ đứng phía sau bị kích thích nổi điên, một bên chửi mắng, như ong vỡ tổ xông đến.

Lúc này, Nghiêm Sơn Hoàng mới nhìn rõ chính diện An Khánh Huy.

Quào, vậy mà lại là trai đẹp!

Lực chấn động thị giác của khuôn mặt kia hơi mạnh, Nghiêm Sơn Hoàng ngơ một lúc mới hoàn hồn, lúc này, An Khánh Huy đã thân thủ cực lưu loát liên tiếp quật ngã hai người.

Lúc người này đánh nhau trên mặt không thấy chút nhiệt huyết hoặc hưng phấn nào, ngược lại, vẻ mặt hờ hững, trong mắt một tia nhiệt độ cũng không có, con ngươi đen kịt, lạnh thấu người.

"E" một tiếng, khớp xương giòn vang, một tên tay xăm trổ cổ tay bị phế, gào khóc kêu đau. Giống như bị tiếng kêu thảm này làm cho hơi phiền, An Khánh Huy giơ tay lên xoay một cái, tháo cằm người kia.

Thế giới an tĩnh.

Trong hẻm, chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm, cùng với thở gấp kêu đau.

Người ngã trên đất, chỉ còn một tên tay xăm trổ cuối cùng vẫn đứng.

Người kia dục cầu sinh tồn cực mạnh, ném gậy gỗ không biết nhặt đâu được ở trong tay, hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất.

"Từ nay về sau mày chính là cha ruột tao! Ông nội tao! Tao -"

"Ồn chết đi được."

Tay xăm trổ lập tức câm miệng.

Nghiêm Sơn Hoàng run rẩy đánh giá thiếu niên trước mắt, trán đối phương tràn đầy lệ khí đấu đá lung tung, ánh mắt nhìn người giống như nhìn cọc gỗ, âm u không một tia khí thế.

Ngày hè, Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy sau lưng phát lạnh.

Trên cánh tay trái An Khánh Huy bị xoẹt qua một vết máu, máu tươi theo đầu ngón tay nhỏ lên mặt đất, anh cũng mặc kệ, rũ mắt nhìn người quỳ trên mặt đất phát run, nói chuyện.

"Nhìn đủ rồi?"

Nghiêm Sơn Hoàng đã sớm chú ý tới vết thương trên cánh tay người kia, không chớp mắt nhìn chằm chằm máu nhỏ xuống, cậu hơi dao động - Luôn cảm thấy cổ họng phát khô, còn ngứa, khát nước, lại không muốn uống nước lắm, đây là tại sao?

Gió khô nóng giữa hè thổi qua, Nghiêm Sơn Hoàng cau mũi, hình như ngửi thấy mùi vô cùng dễ ngửi, nhưng ngửi lại cẩn thận, thì mùi này không còn.

Dễ ngửi thật đấy . . . . . .

Đang mê mẩn, bỗng nhiên nghe thấy câu hỏi ba chữ - Hiểu, mình đây là đã bị phát hiện, lời cũng là nói với cậu . . . . . .

Từ bên góc tường đi ra, chống lại ánh mắt tối om của anh trai xã hội 1 chọi 8 này, trong lòng Nghiêm Sơn Hoànglộp bộp, nhớ tới sự hung ác của đối phương lúc nãy khi động thủ, không xoắn xuýt vấn đề khát hay không nữa, vội vàng cho thấy lập trường.

"Tôi chỉ là đi ngang qua!"

Nghiêm Sơn Hoàng chớp chớp mắt, ngừng nói, thấy anh trai xã hội vẫn nhìn mình chằm chằm, dứt khoát lên tinh thần.

"Thật ra á, tôi . . . . . . tôi vừa mới báo cảnh sát . . . . . ."

-------
Đồn công an đường Thanh Xuyên.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Nghiêm Sơn Hoàng vào đồn công an, nhìn cái gì cũng mới lạ. Trong căn phòng không lớn, tay xăm trổ nằm trên đất, đang gào khóc kêu đau.

"Cảnh sát! Chính là thằng oắt đó! Đụ mẹ ít tuổi như vậy đã ra tay ác vậy! Đệt, mày mau tìm bác sĩ khám tay tao, tay trái ông mày có phải phế rồi không!"

Phụ trách ghi chép chính là hai cảnh sát nhân dân, một nam một nữ. Nữ cảnh sát nhân dân hơn 30 tuổi, cau mày, cầm bút vỗ bàn.

"Yên lặng! Ồn ào nữa thử xem? Các người từng người một, bản án còn dày hơn cả từ điển, tháng này còn chưa qua một nửa, đếm xem, vào lần thứ mấy rồi? Thật sự coi là đến chỗ chúng tôi hóng điều hòa không nộp tiền điện à!"

Trung khí mười phần rống xong, nữ cảnh sát nhân dân nhìn về phía hai nngười Nghiêm Sơn Hoàng, âm thanh dịu dàng 8 độ.

"Này, đừng sợ, các em hiện tại đã an toàn, có thể nói cho bọn chị biết, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Vừa nói, còn đứng dậy rót hộ bọn họ 2 cốc nước ấm, cho mỗi người một viên kẹo trái cây.

Boss quần đỏ bị đánh đến axit dạ dày cũng sắp phun ra thấy vậy liền cướp lời.

"Con mèo nhỏ chết tiệt kia -"

Nữ cảnh sát nhân dân.

"Ông câm miệng!"

Nghiêm Sơn Hoàng cúi đầu, hai tay cầm cốc giấy dùng một lần, lén ngẩng mắt nhìn An Khánh Huy ngồi bên cạnh mình.

Không giống với lúc trước, người ngồi bên cạnh Nghiêm Sơn Hoàng, rút đi lệ khí và sắc bén giữa lông mày, yên lặng ngồi trên ghế dựa màu lam nhạt, thân hình gầy gò, sống lưng ưỡn thằng, tư thế ngồi rất đẹp. Tay phải gác trên đầu gối, hình tay đẹp đẽ, dưới ánh đèn trắng lạnh ở đồn công an, mạch máu dưới làn da ửng xanh. Mà vết thương trên cánh tay trái đã cầm máu, bị ống tay áo che, không nhìn thấy, đáng tiếc -

Đáng tiếc cái gì?

Bỏ qua chút cảm xúc kỳ quái trong lòng, đặt cốc nước xuống, Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy đói, lại bóc kẹo trái cây nữ cảnh sát nhân dân cho, nhét vào miệng ngậm, sắp xếp ngôn ngữ, chuẩn bị đáp lại vấn đề của nữ cảnh sát nhân dân.

Cơ mà cậu vừa mở miệng, âm thanh còn chưa phát ra, đã bbịAn Khánh Huy lên tiếng cắt đứt.

"Em tên là An Khánh Huy, 17 tuổi, học sinh lớp 11, đây là bạn học của em."

Không giống như Nghiêm Sơn Hoàng tưởng, anh trai xã hội vậy mà vẫn đi học, học lớp 11?

Không đúng, đây không phải trọng điểm.

Nghiêm Sơn Hoàng chớp chớp mắt, kịp phản ứng, mình bây giờ gọi là "bạn học" của An Khánh Huy, là cậu phải bắt đầu thêu dệt lời nói dối?

Thình lình chống lại ánh mắt nhìn sang của An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng giật mình, cắn nát kẹo trái cây ngậm trong miệng.

Trong đầu điên cuồng lướt qua hình ảnh An Khánh Huy lạnh lùng đánh người, cùng với lúc người kia đánh nhau, lệ khí sắc bén trên người lạnh đến trong xương, Nghieem Sơn Hoàng do dự 2 giây, quyết định phối hợp diễn.

"Em tên là Nghiêm Sơn Hoàng, 17 tuổi, bọn em là bạn học."

Nghiêm Sơn Hoàng mặt nhỏ, ngũ quan rất xinh đẹp, da vừa mịn vừa trắng, màu tóc trời sinh đã nhạt, dưới ánh đèn ửng chút nâu nhạt, tóc cũng mềm, ánh mắt trong suốt, là vẻ ngoài không có chút tính công kích nào. Đặc biệt là lúc mặt đầy tín nhiệm nhìn người ta, cực kỳ dễ khơi dậy ý muốn bảo hộ của nữ cảnh sát nhân dân.

Nữ cảnh sát nhân dân vẻ mặt thân thiết.

"Không sao không sao, từ từ nói."

Vừa nói, lại đưa một viên kẹo cho Nghiêm Sơn Hoàng.

"Hôm nay bị sợ hả?"

Nghiêm Sơn Hoàng đưa tay nhận lấy kẹo, lễ phép nói cám ơn, lại bởi vì trong miệng ngậm kẹo, nói chuyện mơ hồ mềm mại.

"Vâng, quả thật bị dọa."

Bất quá tiếp đó, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không biết nên nói gì, dứt khoát nghiêng đầu nhìn An Khánh Huy, chờ "bạn học" của cậu thể hiện kỹ thuật diễn.

Vừa nhìn, Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện anh trai xã hội này càng nhìn càng đẹp, ngũ quan rất tinh xảo, da trắng, mũi cao, con ngươi đen, lông mi cũng dài, mí mắt theo hình dạng quét qua một đường, đuôi mắt hẹp dài lại xinh đẹp.

Tiếp nhận được ám hiệu của Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy nghiêng đầu, liếc nhìn mấy tay xăm trổ phía sau, lại cực nhanh thu lại tầm mắt, mở miệng nói.

"Hôm nay . . . . . . em và Nghiêm Sơn Hoàng hẹn ra ngoài cùng đi xem phim mới, từ trong hẻm đi là muốn đi vòng đường gần, không nghĩ đến vừa lúc bắt gặp đám người kia đang đánh nhau."

Nghiêm Sơn Hoàng kinh hãi, hẹn xem phim cái rắm ý, mặt không đổi sắc, không hổ là trai xã hội!

Nghiêm Sơn Hoàng yên lặng xé mở giấy gói kẹo trái cây, trước tiên ngậm kẹo an ủi chính mình.

Trong số tay xăm trổ ngồi một hàng phía sau, boss quần đỏ nói tục.

"Cút mẹ mày đi! Thằng chó bịa chuyện bịa lên đầu anh Cường mày, mày -"

"Yên lặng! Không nghe hiểu à?"

Nữ cảnh sát nhân dân tức giận mắng.

"Lớn tiếng như vậy, dọa bạn học nhỏ làm sao bây giờ!"

Nghiêm Sơn Hoàng tự giác, làm bộ run lên một cái, một bộ dạng yếu ớt bị giọng lớn của xã hội đen dọa. Sau đó lại cầm một viên kẹo trái cây an ủi, Nghiêm Sơn Hoàng vui vẻ đút vào trong túi.

An Khánh Huy tiếp tục nói chuyện.

"Em và Nghiêm Sơn Hoàng thấy bọn họ đang đánh nhau, hình như đang nổi mâu thuẫn gì đó, bọn em nghe thấy có người đang nói, cái gì mà trong vùng mấy lần gặp phải chuyện này, các anh em đã bị thương mấy người, anh Cường cũng không ra mặt, boss không đủ tư cách, ngoài ra có mấy người phản bác, ầm ĩ liền đánh nhau. Đại khái chính là như vậy, bọn em thấy tình huống không đúng, nhớ đến giáo viên trước kia dạy, Nghiêm Sơn Hoàng liền dùng điện thoại báo cảnh sát."

Hả?

Kẹo trong miệng không cẩn thận lại cắn nát, người trong cuộc Nghiêm Sơn Hoàng ánh mắt mờ mịt, phối hợp gật đầu, một bên lặng lẽ ở trong lòng nghĩ, logic trong câu trả lời này đều rất ổn, nghe rất chân thật.

"Tiên sư nó nói láo!"

Bị nữ cảnh sát nhân dân nhìn chằm chằm, anh Cường im tiếng, một lần nữa ngồi xổm xuống, mũi chân oán hận sắp nghiền nát gạch sàn nhà rồi!

Anh Cường là người thu phí bảo vệ phụ cận đường Thanh Xuyên, trước giờ hoành hành ngang ngược đã quen, không nghĩ tới đi đêm nhiều có ngày gặp ma, gặp trắc trở ở đây.

Trong lòng hắn oán hận lẩm bẩm, thằng oắt này thoạt nhìn không đánh nổi ai, ai ngờ một gối suýt nữa đỉnh dạ dày hắn ra ngoài! Hiện tại thì sao, kẻ xướng người họa với thằng bạn học không biết từ đâu chui ra, trong đồn công an giả bộ thiện lương, lại không ai nghi ngờ! Mẹ nó mọi người mắt mù hết sao!

Nghiêm Sơn Hoàng ăn kẹo, nói chuyện cũng mang theo vị ngọt, giọng nói mềm nhũn.

"Đúng ạ, là em báo cảnh sát, đây là điện thoại của em, phía trên còn có nhật ký gọi điện. Tràng diện lúc đó dọa chết em, may mà các anh chị đến kịp thời!"

Nữ cảnh sát nhân dân nói nhỏ nhẹ.

"Đây là bọn chị nên làm, đừng sợ, sau này nếu gặp phải chuyện như vậy, nhớ gọi điện thoại báo cảnh sát."

Nghiêm Sơn Hoàng gật đầu liên tục mấy cái, An Khánh Huy cũng tiếp lời.

"Vâng, thầy giáo từng nói, bảo vệ xã hội yên bình, là trách nhiệm mà mỗi công dân chúng ta nên cố gắng."

Nghe An Khánh Huy nói lưu loát ra mấy lời này, Nghiêm Sơn Hoàng lại lặng lẽ liếc "bạn học" của cậu một cái.

Chuyện đã rất rõ ràng, đám anh Cường vẫn phải bị giữ lại phê bình giáo dục, mà Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy ký tên lên trên, là có thể đi.

Gần bước ra cửa, anh Cường ngồi xổm trên mặt đất, vẫn duy trì tư thế hai tay ôm đầu, cố gắng giơ cằm, đối diện tầm mắt của nữ cảnh sát nhân dân, gọi An Khánh Huy.

"Đi không thay tên ngồi không sửa họ, mấy anh em bọn ông đều là của bang Thanh Long, chúng mày của bang nào phe nào? Có gan thì nói ra! Chờ bố mày đi ra tỷ thí thêm lần nữa!"

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ thầm, thảo nào cả người xăm đầy Thanh Long, thật sự gọi là bang Thanh Long luôn.

"Bang Thanh Long lợi hại lắm phải không?"

Nghiêm Sơn Hoàng từ phía sau lưng An Khánh Huy thò nửa cái đầu ra, âm thanh vang dội, trả lời.

"Chúng tôi là người của Đoàn thanh niên cộng sản!"

#um thật sự giống em Hoàng gọi, bạn Huy chính là anh trai xã hội, thân thủ buff cực kì lưu loát, sức mạnh vô song, đánh đâu thắng đấy, bất bại.

còn Khánh Huy thì rất là bạn ấy r=)))

# nếu có 1 ngày tao và mày cũng vướng vào rắc rối, thì làm ơn hãy im mồm và thuận theo tao, tao sẽ bịa ra 1 lí do hoàn hảo, 2 đứa sẽ cùng trót lọt, được chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co