Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

76.

_kitty_puppy











Lúc Lý Hoa nhìn thấy bao lì xì An Khánh Huy gửi riêng, cảm nhận được cái gì gọi là nghèo. Trong group cũng trầm mặc lát, mọi người dường như đều bị đè chặt, không ai gửi tin nhắn.

Chửi câu "Đụ mẹ, kích thích vậy!" Lý Hoa gõ chữ cực nhanh.

Thường dân – Lý Hoa - Lớp trưởng – Triệu Vũ Phàm, tao không có hào phóng như An thần, xét thấy mày tội nghiệp chỉ cướp được 39 đồng, chia của tao cho mày một nửa.

Cách hai giây, Lý Hoa gửi một bao lì xì riêng, chỉ định Triệu Vũ Phàm nhận.

Triệu Vũ Phàm phản ứng rất nhanh, ấn nhận bao lì xì.

Lớp trưởng – Triệu Vũ Phàm - Tao đột nhiên cảm giác được ấm áp mùa xuân đến từ bạn cùng bàn! Cơ mà mày chính là mày sao? Nếu mày bị bắt cóc, mày liền nháy mắt mấy cái!

Thường dân – Lý Hoa - Nháy mắt? Đá đá chân được không?

Lớp phó thể dục – La Gia Hiên - Giơ tay! Tao chỉ cướp được chín mấy đồng! Bạn cùng bàn tao đâu rồi, mày ở đâu! Tao cũng cần cứu rỗi! Tao cũng muốn cảm nhận tình bạn cùng bàn nóng hừng hực! Tình bạn cùng phòng cũng được!

Lớp phó học tập – Phương Tử Kỳ - Ok!

Rất nhanh, Phương Tử Kỳ gửi một bao lì xì riêng.

Lớp trưởng – Triệu Vũ Phàm - Ha ha ha ha tao cười rớt đầu! Một xu tiền, lớp phó học tập sao mày gửi ra được!

Lớp phó thể dục – La Gia Hiên - Trái tim tao, bị băng giá của bạn cùng phòng, đâm xuyên!

Lớp phó học tập – Phương Tử Kỳ - Sấm chớp mưa sương đều là quân ân, bạn cùng phòng thân mến, cầm tiêu đi!

Lớp phó đời sống – Dương Vũ Sàn - Chúng mày coi bọn tao mù à . . . . . .

Thường dân – Khổng Ý San - Bọn tao cũng muốn giả bộ mù mắt, nhưng khó khăn này thần thiếp thật sự không làm được . . . . . .

Lớp phó thể dục – La Gia Hiên - Mù cái gì? Ai mù? Không phải, bọn tao không phải đang gửi lì xì sao, bọn mày đang nói cái gì, tao sao nghe không hiểu?

Lớp phó đời sống – Dương Vũ Sàn - . . . . . .

Hai con người ở trong group lớp thả dù cẩu lương, đã nhét điện thoại vào túi áo, cầm diêm chuẩn bị đốt pháo hoa.

Nghiêm Sơn Hoàng có chút sợ, liên tục xác nhận.

"Thứ này thật sự sẽ không ghét khuôn mặt tớ chứ? Thật sự sẽ không chứ?"

Kim Châu Hưng cười to.

"Hoa khôi trường, đừng sợ! Cậu đừng thả đối diện mặt mình không phải là được sao? Lên lên lên, châm lửa châm lửa!"

Nghiêm Sơn Hoàng nhắm một mắt, vân vê diêm đốt, cẩn thận đưa tay qua, đốt kíp nổ.

Trong nháy mắt châm, Nghiêm Sơn Hoàng giống như thỏ nhảy lùi về sau mấy bước, cuối cùng dựa lưng vào trong ngực An Khánh Huy.

An Khánh Huy đưa tay đỡ lấy eo Nghiêm Sơn Hoàng, thấp giọng hỏi.

"Cậu sà vào lòng tớ?"

Lỗ tai Nghiêm Sơn Hoàng gây thất vọng, chưa được hai giây đã nóng rực.

Chờ Nghiêm Sơn Hoàng đốt pháo hoa pháo phụt các loại hơn nửa tiếng, quá đã ghiền, mới nhớ tới xem tin nhắn group lớp.

Vòng cướp lì xì tiếp theo trong group lớp được đặt vào 0h, mọi người nhàm chán, đang tán gẫu buôn dưa trong group, không đầy một lát tin nhắn đã 99+.

Lúc Nghiêm Sơn Hoàng vào, trong group đang thảo luận chuyện chép bài tập nghỉ đông.

"Đụ, bọn nó gan lớn vậy sao, tớ nhớ không phải lão Diệp cũng trong đây sao? Đây gọi là, phóng hỏa trước quan châu?"

An Khánh Huy cất hộp diêm giúp Nghiêm Sơn Hoàng.

"Lão Diệp 8 phút trước đã bị kick khỏi group."

Nghiêm Sơn Hoàng cười.

"Kick? Motip cũ cả á! Lát nữa lớp trưởng nhất định phải đi tìm lão Diệp nhận tội, nói xấu hổ quá lúc nãy thao tác nhầm, em sẽ add thầy lại ngay!"

Quả nhiên, chờ thảo luận xong chủ đề chép bài tập, Triệu Vũ Phàm gửi tin nhắn trong group.

"Các anh chị em, tao phải đi tìm lão Diệp chịu đòn nhận tội!"

Không đầy một lát, lão Diệp lại được add lại, không biết Triệu Vũ Phàm nói những gì, lão Diệp còn hết sức hào phóng gửi liền 6 bao lì xì.

Nghiêm Sơn Hoàng cướp từng cái, gộp lại lại vẫn chưa được 1 đồng.

"Bộp bộp" đập đập nắp sau điện thoại, Nghiêm Sơn Hoàng sâu sắc nghi ngờ điện thoại mình có vấn đề!

Bốn người chơi ở bờ sông đến 3h sáng, thời điểm 0h qua năm mới, Phạm Mạnh Tiến còn đề nghị mọi người cùng nhau cầu nguyện với mặt sông.

Hai tay Phạm Mạnh Tiến ở khóe miệng làm thành hình cái loa, rống to.

"Tôi muốn trở thành đệ nhất trang phục! Muốn rút được vật cưỡi không in nữa! Muốn giành được giải nhất cuộc thi gắp thú bông! Hi vọng trong quán làm ăn càng ngày càng tốt!"

(Trang phục mà PMT cầu ở đây là trang phục trong game á)

Kim Châu Hưng rống theo.

"Tôi muốn vượt qua An ca, thi hạng nhất!"

Nghiêm Sơn Hoàng vốn cũng muốn rống theo, kết quả nghe xong nguyện vọng của Kim Châu Hưng, không nghẹn được, cười đau sốc hông. Lại rót gió vào, sặc ho khan mãi. Chờ rốt cuộc bình thường trở lại, đã qua 0h.

Nghiêm Sơn Hoàng lớn tiếng nói với Kim Châu Hưng.

"Ha ha ha nguyện vọng này của cậu quá khó, thần tiên đi ngang qua tỏ vẻ, pháp lực của hắn không đủ, không làm được!"

Phạm Mạnh Tiến hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.

"Tiểu thiếu gia, cậu vừa muốn hét nguyện vọng gì?"

"Tớ hi vọng một năm mới, kiếm thật nhiều tiền, dần dần biến thành người rất lợi hại!"

Mặt mày Nghiêm Sơn Hoàng mang theo ý cười.

"Cơ mà ước nguyện chắc là không tác dụng lắm, tự tớ cố gắng thử xem!"

Phạm Mạnh Tiến lại hỏi An Khánh Huy.

"An ca thì sao, mày không có ước nguyện?"

Hắn vốn cho là An Khánh Huy sẽ không ước nguyện, không nghĩ tới An Khánh Huy lại gật gật đầu.

"An ca, có thể tiết lộ không, cầu nguyện gì vậy?"

Nghiêm Sơn Hoàng cũng có hứng thú, ghé bên cạnh An Khánh Huy, kéo tay áo khoác anh.

"Cậu cầu nguyện gì vậy?"

An Khánh Huy nói.

"Hi vọng một năm mới, Nghiêm Sơn Hoàng bình an."

Nghiêm Sơn Hoàng bình an.

Nghe thấy năm chữ này, ngón tay Nghiêm Sơn Hoàng nắm vải tay áo An Khánh Huy lặng lẽ siết chặt.

Hòa hoãn tâm tư đột nhiên bị khuấy đảo, Nghiêm Sơn Hoàng giương khuôn mặt tươi cười với An Khánh Huy.

"Ừm! Nhất định sẽ thực hiện!"

Qua nửa đêm, pháo hoa nổ xong toàn bộ, bốn người ngồi xe máy ba bánh của Phạm Mạnh Tiến về.

Xe vẫn xóc vậy, còn có mùi thuốc súng chưa tản sạch, nhưng mọi người đều rất vui.

Kim Châu Hưng quá phấn khích, từ bên cạnh thò đầu ra, ở trong gió lạnh rống to về phía ven đường.

"Thiếu niên xông lên —"

Trên đường bị nước miếng sặc phải, khí thế hiên ngang khom lưng giữa đường.

Nghiêm Sơn Hoàng cười ngã trong ngực An Khánh Huy.

"Cái đụ má bọn mày đều là ông trời phái xuống tấu hài hả?"

Xe máy ba bánh rách nát không chịu nổi hành hạ, trọng tâm không vững, Phạm Mạnh Tiến ở ghế lái rống to.

"Trời mẹ, đằng sau, các mày ngồi yên hết đê, đừng động bên nọ lắc bên kia nữa! Muốn lật xe à đụ mẹ!"

-------

Hết Tết âm, không bao lâu đã gần tới tết nguyên tiêu, học sinh bắt đầu về trường.

Nghiêm Sơn Hoàng về nhà thu dọn hành lý, dì Lan đã lâu không gặp cậu, không ngăn được lầm bầm "Tiểu thiếu gia gầy". Nghiêm Sơn Hoàng cố ý đi soi gương, cảm giác mình gầy không rõ rệt, dù sao vẫn đẹp.

Chờ Rolls-Royce lái đến con phố ở cổng trường tư Gia Ninh, bởi vì không ít học sinh ở lại đều về trường sớm, một hàng dài xe cá nhân chặn đường nước chảy không lọt.

Nghiêm Sơn Hoàng kiên nhẫn tốt, không nóng không vội, trước gửi tin nhắn cho An Khánh Huy, nói mình bị chặn ngoài cổng trường, lại tán gẫu với Dương Vũ Sàn mấy câu chuyện hạng mục.

Chờ rốt cuộc di chuyển được đến cổng trường, Nghiêm Sơn Hoàng xuống xe, xách vali, cúi đầu nói với dì Lan.

"Dì Lan, dì với chú Trần về trước đi, bên ngoài lạnh, không cần tiễn cháu vào đâu."

Một ngày trước đã thu dọn xong ký túc cho Nghiêm Sơn Hoàng, dì Lan không cố chấp muốn xuống xe. Thấy Nghiêm Sơn Hoàng mặc đồng phục học sinh, dáng vẻ tươi cười tỏa sáng, không nhịn được nói dông dài.

"Thời gian qua nhanh, tiểu thiếu gia đột nhiên lớn lên hiểu chuyện, không cần bọn dì bận tâm nữa . . . . . ."

Chờ Nghiêm Sơn Hoàng kéo vali lên tầng, dọc đường đi đều nghe thấy tiếng gào không ngừng.

"Bài tập tiếng Anh không phải chỉ có 20 câu này sao, chép từ vựng là cái quỷ gì?"

"Toán Anh Lý, chép xong 3 môn này, cực hạn của tao rồi!"

"Tiên sư đứa nào làm bài Toán? Cho tao mượn chép, đại ân này đời sau nhất định báo!"

Vừa tới cửa cầu thang, Nghiêm Sơn Hoàng gặp Mộng ca và Triệu Vũ Phàm.

Mộng ca duỗi cánh tay chào hỏi.

"Hoa khôi trường! Cả nghỉ đông không gặp, nhớ khuôn mặt mày vô cùng!"

Vừa nói, hắn lại giơ giơ xấp bài tập trong tay lên.

"Muốn chép không?"

Triệu Vũ Phàm nhớ tới.

"Hoa khôi trường muốn chép chắc cũng là chép của An thần nhỉ?"

Nghiêm Sơn Hoàng đặt vali, ngẩng ngẩng cằm.

"Không chép, bài tập nghỉ đông tao làm xong hết rồi."

"Làm xong hết rồi? Hoa khôi trường tốc độ chép bài tập của mày —"

Phát hiện có cái gì không đúng, Mộng ca ngừng lời.

"Không phải, bài tập của mày là, là tự mày làm hết?"

Búng tay ra tiếng, Nghiêm Sơn Hoàng đắc ý.

"Đương nhiên!"

Nói như vậy, mình ngầu chết đi được, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng hiểu sau lưng toàn bộ cái này con mẹ nó là khổ tâm.

Đặc biệt là Toán Lý, nhìn đề bài, hai mắt đen xì. Nếu không có An Khánh Huy phụ đạo bên cạnh, Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác mình phải chết trong đống bài tập.

An Khánh Huy là đi cùng Kim Châu Hưng.

Kim Châu Hưng đi học thêm suốt kỳ nghỉ đông, bài tập nghỉ đông căn bản không có thời gian làm, toàn là trước 3 ngày khai giảng ra sức bổ sung hết. Ngủ ít, quầng thâm mắt dưới mắt đậm dọa người.

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn thấy, sợ hết hồn.

"Tớ sao cảm thấy Kim Châu Hưng thoạt nhìn, còn giống Vampire hơn tớ nhỉ?"

Đầu óc Kim Châu Hưng hôn mê, bên trong hơn nửa nhét toàn là bài tập, không nghe rõ, đỡ đỡ mắt kính, yếu ớt hỏi.

"Hoa khôi trường, cậu nói cái gì?"

Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng lắc đầu.

"Không có gì, tớ chỉ cảm khái quầng thâm mắt cậu dọa người."

Tầm mắt liếc đến cần cổ lộ ra của An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng lấy khăn quàng cổ của mình xuống, trực tiếp quấn lên cổ An Khánh Huy.

Từ lần trước An Khánh Huy sốt, Nghiêm Sơn Hoàng có chút bóng ma trong lòng, ước gì để An Khánh Huy quấn 3-4 cái áo lông ra ngoài.

An Khánh Huy phối hợp cúi đầu, kệ Nghiêm Sơn Hoàng hành động.

Ngày đầu tiên khai giảng, không ít người mang theo quầng thâm mắt.

Trong tay Lý Hoa xoay bút, cằn nhằn.

"Tao thật ra không hiểu, một từ vựng chép 5 lần, tao biết viết thì vẫn biết viết, không biết viết, vẫn sẽ không biết viết, bài tập này có ý nghĩa gì?"

Nghiêm Sơn Hoàng suy tư.

"Chắc là . . . . . . Giáo viên Tiếng Anh cho là mày lúc chép từ vựng, gặp phải sẽ không thuộc, nên cần nỗ lực học thuộc?"

Lý Hoa dùng một thành ngữ đánh giá.

"Cô ấy si tâm vọng tưởng!"

Hai tuần đầu vào học, mọi người rất không vào trạng thái, buổi sáng ngủ nướng đến muộn, đi học ngủ gà ngủ gật, lúc nghe giảng bài toàn bộ quá trình thất thần, khiến thầy tổng phụ trách suốt ngày ở trong truyền thanh trường, đau lòng nhức óc bảo mọi người xua đi hội chứng nghỉ đông, sớm ôm cuộc sống vườn trường.

Hội chứng nghỉ đông của Nghiêm Sơn Hoàng cũng không tốt, tay cậu ngứa, muốn tìm cơ hội, lại đến bờ sông Thanh Xuyên thả pháo hoa. Nghĩ lại, lại phỉ nhổ bản thân, con người 17-18 rồi, lại hứng thú với hoạt động trẻ con như vậy.

Hít sâu một hơi, Nghiêm Sơn Hoàng lại mở sách ra, cầm bút khó khăn làm bài.

Điện thoại đặt trên mặt bàn rung một cái, Nghiêm Sơn Hoàng không ngẩng đầu, gọi.

"An Khánh Huy, điện thoại cậu có tin nhắn!"

An Khánh Huy đáp lại.

"Cậu xem giúp tớ."

Đặt bút xuống, Nghiêm Sơn Hoàng ấn mật khẩu mở điện thoại, xem xong tin nhắn, cậu ngồi không yên, đứng dậy chạy đến cửa phòng vệ sinh, nói với An Khánh Huy tắm bên trong.

"Hình như tin nhắn của thám tử cậu thuê gửi đến, nói Phương Vy Thiện được thả ra, ở giữa là quan hệ An Thiệu Chử khơi thông, đút một khoản tiền rất lớn."

Không đầy một lát, cửa phòng vệ sinh mở ra, An Khánh Huy cầm khăn tắm màu trắng, tóc vẫn ẩm, chỉ mặc quần đen nửa người dưới.

Cả người An Khánh Huy quấn hơi nước, giọt nước trên tóc từ lọn tóc nhỏ xuống, rơi vào xương quai xanh, xuống phía dưới, lướt qua lồng ngực, ngoằn ngoèo đến bụng.

Lực chú ý của Nghiêm Sơn Hoàng hoàn toàn bị hấp dẫn.

Lại dùng lý trí mạnh mẽ đẩy lực chú ý từ trong sắc đẹp ra, hai bước chạy đến bên tủ treo quần áo, tìm ra cái áo khoác đen, mặc lên cho An Khánh Huy.

Mới tắm rửa xong, An Khánh Huy ngại nóng, cứ mặc rộng thùng thình vậy, cũng không kéo khóa kéo, thản nhiên lộ ra lồng ngực và bụng eo rắn chắc.

Cầm điện thoại qua, An Khánh Huy xem tin nhắn gửi đến.

"Tốc độ của An Thiệu Chử rất nhanh."

Nghiêm Sơn Hoàng khó khăn dời tầm mắt mình từ cơ bụng An Khánh Huy đi, lại nói.

"Tâm tư của An Thiệu Chử, thật sự rất dễ nhìn ra. Đầu tiên, bọn họ hiện tại đều không biết, người ra tay sau lưng là tớ. Cho nên, An Thiệu Chử đối mặt với Phương Vy Thiện, chắc là sẽ nói, nguyên nhân chị ông ta bị phán hình phạt, là bởi vì có người theo dõi An gia, trước tiên bán thảm, sau đó để Phương Vy Thiện chung mối thù, đối phó với kẻ địch không biết từ đâu."

An Khánh Huy cầm điện thoại, có chút hứng thú.

"Sau đó thì sao?"

"Phương gia xảy ra chuyện như vậy, danh tiếng rất không hay, ít nhất mấy năm nay đều sẽ không sống quá tốt. An Thiệu Chử duỗi ra cành ô liu, Phương Vy Thiện ở trong khốn cảnh chỉ có thể cảm kích đón lấy. Dù sao, chính hắn và Phương gia, đều muốn tạm thời dựa vào trợ giúp cứu tế của An Thiệu Chử."

Thấy An Khánh Huy gật đầu, Nghiêm Sơn Hoàng nói tiếp.

"An Thiệu Chử chắc là cũng không vui vẻ, tùy tiện cho một cục xương hai lạng thịt, đã có một con chó trung thành, tận tâm làm việc, cớ sao mà không làm."

Nghiêm Sơn Hoàng phân tích xong, sờ sờ cằm mình, đột nhiên cảm khái.

"Ế, đột nhiên cảm thấy tớ còn rất thông minh!"

An Khánh Huy câu lên khóe môi, giơ tay sờ sờ mái tóc mềm mại của Nghiêm Sơn Hoàng.

Nghiêm Sơn Hoàng cho tới bây giờ đều không ngốc, ngược lại, cậu vẫn luôn rất thông minh. Chỉ là tâm tính và hoàn cảnh trước đây, căn bản không cần Nghiêm Sơn Hoàng suy nghĩ quá nhiều vấn đề.

Mà gia đình Nghiêm Sơn Hoàng, lại chú định cậu từ nhỏ mưa dầm thấm đất, am hiểu sâu các loại quy tắc ẩn hình và motip nhân tế trong chuyện này.

Những cái này đều là thứ từ trong xương, lúc cần đến, liền giống như bản năng, dẫn đến tác dụng khổng lồ.

Lông mi An Khánh Huy vẫn hơi ướt, giọng anh nhẹ nhàng.

"Đáng tiếc, nếu như con chó này quay đầu cắn An Thiệu Chử một miếng, thấy xương thấy máu, cậu nói, An Thiệu Chử còn vui vẻ đứng dậy không?"

Nghiêm Sơn Hoàng một chút là hiểu.

Trước đây Nghiêm Sơn Hoàng rất tò mò, An Khánh Huy đối phó An Thiệu Chử, muốn ra tay từ chỗ nào.

Bây giờ nhìn lại, hẳn là định coi Phương Vy Thiện là một con dao, cắm sâu vào xương sườn An Thiệu Chử?

Rất rõ ràng, An Khánh Huy vẫn luôn đợi, đợi An Thiệu Chử vớt Phương Vy Thiện ra ngoài.

Nghĩ tới đây, Nghiêm Sơn Hoàng giương mắt nhìn vẻ mặt An Khánh Huy.

Lúc An Khánh Huy tính kế người khác, luôn chưa từng có vẻ mặt nhiều hơn. Mặt mày trầm tĩnh, không nóng không vội, còn có một loại tự tin cực mạnh tất cả ở trong lòng bàn tay.

Trong lòng đột nhiên sợ hãi.

Nghiêm Sơn Hoàng cho tới bây giờ luôn biết, An Khánh Huy cũng không phải là người lương thiện, An Khánh Huy không khoan dung rộng lượng nhiều như vậy.

Ngược lại, dục vọng chiếm hữu của An Khánh Huy mạnh, cố chấp, u ám, rất giỏi trêu đùa lòng người.

Nhưng An Khánh Huy lại không xem nhẹ mạng người, có mấu chốt có nguyên tắc.

Những tính chất đặc biệt này đặt trên người một người, sẽ nhiều hơn chút mâu thuẫn.

Nhưng An Khánh Huy như vậy, đối với Nghiêm Sơn Hoàng mà nói, lại tồn tại hấp dẫn trí mạng.

Hầu kết Nghiêm Sơn Hoàng cử động trên dưới.

Nghiêm Sơn Hoàng muốn nói gì đó, lại ấp a ấp úng, do dự không quyết.

Tóc An Khánh Huy ẩm ướt, hồi lâu lại nhỏ một giọt nước, từ xương quai xanh trượt xuống lồng ngực, từ đường cong cơ ngực hướng xuống dưới, đi qua cơ bụng, cuối cùng thấm vào lưng quần màu đen.

Tầm mắt Nghiêm Sơn Hoàng, cứ như vậy theo từng tấc một dời xuống, cuối cùng dừng ở điểm bị thấm ướt ở lưng quần màu đen, không dám xuống nữa.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng không phải cố ý, nhưng ánh mắt này, lại giống như bản chất, trêu ghẹo An Khánh Huy tới miệng đắng lưỡi khô, thậm chí bốc hỏa.

Mặt mày An Khánh Huy đè nén chút nôn nóng.

Thấy Nghiêm Sơn Hoàng rũ lông mi, ánh mắt thuần khiết lại chuyên chú, cỗ hỏa khí kia không đè được.

An Khánh Huy cong ngón tay, nắm lấy cằm Nghiêm Sơn Hoàng, nâng lên, tới lúc ánh mắt hai người đối diện.

"Đang nhìn gì vậy, hửm?"

Nghiêm Sơn Hoàng không dám nói mình vừa nãy trong đầu đã chạy xong hoàn chỉnh một bộ truyện 18+, đang thời kỳ trưởng thành xao động, chút tâm tư nhỏ có sắc của Nghiêm Sơn Hoàng không ngừng sinh sôi, càng ngày càng không có cách nào bình tĩnh.

"Tớ . . . . . . tớ . . . . . ."

Lúc này, ngón tay nắm cằm Nghiêm Sơn Hoàng lại thu chặt chút, An Khánh Huy từng tấc đến gần, tới lúc chóp mũi chạm nhau.

Giọng An Khánh Huy hơi khàn, mê hoặc nói.

"Muốn nhìn cái gì, tớ cho cậu xem."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co