✨ na jaemin. silver princess ✨
Chap 2
Giật mình mở mắt. Ivy thấy bản thân đang nằm trên chiếc giường quen thuộc. Nhìn xung quanh, đây là phòng của em mà! Vậy vừa nãy, tất cả chỉ là một giấc mơ? Nhưng sao chân thực thế?
Bỗng chốc chiếc đồng hồ báo thức kêu lên. Ivy lúc này mới thực sự hoàn hồn. Em đưa tay tắt báo thức rồi hứng khởi đưa chân xuống giường. Hôm nay là Valentine đó, em phải đến trường sớm!
Ivy từ trên tầng đi xuống, bước thẳng đến giá sách, với tay lấy cái kẹp tóc rồi cài lên đầu. Mẹ em từ trong bếp đi ra, tròn mắt nhìn con gái
"Hôm nay Ivy tự tìm được kẹp tóc cơ à?"
Nghe câu nói của mẹ, Ivy mới chợt nhận ra. Ừ, sao em biết cái kẹp này ở đó nhỉ?
"Con không biết, chỉ là con cảm giác thế. Thôi con đi học nha mẹ"
Ngày mới chỉ mới bắt đầu có vài tiếng, mà Ivy đã thấy hôm nay có gì đó không ổn rồi! Em cảm giác cái gì cũng quen quen, cứ như kiểu em đã trải qua ngày này một lần rồi ấy!
Bắt đầu từ việc cái kẹp tóc, rồi chú Peter sẽ hỏi em về việc đi sớm. Đến trường chắc chắn sẽ gặp Mye đầu tiên. Vào phòng sinh hoạt của câu lạc bộ thì Haechan sẽ gọi 2 người là "ngoại lai", Jeno sẽ hỏi Mye về Renjun. Sau khi Haechan thắc mắc về việc mọi người đến muộn, Chenle và Jisung sẽ ôm đống quà từ ngoài vào.
Ivy bắt đầu thấy sợ. Hình như mọi việc đang diễn ra y như trong giấc mơ của em?
Tiếp theo đây, liệu có phải Jisung sẽ hỏi em về "chiến lược" và sau đó thì Minsung đến?
"Ivy, năm nay chị vẫn chiến lược cũ à? Không thay đổi gì hả?"
Ivy hốt hoảng ngẩng mặt lên nhìn Jisung. Sau đấy nhìn ra cửa, đừng có nói là Minsung sẽ đi từ ngoài vào nhé!
Cánh cửa được mở ra, quả nhiên có người đến. Nhưng không phải Minsung. Là Mark, và Jaemin.
Ivy thở phào nhẹ nhõm. Hẳn là trùng hợp, trùng hợp thôi, người ta vẫn thường hay mơ thấy một số cảnh tượng trong tương lai mà, khoa học gọi là Déjà vu nhỉ?
Nhưng mà sao Jaemin lại ở đây? Jaemin xuất hiện trước mặt Ivy vào Valentine mới là điều không bình thường nhất này.
Jaemin vừa đi vào phòng đã bước thẳng đến trước mặt Ivy
"Ivy, tối nay cậu đi cùng tớ đến một nơi được không?"
Bọn nhóc xung quanh đứa nào đứa nấy mắt tròn mắt dẹt nhìn Jaemin. Gì đây? Plot twist gì đây? Na Jaemin chủ động mời Ivy đi chơi? Điều không ai ngờ tới, thế mà nó lại vừa diễn ra trước mặt bọn họ.
Nhưng bọn họ ngạc nhiên bao nhiêu thì cũng không bằng Ivy được. Em không biết mình có nghe nhầm không cơ mà miệng em không cử động được, em bị bất ngờ đến đứng hình rồi.
Jaemin vẫn rất kiên nhẫn đứng nhìn Ivy, chờ đợi câu trả lời. Đúng lúc này thì cửa mở, Minsung bước vào. Cậu ta cũng đi thẳng đến chỗ Ivy.
Jaemin quay ra nhìn thấy Minsung, liền nắm tay Ivy kéo đi. Nhưng chưa ra đến cửa thì tay còn lại của Ivy đã bị Minsung túm lấy.
"Bỏ ra!"
Jaemin trừng mắt nhìn cậu ta. Kim Minsung của ngày thường nhát như cáy ấy, vậy mà Kim Minsung của lúc này lại cười khẩy đáp lại với cái giọng đầy ngạo nghễ
"Na Jaemin, chơi bẩn thế? Cạnh tranh công bằng đi"
Quần chúng xung quanh hôm nay được ăn một bát dưa hơi nhiều sự choáng ngợp. Hết Jaemin rủ Ivy đi chơi, giờ đến Minsung đòi cạnh tranh công bằng với Jaemin? Hai tên này hôm qua mới bị xe tông à? Sao lại thay đổi 180 độ cả đôi thế?
Mye ngồi quan sát nãy giờ, phần nào đoán được tình hình, em đi lại, gỡ tay Ivy ra khỏi tay của Jaemin và Minsung
"Cả hai người đều bỏ tay ra"
Nói rồi Mye dắt Ivy ra khỏi phòng sinh hoạt.
—————————
Trên sân thượng..
"Mye, em biết chuyện gì đó đúng không? Nói cho chị đi! Tối qua chị có một giấc mơ lạ lắm, Renjun thì biến mất, Minsung thì không hiểu sao lại sai người bắt chị em mình. Xong sáng nay, mọi việc diễn ra y hệt như trong mơ của chị vậy. Còn có, Jaemin và Minsung, hai người đó lúc nãy là bị làm sao vậy?"
Mye ngẩn người nhìn Ivy. Sao Ivy vẫn nhớ những chuyện đó?
Lúc này, điện thoại của Mye có tin nhắn, Mye đọc tin nhắn xong vừa chạy đi vừa dặn Ivy
"Chị ở yên đây nhé! Đừng đi đâu cả, một lát nữa em quay lại. Chờ em!"
.
Ivy ngồi chờ Mye lâu đến mức ngủ gật luôn trên sân thượng. Lúc em mở mắt ra, cũng là lúc mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi.
Mà hình như có ai đó đang ngồi cạnh em, người đó còn lấy vai mình làm gối cho em ngủ nữa.
"Jaemin?"
"Cậu tỉnh rồi à?"
Jaemin thế mà lại cười dịu dàng với em. Giống y hệt như trong... giấc mơ kia!
"Sao cậu lại ở đây? Mye đâu?"
"Mye đi với Renjun rồi. Và cậu, chưa cho tớ biết câu trả lời"
Ivy biết Jaemin đang nhắc đến chuyện lúc sáng. Khi đó, em không nói gì vì em bị bất ngờ. Còn giờ, em không biết trả lời sao. Ivy thích Jaemin là thật đấy, bình thường cũng hay chọc ghẹo cậu ấy là thật luôn. Nhưng Ivy đã quen với một Jaemin vô tình, lạnh lùng rồi. Chứ Jaemin ấm áp đang ở bên cạnh này, Ivy chưa thích nghi được.
"Nói cho tớ biết, cậu định dẫn tớ đi đâu, thì tớ sẽ cho cậu câu trả lời"
"Chỉ là tớ muốn đi cùng cậu thôi. Phải có địa điểm cụ thể sao?"
Cái này...? Jaemin đang bật đèn xanh đấy à? Ivy thực sự không thể thích ứng được với phiên bản này của Jaemin. Phải làm sao đây?
Thực ra thì Ivy đã định rủ Jaemin đi xem phim vào tối nay. Nhưng nhớ đến giấc mơ kia, em thực sự rất sợ!
"Cậu làm tớ ngạc nhiên đấy. Bao nhiêu năm tớ theo đuổi cậu, lúc nào cậu cũng lạnh như tiền. Mới hôm qua tớ chào, cậu vẫn còn bơ. Thế mà hôm nay cậu lại rủ tớ đi chơi. Nhưng mà được rồi! Cứ cho là cậu đã tự nhiên tỉnh ngộ ra và đáp trả tình cảm của tớ đi! Vậy.. hẹn cậu tối nay, tý nữa nhắn địa điểm cho tớ"
Jaemin nghe xong gật đầu, mỉm cười nhìn Ivy. Em cũng cười lại với cậu ấy, sau đó quay người đi khỏi sân thượng, tung tăng đi về lớp học.
Nhưng Ivy không biết rằng, khoảnh khắc em quay đi, Jaemin đã để lộ ra ánh mắt chất đầy sự bất an.
—————————
Buổi tối, tại cổng vào Disneyland, một bóng dáng nhỏ bé đang thấp thỏm ngó ngang ngó dọc.
Bóng dáng đó chẳng phải ai khác, mà chính là Ivy. Hình như em đã đến quá sớm rồi hay sao ấy, cũng tại em hồi hộp quá mà! Nhìn qua nhìn lại, mãi không thấy Jaemin đến, đã thế mấy cặp đôi đi qua còn cứ phát cẩu lương nữa. Ivy bực bội thở dài một cái.
Đúng lúc đấy thì có một bàn tay vỗ nhẹ lên vai em. Ivy quay lại, thấy Jaemin, em bỗng nổi hứng muốn trêu chọc cậu ấy một chút
"Hôm nay đẹp trai quá ta"
"Đừng khen thừa nữa. Đi vào thôi"
A! Thế mà Jaemin lại nói như thế? Thích cậu ấy bao nhiêu năm, Ivy chưa bao giờ phát hiện ra Na Jaemin là người tự luyến như vậy đó.
Mới ngớ người có một chút thôi mà Jaemin đã đi rõ xa rồi. Nhưng Ivy bỗng nhiên không muốn đuổi theo. Thế là em cứ đứng lì ở đó.
Jaemin đi một đoạn không thấy Ivy đâu, quay đầu lại thì thấy em vẫn ở cổng vào và đang nhìn cậu chằm chằm. Jaemin chợt cười, cậu ấy biết Ivy nghĩ gì, thế là cậu ấy liền đứng lại chờ em.
Và Jaemin thấy Ivy thực sự đã cười rạng rỡ chạy về phía cậu. Rồi chẳng hiểu sao, Jaemin lại chìa tay ra, cậu ấy muốn Ivy nắm lấy tay mình.
Ivy đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội này rồi. Jaemin mà em thích bao nhiêu năm, tự nhiên trở nên ấm áp lạ thường như vậy, em cũng thấy hơi không quen, nhưng mà kệ đi, cứ phải tận hưởng trước đã, ai biết được, nhỡ một lúc nào đấy, Jaemin lạnh lùng của ngày trước quay về thì sao.
.
Tối nay Ivy rất vui! Em đã được nắm tay người em thích, được cùng cậu ấy chơi rất nhiều trò chơi. Em còn được Jaemin tặng cho một chú thỏ bông, đó là phần thưởng của trò chơi bắn vỏ lon, Ivy không biết là Jaemin lại có tài thiện xạ như vậy đấy!
Ivy đang tung tăng ôm thỏ bông đi cạnh Jaemin thì bỗng có tiếng độp độp rất lớn, cùng lúc đó trên trời xuất hiện những bông hoa sắc màu rất đẹp. Thấy bắn pháo hoa, Ivy liền kéo tay Jaemin chạy đến chỗ tượng đài, đó là khu trung tâm, là nơi nhìn pháo hoa rõ nhất và đẹp nhất.
Lúc này, chợt điện thoại của Jaemin báo có tin nhắn, từ Mye
"Anh Jaemin, anh mau đưa chị Ivy đến nhà em ngay, trên cánh cổng lại xuất hiện lỗi rồi"
Ivy đang xem pháo hoa thì tự nhiên bị Jaemin cầm tay kéo đi, cậu ấy không nói gì hết, vẻ mặt vô cùng gấp gáp
"Ơ gì đấy? Đang xem pháo hoa mà? Đi đâu vậy?"
"Đến nhà Mye!"
—————————
Buổi sáng hôm đó, tại sân thượng của một toà nhà khác trong trường. Jaemin đứng dựa lưng vào tường, tay bấm điện thoại.
Chợt có tiếng bước chân. Ai đó đang đến. Cánh cửa dẫn lên sân thượng bật mở. Là Mye.
"Na Jaemin, sao anh biết về cánh cổng? Anh là ai?"
Mye vừa mở cửa đã sấn sổ lao đến chỗ Jaemin. Khi nãy, Jaemin đã nhắn cho em một tin thế này "Mye, đến sân thượng dãy nhà phía Nam gặp anh. Anh biết em là người giữ cánh cổng.
...
Và đừng để Ivy gặp Kim Minsung"
"Bình tĩnh, rồi anh sẽ nói hết cho em biết"
—————————
Tại phòng của Mye..
Ivy ngơ ngác ngồi nhìn Jaemin và Mye, em không biết tại sao tự nhiên em bị lôi đến đây, và em cũng không biết hai người này đang làm gì? Chỉ là, cái laptop trên bàn, em thấy quen lắm.
"Hai người, cho tớ biết chuyện gì đang xảy ra được không?"
Mye nghe Ivy hỏi, liền quay sang nhìn Jaemin. Nhận được cái gật đầu, Mye bắt đầu nói
"Chị, những điều chị nói với em lúc sáng, không phải là mơ đâu. Chúng ta thực sự đã trải qua ngày hôm nay một lần rồi"
Không đợi Ivy trả lời, Mye nói tiếp
"Có thể chị sẽ không tin những gì em sắp nói, nhưng chị và em, chúng ta không phải người của thế giới này"
"Tự nhiên em nói gì đấy? Đừng có trêu chị, không vui đâu. Cái gì mà không phải người của thế giới này? Em nói gì đó có lý hơn được không, có thể chị không nhớ rõ những kí ức lúc còn bé nhưng mà chị chắc chắn chị đã sống 17 năm ở cái hành tinh này rồi"
Biết là Ivy sẽ không tin, Mye quay sang nhìn Jaemin cầu cứu
"Không phải đùa, cậu và Mye thực sự không phải người của hành tinh này. Hai người đến từ một nơi được gọi là Trái Đất. Cánh cổng không gian nằm trong chiếc laptop này chính là thủ phạm đã đưa hai người đến đây"
Càng nghe Jaemin nói, Ivy càng chẳng hiểu gì cả. Nhưng mặt cậu ấy nghiêm túc vậy, chắc không phải là đùa đâu..
"Ừ thì.. cứ cho là thế đi. Vậy sao tớ lại chẳng nhớ gì về cái nơi đó cả?"
"Chuyện đó..."
Mye bắt đầu kể cho Ivy nghe..
Khi còn ở Trái Đất, hai người không phải tên Mye và Ivy, mà là Eri và Anna, trong một lần đi chơi, Eri đã tìm thấy một cái laptop, hỏi ai cũng đều không nhận, em tò mò muốn mở lên nhưng bị Anna cản lại, Anna nói "đừng táy máy với mấy thứ không nguồn gốc". Cơ mà Eri mặc kệ lời Anna, em vẫn cứ mở cái laptop đó. Một luồng ánh sáng loé lên, và hai người bị đưa đến đây.
"Thế tại sao em nhớ tất cả, còn chị lại không nhớ gì?"
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Ivy, Jaemin lên tiếng giải thích
"Cái laptop này thực chất là một không gian mở, nó không có giới hạn. Bên trong nó có một cánh cổng, gọi là cánh cổng không gian, cậu có thể dùng cánh cổng này để đi đến nhiều thế giới khác nhau chỉ trong nháy mắt. Nhưng người chủ cũ của nó đã thực hiện quá nhiều bước chuyển, nên nó bắt đầu bị lỗi. Xuất hiện lỗ hổng thời gian là lỗi đầu tiên. Khi cậu và Mye bị cánh cổng hút vào, nó đã đẩy cậu vào lỗ hổng đó. Do sự méo mó của thời không, cậu bị biến thành trẻ sơ sinh và không còn ký ức về Trái Đất"
"Nói vậy là chỉ có mình tớ bị đưa về quá khứ?"
Jaemin gật đầu.
"Nhưng mà tớ đã quen Mye từ lúc còn bé mà! Nếu chỉ có mình tớ biến thành trẻ con, vậy Mye trong ký ức của tớ là ai? Và người tên Eri bị cánh cổng đưa đi cùng tớ khi đó giờ đang ở đâu?"
"Đó là lỗi thứ hai. Cánh cổng đã vô tình đẩy Mye cậu biết đến một chiều không gian khác, và đưa linh hồn của Eri vào thân xác của Mye"
"Vậy Mye thật giờ đang ở đâu?"
"Cái đó.. tớ cũng không biết"
Nhìn Ivy trông vừa hoang mang, vừa hoảng sợ, lại có chút buồn. Jaemin định nói gì đó nhưng Ivy đã lên tiếng trước
"Cơ mà khoan đã! Sao cái gì cậu cũng biết thế? Na Jaemin, thực chất thì cậu là ai?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co