Truyen3h.Co

Nami Harem

Nami ㅤLuffy - Yêu (2)

mkeydlfynmi3755

Hắn đứng đó, mặc một chiếc sơ mi đen phanh ngực phong trần, nụ cười nửa miệng quen thuộc đầy vẻ giễu cợt.

Nami ngỡ ngàng, rồi sự khó hiểu và bực bội nhanh chóng dâng lên trong lòng.

Cô nhíu chặt đôi mày thanh tú.

"Sao anh lại đến đây?"

​"Chào em. Em định đi đâu sao? Trông em... xinh quá."

Ánh mắt Doflamingo lướt từ trên xuống dưới, dừng lại rất lâu trên bờ vai trần và khuôn ngực đầy đặn của cô, ánh lên một tia lửa nóng rực.

​Nami cảm thấy không an toàn, cô định đóng sầm cửa lại nhưng Doflamingo đã nhanh hơn một bước.

Hắn dùng bàn tay to khỏe giữ chặt mép cửa, thản nhiên đẩy nhẹ rồi bước chân vào bên trong nhà.

​"Anh tìm em có chút chuyện muốn nói, nói xong anh sẽ rời đi ngay."

​Nami chậc lưỡi đầy khó chịu, cô đứng chắn trước mặt hắn.

"Đã bảo là tôi và anh chẳng còn gì để nói mà? Làm ơn đi dùm cho! Đây không phải là nơi anh muốn đến thì đến, đi thì đi!"

​Doflamingo dường như hoàn toàn ngó lơ lời cô nói.

Hắn thản nhiên bước thẳng vào phòng khách, tự nhiên như thể đây là nhà của mình.

Dù sao thì trong khoảng thời gian hai người còn quen nhau, ngôi nhà này đã quá quen thuộc với hắn.

​"Nè! Anh có nghe tôi nói gì không?"

Nami quát to, nhưng Doflamingo vẫn thong thả đi tới và ngồi chiễm chệ trên chiếc sofa ngay giữa phòng khách.

Hắn ngửa đầu ra sau, đưa tay vỗ vỗ lên khoảng trống bên cạnh mình, ra ý bảo cô lại gần ngồi cùng.

​Sự trơ trẽn của hắn khiến cơn giận của Nami bùng phát.

Cô tiến đến đứng trước mặt hắn, giọng nói lạnh tanh nhưng âm lượng gần như thét lên.

"Anh có thôi đi không? Anh không có chút tự trọng nào hả? Tụi mình chả là cái gì của nhau nữa rồi! Biết điều thì đứng dậy và rời khỏi đây dùm tôi!"

​Hắn vẫn giữ gương mặt điềm đạm đó, như thể những lời sỉ vả của cô chỉ là gió thoảng qua tai.

Hắn ngước lên nhìn cô, ánh mắt sâu hoắm.

"Em đẹp lắm, Nami."

​Nụ cười của hắn dần trở nên kỳ lạ và méo mó.

Nami nhìn thấy vậy, trong lòng chợt dâng lên một nỗi e dè.

Cô cố tỏ ra cứng rắn và mạnh mẽ vậy thôi, chứ tận sâu bên trong, cô biết rõ con người của Doflamingo.

Hắn là một kẻ điên cuồng, một khi hắn đã muốn cái gì, hắn sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được.

​Nami hơi lùi lại một bước, vòng tay trước ngực để che bớt đi khoảng trống trên chiếc váy cúp ngực.

"Anh mau về đi. Bạn trai tôi sắp tới rồi, tôi không muốn anh ấy hiểu lầm."

​"Bạn trai? Cái tên mà em hôn ở bãi biển hôm trước nhỉ?"

Doflamingo nheo mắt nhìn cô chăm chú, giọng điệu lộ rõ sự ghen tuông càn rỡ.

​Nami thoáng chút giật mình vì hóa ra hắn đã nhìn thấy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gật đầu dứt khoát.

"Ừ, là anh ấy đấy. Biết rồi thì mau biến khỏi đây đi!"

​Doflamingo cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.

Hắn đứng bật dậy, thân hình cao lớn đổ bóng xuống người cô, tạo nên một áp lực nặng nề.

"Chắc em và hắn ta chưa làm chuyện đó đâu nhỉ?"

​Nami nhíu mày, hai nắm tay siết chặt đến mức lòng bàn tay đau nhói.

Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị xúc phạm nặng nề bởi những lời lẽ thô thiển của hắn.

"Tên khốn kiếp, anh câm miệng lại đi! Mau cút khỏi-"

​"Hay là để anh làm giúp hắn nhé? Dù sao lúc quen nhau, em cũng đâu có cho anh đụng vào."

​Ánh mắt hắn ta bỗng chốc trở nên sắc lạnh và tăm tối, dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng dữ dội vì giận dữ của cô.

Sợ hãi!

Nami thật sự hoảng sợ rồi.

Bản năng mách bảo cô phải chạy trốn ngay lập tức.

Cô định quay lưng bỏ chạy lên lầu thì Doflamingo đã ra tay.

Hắn túm chặt lấy cổ tay cô, dùng lực mạnh mẽ kéo cô ngược trở lại, thô bạo đè ngửa cô xuống chiếc ghế sofa dài.

​Nami thở gấp, cố gắng giãy giụa dưới thân hình to lớn của hắn.

"Buông tôi ra! Buông ra! Tôi sẽ báo cảnh sát đó!"

​Hắn cười khẩy, hai tay khóa chặt hai tay cô.

"Báo đi. Em nghĩ anh sợ mấy thứ đó sao?"

​"Tên chó chết, tôi nguyền rủa anh!"

​Nami dùng hết chút sức lực nhỏ bé của mình để chống cự, chân cô vùng vẫy, đạp loạn xạ vào thành ghế nhưng chẳng hề hấn gì so với sức vóc của một gã con trai cao lớn.

Nước mắt uất ức bắt đầu rơm rớm nơi khóe mắt cô.

Khí quản cô co thắt, cô phải hé miệng ra để cố gắng hít thở không khí.

​Trong một tích tắc cô sơ hở, Doflamingo im lặng, một tay bóp mạnh cằm cô buộc cô phải há miệng lớn hơn, tay kia nhét thẳng vào miệng cô một viên thuốc màu hồng nhạt lạ lẫm.

​Nami trừng to mắt vì kinh hoàng.

Cô hoảng loạn cố gắng khạc viên thuốc đó ra, nhưng Doflamingo đã nhẫn tâm vuốt mạnh cổ họng cô, bắt ép viên thuốc trôi xuống dưới.

Cô ho sặc sụa, mồ hôi hột bắt đầu đầm đìa trên trán.

Cô nhìn hắn bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, giọng nói run rẩy không thành tiếng.

"K-khốn kiếp. Anh vừa mới cho tôi uống cái quái gì vậy...?"

​Hắn ta lại cười.

Cái nụ cười khiến cô lạnh toát cả người. Hắn ghé sát tai cô thì thầm.

"Đừng lo, một chút gia vị để khiến em ngoan ngoãn hơn thôi."

​Nói xong, hắn liền cúi xuống, thô bạo hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô.

Nami vùng vẫy kịch liệt, nhưng hai tay cô đã bị hắn ghì chặt ra phía sau đỉnh đầu.

Chân cô chỉ biết đạp loạn xạ vào khoảng không một cách vô vọng.

Nước mắt cô chảy dài xuống hai bên thái dương, trong cơn tuyệt vọng, cô chỉ biết gọi thầm tên người đó trong lòng...

Luffy... cứu em...

​Nhưng chỉ vài phút sau đó, cơ thể Nami bắt đầu có những chuyển biến kỳ lạ.

​Một luồng hơi nóng từ vùng bụng dưới đột ngột bốc lên, lan tỏa ra khắp các mạch máu.

Người cô nóng ran như đang bốc hỏa.

Cô bắt đầu thở dốc, nhịp thở dồn dập và ngắn quãng, mồ hôi túa ra như suối làm ướt đẫm cả những lọn tóc cam.

Tầm nhìn của cô dần trở nên nhòe nhoẹt, đầu óc quay cuồng, một thứ cảm giác trống rỗng, ngứa ngáy lạ lẫm xâm chiếm lấy lý trí của cô.

​Doflamingo dường như nhận ra thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng.

Hắn buông lỏng hai tay cô ra, vì lúc này Nami đã không còn sức để kháng cự nữa.

Tay hắn bắt đầu sờ soạng đầy thèm khát trên làn da mịn màng của cô, rồi thô bạo kéo khóa kéo phía sau chiếc váy cúp ngực xuống.

​"Không được... thả tôi ra mau..."

Mắt cô đọng đầy nước, giọng nói yếu ớt, thều thào không ra hơi, nhưng ý chí phản kháng trong tâm trí cô vẫn cố giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

​Doflamingo hoàn toàn điếc đặc trước lời cầu xin đó.

Hắn kéo mạnh chiếc váy ra khỏi người cô, quăng thẳng xuống sàn nhà.

Bộ ngực đầy đặn, căng tròn ẩn sau lớp áo ngực giờ đây phơi bày trước mắt hắn.

Thú tính trong lòng gã trai mới lớn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tay hắn liên tục xoa nắn một cách thô bạo.

​"Tên khốn... đừng chạm vào tôi... đừng mà..."

Giọng Nami nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi cổ họng do tác dụng khốn nạn của thuốc.

​Hắn không chần chừ mà cởi phăng luôn chiếc áo ngực của cô ra.

Nami hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn nhục nhã, nhưng tiếng hét ấy nhanh chóng bị hắn nuốt chửng bằng một nụ hôn khóa môi thô bạo.

Bàn tay hắn luồn xuống phía dưới vạt quần nhỏ, bắt đầu có những đụng chạm ra vào đầy thô thiển.

​Nước mắt cô chảy dài, thấm ướt cả góc sofa.

Nỗi nhục nhã ê chề bao trùm lấy cô khi nhận ra cơ thể mình dường như đang có những phản ứng đáp lại sự đụng chạm của hắn.

Cô hận bản thân mình, cô bị làm sao thế này?

​Khi dứt nụ hôn, Nami thở gấp, vội vàng đưa một bàn tay run rẩy lên che đi đôi mắt ướt đẫm.

Cô không muốn nhìn thấy gương mặt của hắn, càng không muốn hắn nhìn thấy bộ dạng đáng xấu hổ này của mình.

Doflamingo ngồi trên người cô, nhanh chóng cởi phăng chiếc sơ mi đen trên người ra, lộ ra khuôn ngực săn chắc đầy mồ hôi.

Hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh tay cô ra khỏi khuôn mặt.

​Mắt Nami nhắm nghiền, nước mắt chảy tràn.

Toàn thân cô run bần bật, đôi môi run rẩy không ngừng gọi.

"Luffy... Luffy..."

​Doflamingo nhíu chặt mày khi nghe thấy cái tên của kẻ khác bật ra từ miệng cô ngay trong hoàn cảnh này.

Cơn giận và lòng ích kỷ trỗi dậy, hắn không chần chừ nữa, đưa tay cởi thắt lưng quần của mình ra, định tiến sâu hơn nữa để chiếm đoạt cô hoàn toàn.

​"Không... tôi không cho phép anh làm điều đó...!"

Nami mở mắt ra, ánh mắt ngập ngụa nước nhưng lại đầy sự căm hận tột cùng nhìn thẳng vào hắn.

​"Anh không cần em cho phép. Ngay từ đầu khi đến đây, anh đã không màng tới việc đó rồi."

Giọng Doflamingo lạnh lùng vang lên.

​"Không! Tôi nói là không mà! Tên khốn! Đi chết đi! Tại sao anh lại đối xử thế này với tôi chứ? Nói đi, tại sao hả?!"

Nami hét lên, tiếng hét xé lòng hòa cùng dòng nước mắt cay đắng.

​Doflamingo nhìn cô, nhìn thấy sự sụp đổ và nỗi đau đớn tột cùng trong mắt cô gái mình từng yêu, lồng ngực hắn đột nhiên nhói lên một cái đầy đau đớn.

Hắn khựng lại.

Hắn không thể giải thích tại sao mình lại làm như vậy, hắn chỉ biết mình sắp phát điên vì ghen tuông khi thấy cô ở bên người khác.

​Nhìn thấy Doflamingo đột ngột im lặng, Nami cười khẩy một tiếng đầy chua chát qua làn nước mắt.

"Sao? Nói gì đi chứ? Ai chặn họng anh à?"

​Doflamingo không nhìn cô nữa, ánh mắt hắn trở nên tàn nhẫn trở lại.

Hắn cầm lấy phần nhạy cảm của mình, thô bạo cọ xát vào nơi tư mật của cô qua lớp vải mỏng manh còn sót lại.

Nami hoảng hốt, nỗi sợ hãi đỉnh điểm giúp cô gom góp chút sức lực cuối cùng.

Nhân lúc hắn đang mất tập trung vì dục vọng, cô lấy đà, rướn người dùng hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực hắn.

​Hắn bị bất ngờ nên hơi loạng choạng lùi lại.

Nami nhanh chân lồm cồm bò dậy, định chạy trốn.

Nhưng tác dụng của thuốc khiến chân cô bủn rủn, cô không nhanh bằng sải tay dài của hắn.

Doflamingo chộp lấy cổ chân cô, giật mạnh khiến Nami ngã sấp xuống sàn nhà một cú khá đau.

​"Đừng ép anh phải dùng đến bạo lực chứ, Nami."

Giọng hắn sắt lạnh như dao.

​"Cứu tôi với! Ai đó cứ-"

​Hắn nhanh chóng lao tới, một bàn tay thô bạo bịt chặt lấy miệng cô.

Nhưng trong cơn đường cùng, Nami không ngần ngại há miệng, dùng hết sức bình sinh cắn mạnh vào lòng bàn tay hắn.

Doflamingo đau đớn kêu lên một tiếng, bản năng khiến hắn buông lỏng tay ra.

Ngay lúc đó, Nami cố gắng lồm cồm bò dậy, ôm lấy ngực mình.

​Cùng lúc đó, một tiếng "RẦM" chấn động vang lên.

​Cánh cửa chính của ngôi nhà bị một lực cực lớn từ bên ngoài đạp tung ra, bản lề cửa gãy đôi rơi xuống sàn.

Một bóng người lao vào như một cơn lốc.

​Nami mừng rỡ ngước mắt lên qua làn nước nhòe nhoẹt.

Vị cứu tinh của cô đã đến.

Luffy đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập.

Anh đến sớm vì quá nôn nóng, và chính điều đó đã cứu mạng cô.

​Ánh mắt Luffy trong tích tắc quét qua cảnh tượng bên trong.

Nami trần trụi, tả tơi đang khóc nấc dưới sàn, và tên khốn Doflamingo đang ở trần đứng cạnh.

Đôi mắt Luffy lập tức tối sầm lại, một luồng sát khí đậm đặc chưa từng có bao trùm lấy toàn bộ căn phòng.

​Không một lời báo trước, Luffy lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Nắm đấm siết chặt của anh giáng thẳng vào mặt Doflamingo một cú như trời giáng.

Doflamingo bị bất ngờ, ngã nhào ra đất.

Luffy không cho hắn bất kỳ cơ hội phản kháng nào, anh lao vào cưỡi trên người hắn, những cú đấm liên tiếp đầy phẫn nộ trút xuống gương mặt hắn như mưa bắn.

Tiếng thịt da va chạm chan chát vang lên ghê người.

Luffy đấm như thể muốn giết chết kẻ trước mặt, gương mặt anh lạnh lùng và đáng sợ đến mức run người.

​Luffy không hề có ý định dừng lại, cho đến khi một giọng nói yếu ớt, run rẩy và đầy nghẹn ngào vang lên từ góc phòng.

"Luffy... đủ rồi... em sợ..."

​Nami co rúm người lại, cô khóc nấc lên.

Cô sợ hãi mọi chuyện vừa xảy ra, và cô cũng sợ hãi trước sự điên cuồng đầy máu me hiện tại của Luffy.

​Nắm đấm của Luffy dừng lại giữa không trung, chỉ cách mũi Doflamingo một centimet.

Gương mặt Doflamingo lúc này đã bê bết máu, sưng húp.

Luffy đứng dậy, nhìn xuống kẻ bại trận dưới chân mình, giọng nói anh lạnh ngắt như từ dưới địa ngục vọng lên.

"Mau cút khỏi đây, trước khi tao giết mày thật."

​Doflamingo loạng choạng đứng dậy, hắn không nói một lời nào, tay ôm lấy gương mặt đầy máu, lảo đảo bước ra khỏi cánh cửa đổ nát.

Trước khi đi, hắn liếc nhìn Nami một cái cuối cùng - một cái nhìn phức tạp, rồi nở một nụ cười khổ cay đắng.

Có lẽ, hắn thật sự nên buông bỏ rồi.

​Sau khi Doflamingo đi khuất, bầu không khí trong nhà trở nên im ắng đến đáng sợ.

Luffy quay người lại, nhìn thấy Nami đang ngồi co ro ở góc tường, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, toàn thân run rẩy dữ dội.

Hơi thở của cô ngày càng trở nên gấp gáp, mồ hôi nhễ nhại khiến mái tóc bết dính lên khuôn mặt.

​Luffy vội vàng tiến lại gần, quỳ một chân xuống định đưa tay ôm lấy cô để trấn an.

Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào vai cô, Nami đã giật nảy mình, cô run rẩy giơ một bàn tay ra phía trước để ngăn anh lại.

​"Đừng... đừng đến gần em, Luffy..."

Giọng cô đứt quãng, đôi mắt mơ màng, phủ một tầng sương mờ đục đầy dục vọng.

​Luffy nhìn thấy làn da cô ửng hồng một cách bất thường, lồng ngực phập phồng liên tục.

Anh xót xa vô cùng.

"Nami, đừng sợ, có anh ở đây rồi. Không sao nữa rồi..."

​"Nói ra thật xấu hổ... nhưng... nhưng em muốn làm chuyện đó quá..."

Nami nấc lên, nước mắt chảy dài, cô cắn chặt môi đến mức bật máu để ngăn những tiếng rên rỉ.

"Luffy... em bị điên rồi sao? Cơ thể em... nóng quá... em khó chịu lắm..."

​Luffy siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

Nhìn thấy bộ dạng này của cô, anh lập tức hiểu ra tên khốn kia đã giở trò đồi bại gì.

Anh tự trách bản thân mình đã không đến sớm hơn nữa để bảo vệ cô khỏi sự khốn nạn này.

Nỗi tức giận hòa cùng lòng đau xót dâng trào trong lòng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang dần mất đi lý trí của cô, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định.

"Em có đồng ý... cho anh giúp em không?"

​Nami ngước mắt nhìn anh.

Giữa cơn bão dục vọng đang tàn phá tâm trí, hình ảnh của Luffy là điểm tựa duy nhất giữ cho cô không bị chìm nghỉm.

Cô nhìn anh đầy tin tưởng, rồi khẽ run rẩy gật đầu.

​Chỉ chờ có thế, Nami chủ động nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ Luffy.

Hơi thở nóng hổi, dồn dập của cô phả thẳng vào gáy anh, khơi dậy một ngọn lửa âm ỉ trong lòng anh.

Luffy nhẹ nhàng dang tay bế bổng cô.

Thân hình cô lúc này gần như trần trụi, chỉ còn chiếc quần nhỏ duy nhất để che chắn.

​Anh sải bước nhanh nhẹn lên cầu thang, đẩy cửa bước vào phòng ngủ của cô và nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống chiếc giường nệm êm ái.

Ánh đèn phòng ngủ màu vàng nhạt hắt lên cơ thể cô.

Nhìn thấy những dấu vết ửng đỏ, bầm dập do bàn tay và đôi môi của Doflamingo để lại trên chiếc cổ và bờ vai của cô, lồng ngực Luffy quặn thắt lại vì cay đắng và ghen tuông.

​"Luffy... mau lên... em chịu đựng không nổi nữa rồi..."

Nami khóc nghẹn, cô quằn quại trên giường, sự khao khát từ liều thuốc đang thiêu đốt mọi tế bào của cô.

​Luffy dứt khoát cởi phăng chiếc áo phông trên người ra, để lộ cơ bụng trần trụi vững chãi.

Anh cúi người đè lên người cô, nhưng hành động của anh không hề có sự thô bạo, chiếm đoạt như tên khốn trước đó, mà ngập tràn sự nâng niu.

Anh cúi xuống, dịu dàng đặt môi mình lên những dấu vết ửng đỏ mà Doflamingo để lại, gặm nhấm và mút nhẹ, như muốn dùng nụ hôn của tình yêu để xóa sạch đi những vết nhơ bẩn thỉu kia, đắp lên đó những dấu ấn của riêng mình.

​"Ưm..."

Nami khẽ rên lên một tiếng nhỏ, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh.

​Luffy vừa hôn vừa đưa bàn tay to lớn, thô ráp nhưng đầy ấm áp lên xoa nắn khuôn ngực trần căng tròn của cô một cách nhẹ nhàng, giúp cô giảm bớt đi sự căng thẳng và khó chịu.

Khi anh dứt khỏi nụ hôn sâu, một sợi chỉ bạc lung linh kéo dài giữa môi hai người.

​"Luffy... vào đi..."

Nami nhìn anh, ánh mắt cô hoàn toàn mờ mịt bởi sương mù của dục vọng, nhưng sâu trong đó vẫn là sự khao khát có được anh.

​Luffy có hơi xót xa.

Anh dừng lại một nhịp, nhìn cô gái nhỏ dưới thân mình.

Anh biết cô đang bị thuốc khống chế, và anh không muốn lợi dụng hoàn cảnh này để biến mình thành một kẻ tồi tệ.

Anh khẽ hỏi.

"Em chắc chứ, Nami?"

​Nami thở dốc, hai má đỏ bừng.

Cô im lặng một lúc lâu, rồi một nụ cười mệt mỏi nhưng ngập tràn hạnh phúc và sự tự nguyện nở trên môi cô.

Cô thầm thì.

"Nếu là anh... em sẽ không bao giờ hối hận..."

​Lời nói đó của cô như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất đánh sập mọi sự kìm chế cuối cùng của Luffy.

Tim anh đập liên hồi vì cảm động.

Anh cúi xuống hôn lên môi cô một nụ hôn sâu nồng cháy, đồng thời tay đưa xuống dứt khoát cởi bỏ chiếc thắt lưng quần của mình.

Anh cũng nhẹ nhàng kéo chiếc quần nhỏ còn lại của Nami xuống, khiến cơ thể cô hoàn toàn phơi bày trước mắt.

​Luffy nuốt khan một cái.

Rõ ràng từ nãy đến giờ, việc phải kiềm chế bản thân trước cô gái mình yêu sâu sắc đã khiến cậu nhỏ của anh cương cứng đến đau nhức.

​Nami từ từ dang rộng hai chân ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh đầy mong chờ.

"Vào đi anh..."

​Lời mời gọi ngọt ngào ấy khiến lý trí của Luffy hoàn toàn tan biến.

Anh điều chỉnh tư thế, từ từ đưa quy đầu nóng rực chạm vào nơi tư mật đang ẩm ướt của cô.

Sự co thắt chặt chẽ và nóng ấm ngay từ cửa mình khiến Luffy khẽ cắn răng, sống lưng tê dại.

​"Ưm..."

Nami khẽ rên rỉ, tay bấu chặt vào ga giường.

​Không một lời thông báo trước, Luffy dùng lực vùng eo, thúc mạnh một cú cắm thẳng vào sâu bên trong cô.

​Nami thét lên một tiếng lảnh lót, cơn đau nhói đột ngột ập đến khiến cô tỉnh táo lại trong giây lát, nhưng rồi làn sóng khoái cảm mãnh liệt do thuốc và sự lấp đầy mang lại ngay lập tức nhấn chìm cô vào sự mê muội.

​"Ưm... hah... Luffy..."

Nami nấc lên, hai tay chuyển sang ôm chặt lấy lưng anh, để móng tay bấm sâu vào da thịt anh.

​Luffy bắt đầu di chuyển, nhịp điệu từ chậm rãi dần trở nên nhanh và mạnh mẽ hơn.

Mỗi một cú thúc của anh đều đi vào kịch trần, khiến Nami không ngừng rên rỉ, cơ thể nhỏ nhắn chịu trận đưa đẩy theo từng nhịp chuyển động của anh.

Trong lúc hoan lạc, Luffy chợt khựng lại một nhịp khi cảm nhận được một sự cản trở mỏng manh vừa bị phá vỡ, và một chất lỏng ấm áp, mang theo chút sắc đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, nhuộm thắm một góc ga giường trắng.

​Luffy cúi xuống, nhìn cô gái đang thở dốc dưới thân mình với ánh mắt đầy kinh ngạc và xót xa.

"Đây... đây là lần đầu của em sao?"

​Bởi vì trước đây, anh cứ ngỡ cô và Doflamingo khi còn yêu nhau sâu đậm đã từng...

​Nami nghe vậy, dù đang chìm đắm trong khoái cảm, cô vẫn cố rướn người lên, cắn nhẹ vào vai anh một cái, giọng nói hờn dỗi xen lẫn tiếng thở dốc.

"Hư... ah... chứ anh nghĩ...đây là lần thứ bao nhiêu chứ? Đồ ngốc..."

​Luffy nghe vậy, lòng ngập tràn một thứ cảm xúc vỡ òa, vừa hạnh phúc, vừa tự hào, lại vừa yêu thương cô đến vô cùng.

Anh cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt còn vương trên mi cô, thì thầm bên tai cô lời thề nguyện chân thành nhất.

"Anh biết rồi. Từ bây giờ và mãi mãi về sau, em chỉ thuộc về một mình anh thôi, Nami."

​Nói rồi, anh tiếp tục đẩy mạnh nhịp điệu.

Anh siết chặt vòng tay xung quanh eo cô, nâng hông cô lên cao hơn một chút để sự gắn kết giữa hai cơ thể càng thêm sâu sắc.

Nhịp thúc của anh đột ngột tăng nhanh, mạnh mẽ và dứt khoát như muốn dùng toàn bộ sự nồng nhiệt của mình để thiêu cháy hết thảy những dư âm chết tiệt của viên thuốc còn sót lại trong người cô.

​"Ưm... chậm... chậm lại một chút... Luffy... hah..."

​Nami ngửa cổ ra sau, đôi mắt mở to mơ màng nhìn lên trần nhà, những ngón tay thon dài bấu chặt vào bả vai săn chắc của anh đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

Cơn đau xé rách ban đầu qua đi, nhường chỗ cho một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, lan tỏa đến từng tế bào trên da thịt.

Mỗi lần anh thúc sâu vào bên trong, Nami lại cảm giác như mình đang bị một làn sóng khổng lồ nhấn chìm, vừa nghẹt thở lại vừa thỏa mãn đến mức run rẩy.

​Luffy cúi đầu nhìn ngắm biểu cảm của cô gái dưới thân.

Gương mặt cô ửng hồng, đôi môi nhỏ nhắn khẽ há ra để đớp lấy từng ngụm không khí, những lọn tóc cam ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào hai bên thái dương.

Cảnh tượng ấy kích thích bản năng chiếm hữu trong lòng anh lên đến đỉnh điểm.

Anh cúi xuống, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô, khàn giọng thì thầm.

​"Không chậm được... Nami, nhìn anh đi."

​Nami nghe thấy giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ của anh, khó khăn lắm mới tập trung lại chút tiêu cự trong ánh mắt.

Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm, tràn ngập hình bóng của riêng mình và sự nguyên sơ của tình yêu, trái tim cô khẽ loạn nhịp.

Nỗi nhục nhã, sợ hãi lúc nãy khi đối mặt với Doflamingo giờ đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự an tâm tuyệt đối.

Cô chủ động buông một tay khỏi vai anh, đưa lên vuốt ve bên má còn vương chút hơi nóng của Luffy, khẽ thầm thì qua tiếng thở dốc.

​"Luffy... anh nhẹ một chút... em... em mệt..."

​"Ừ, anh biết rồi."

​Luffy khẽ hôn lên lòng bàn tay cô, nhịp điệu dưới thân có phần dịu dàng hơn nhưng vẫn duy trì một độ sâu khiến Nami không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ.

Sự co thắt chặt chẽ, nóng ấm từ nơi tư mật của cô gái lần đầu biết đến mùi vị nhục dục như một cái bẫy ngọt ngào siết chặt lấy anh, thúc giục anh phải tiến vào sâu hơn, nhiều hơn nữa.

Chất lỏng màu hồng nhạt hòa cùng chất dịch tình ái chảy dọc xuống đùi trong của Nami, tạo nên những tiếng động nhớt nhát đầy ngượng ngùng trong căn phòng tĩnh lặng.

​Căn phòng vốn quen thuộc với sự cô độc của Nami, đêm nay lại ngập tràn hơi thở dồn dập và cái nóng hầm hập của tuổi trẻ.

Luffy không chỉ chiếm lấy cô bằng thể xác, anh đang ôm ấp lấy cả linh hồn đang chịu tổn thương của cô.

Lòng bàn tay to lớn của anh đan chặt lấy tay cô, giữ chặt trên đỉnh đầu, nhưng không hề mang lại cảm giác cưỡng ép, mà là một sự gắn kết không thể tách rời.

​"Hah... Luffy... anh... anh có yêu em không?"

​Trong cơn mê muội của dục vọng và tác dụng của thuốc, Nami đột ngột hỏi một câu ngớ ngẩn.

Có lẽ vết thương lòng từ quá khứ vẫn khiến cô có chút bất an vô thức.

​Luffy khựng lại một nhịp, anh cúi xuống, áp trán mình vào trán cô, hơi thở hai người hòa vào làm một.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc và chân thành đến mức khiến cô muốn khóc.

​"Yêu. Anh đã nói rồi mà, anh thích đi học vì được đi bên cạnh em, anh thích mọi thứ thuộc về em. Đừng nghĩ ngợi gì nữa, Nami."

​Nói rồi, anh đột ngột thúc mạnh liên tiếp mấy cú vào góc nhạy cảm nhất bên trong cô.

Nami giật nảy người, mắt trợn to, tiếng kêu vút lên rồi nghẹn lại trong cổ họng khi một luồng khoái cảm cực hạn ập đến như bão táp.

Cơ thể cô run lên bần bật, các cơ thịt bên trong co thắt dữ dội, điên cuồng ép chặt lấy thứ đang ngự trị bên trong mình.

Nami biết mình đã chạm đến đỉnh điểm.

Cô ôm chặt lấy cổ Luffy, khóc nấc lên vì sự sung sướng tột cùng.

​Cảm nhận được sự siết chặt điên cuồng từ bên trong cô, lý trí của Luffy cũng hoàn toàn sụp đổ.

Anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, đẩy mạnh thêm vài cú dứt khoát rồi ghì chặt hông mình vào hông cô, phóng thích toàn bộ dòng tinh túy nóng hổi vào sâu tận tử cung của Nami.

​Dòng chất lỏng ấm áp lấp đầy bên trong khiến Nami khẽ run rẩy, cô thở hắt ra một hơi dài, toàn thân mềm nhũn như một sợi bún, hoàn toàn chìm vào sự thư thái sau trận hoan lạc kịch liệt.

​Luffy không rút ra ngay, anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cô, đổ người nằm đè nhẹ lên thân hình mảnh khảnh của bạn gái, khẽ hôn lên những giọt mồ hôi trên trán cô.

Cả hai cùng im lặng, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập hòa quyện vào nhau, kéo dài mãi trong không gian yên ắng của đêm muộn.

Luffy khẽ rút ra, mang theo một tiếng động ướt át khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Anh kéo chiếc chăn mỏng đắp lên cơ thể mệt nhoài của cả hai, rồi nghiêng người, vòng tay ôm trọn Nami vào lòng.

​Nami tựa cằm vào lồng ngực vững chãi của anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của người con trai đã kéo cô ra khỏi vũng bùn tăm tối.

Cơn sốt của liều thuốc tai quái đã hoàn toàn lùi xa, chỉ còn lại sự ấm áp thuần túy lan tỏa khắp da thịt.

Cô khẽ ngước đôi mắt còn vương chút hơi nước lên nhìn anh, bờ môi vẽ nên một nụ cười nhẹ nhàng, trong veo như sương sớm.

​"Luffy, em yêu anh..."

​Lời thủ thỉ dịu dàng bật ra khỏi môi cô, không còn chút bướng bỉnh hay nũng nịu thường ngày, mà là sự kiên định của một trái tim đã tìm thấy bến đỗ bình yên mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co