C.4
Đến khi khung giờ đã điểm mười một giờ tối, bầu trời chuyển thành một màu đen kịt, tiết trời ngoài đường lại lạnh lẽo thì đôi bạn trẻ này mới trở về phòng của mình.
Nhà đối diện nhau từ khi hai đứa chỉ là một "con nòng nọc" cho đến bây giờ. Ba mẹ thì thân nhau từ cái thời xắn quần xắn áo lên để lội mương bắt cá, dùng dép ném xoài, chọc chó khiến cả xóm um sùm đến nhức đầu điếc tai cả lên.
Thế nên ba mẹ hai bên rất yên tâm giao con mình cho nhà còn lại, cũng chả sợ phiền.
Cả hai được sắp xếp ngủ chung phòng với nhau, nó đã bắt đầu vào mười mấy năm trước, vì tụi con nít mà, nó có chịu ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ khi chưa tới cơn đâu. Nên xin người lớn cho ngủ chung phòng, mặc dù sợ chúng nó choảng nhau bất ngờ nhưng cũng đành chấp nhận, vì lúc đó hai đứa có chút éc à, đâu có nỡ từ chối.
Phòng của cả hai rộng nhất trong nhà, vì được đặt hai giường, và những vật dụng giống nhau khác như tủ quần áo, tủ để đèn, kệ. Cái nào cũng lặp lại, chẳng khác gì phòng của cặp anh em song sinh. Cho ngủ chung giường, có nước đứa này tranh thủ đạp đứa kia xuống đất. Hay sáng dậy thấy một đứa phè cẳng trên giường, một đứa ngủ ngon ơ dưới đất.
Như thường lệ khi cả hai ngủ cùng nhau, trước tiên sẽ hoàn thành thủ tục chơi game, hoặc nói chuyện trên trời dưới đất, hay là câu chuyện mình từng trải nghiệm nói về cảm giác lúc đó rồi diễn tả lại biểu cảm, hành động qua từng lời kể cho tăng sự sống động câu chuyện. Thế nên cả hai nãy giờ cứ múa tay khua chân, biểu cảm đa sắc thái biến dạng.
Nói tới nói lui, nói dai nói dẳng lại chuyển qua chủ đề yêu đương lúc nào không hay. Gu người yêu như nào? Có ý định yêu đương chưa, nếu đang theo đuổi thì chỉ muốn làm crush, hay là muốn làm người yêu. Nếu đang theo đuổi vậy thì định khi nào tỏ tình, hay giấu nhẹm luôn tình cảm ấy.
Mix nói rất có tâm, rất rõ ràng, mà First toàn lặp lại đúng một câu thế này "như Khaotung". Mặc dù miệng vẫn nở nụ cười, nhưng di chuyển con người xuống chút là thấy được hình ảnh chiếc nệm đáng thương bị Mix dùng nấm đấm của mình đè mạnh xuống, mu nàn tay nổi đầy gân xanh.
Rồi một hồi First lách tay lái một cái vèo, chuyển sang chủ đề là người tên Khaotung trong cuộc trò chuyện chỉ có hai người từ ban đầu. Hỏi đủ thứ, hỏi tá lả âm binh, hỏi dồn hỏi dập, nhưng lại chẳng có câu trả lời nào dù một câu hỏi. Mix chỉ từ tốn thả ra một câu "Đéo biết, tự đi mà hỏi nó."
Cứ mặc cho First đặt cho mình cả trăm câu hỏi về cậu bạn thân còn lại của y, y vẫn trưng bộ mặt thờ ơ không quan tâm. Câu hỏi càng nhiều, y càng làm bộ mặt khinh bỉ nặng hơn nhìn First. Môi trề ra, đồng tử liếc về phía người đối diện đang nắm lấy hai vai mình, chẳng hề có sự tôn trọng nào. First chẳng vì thế mà nản, vẫn buông ra những câu hỏi không ngừng, mặc dù y nghe tai này lọt qua tai kia. Vì biết rằng người anh em này sẽ không bỏ rơi mình đâu.
Cuối cùng Mix cũng chịu mở miệng ra để nói chuyện với First chứ không phải bộ mặt khinh bỉ trề môi ra nữa. Chỉ nói vài câu để khẳng định bản thân sẽ không trả lời một câu nào rồi khép chặt hai cánh môi lại: "Mày tự tìm hiểu đi, cho có thành ý. Không được thì ế chung với tao, tao không xây cầu Uyên Ương cho mày đâu."
Sau khi nghe câu đó anh dừng đặt ra những câu hỏi khác, Mix cũng chả vội vui mừng vì nghĩ First đã bỏ cuộc, vì quá hiểu rõ tính của thằng bạn mình. Thứ gì không có được thì phải có cho bằng được, chỉ là có muốn hay không mà thôi. Im lặng bóp lấy vai Mix chặt hơn, First ra sức lắc lư cậu chàng tới nỗi chỉ sợ căn bệnh tiền đình không có mà đột ngột xuất hiện: "Đi mà đi mà đi mà, đi MÀAAAAA!"
Mix bị "dày vò" đến nỗi quả tóc cứ phất lên rồi lại rũ xuống chẳng khác gì cái UFO, đến khi bản thân sắp bị tiền đình thì Mix mới trả lời vài câu hỏi của First mà y đã lọc vào phần quan trọng nhất: "Hự aa, Khaotung nó không ăn cay được. Nó không thích mấy đứa ra vẻ làm trò nên mày chỉ cần làm trong âm thầm như quan tâm nó thôi. Nếu nó hỏi mày mua hay làm thứ đó cho nó để chi thì chỉ cần bảo tiện tay."
"V.à...MÁ CHÓNG MẶT, nó không thích ai công khai theo đuổi nó mà lộ quá, nó chỉ muốn theo kiểu lửa gần rơm thôi...BUÔNG RA!!!"
Mix chỉ vừa dứt câu thôi First đã buông tay ra thật, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì đã trút bỏ được cái "gánh nặng" kia Mix đã phải chuyển sang trạng thái khó hiểu vì những hành động của Fist thu vào ánh mắt y. First sau khi buông tay ra liền phóng về giường của mình ngay lập tức, đến khi Mix định hình lại được thì người kia đã nằm xoay lưng về phía y, chăn đắp kĩ càng cao gần đến vai. Chẳng khác nào đã nằm đó vào giấc từ rất lâu rồi vậy.
Điều đó khiến Mix cứ có cảm thấy mình bị lợi dụng, giờ hết giá trị nên vậy. Thầm nghĩ không biết thằng bạn mình sẽ rung động với thằng hai mặt như First chứ?
Giờ cũng trễ rồi, mặc dù y và anh có thể thức tới năm, sáu giờ sáng, nhưng như thế thì cận giờ học quá. Thức tới hai, ba giờ thì tới lúc dậy để đi học lại gật gà gật gượng không tỉnh ngủ, uể oải chết đi được.
Mix đưa chân lên giường, nhích người về bên trái để nằm chính giữa của giường. Lưng dính chặt xuống nệm, đầu kê gối nằm màu trắng, kéo chăn lên rồi nhắm mắt lại chờ vô giấc. Mặc kệ con người đang giả vờ "chết" ở giường bên kia tính kế theo đuổi crush như nào.
...
...
...
Cứ thế...thời gian trôi qua theo từng tiếng tích tắc trong căn phòng được phát ra từ cái đồng hồ treo trên tường, nó cũng là âm thanh duy nhất trong này, ngoài ra lâu lâu còn nghe tiếng sột soạt vì Mix và First trở mình lại.
Đúng là khi cuốn bản thân vào một suy nghĩ nào đó, một thứ gì đó thì không quan tâm tới thời gian luôn, cũng chả biết nó trôi qua bao lâu, chỉ biết khi nhận ra thì đã rất trễ rồi. First quanh quẩn trong mớ suy nghĩ của mình từ nãy tới giờ, chả để ý thời gian, chẳng biết Mix đã say giấc từ khi nào, chỉ biết là từ nãy tới giờ anh đã có rất nhiều kế sách theo đuổi crush.
Tuy không biết những kế hoạch đó là gì, khi nào triển khai, nhưng thấy anh chàng cứ cười tủm tỉm từ nãy đến giờ, rồi vùi mặt vào chăn, vào gối như đang rất vui sướng, chỉ muốn hét toáng lên. Đấy không phải là suy nghĩ đến cái thời điểm mà yêu nhau, tay trong tay đi dạo luôn rồi đó chứ?
Nghĩ cũng thật tội nghiệp cái giường, phải gồng gánh một cơ thể to lớn đã đành, giờ còn bị đôi chân, nấm tay ấy đập loạn xạ xuống dưới nệm vì quá vui sướng. Cũng tội Mix, vì y không biết mình đang ngủ kế bên một con "quỷ" đội lớp người.
Nhưng cũng phải ngủ thôi, không ngủ thì sáng sẽ không có năng lượng, cái mặt ngáo ngáo ngơ ngơ trông đần không thể tả, đã vậy con mắt còn lờ đờ mệt mỏi, trong giờ học thì không nghiêm túc được. Thế lại làm mất hình tượng trước crush!
...
Ting.
Đột nhiên trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có âm thanh sột soạt phát ra từ hai chiếc giường, tiếng tích tắc của đồng hồ, giờ lại còn có tiếng thông báo của điện thoại. Điện thoại của First có thông báo nên tự động bật màn hình khoá lên, ngoài mấy tin nhắn từ tổng đài, 4G hết hạn, lượt thả tim và bình luận tại Instagram, X, Facebook, còn thông báo khiến màn hình khoá bật lên đó chính là...
K.T Thanawat đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn
Nhưng tiếng thông báo đó rất nhỏ, chả ai nghe thấy vì cả hai đã say giấc, cho mình một giấc mơ riêng. Màn hình điện thoại dần tối đi, ánh sáng càng yếu ớt từ điện thoại hắt ra. Màn hình điện thoại đã tắt, chỉ còn một màu đen, căn phòng lại yên ắng.
_
Do không có thời gian kiểm tra typo nên mình đăng luôn, nếu có sai chính tả thì mọi người thông cảm cho tui nhé ạ.
Cám ơn vì đã đọc đến đây, và dành thời gian ra để đọc những dòng chữ này🌹
Ngày mới an lành. Ủng hộ tui để tui có động lực nhaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co