Truyen3h.Co

NẾU | SEULRENE

7. Nhận ra

jelly_sr

Những ngày này tâm trí của tôi xáo trộn cả lên. Tôi nghĩ về Seulgi rất nhiều. Ngay cả khi em có ở gần tôi hay không. Tôi luôn nhận thấy bản thân mình đang tìm kiếm em ấy. Thời gian dường như rất nhanh khi ở cùng em và chậm khi không có em ở bên. Tôi bắt đầu nghĩ mình có lẽ bị điên rồi.

Tôi trở nên nhạy cảm bất cứ khi nào em ở gần. Cách bàn tay em đánh vào tôi, cách em giữ tôi nhẹ nhàng,... tất cả đều khiến tôi hài lòng. Tôi sẽ luôn cảm thấy thoải mái khi có mặt của Seulgi.

Dấu diếm để làm gì khi nó càng mạnh mẽ hơn mỗi ngày. Luôn là như thế. Cảm giác của tôi dành cho em vẫn như cũ. Tôi sẽ luôn luôn yêu Seulgi - sẽ mãi là em.

Cảm thấy quyết tâm, tôi đã lên kế hoạch nói với em ấy sự thật. Chúng tôi đang nằm trên giường , đầu tôi dựa vào ngực em, em vòng tay quấn quanh tôi. Lắng nghe nhịp tim mình để có đủ can đảm. Sau khi suy ngẫm, tôi quyết định bày tỏ.

" Seulgi-ah ", tôi nói khi nhìn em nhìn tôi với khuôn mặt ngây thơ.

" Uhhhh "

" Seulgi-ah, cảm ơn em đã chăm sóc chị. Cảm ơn em đã yêu chị. Chị biết cảm ơn bao nhiêu cũng không thể đủ với những điều em đã làm cho chị. ", tôi nói.

" Đó là niềm vui của em, unnie, nhìn thấy chị hạnh phúc làm cho em hạnh phúc. ", Seulgi nói trong khi mỉm cười nồng nhiệt.

Tôi tìm kiếm bàn tay em và giữ nó trong khi nhìn thẳng vào mắt em.

" Chị yêu em. ", tôi thì thầm nhẹ nhàng.

" Em biết mà, còn giờ thì ngủ thôi, muộn rồi. ", Seulgi nói khi rút tay ra nhưng tôi cố giữ nó lại thật chặt.

" Seulgi-ah, chị yêu em, thật sự đấy. ", Tôi nói. Em chỉ cười rồi rút tay ra khỏi tôi.

" Có lẽ chỉ là nhầm lẫn thôi unnie, đừng ép buộc bản thân mình, chúng ta có tội, chị tự đổ lỗi cho chính bản thân mình vì đã làm em tổn thương, nhưng em đã nói với chị triệu lần rồi. Chỉ cần quên những chuyện đã xảy ra. Và có lẽ chị cũng nên quên đi lời thú nhận của em đi. Chúng ta nên ngủ riêng để xóa mấy cái ý nghĩ này đi goodnight, unnie. ", đó là những lời cuối cùng mà em nói trước khi bước ra khỏi cửa phòng tôi.

Thật đau đớn. Thứ mà bạn không bao giờ tưởng tượng được. Trái tim tôi tan vỡ thành những mảnh nhỏ mà không thể ghép chúng lại với nhau. Thật ngu ngốc. Tôi ngu ngốc đến mức nào. Rõ ràng, Seulgi đã phớt lờ nó. Em ấy không còn yêu tôi như đã từng nữa. Đã quá muộn rồi.

Đôi mắt tôi bắt đầu mờ dần khi những giọt nước mắt bắt đầu che khuất tầm nhìn của tôi. Nó quá đau đớn để có thể chịu đựng một mình. Vậy đây chính là cảm giác khi bị từ chối. Cảm giác của em lúc trước. Cười cay đắng. Có lẽ đây là những gì họ gọi là nghiệp chướng.

Ngày hôm sau, Seulgi hành động như thể không có gì xảy ra. Em ấy hành động bình thường. Vẫn cười nói, nó cứ như con dao đâm vào tim tôi vậy

Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu trở nên xa cách. Chúng tôi không còn nói chuyện thường xuyên nữa, nếu có cũng chỉ là những cậu hỏi ngắn liên quan đến công việc. Chẳng còn những cái ôm, cái nắm tay. Cứ như bị đấm thẳng vào mặt vậy. Giống như vừa thức dậy từ một giấc mơ ngọt ngào và chợt nhận ra rằng thực tế là một cơn ác mộng. Đây là thực tế. Đây là thực tế của tôi. Seulgi vẫn tiếp tục. Tôi không còn nằm trong tầm quan sát của của em ấy nữa. Tôi bây giờ chỉ là bạn thân của Kang Seulgi.

Tôi luôn cảm thấy mình đang nhìn vào em ấy. Đôi mắt, nụ cười của em, nó không còn hướng về tôi nữa. Cũng gần nhưng cũng rất xa. Và tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy là tâm lưng vô hồn, lạnh lẽo từ em. Tất cả đã chấm dứt, tôi đang mất em ấy. Tôi đang mất Seulgi.

---

Nhìn Seulgi vui vẻ khi chấp nhận lời đề nghị của những người khác. Và trừ tôi. Đau. Tại sao trái tim vẫn còn đau đớn thế này?.

Thay vì cứ đắm chìm vào đau đớn và buồn bã, tôi đã bắt đầu sống cuộc đời của tôi. Tôi bắt đầu hành động như một leader. Tự tạo cho mình một khuôn mặt khác. Xây dựng mọi bức tường xung quanh tôi, tránh xa mọi người, tránh xa em.

Nhưng cho dù có vậy vẫn vô ích. Khi em xuất hiện trong chương trình đó. ' High School Rapper' với một cậu nhóc đẹp trai - hậu bối cùng công ty. Thì cái bức tường mà tôi xây bấy lâu lên tất cả đều sụp. Cách lắc lư, cách em chạm, cách em nhìn cậu ấy. Nó không khác gì em nhẫn tâm lấy dao đâm tôi - giẫm nát tim tôi và ném nó vào cái thùng rác.

Đó phải là tôi. Tôi mới là người mà em ấy nhảy cùng. Phải là tôi chứ không phải là Mark. Ý nghĩ đó chỉ mang lại cho tôi nỗi tuyệt vọng. Tôi cảm thấy mình vô dụng, thật đáng thương.

Khi nằm xuống giường đêm đó, cảnh đó tiếp tục tràn ngập tâm trí tôi. Nó đã từng là chỉ có tôi và em ấy, nhưng bây giờ không còn nữa. Em đang nhảy múa với một người khác. Suy nghĩ đó khiến tôi bật khóc. Cơ thể tôi run lên - nước mắt cứ thế rơi xuống, lao vào những tiếng nấc bất tận. Thậm chí còn đau đớn hơn vì em không có ở đây để an ủi tôi. Lần này, tôi đã thực sự đánh mất Seulgi rồi.

---

Ngày hôm sau, tôi cứ như một đứa mất hồn. Tôi cố hoàn thành tất cả các lịch trình một cách tự nhiên nhất. Tôi đang ở trong phòng chờ chuẩn bị về nhà thì Wendy tiếp cận tôi.

" Unnie, chị ổn chứ? ", Em ấy hỏi trong khi nhìn tôi lo lắng. Tôi chỉ lắc đầu và nở một nụ cười.

" Mấy ngày nay chị hơi xanh sao đấy, có chuyện gì sao? Chị có thể chia sẻ với mà unnie ", Wendy nói, nhìn vào tôi. Tôi quyết định giữ những lo lắng ấy cho bản thân mình. Tôi phải giữ nó hoặc nhóm chúng tôi sẽ tan rã.

" Có phải là Seulgi không? Hai người bắt đầu có hành động kỳ quặc gần đây đấy. ", em nói.

Tôi cúi đầu xuống cố gắng ngăn những giọt nước mắt. Nhưng rồi cũng vô ích. Mắt tôi rũ xuống, nước mắt chảy thành dòng xuống má tôi. Tôi cảm thấy một vòng tay quấn quanh cơ thể tôi. Tôi dựa vào em ấy mà khóc nức nở.

Khi tôi bình tĩnh lại, em ấy vẫn ôm tôi và xoa lưng tôi. Đó là những gì tôi cần. Sự thoải mái. Tôi cần ai đó để nói chuyện. Phá vỡ cái ôm, tôi bắt đầu nói.

" Chị đã nói với em ấy về cảm xúc thật của chị cách đây vài ngày. " tôi nói, khiến Wendy mở há miệng vì sốc. Em ấy bắt đầu khép miệng lại rồi gật đầu thúc giục tôi tiếp tục.

" Em đã đúng. Chị yêu Seulgi. Chị cảm nhận được tất cả nhưng rồi quyết định bỏ qua nó, phủ nhận nó. Chị sợ. Khi em ấy thú nhận, cứ như bị bắt thóp chị chỉ phớt lờ nó rồi hẹn hò với Bogum. Thật sai khi chấp nhận những cảm xúc của Seulgi mà mình lại thuộc về một người khác, và chị chưa bao giờ yêu anh ta, anh ta chỉ là một tấm bia, để chị trốn khỏi hiện thực đó. " Tôi thở dài.

" Khi Seulgi trở lại chị không biết phải làm gì, nói gì và làm thế nào xung quanh em ấy. Nhưng em ấy đã là người mở lời trước và chị biết ơn vì điều đó. Chị đã chia tay với Bogum không chỉ vì chị muốn về với Seulgi mà vì chị muốn thành thật với bản thân mình, với em ấy và cả Bogum. Chị không muốn mọi người ganh đua chỉ vì bản thân không thể phân biệt được tình cảm của mình. Khi em ấy đi ra ngoài cùng em hay người khác, chị đã bắt đầu trở nên ghen tuông mất kiểm soát. Cảm xúc của chị càng lúc càng trở nên mạng mẽ. Khi em nói về chị về điều đó thì chị bắt đầu suy nghĩ về nó. Em đã mở ra và cho chị hy vọng nhỏ nhoi có lẽ, có lẽ Seulgi vẫn còn yêu chị. Tập trung hết lòng can đảm và thú nhận với Seulgi, nhưng em ấy .. đã từ chối chị .. Suy nghĩ đó thật ngốc nghếch, thật vô nghĩa. ", tôi nói rồi bắt đầu khóc lại một lần nữa.

" Đau.... nó thật sự đau lắm Seungwan-ah. ", tôi nói khi tôi bật khóc trên vai Wendy.

Wendy vỗ nhẹ vào lưng tôi an ủi. Chúng tôi vẫn cứ như thế trong vài phút rồi em ấy đột nhiên phá vỡ cái ôm và nhìn tôi chăm chú.

" Muốn em giúp không? ", Em ấy nói trong khi nhìn tôi mỉm cười nồng nàn rồi nụ cười đso biến thành một nụ cười tà ác khiến tôi rùng mình.

---

Điều khó khăn nhất trong tình yêu là gì? Có phải là nỗi đau? Tổn thương? Hay là yêu ai đó nhưng bị từ chối, bị phớt lờ, và không đạt được mục đích.

" Chị chỉ cần cho cậu ấy thấy những gì chị thực sự cảm thấy. "

Tôi dành thời gian để quan sát em ấy từ xa, nhưng một lần nữa. Tôi đã dành quá nhiều thời gian để quan sát em ấy từ xa. Sợ lại gần em sau khi bị từ chối. Sợ phải tin vào sự thật là em ấy đã rời xa tôi. Nó có thể sẽ vứt bỏ tất cả mọi thứ, có thể là của chúng tôi, và 8 năm đã cùng chia sẽ với nhau.

" Seulgi có nói thẳng ra là cậu ấy không thích hay yêu chị nữa không? "

Chắc chắn, những từ " em không thích chị , em không yêu chị " đều không có. Nhưng em ấy đã gạt cái lời nói của tôi sang một bên. Em thậm chí còn không quan tâm đến việc thừa nhận điều đó. Như thể chúng tôi, chẳng có thể nào nữa.

Tôi lại thở dài. Điều này thực sự khiến tôi stress. Cứ như giải một câu đố mà không có lời giải vậy.

" Đã bao giờ chị nhìn thấy ánh mắt Seulgi nhìn nhìn chị chưa? Sự chân thành, tình yêu, tất cả đều ở trong đó? "

Chắc chắn nó ở đó. Tôi cũng có thể cảm nhận nó, không quá nhiều. Nhưng tại sao em ấy lại hành động theo cách đó nếu em ấy thực sự yêu tôi. Có lẽ tôi hiểu lầm hành động của mình. Tôi quá ngốc nghĩ rằng em ấy vẫn còn tình cảm với tôi.

" Cậu ấy chỉ sốc quá thôi, cậu ấy không nghĩ là có ngày chị sẽ thú nhận với cậu ấy. Chị đã có một mối quan hệ nhớ chứ, và với một chàng trai nếu em có thể thêm vào. Em đoán cậu ấy nghĩ chị chỉ đang cần tìm kiếm một sự an ủi. "

Em ấy thực sự nghĩ như thế? Đáng lẽ tôi nên đã thú nhận sớm hơn. Nếu có thể quay lại thời gian. Chúng tôi có lẽ đã không tự làm tổn thương nhau như bây giờ.

" Chị sẽ bỏ cuộc như thế mà không đấu tranh giành lại Seulgi?, Chị sẽ không hối hận về điều đó chứ?, Chị có thể sẽ mất cậu ấy, hoàn toàn vào lần này, chị chấp nhận điều đó chứ? "

" Vậy thì chị nên làm gì, Wendy? Chị không biết làm thế nào để tiếp cận Seulgi, chị thậm chí không biết là mình còn có thể vẫn đối mặt với em ấy và giả vờ rằng mọi thứ đều ổn trong khi không phải vậy không. Đã hết rồi. ", tôi nói với một tiếng thở dài thất vọng .

" Thật thế sao? ", Wendy nói với vẻ mặt hài hước.

" Không phải là kết thúc cho đến khi chị thử nó, unnie ", em tiếp tục.

" Chị đã cố gắng nhưng Seulgi đã từ chối. ", tôi nói cứng rắn.

" Cậu ấy đã không, em vẫn hơi ngạc nhiên khi chị không biết cậu ấy rõ như thế. Cậu ấy có hơi ngốc để hiểu được cái ý nghĩa thực sự trong những lời nói của chị. Có lẽ chị nên cố gắng hơn nữa. Chi nên suy nghĩ một cách khác. Chị thấy thế nào khi thể hiện việc đó qua hành động? ", Wendy hỏi khi nhìn chờ đợi phản ứng của tôi.

" Chị... chị không biết .. Chị phải làm sao? ", Tôi hỏi trong khi vẫn cuối đầu.

" OKAY, trước hết chị cần phải hành động như cách đã từng làm trước khi thú nhận. Cần tự nhiên hơn, thành thật hơn. Và nếu có thể, hãy diễn nhiều tình cảm hơn trong lần này .. thân thiết hơn. Không chỉ là tình cảm đơn thuần mà phải là nhiều hơn thế.", Wendy nói. Hơi hoài nghi nhưng tôi đã quyết định tin tưởng em ấy lần này.

" Và nếu vẫn thất bại, cứ đến với em, em sẽ đối xử với chị tốt hơn. ", Wendy tiếp tục trong khi mỉm cười như một đứa ngốc. Tôi lấy một chiếc gối đập vào mặt em ấy.

Cảm thấy quyết tâm, tôi đi đến chỗ em, ngồi bên cạnh và nắm lấy tay em mà không nhìn vào em. Tôi cảm thấy bàn tay em cứng lại. Tôi đã cố gắng để làm dịu nó bằng cách tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.

" Mấy đứa đang nói gì vậy? ", Tôi hỏi maknae.

" Oh, unnie, bọn em chỉ nói về những gì chúng ta nên làm vào ngày mai. Chị quản lý nói với chúng ta là chúng ta có thể nghỉ ngày mai. ", Yeri nói.

" Bọn em đã lên kế hoạch đi mua sắm vào ngày mai unnie và có thể lấy một ít kem và đi ra ngoài. Chị muốn đi không? ", Joy hỏi.

Tôi cảm thấy bàn tay em đã thư giãn hơn.

" À, chị có lịch trình vào buổi sáng nhưng chị nghĩ rằng có thể dành buổi chiều với mấy đứa, khi kết thúc lịch trình. ", tôi nói khi tôi quay sang Seulgi mỉm cười. Khi em ấy mỉm cười lại với tôi, tôi cảm thấy như một trọng lượng đã được nhấc lên khỏi vai tôi.

Ngày hôm sau, tôi cứ nhìn chằm chằm vào đồng hồ của mình chẳng biết bao nhiêu lần. Tôi muốn thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi muốn hoàn thành việc quay phim nhanh hơn. Tôi đã rất háo hức và vui mừng về gặp Seulgi mặc dù chỉ mới có mấy tiếng kể từ lần cuối tôi gặp em ấy.

Khi đến quán cà phê, Seulgi là người đầu tiên tôi tìm kiếm. Nó thật là hài hước. Tôi cứ như một đứa ngốc vì yêu. Tôi mỉm cười với họ khi tôi bước lại và ngồi cạnh em. Tôi lén lút nắm lấy tay em. Tôi có thể cảm thấy sự lâng lâng tôi khi cảm nhận được sự ấm áp của bàn tay em. Một cảm giác khác lạ.

Chúng tôi nói, ăn và uống nhưng tôi đã không buông tay, thậm chí trong một giây. Trong lúc nhâm nhi cà phê của mình, tôi không thể không nhìn vào môi của em ấy. Khi thấy có mẩu bánh ở góc môi Seulgi, tôi không ngần ngại đưa tay ra để loại bỏ nó. Tôi cảm thấy đôi môi mềm mại của em đang chống lại ngón tay của tôi. Trái tim tôi bắt đầu đập mạnh.

" Ahm, unnie, chị muốn đi đâu, mua sắm hay quầy bar, Karaoke? ", Wendy nói sau nhìn tôi vui vẻ.

" Bất cứ nơi nào các bạn muốn, chúng ta nên đi đâu đâu Seulgi-ah? ", Tôi hỏi khi tôi hướng ánh nhìn về phía cô gái bên cạnh tôi. Tôi thấy em cúi đầu xuống trong khi đôi má đỏ ửng lên. Dễ thương thật, tôi muốn đưa tay nhéo má em nhưng rồi lại thôi.

" Nơi nào cũng được mà. ", Seulgi nói bằng giọng thấp.

Chúng tôi rời khỏi quán cà phê tay trong tay. Tôi không quan tâm nếu bàn tay của tôi đổ mồ hôi hay không. Tôi chỉ muốn cảm nhận bàn tay mềm mại, mảnh dẻ của em. Chúng tôi quyết định đi dạo dọc theo Insadong để mua sắm. Tôi theo dõi các thành viên chọn quần áo phù hợp với phong cách của họ.

" Em có muốn mua cái gì đó không? ", Tôi thì thầm với Seulgi. Em ấy gật đầu và tôi đã thả tay ra cho em đi. Nhưng em lại nhanh chóng nắm lấy tay tôi.

" Hãy tìm cái gì đó để mua khi như thế này ", em nói trong khi tay nắm chặt lấy tay tôi, mỉm cười ngượng ngùng. Tôi chỉ gật đầu và chúng tôi bắt đầu chọn một cái gì đó để mua.

Sau khi mua sắm, chúng tôi quyết định ăn trước khi đi đến Karaoke. Hai đứa maknae quái ác kia đang đói, để hai đứa nó hát mà không cho ăn thì bọn nó có thể phá hủy nơi này mất.

Trong khi đang ăn, tôi có thể cảm thấy đôi mắt của em đang nhìn chằm chằm vào tôi và nó làm cho tôi tỉnh táo. Seulgi cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi gói một miếng thịt và cho em ấy ăn. Lúc đầu hơi do dự nhưng cũng chịu mở miệng cho tôi đút vào. Tôi cư tập trung vào Seulgi mà chẳng bận tâm đến các thành viên khác.

" Em có để ý là Joohyun unnie đang hành động rất kỳ quặc không? ", Tôi nghe Joy nói với Yeri khá to.

" Em cũng nhận thấy điều đó cũng unnie, hai người đó hành động cứ như một cặp, Seulgi unnie và Joohyun unnie ", Yeri thì thầm với Joy.

Seulgi gần như nghẹn khi đang ăn. Tôi đưa cho em một ly nước sau đó vỗ nhẹ vào lưng trong khi quay qua liếc hai đứa kia. Từ tầm nhìn của tôi, tôi có thể thấy Wendy đang ôm lấy bụng cười khoái chí.

Buổi tối đầy sự gây rối phiền phức từ hai đứa maknae. Họ đã quan sát chúng tôi một cách chăm chú thậm chí cả một hành động nhỏ cũng không thể lọt khỏi đôi mắt hawk của họ. Nó vẫn còn rất tốt. Seulgi, mặc dù không thoải mái, em vẫn cho phép tôi nắm lấy tay em. Tổng hợp tất cả mọi việc tối nay, tôi rất thích nó. Mỗi khoảnh khắc. Đây là lần đầu tiên tôi tự cho phép mình hành động mà không nghĩ đến những người khác, không nghĩ về công chúng. Mà là về chúng tôi, về tôi và Seulgi.

---

End chap 7.

Mấy má cứ nhận xét thoải mái ^^
Vì tất cả đều là động lực của mị :)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co