Chương 54
Giọng LingLing khẽ khàng, như lời say lẩm bẩm, chưa từng ôm ai khác...
Orm im lặng không lên tiếng, vẫn luôn quay lưng về phía LingLing, nể tình người kia say xỉn lại còn khó chịu, nàng để LingLing ôm, coi như làm gối ôm hình người.
Chỉ lần này thôi, sau này sẽ không mềm lòng nữa, Orm nhắm mắt, không muốn dây dưa không rõ ràng với LingLing nữa, thích một lần trước đây đã đủ mệt mỏi rồi.
Không bị đẩy ra, LingLing khẽ yên lòng, cô không say, tất cả chỉ là cái cớ mà thôi.
Cho đến tận khuya, LingLing vẫn ôm Orm từ phía sau, tỉnh táo không ngủ, có lẽ là vì những năm này, quá nhớ nhung cái ôm này.
Orm lúc này mềm nhũn xoay người lại, rồi đối mặt, chủ động ôm lấy eo LingLing, dụi đầu vào hõm cổ cô.
Tim LingLing đập nhanh hơn, eo mềm nhũn, cô thở dài khẽ gọi: "Orm?"
Nhưng không có tiếng đáp lại.
Orm im lặng, hơi thở đều đều.
LingLing nhận ra Orm đã ngủ say, vô thức mới như vậy.
Sáng hôm sau chuông điện thoại reo đúng tám giờ, Orm tỉnh dậy, cả người ấm áp dễ chịu, toàn thân như được bao bọc bởi mùi hương nhàn nhạt dễ chịu, bàng phát hiện mình đang ôm LingLing trong lòng, cứ như đang mơ vậy.
LingLing cũng lim dim mở mắt, mơ màng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt.
Hai người ôm nhau trên giường nhìn nhau, bầu không khí khó tránh khỏi mờ ám, như thể tối qua họ đã có gì đó.
Orm bình thường có thói quen ngủ nướng, nhưng hôm nay nàng tỉnh táo rất nhanh, nàng kéo giãn khoảng cách với LingLing, đứng dậy xuống giường.
Vòng tay LingLing trống rỗng, sau khoảnh khắc thân mật ngắn ngủi lại là sự xa cách.
Sáng nay Orm còn có buổi chụp ảnh.
Vệ sinh cá nhân xong, Orm muốn thay quần áo, phát hiện bộ đồ tối qua thay ra quên giặt, nàng nhìn đồng hồ, bây giờ giặt và sấy cũng không kịp nữa.
"Mặc tạm đồ của tôi đi, đồ sạch." LingLing chọn một bộ quần áo đưa cho nàng.
Orm không còn lựa chọn nào khác, đành nhận lấy vào phòng tắm thay, nàng nhìn mình trong gương, một thân phong cách lạnh lùng, chính là phong cách thường ngày của LingLing.
Thay quần áo xong, Orm đơn giản búi tóc lên, "Tôi đi đây." Nàng ra ngoài tùy tiện, dù sao đến studio cũng phải trang điểm làm tóc lại.
LingLing: "Ăn sáng xong cùng nhau đi."
Orm chỉ để lại một câu: "Tôi vội." Nói xong vội vàng rời đi.
Cửa đóng lại, LingLing một mình đứng tại chỗ, cô cúi xuống ôm Bánh Mì Bẩn Nhỏ bên chân lên, xoa đầu chú mèo, "Em nói xem em ấy còn để ý đến chị không?"
Bánh Mì Bẩn nhỏ ngơ ngác, nũng nịu kêu một tiếng "Meo~~~"
---
Buổi trưa, hiếm khi không có bữa tiệc nào, LingLing ăn qua loa ở nhà ăn công ty.
Có người bưng khay cơm đến ngồi cùng bàn.
LingLing ngẩng đầu lên nhìn, là Jelly.
Jelly cười hỏi: "Tối qua cô ngủ ngon không?"
LingLing nghĩ nghĩ đến tình hình tối qua, khẽ mỉm cười, "Cũng được."
"Vậy thì tốt rồi." Jelly ăn cơm từng miếng nhỏ, yên lặng một lát, rồi lại bâng quơ hỏi, "Tôi luôn tò mò, người mà cô không thể buông bỏ trong lòng, rốt cuộc là người như thế nào?"
Trong một lần tụ tập ăn uống công việc, mọi người cùng nhau chơi trò chơi "Bạn có, tôi không", Jelly tình cờ biết được LingLing cũng giống mình, đều thích phụ nữ. Từ ngày đó, cô đã nảy sinh ý định với LingLing, không lâu sau thì tỏ tình với LingLing.
LingLing từ chối, cô không hề bất ngờ, dù sao LingLing nhìn qua đã biết là một người phụ nữ rất khó động lòng. Điều khiến cô bất ngờ là, LingLing lại nói với cô rằng, trong lòng có một người không thể buông bỏ.
Ban đầu Jelly nghĩ đây có thể chỉ là lý do LingLing từ chối mình, nhưng nhiều năm như vậy, cô quả thật chưa từng thấy LingLing yêu đương, thậm chí ngay cả đối tượng mập mờ cũng chưa từng có.
"Khó quên đến thế, cô ấy là mối tình đầu của cô à?" Jelly hỏi.
LingLing lắc đầu, còn chưa từng ở bên nhau, chẳng có thân phận gì cả.
"Chẳng lẽ còn có người mà cô theo đuổi không được sao?" Jelly nửa đùa nửa thật, lại mang theo vẻ kinh ngạc, luôn cảm thấy chuyện yêu mà không được đáp lại không thể nào xảy ra với LingLing được, LingLing tài giỏi xuất chúng, lại xinh đẹp, người phụ nữ như vậy sao có thể không ai thích?
LingLing nhàn nhạt nói: "Cô ấy khác."
Jelly nghe cô nói vậy, "Vậy đến giờ, cô vẫn chưa buông được sao?"
LingLing im lặng thừa nhận.
Jelly lại nói: "Chẳng lẽ cô không nghĩ rằng, nhiều năm như vậy đã qua, hai người gần như không thể nào ở bên nhau được nữa, cô không thể cứ mãi nghĩ về quá khứ chứ?"
LingLing không hề do dự, khẽ đáp: "Dù không thể ở bên nhau, tôi cũng không thể buông được."
Jelly kinh ngạc đến mức không nói nên lời, lần đầu tiên nghe có người dùng giọng điệu bình tĩnh lý trí nói ra những lời cố chấp như vậy, cô cảm thấy LingLing không phải là không thể buông, mà là hoàn toàn không hề nghĩ đến việc buông.
Biết rằng mình không có cơ hội rồi, Jelly cười với LingLing: "Vậy tôi chúc cô 'Nhớ mãi không quên, ắt có hồi âm'."
LingLing cười nhạt: "Cảm ơn."
***
Sau khi hoàn thành buổi chụp ảnh cho hoạt động hợp tác, buổi tối Orm hẹn bọn Prigkhing đi ăn cùng nhau.
Sau khi tốt nghiệp, Prigkhing và Ying cũng về HongKong làm việc. Prigkhing hiện đang làm kế hoạch ở một công ty du lịch, đã lên chức lãnh đạo nhỏ, còn Ying thì làm quản lý kỹ thuật ở một công ty công nghệ.
Mấy năm nay quan hệ của ba người vẫn không thay đổi, tình cảm vẫn vậy, thường xuyên tụ tập ăn uống cùng nhau.
Orm là người đến muộn nhất.
Prigkhing mắt tinh, liếc mắt đã nhận ra phong cách ăn mặc của Orm hôm nay không giống bình thường, "Orm, hôm nay cậu sao ăn mặc nghiêm chỉnh thế?"
"Bình thường mình ăn mặc không nghiêm chỉnh à?"
Orm cúi đầu nhìn, mới nhớ ra mình vẫn đang mặc quần áo của LingLing, phải tìm thời gian trả lại mới được.
Prigkhing cười nói: "Không quen mắt khi cậu mặc phong cách cấm dục."
Cấm dục? Nhiều năm trước, Orm cũng từng nghĩ LingLing là cấm dục, cho đến khi hôn nhau, nàng mới thay đổi cách nhìn về LingLing, hệ cấm dục sao có thể trực tiếp đè người ta lên giường, vội vàng không thể chờ mà hôn sâu như vậy...
Năm đó nàng mới mười chín tuổi, cái tuổi còn ngây thơ trong sáng, kết quả nụ hôn đầu tiên đã bị hôn đến đỏ mặt tía tai, thở không ra hơi.
"Orm, gọi món gì đi?"
Ying thúc giục, Orm mới thoát khỏi dòng hồi ức, dạo này nàng khoing có lịch chụp ảnh, tối nay có thể thoải mái ăn uống một chút, cùng lắm thì mấy ngày tới đi phòng gym nhiều hơn thôi.
Prigkhing nói: "Gọi cho cậu sườn xào chua ngọt nhé?"
Orm: "Không cần đâu."
Prigkhing ngẩng đầu: "Không phải cậu thích ăn món này nhất sao?"
"Đột nhiên không muốn ăn nữa, gọi món khác đi."
Orm uống nước chanh giải khát, từ khi LingLing trở về, nhìn thấy sườn xào chua ngọt nàng cũng thấy phiền.
Vừa ăn cơm vừa tán gẫu.
Prigkhing nói với Orm: "Orm, mình có một người bạn muốn kết bạn với cậu, cho người ta kết bạn không, hình như người ta muốn theo đuổi cậu."
"Thôi khỏi." Orm vẫn giữ nguyên tắc kết bạn thì được, yêu đương thì miễn bàn.
"Ủa, cậu không tò mò người ta trông như thế nào à? Xinh lắm đó, kiểu chị đại, chắc là gu của cậu." Prigkhing lải nhải.
Orm nhướng mày, chậm rãi hỏi: "Mình thích kiểu nào?"
"Thì kiểu chị LingLing, khụ..." Prigkhing nói nhanh miệng, bị Ying khẽ huých tay, cô vội phanh gấp, không nói tiếp nữa, chỉ ho khan hai tiếng.
Ying gắp thức ăn cho Prigkhing, "Cậu ăn nhiều vào."
Prigkhing liếc Ying, gượng gạo chuyển chủ đề: "Ủa, cậu nói xem ba đứa mình có phải trúng lời nguyền độc thân gì không, chẳng ai thoát ế được. Muốn có chị gái xinh đẹp nào đó đến yêu đương với mình quá."
Ying: "..."
Từ khi Orm thú nhận chuyện giữa mình và LingLing, sau này Prigkhing cũng thú nhận xu hướng tính dục của mình, Ying không hề sợ hãi, chấp nhận rất nhanh.
Prigkhing chỉ nói miệng vậy thôi, Orm vạch mặt cô ấy: "Giới thiệu cho cậu bao nhiêu người rồi, cậu lại bảo không có cảm giác."
Prigkhing: "Thì đúng là không có cảm giác mà."
Đang nói chuyện thì màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, Orm cúi đầu nhìn, hơi khựng lại, không bắt máy ngay.
Là cuộc gọi thoại WeChat.
"Sao cậu không nghe máy?" Prigkhing liếc nhìn, thấy ba chữ "00k", hơi nghĩ một chút là có thể đoán ra là ai.
Orm chần chừ một lát, vẫn cầm điện thoại lên, trong nhà hàng ồn ào quá, nàng đứng dậy ra ngoài nghe máy.
Kết nối rồi, cả hai người đều không nói gì ngay.
Orm hỏi: "Có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc: "Khi nào rảnh? Tôi mời em ăn cơm, chuyện tối qua làm phiền em rồi."
Orm nghe vậy, nhanh chóng từ chối: "Không cần đâu."
LingLing lại nói: "Vậy tôi nợ em một bữa cơm."
Orm: "Em gái chăm sóc chị gái, là điều nên làm, không cần tính toán rõ ràng vậy đâu, trước đây cô cho tôi quà gặp mặt, tôi cũng chưa trả lễ cho cô."
Đầu dây bên kia im lặng.
Orm nhân cơ hội nói tiếp: "Quần áo giặt sạch rồi, tôi sẽ gửi đến quầy lễ tân khách sạn, đến lúc đó cô nhớ đến lấy."
"Không sao, cứ để chỗ em trước đi, cuối tuần tôi qua lấy. Tôi tìm được nhà rồi, gần chỗ em lắm."
Orm nhíu mày, "Cái gì?"
LingLing giải thích: "Dì tìm giúp tôi, nói khu chung cư em ở vừa hay có phòng trống cho thuê."
Cô ấy định làm gì vậy chứ? Orm suýt chút nữa đã buột miệng hỏi câu này, nhưng nàng lại sợ mình đa tình.
Đây là chuyện mà Mae Koy có thể làm được, Mae Koy lo lắng nàng sống một mình, chỉ mong có người ở cùng nàng, có thể nương tựa lẫn nhau, trước đây Mae Koy còn định để LingLing ở cùng nàng nữa cơ mà.
Cúp điện thoại, lòng Orm lại rối bời, LingLing dường như không có ý định giữ khoảng cách.
Trở lại bàn ăn.
Prigkhing đã không thể chờ đợi được nữa, còn chưa đợi Orm ngồi xuống, cô ấy đã vội hỏi: "Cậu và chị LingLing lại liên lạc với nhau rồi hả? Hai người thế nào rồi?"
"Thì có thể thế nào chứ, dù sao cô ấy cũng coi như là chị mình, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng thấy, chẳng lẽ có thể không qua lại với nhau sao?" Orm trả lời thản nhiên, tiếp tục uống nước.
"Hai người gặp mặt không ngại ngùng sao?"
Prigkhing lại hỏi, tuy rằng Orm và LingLing chưa từng xác định quan hệ, nhưng cũng gần như là đã từng có một đoạn.
Orm giọng điệu nhẹ nhàng: "Không có gì ngại ngùng cả, chuyện cũ qua lâu rồi, mình sớm đã không để trong lòng nữa."
Prigkhing chống cằm, "Nếu cứ gặp mặt, liệu cậu có lại rung động không? Năm đó cậu thích chị ấy đến thế..."
"Mình có vô dụng đến vậy không?" Orm có chút kích động, vội ngắt lời Prigkhing, cười lạnh nói, "Mình là loại người sẽ ăn lại cỏ đã gặm sao? Nói qua rồi là qua thật rồi."
____________________
Prig: Cậu sẽ, còn ăn đến mức không xuống giường được nữa ấy chứ.
Sườn xào chua ngọt, chua chua ngọt ngọt
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co