Truyen3h.Co

Ngã - LINGORM

Chương 72

sinsow_

"Đùa thôi mà, chúc mừng cậu nha, đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng viên mãn rồi."

Orm mím môi cười ngọt ngào, "Ừm."

Lại bị Prigkhing trêu chọc vài câu, Orm cúp điện thoại.

Hai người ôm nhau, LingLing cũng nghe được một chút nội dung trò chuyện, cô nhéo má Orm, một lát sau, cũng cố ý trêu chọc nàng một tiếng: "Ngon không em?"

Orm nghẹn họng, "LingLing Kwong!"

LingLing lặng lẽ cười.

Orm lúc này bày ra cái thái độ "vỡ tan rồi thì thôi", chính là không có tiền đồ, chính là thích ăn lại cỏ cũ thì sao?

Nàng nhìn nụ cười của LingLing, cố ý dùng đôi môi dính nhớp hôn cô, hôn xong, nàng đỏ mặt hỏi LingLing, "Bây giờ chị cũng nếm thử rồi, ngon không?"

LingLing tựa trán vào trán nàng, rồi giúp nàng lau khóe môi, khẽ hỏi ngược lại: "Em không biết xấu hổ à?"

Orm cười, cụp mắt tiếp tục cùng LingLing hôn nhau dịu dàng triền miên, chỉ muốn như vậy không biết xấu hổ ở bên nhau, họ trước đây giả vờ giữ gìn quá lâu rồi.

Trên sofa lại hôn nhau một hồi, hai người dần dần bình tĩnh lại từ sự nhiệt tình, chỉ còn lại cái ôm ấm áp thoải mái.

LingLing kéo chăn mỏng đắp lên vai Orm.

Orm ôm chặt cô ấy trên sofa, cái ôm thân mật nũng nịu, tim áp sát tim, mềm mại cọ xát mềm mại, lòng bàn tay nàng ngắt quãng lướt qua tấm lưng trần láng mịn của LingLing, vòng eo săn chắc bằng phẳng.

LingLing để mặc nàng vuốt ve, sự đụng chạm da thịt mang đến cảm giác thỏa mãn khó tả, quyến luyến yêu thích.

Cô cũng xoa lưng Orm, "Tôi có phải là béo lên không?"

"Ừm, tốt hơn trước nhiều, trước đây chị gầy quá."

Orm nghĩ đến LingLing trước kia suy dinh dưỡng, thân hình quá gầy, vẫn còn đau lòng.

LingLing lại nói: "Luôn nghe lời em, ăn uống đàng hoàng, bồi bổ sức khỏe nên mới được vậy đó"

Orm nghe xong im lặng một chút, trong lòng có chút chua xót, khẽ khàng ôm LingLing càng chặt hơn.

Ngày hôm sau còn có công việc, đến tối hai người không còn làm gì nữa, quấn quýt bên nhau, yên ổn ngủ một giấc đến sáng.

Cuối tuần trôi qua quá ngọt ngào thỏa mãn, sáng sớm Orm ôm LingLing ngủ nướng, không muốn dậy, kết quả kéo theo LingLing cũng hiếm khi dậy muộn.

LingLing đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt trước, chẳng mấy chốc, thấy "tội đồ" lười biếng đi tới.

Orm từ phía sau ôm eo cô, cằm đặt lên vai cô, chiều cao của họ không chênh lệch bao nhiêu, ôm nhau rất thoải mái.

Orm thích mùi hương trên cơ thể LingLing, vùi đầu cọ cọ vào cổ và tóc cô, rồi lén lút hôn hai cái sau gáy.

Ngay từ sáng sớm đã không quy củ thế này, nhưng lại ngọt ngào dịu dàng, LingLing nhìn vào gương bất lực mỉm cười, lòng ấm áp, nói với nàng: "Đừng nghịch nữa, muộn làm bây giờ."

"Không muốn đi làm." Orm vòng tay ôm chặt eo cô, chóp mũi từ sau gáy cọ lên vành tai, "Chỉ muốn ở cùng chị thôi."

LingLing nhịn cảm giác ngứa ngáy, đưa tay xoa đầu nàng, nhắc nhở: "Muộn làm thật đấy, em còn phải quay phim buổi sáng nữa."

Orm lúc này mới ngẩng đầu lên, LingLing vừa hay quay đầu nhìn nàng, hai người khẽ nhìn nhau.

LingLing khẽ nói: "Lại gần thêm chút nữa."

Orm rất nghe lời xích lại gần thêm một chút.

LingLing lúc này hôn nhẹ lên khóe môi Orm.

Ánh mắt Orm trở nên dịu dàng, trong đáy mắt tràn đầy ý cười, như những ngôi sao đang lấp lánh, tim đập như pháo hoa, yêu đương cũng ngọt ngào quá đi mất.

Buổi sáng Orm phải đến Nova quay bổ sung, vừa hay đi cùng đường với LingLing, rửa mặt qua loa một chút, hai người vội vàng lái xe đến công ty.

Nụ cười ngọt ngào của Orm mang theo suốt đường đến phim trường, nàng chính là người như vậy, tâm trạng tốt thì niềm vui thể hiện hết ra mặt.

Chuyên viên trang điểm thấy nàng rạng rỡ như gió xuân, buôn chuyện hỏi: "Có chuyện gì sao, trông vui vẻ thế?"

Orm cười đáp: "Hết ế rồi."

"Thảo nào." Chuyên viên trang điểm hào hứng nói một tiếng "Chúc mừng".

Đến khi bắt đầu quay, Orm mới bắt đầu điều chỉnh biểu cảm, lúc không cười nàng như biến thành người khác, lạnh lùng ngạo nghễ, khí chất ngút trời.

Gần trưa, Orm lại thấy LingLing ghé qua phim trường, nàng đang nghỉ ngơi, giả vờ chào hỏi, "Kwong tổng, khỏe ạ."
LingLing cười nhạt, "Cô Korn vất vả rồi."

Orm nhếch môi cười, Orm rất thích LingLing gọi mình như vậy, có vẻ trưởng thành.

Chào hỏi xong, Orm giả vờ nghịch điện thoại, lén gửi cho LingLing một tin nhắn WeChat, điện thoại của LingLing không reo, chắc là đang để chế độ im lặng trong giờ làm việc.

Orm liếc mắt ra hiệu cho LingLing.

LingLing nhanh chóng hiểu ý, tranh thủ xem điện thoại, cô cúi đầu cố nhịn cười, để không đến nỗi đột nhiên mất đi khí thế.

[Orm] Kwong tổng trưa nay có rảnh không? Có muốn đại mỹ nữ đi ăn cơm cùng không?

LingLing nhanh chóng trả lời tin nhắn.

Orm kịp thời xem tin nhắn.

[00k] Trưa nay có việc không thể rời đi được, tối ăn cùng nhau nhé.

Orm gửi lại một biểu tượng cảm xúc, nànf cũng không ôm hy vọng quá nhiều, biết LingLing công việc bận rộn, thời gian ăn trưa cơ bản đều phải dùng để xã giao.

Chẳng mấy chốc LingLing rời đi.

Orm giải quyết bữa trưa ngay tại phim trường, ăn cùng nhân viên Nova, mấy cô gái trẻ, rất thích buôn chuyện.

Đang nói chuyện đông tây thì nhắc đến LingLing vừa đến phim trường, nghe thấy cái tên quen thuộc, Orm đương nhiên nghe rất chăm chú, nghe toàn là những lời khen ngợi, nàng lặng lẽ đắc ý.

"Kwong tổng người tốt bụng dịu dàng lắm, thật sự rất tốt."

"Đúng vậy, năng lực làm việc lại mạnh, còn đẹp nữa chứ."

"Nghe nói còn rất có chí tiến thủ, siêu đỉnh luôn."

"Kwong tổng của chúng ta chính là đại mỹ nữ hệ cấm dục chính hiệu, thật sự quá có khí chất."

Đột nhiên nghe thấy ba chữ "hệ cấm dục", Orm suýt chút nữa bị sặc cà phê. Tuy rằng hôm nay LingLing cài cúc áo sơ mi đến tận trên cùng, nhìn thì có vẻ cấm dục, nhưng nàng lại cảm thấy càng thêm quyến rũ, bởi vì nàng biết bên dưới chiếc áo sơ mi đó là đầy những vết hôn.

"Cô Korn, Kwong tổng của chúng tôi có đẹp không?"

Orm cười gật đầu, không tiếc lời khen ngợi: "Ừm, Kwong tổng siêu siêu đẹp."

Bạn gái mình mà, không khen hết lời sao được.

Ngày kia là sinh nhật LingLing, thứ Tư tuần này, Orm tuy chưa từng đón sinh nhật cùng LingLing, nhưng lại nhớ rõ là ngày nào.

LingLing không có khái niệm gì về sinh nhật, năm xưa khi Prawat còn chưa phá sản, đã không ưa gì mình, cô từng nghe Prawat không chỉ một lần mắng Niran Kwong không nên thân, không có bản lĩnh sinh được một thằng con trai. Ngày sinh nhật bảy tuổi, Niran Kwong lén lút mua cho cô ấy một cái bánh nhỏ, kết quả bị hắn phát hiện, mắng là bại gia, túm tóc đánh cho một trận.

Cô hiểu chuyện nói với Niran Kwong, không sao cả, mình không cần đón sinh nhật, cũng không cần bánh kem hay đồ ăn vặt.

Sau này hắn chết, Niran Kwong sinh bệnh, vất vả mưu sinh, cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện sinh nhật, thậm chí còn thường xuyên quên mất.

Sau khi đi làm, cô cũng coi như đã tổ chức sinh nhật vài lần, cùng đồng nghiệp, nhưng phần lớn là xã giao qua lại.

Năm đó Orm nói muốn cùng cô đón sinh nhật, trong lòng cô rất mong chờ, Orm luôn rất biết cách dỗ người vui vẻ, nhưng lời hẹn ước ấy đã không thể thực hiện được.

Sinh nhật đầu tiên sau khi rời khỏi HongKong, cô cảm thấy ngày hôm đó đặc biệt khó khăn, đáng lẽ ra phải có Orm ở bên cạnh mình. Buổi tối hôm đó tan làm về, cô một mình uống say mèm, từ lúc đó, cô bắt đầu dựa vào rượu để tê liệt bản thân.

May mắn thay, lời hẹn ước của bảy năm trước, bảy năm sau vẫn có thể thực hiện được.

Orm trước đó đã hỏi LingLing muốn đón sinh nhật như thế nào, LingLing không có nhiều yêu cầu, chỉ cần hai người họ, đơn giản là được.

Ngày thứ Tư này, LingLing nhận được rất nhiều câu "Sinh nhật vui vẻ", câu ngọt ngào nhất cũng là câu đầu tiên, Orm nói bên tai cô lúc rạng sáng.

Gần đến giờ tan làm, LingLing xử lý nốt công việc cuối cùng, lúc này có người gõ cửa đi vào, cô ngẩng đầu lên thấy Jelly cầm một món quà.

"Sinh nhật vui vẻ."

LingLing không lập tức nhận.

Jelly cười nói: "Giữa bạn bè với nhau thôi, cô không cần căng thẳng."

"Cảm ơn." LingLing nhận lấy, sau này cũng sẽ đáp lễ.

"Tối cô có hẹn gì chưa?" Jelly hỏi, dường như chắc chắn LingLing sẽ không có hẹn gì, không đợi LingLing trả lời đã nói tiếp, "Tối chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé?"

LingLing bật cười, "Tôi có hẹn rồi."

Jelly ngẩn người một chút, "Có hẹn xã giao à?"

LingLing cười nói: "Bạn gái tôi đón sinh nhật cùng tôi."

Jelly cứng đờ người một lúc lâu hơn, sau đó, cô ấy cũng bật cười khó tin, "Người mà cô không thể buông bỏ, hai người ở bên nhau rồi?"

LingLing gật đầu.

Jelly nói: "Chúc mừng cô, cuối cùng cũng được như ý nguyện rồi, được cô thích lâu như vậy, cô ấy thật may mắn."

LingLing dừng lại một chút, nghiêm túc cười nói: "Tôi mới là người may mắn."

Jelly lần đầu tiên nghe LingLing nói như vậy, thậm chí còn có chút vị khiêm nhường, trong ấn tượng của cô ấy, LingLing luôn ưu tú và kiêu ngạo.

Cô nói với LingLing: "Cô thật sự rất yêu bạn gái mình đấy."

LingLing xuống lầu một, vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Orm đang ôm một bó hoa lớn đợi cô, nụ cười rạng rỡ, cô lập tức nở nụ cười, trong không khí đã thoảng hương hoa ngọt ngào.

Orm hôm nay không nhận việc, đến từ sớm đợi LingLing tan làm, nàng nhanh chân bước tới, mang theo bó hoa ôm chầm lấy LingLing.

"Sinh nhật vui vẻ."

LingLing cười nhìn nàng, "Hôm nay em đã chúc nhiều lần lắm rồi."

"Em muốn chúc nhiều thêm vài lần đấy." Orm cố chấp, nợ nhiều câu lắm rồi.

"Ừm." LingLing cảm thấy mình như đang ôm một vầng thái dương rực rỡ, nhiệt liệt như năm đó.

Cô mãi mãi nhớ cái cảnh năm ấy đến Bắc Kinh, Orm chạy ùa trong ánh nắng ôm lấy cô, khiến cô hiểu ra, thì ra những cái ôm có thể xua tan u ám.

Về đến xe.

Orm loay hoay với dây an toàn, rồi nhìn sang LingLing, nói một câu: "Dây an toàn bị kẹt rồi..."

LingLing cúi người xem, rõ ràng là vẫn ổn mà, cô liếc nhìn Orm.

Trò bịp bợm thành công, Orm lộ ra nụ cười đắc ý, ghé sát môi LingLing hôn mấy giây.

Ánh mắt LingLing dịu dàng, áp sát môi, cũng hôn nàng mấy giây.

Mỗi một nụ hôn đều có đáp lại, Orm nhìn vào mắt cô, "LingLing."

LingLing: "Ừm?"

Trong mắt Orm, trong tim Orm, chỗ nào cũng là rung động, nhiều đến mức sắp không còn chỗ nào để đặt nữa, "Chị làm em ngọt chết mất thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co