Chương 78
Orm ôm LingLing, có chút hờn dỗi, "Trong lòng chỉ có mình chị thôi, mà chị còn không tin em."
LingLing nghe ra sự tủi thân trong lời nói, xoa lưng nàng: "Là tôi sai, tôi không nên nghĩ nhiều."
Orm nhìn chằm chằm nàng:"Chị biết là tốt rồi."
Kịp thời nói rõ ràng thì cũng không còn tủi thân nữa, đủ để ý đến nhau, không nỡ để đối phương mang theo ấm ức qua đêm.
LingLing hôn nhẹ lên má nàng.
Orm được đà lấn tới: "Chỉ vậy thôi sao?"
LingLing kiên nhẫn hỏi: "Vậy em còn muốn thế nào?"
Orm im lặng không nói, bàn tay ôm eo thon thả trượt nhẹ trong nước, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay quen thuộc luồn vào nơi ấm nóng mềm mại.
LingLing khẽ run lên.
Orm cười, vừa hôn vừa đòi hỏi, khẽ hừ: "Em muốn trả thù lại"
Ánh mắt LingLing dần dịu dàng, cô hôn nhẹ lên khóe môi Orm, thở dài dỗ dành: "Ừ, để em "bắt nạt" lâu hơn chút nữa vậy."
Orm nghẹn lời, dỗ người như vậy, còn tâm trạng nào nữa chứ. Nàng phản ứng một lát, lại vội vàng lẩm bẩm: "Ai cần chị nhường chứ!"
LingLing cụp mắt nhìn Orm cười, chỉ thích trêu chọc nàng, mập mờ nói: "Không muốn sao?"
Orm cũng không nhịn được cười, cố chấp đáp trả... nước trong bồn tắm bắt đầu gợn sóng càng lúc càng lớn.
Tiếng nói cười bị tiếng thở khẽ thay thế.
LingLing nắm chặt thành bồn tắm, hơi thở giữa môi ngày càng gấp gáp, giữa lông mày nhuốm màu nhục dục càng lúc càng nồng đậm, trào dâng ra.
Orm nhìn chằm chằm gương mặt cô qua làn hơi nước mờ ảo, tim cũng tan chảy trong nước nóng rồi, nàng gọi khẽ: "LingLing."
LingLing cắn nhẹ môi khẽ nói: "Ừm?"
"Em thích lắm..." Orm ngậm lấy vành tai cô mút mát hôn đi hôn lại, "Thích cái vẻ chị mất kiểm soát vì em"
Bồn tắm chật hẹp, lau khô người trở lại giường, hai người lại quấn lấy nhau mấy lần, đến tận khuya mới bình yên.
Cái ôm sau hoan ái là nồng đậm tình yêu nhất, Orm lười biếng ôm LingLing, bụng đói meo, thêm vào đó sức lực cạn kiệt, nàng không muốn động đậy chút nào, "Đói quá."
Cả đêm làm loạn chưa ăn gì, LingLing kéo nhẹ cánh tay Orm đang đặt trên eo mình, "Tôi đi nấu mì."
Orm nửa tỉnh nửa mơ khẽ lẩm bẩm: "Sườn xào chua ngọt..."
LingLing bất lực cười, lật người xuống giường, khoác áo ngủ vào rồi đi về phía bếp.
Orm ngủ thiếp đi một lát, mở mắt ra phát hiện trong lòng trống không, mơ hồ ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt, chua chua ngọt ngọt.
Nàng ngẩn người một chút, vừa nãy chỉ mơ mơ màng màng khẽ hừ một tiếng thôi mà.
---
Ngày hôm sau trời nắng.
Orm đứng trước gương, thấy hai vệt tím đậm trên cổ, biết mấy ngày tới không thể quay phim được rồi.
"LingLing Kwong!" Nàng vội vàng đi tìm thủ phạm, "Chị nhìn xem..."
LingLing xoay người lại, thản nhiên nhìn nàng.
Orm nhìn kỹ, nhất thời á khẩu, vết hôn kéo dài từ cổ cô xuống tận xương quai xanh, ẩn hiện dưới cổ áo ngủ rộng rãi, gợi bao nhiêu liên tưởng.
Tối qua mình quá đáng thật rồi, Orm chột dạ không nói được gì.
May mắn là mấy ngày gần đây nàng không có lịch quay quan trọng, vừa hay được nghỉ ngơi, nhưng chiều nay đi xem triển lãm tranh, cả hai người đều phải mặc áo len cổ lọ rồi.
Buổi chiều đi xem triển lãm, Orm đặc biệt phối hai bộ đồ đôi, cả hai đều mặc áo len đen, khoác ngoài áo khoác cùng tông màu nhưng khác kiểu, hai người nắm tay nhau đi trên phố, thu hút mọi ánh nhìn.
Đây là lần hẹn hò nghiêm túc đầu tiên của họ sau khi ở bên nhau, chỉ là nắm tay nhau tản bộ dưới ánh nắng mặt trời, cũng có một niềm hạnh phúc khó tả.
Đi dạo phố, mỗi lần Orm nhìn sang LingLing, đều bắt gặp LingLing đang nhìn mình, nàng cười hỏi: "Sao chị cứ nhìn em hoài vậy?"
LingLing cười không nói, bảo là nhìn không đủ thì quá sến súa, nhưng sự thật là vậy. Cô quá tiếc nuối những năm tháng đã bỏ lỡ Orm, chỉ có thể cách một khoảng và qua màn hình, lén lút nhìn Orm trưởng thành.
Bên ngoài phòng tranh đâu đâu cũng là áp phích quảng cáo triển lãm, Orm kéo LingLing vào trong.
Đúng vào cuối tuần, Nephrite ở trong nước lại nổi tiếng, buổi chiều có không ít người đến xem triển lãm.
Tuy bản thân Nephrite mang hình tượng rất ngầu, nhưng phong cách tác phẩm lại rất ấm áp tinh tế, năm xưa Orm xem một bộ tranh minh họa về mèo của cô ấy, đã thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Orm nắm tay LingLing thong thả đi dạo trong phòng triển lãm, nhỏ giọng nói: "Trước đây lúc tâm trạng không tốt, em thường xem tranh của Nephrite, thật sự rất chữa lành luôn đó."
LingLing nhìn nghiêng mặt nàng , rất lâu sau, khẽ hỏi: "Vậy lúc em nhận được sách tranh có chữ ký, có phải rất vui không?"
Orm: "Đương nhiên vui rồi, chị không biết đâu, cô ấy không tổ chức ký tặng bao giờ."
LingLing lặng lẽ mỉm cười.
Nephrite vừa hay cũng đang ở HongKong, Orm buổi tối hẹn cô ấy cùng nhau ăn cơm, đã nói trước là sẽ dẫn bạn gái đi cùng.
Orm đặt một nhà hàng rất nổi tiếng ở HongKong, Nephrite tuy rằng sống ở nước ngoài lâu năm, nhưng lại thích đồ ăn trong nước hơn.
Trên đường kẹt xe, Nephrite vẫn chưa đến.
Orm nói với LingLing: "Nephrite nhìn thì ngầu vậy thôi, chứ người dễ gần lắm."
LingLing nghe Orm nói nghiêm túc, "Thật ra, tôi từng gặp cô ấy rồi..."
"Chị từng gặp cô ấy?" Orm ngạc nhiên, Nephrite bình thường kín tiếng như vậy, mở triển lãm tranh cũng không lộ diện.
Đang nói chuyện thì một người phụ nữ dáng người cao ráo bước tới, tóc ngắn ngang vai, vừa cool vừa ngầu, "Xin lỗi đã để hai người đợi lâu."
"Chị Nephrite," Orm cười chào, "Chúng em cũng vừa mới đến."
Nephrite rất thoải mái, nhìn Orm, rồi nhìn sang LingLing, "Kwong Tổng, lại gặp nhau rồi, xem ra về nước rất thuận lợi."
LingLing cười.
Orm phát hiện không cần mình giới thiệu, không khí giữa LingLing và Nephrite có thể gọi là thân thiết, "Thì ra hai người quen nhau?"
LingLing chủ động nói: "Trước đây ở nước ngoài, chúng tôi có hợp tác công việc."
Nephrite là người thẳng thắn, "Nói khách sáo vậy làm gì? Lúc đầu cô còn một miệng xưng là fan, muốn xin chữ ký tôi đấy."
LingLing: "..."
Orm cũng im lặng, nhìn sang LingLing, nàng lục lọi trí nhớ, Nephrite có một năm quả thật đã hợp tác với Nova về sản phẩm mới mùa hè, đó cũng là lần đầu tiên nàng nhận được quà của Nephrite.
Nhưng lúc đó nàng còn chưa biết LingLing cũng ở Nova. Orm tính toán thời gian trong lòng, những chuyện này chẳng phải quá trùng hợp sao...
"Vậy nên sách tranh có chữ ký và quà, là chị nhờ chị Nephrite gửi cho em?" Orm mạnh dạn đoán, vì sao Nephrite trước giờ không giao tiếp, lại đột nhiên chủ động gửi quà cho mình.
Nephrite thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn LingLing, "Cái này không phải tôi nói đâu nhé, cô ấy tự đoán ra đấy."
Đến nước này, LingLing bất lực gật đầu.
Orm im lặng, bữa cơm này ăn mà lòng ngổn ngang.
"LingLing, tôi thật sự bội phục cô nhẫn nhịn giỏi như vậy, cuối cùng cũng chịu về nước theo đuổi người ta." Nephrite vừa uống nước vừa châm chọc sắc bén, "Tôi vốn còn nghĩ, nếu bạn gái của Orm không phải cô, vậy chẳng phải cô sẽ lén lút khóc ngất sao?"
Orm: "..."
LingLing khẽ nâng mắt, thản nhiên nói: "Lâu rồi không gặp, cô hình như nói nhiều hơn rồi nhỉ?"
Nephrite khẽ cười, giơ ly nước lên, "Được rồi, không nói nhảm nữa, chúc mừng hai người, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, mãi mãi bên nhau."
Ăn cơm xong, Orm vốn còn muốn mời Nephrite đi bar uống rượu, nhưng Nephrite thích một mình, không thích náo nhiệt, chỉ muốn một mình lái xe dạo quanh thành phố xa lạ, ngắm cảnh đêm.
Rời khỏi nhà hàng, họ men theo con phố tản bộ tiêu cơm, Orm suy nghĩ miên man, có chút im lặng.
LingLing nắm tay nàng, "Không phải cố ý giấu em đâu."
Orm dừng bước, đối diện nhìn LingLing, "Chị nuôi mèo, còn sau này chuyển ngành, đều là vì em sao? Mấy năm sau khi rời đi, chị vẫn luôn lặng lẽ dõi theo em..."
"Ừm." LingLing thừa nhận, cô để cuộc sống của mình liên quan đến Orm, cứ như Orm vẫn ở bên cạnh cô, nhiều ngày tồi tệ cũng không còn khó khăn đến vậy.
Orm biết không có nhiều sự trùng hợp đến vậy, nàng không cần hỏi LingLing những năm qua có nhớ mình không, chỉ cần tinh ý một chút sẽ phát hiện ra, trong cuộc sống của LingLing ở đâu cũng có dấu vết của nàng.
"Chị có biết vì sao em đột nhiên làm người mẫu không?"
"Vì sao?"
"Vì em muốn kiếm tiền, em muốn độc lập, lúc đó ba em nói em không dựa vào gia đình thì chẳng là gì cả, em cũng nghĩ vậy. Em cảm thấy chị từ chối em, là vì em chưa đủ trưởng thành, chỉ là một đứa nhóc con, em muốn chứng minh em không phải nhất thời, em có thể cho chị một tình yêu có bảo đảm." Orm cay đắng nói rất nhiều, những lời này trong lòng nàng chưa từng nói ra, "Hơn nữa làm người mẫu, càng có cơ hội để chị nhìn thấy em, nhỡ đâu chị hối hận quay lại..."
Nàng làm người mẫu ban đầu cũng là vì LingLing, chỉ là sau này vẫn luôn kiên trì.
Mắt LingLing cay xè, vuốt ve tóc nàng, một lúc lâu không nói nên lời.
"Vậy nên những năm này, chị đều thấy hết?" Orm vành mắt ửng đỏ.
Giọng LingLing run run: "Tôi đều thấy hết, vẫn luôn dõi theo, nhìn em từng chút một trưởng thành..."
Orm lại muốn khóc.
LingLing kịp thời ôm lấy nàng, giữ chặt trong lòng nhẹ nhàng an ủi.
Gió đêm nay hiền hòa yên ả, dịu dàng thổi tan bao nhiêu nút thắt trong lòng.
Orm khẽ khàng ôm LingLing, trong lòng như đổ vỡ một lọ gia vị vô danh, đủ mọi hương vị.
Họ xa nhau rất lâu, lại như chưa từng xa cách. Trái tim từ đầu đến cuối đều thuộc về nhau.
LingLing siết chặt nàng, cái ôm xua tan đi hơi lạnh của gió đêm, "Là tôi quá không có dũng khí, trốn tránh lâu như vậy mới trở về."
Orm có rất nhiều điều muốn nói, nhất thời lại không biết bắt đầu từ đâu, bây giờ chỉ muốn trân trọng cái ôm này thật chặt, "Chúng ta đừng bao giờ chia xa nữa nhé."
"Ừm chắc chắn." LingLing đau lòng đáp lời, giọng ấm áp an ủi, "Những gì trước đây thiếu sót, bây giờ và sau này chúng ta sẽ bù đắp gấp bội, được không em?"
Orm ngơ ngác gật đầu, may mắn là họ vẫn còn một tương lai rất dài, họ vẫn còn đủ thời gian để bù đắp những tiếc nuối.
"Còn nữa..."
Orm: "Còn gì nữa?"
"Tôi yêu em. LingLing Kwong yêu em, rất yêu em Orm Kornnaphat."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co